Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Giấc Mơ Của Lippel
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 21 - Giấc mơ thứ tư
T
rời sáng dần, cảnh vật còn mờ sương, Lippel nghe tiếng chim hót và càng lúc càng có thêm nhiều tiếng động.Một người chăn cừa đang xua bầy cừu đi ngay qua nhà trọ. Một ngừơi cưỡi lừa chậm rãi đi qua. Có lẽ ông ra quen biết nhiều nên nhiều người lên tiếng chào hỏi và ông cũng lớn tiếng đáp lại. Ở nhà kế bên hình như có ai đó đang dùng búa đập vào từơng. Xa xa có tiếng la hét của 1 người đàn ông đang chửi 1 người khác và đám con của ông này. Lippel nghe tiếng hát của bà chủ nhà trọ và tiếng ly chén chạm nhau từ phía nhà trong, có lẽ bà chủ đang sửa sọan bữa ăn sáng cho khách.
Lippel có cảm giác Hamide đang nhìn mình. Cậu quay mặt về phía cô, mỉm cười và nói mấy lời an ủi:" Asslam chắc chắn sẽ trở về mà". Nhưng cậu cảm thấy lời nói này không có tác dụng vì chính cậu cũng đang lo lắng. Họ ngồi trong phòng chờ suốt mấy tiếng đồng hồ. Chuyện gì đã xảy ra? Asslam và con Mực hiện giờ ở đâu? Họ phải làm gì đây, nếu Asslam và con Mực không trở về? Hamide đề nghị:
-Hay chúng ta tìm họ?
-Tôi cũng đã tìm đến chuyện này nhưng nếu Asslam trở về mà không gặp chúng ta ở đây thì sao?
-Tôi đi 1 mình, còn bạn ở lại đây chờ Asslam. Tôi rành đường hơn. -
-Không, để tôi đi. Chúng ta không biết tìm anh ở đâu nên cũng không cần phải biết rành đường sá.
-Bạn có lí. Vậy thì bạn hãy đi. Thánh Ala phù hộ bạn. Bạn nên cẩn thận, nhất là với bọn lính gác.
Khi Lippel xuống dưới sân thì bà chủ nhà trọ đang nấu sung trong 1 cái nồi thật to trên bếp lửa đang cháy hừng hực. Bà dùng 1 cái vá bằng gỗ quậy đều trong nồi. Nhìn thấy Lippel, bà nói to:
-À, cháu đã thức rồi. Hai ngừơi kia cũng thức rồi chứ? Có cần tôi dọn đồ ăn sáng không?
Lippel không trả lời câu hỏi của bà mà hỏi lại:
-Bà có thấy Asslam không?
-Tên câm đó à? Anh ta không ở trong phòng sao?
-Không, anh ấy đã đi ra ngòai với con chó. Chúng tôi cũng không biết anh ấy đi đâu.
-Kỳ quá, tại sao anh ta đi đâu mà không nói!
Như biết mình quá lời, bà chủ nhà trọ liền tiếp:
-Thật bậy quá!Chúng ta làm gì bây giờ?
-Tôi đi tìm anh ấy đây.
Ngòai trời khá lạnh. Nhiều người thợ đã ăn sáng xong và bắt tay vào làm việc trước cửa nhà. Một vào em bé đang chơi đùa. Lippel đi thẳng đến đám trẻ nhỏ và hỏi:
-Các bạn có thấy 1 thiếu niên lạ mặt đi ngang qua đây không? Anh ấy cao cỡ tôi và có dẫn theo 1 con chó nâu.
Mấy đứa trẻ trả lời: " Không". Lippel không biết phải chọn đường nào, cuối cùng quyết định đi thẳng xuống con đường nhỏ. Cậu đang rảo bước bên hông 1 bức tường khá cao, phía bên kia tường là nhiều cây ăn trái mọc cao chĩa nhánh ra phía ngòai. Thình lình Lippel thấy Asslam đang chạy thật nhanh như muốn vượt qua cậu, nhưng 2 người kịp nhìn thấy nhau và cùng đứng lại.
-Lippel!
-Asslam! Bạn nói được rồi à? Tại sao bạn được phép nói? Chuyện gì đã xảy ra, hãy nói cho tôi biết.
-Im, nhanh lên. Nhảy qua tường, nhanh lên.
Asslam hối thúc nên Lippel không có thì giờ để hỏi tiếp. Họ chụp 1 nhánh cây đang thòng qua bên này tường, trèo lên và quăng mình qua phía bên kia vườn. Lippel thả mình rơi xuống 1 đám hoa, Asslam cũng nhảy xuống phía bên kia cậu. Lippel lo âu hỏi nhỏ:
-Chuyện gì vậy?
Asslam nói khẽ:
-Bạn có nghe gì không?
Hai ngừơi lắng nghe, Lippel thì thầm:
-Tiếng vó ngựa. Có phải là 3 người lính hộ vệ?
-Hai người. Họ theo dõi tôi.
Tiếng vó ngựa ngày càng lớn,hai người kị mã cưỡi ngựa phóng đi phía bên kia tường. Tiếng vó ngựa nhỏ dần và cuối cùng dứt hẳn, Lippel thở phào nhẹ nhõm:
-Họ không phát hiện ra chúng ta.
Sau lưng 2 ngừơi có tiếng cửa mở. Một người đàn ông hiện ra với nét mặt giận dữ, tay cầm 1 cây roi, miệng hét to:
-Tao đã bắt gặp tụi bay rồi! Tụi bay ăn cắp lựu của tao. Trời ơi bây lại còn dẫm lên hoa của tao! Tao cho tụi bay thưởng thức mấy cây roi này!
Ông ta la lớn và nắm chặt áo của Lippel. Đâu tiên Lippel hỏang hốt đứng ngay người, nhưng rồi chợt tỉnh, vuột khỏi tay của người đàn ông, với tay nắm lấy 1 nhánh cây đu lên cao. Asslam đã nhanh chân phóng lên trước, đứng lên tường đưa tay ra kịp thời kéo Lippel và cả 2 nhanh nhẹn nhảy xuống con đường nhỏ bên kia tường. Người chủ vườn tiếp tục chửi rủa mấy tên trộm và than phiền về đám bông bị đạp hư, nhưng không dám liều lĩnh trèo qua tường vì việc đó không phải dễ đối với ông. Cuối cùng ông có vẻ nguôi giận và trở về nhà. Lippel lau mồ hôi trán:
-May quá, súyt chút nữa thì bị ăn đòn. Bây giờ hãy kể cho tôi nghe tại sao bạn nói được? Và bạn đã đi đâu?
Asslam chưa hết vẻ lo âu:
-Bạn có nghe tiếng chân ngựa không?
Lippel lắng nghe:
-Họ trở lại. Chúng ta phải làm sao đây? Họ trở lại!
Asslam ra lệnh:
-Nhanh lên, nhảy qua tường.
Asslam nhảy ngay lên trứơc, Lippel lo lắng:
-Nhưng còn ông chủ nhà với cây gậy?
-Thà bị ăn đòn còn hơn bị bọn lính hộ vệ bắt. Mau lên.
Asslam nói quả quyết và đưa tay cho Lippel. Hai người nhảy xuống vườn đúng ngay chỗ đám hoa. Thay may mắn là vừa kịp lúc. Tiếng vó ngựa nghe rất gần. Người chủ nhà ngó qua cửa và hét to:
-Trời đất quỉ thần ơi! Đồ mất dạy! Bọn trộm này lại giẫm lên đám hoa của ông. Lần này bọn bây đừng hòng thóat khỏi tay tao.
Lippel nhìn Asslam dò hỏi. Phía bên kia đường là những người kị mã, bên này là ngừơi chủ nhà 1 mực cho rằng họ là bọn ăn trộm trái cây.
-Theo tôi!
Asslam nói to và chạy dọc theo bức tường. Người chủ vườn hổn hển chạy theo sau. Đến ngay góc vườn, ông tưởng rằng đã có thể bắt được họ thì 2 người đã nhanh nhẹn quay lại, vượt qua mặt người chủ vườn và chạy thẳng vào nhà qua cửa sau. Lippel chạy phía sau trách móc Asslam:
-Bạn đi đâu vậy? Đây là nhà của ông ta mà.
Asslam không trả lời, cắm đầu chạy vào trong nhà. Đụng đầu vào cánh cửa thứ nhất, cậu ta mở ra nhưng đóng lại liền vì đó là phòng làm việc, mở đến cánh cửa thứ 3 mới đúng là cửa phía trước nhà. Hai người cùng vụt chạy ra khỏi nơi này. Họ trở lại con đường nhỏ phía bên kia tường và thóat nạn.
Trên đường về nhà trọ Lippel muốn biết tại sao Asslam có thể nói được.
-Đợi chút nữa, khi gặp Hamide tôi sẽ kể cho cả 2 người nghe. Nếu không thì tôi phải kể đến 2 lần.
Họ cẩn thận quan sát chung quanh xem bọn lính hộ vệ có đuổi theo không và lần dò về đến nhà trọ mà không gặp trở ngại nào. Hamide mừng rỡ ôm lấy Asslam và Lippel:
-Em không nghĩ là Lippel có thể tìm ra anh. Thật giống như 1 trò ảo thuật.
Lippel lặp lại câu hỏi:
-Tối hôm qua bạn đi đâu? Còn con Mực, nó đâu rồi?
-Con Mực? Tôi không biết, hi vọng là nó còn sống. Bây giờ tôi sẽ kể lại mọi việc. Hồi hôm tôi không ngủ được và nằm suy nghĩ. Thầy Sinh Bá có dặn trong vòng 7 ngày tôi không được nói chuyện. Tôi tính lại nhưng không biết chắc là sáu hay bảy ngày đã trôi qua. Người duy nhất có thể giúp là thầy Sinh Bá. Tôi muốn tìm ông, mặc dù biết như vậy rất nguy hiểm vì nhà ông ở kế bên lâu đài. Nhưng nếu đợi đến trời sáng e rằng người ta sẽ thấy và bắt tôi ngay. Sau cùng tôi quyết định đến nhà ông vào giữa khuya. Lúc đó 2 người đã ngủ say nên tôi không đánh thức và dự định sáng nay, khi trở về, sẽ kể lại. Lúc đi ngang qua chỗ con Mực nằm, nó hay được nên chạy theo tôi:
Ngừng 1 lát, Asslam kể tiếp:
-Khi đến trước nhà thầy Sinh Bá, tôi gọi cửa và nghe tiếng chân bước. Chính thầy ra mở cửa...
Hamide mừng rỡ:
-Cám ơn Thánh Ala đã giúp đỡ. Thầy đưa anh vào nhà chứ?
-RẤt tiếc là không. Vừa nhìn thấy tôi thầy la to và đóng cửa lại liền. Tôi đứng im trong bóng tối bên ngòai và không biết phải làm gì. Đầu tiên tôi nghĩ có lẽ thầy sợ liên lụy vì tôi là kẻ bị đày. Nhưng tôi biết chắc thầy là người tốt, nhất định sẽ không làm như vậy. Tôi đang nghĩ ngợi, không biết có nên gõ cửa lần nữa hay bỏ đi thì thầy mở hé cửa và hỏi nhỏ:" Con là hòang tử Asslam?" Tôi gật đầu. Vậy là hình dạng tôi đã thay đổi quá nhiều nên thầy không nhận ra. "Con còn sống hay đây là linh hồn của con?" Tôi không thể trả lời vì chưa được phép nói chuyện. Tôi đưa tay cho thầy đề thầy biết rằng tôi còn sống. Thầy sờ tay tôi rồi kéo nhanh vào nhà. Thầy ngạc nhiên nói đi nói lại:"Asslam còn sống!" Tôi muốn trả lời:" Tại sao lại không?", nhưng đành im lặng và ra dấu cho biết là tôi muốn viết. Thầy mang cho tôi 1 tấm bảng và 1 cây viết. Trước hết tôi viết câu hỏi hết sức quan trọng đối với tôi:" Khi nào con được phép nói?" Trên bàn làm việc của thầy ngổn ngang đủ thứ dụng cụ: đèn cầy, viết, giấy, bảng gỗ... Thầy lục tìm cuốn tử vi, lật tới lật lui 1 lúc. Tôi sốt ruột đứng kế bên chờ đợi. Sau cùng thầy Sinh Bá nói:" Đến khuya nay là đúng 7 ngày. Con được phép nói chuyện rồi."
Hamide thở phào:
-Hay quá!
Asslam kể tiếp:
-Tôi hỏi ngay là lúc mới gặp tôi, tại sao thầy có thái độ kì lạ vậy? Thầy cho biết mọi người đều cho rằng chúng ta đã chết cả rồi.
Hamide ngạc nhiên:
-Chết? Tại sao vậy?
-Khi bọn lính hộ vệ từ sa mạc trở về, họ báo lại 3 người chúng ta đã bỏ trốn và sau đó đã chết trong trận bão cát.
Hamide hỏi:
-Nhưng họ biết rõ là chúng ta chưa chết mà?
Lippel xen vào:
-Tôi hiểu tại sao. Họ muốn nhận túi vàng thứ 2 của bà thím các bạn và chỉ nhận được khi chúng ta chết. Vì vậy họ cứ nói rằng chúng ta đã chết để nhận túi vàng đó.
Asslam xác nhận:
-Đúng vậy. Khi vua cha nghe tin, ông buồn rầu vô cùng và than trách về việc đã phạt 2 đứa con yêu của mình. Ông giam mình trong phòng riêng và cho biết sẽ không ra ngòai mà cũng không muốn làm vua nữa.
-Như vậy bà thím của các bạn sẽ vui mừng vì con của bà sẽ lên thay.
Asslam gật đầu và kể tiếp:
-Khi nghe thầy Sinh Bá kể chuyện, tôi muốn chạy ngay về cung điện để báo cho vua cha biết mình vẫn còn sống. Nhưng thầy Sinh Bá khuyên nên chờ đến sáng mai. Thầy có lí vì lúc đó tôi cảm thấy mệt đến độ không đứng nổi nữa và phải ngủ lại tại nhà thầy. Khi trời vừa hửng sáng, tôi và con Mực len lỏi vào hòang cung.
Hamide nói to:
-Hay quá! Cha của chúng ta nói gì? Rất tiếc là em không đi theo.
-May là em không đi theo! Khi anh vừa định băng qua sân trước vào bên trong thì bỗng nhiên có 3 tên lính núp gần đâu đó nhào đến, rút kiếm ngay định đâm anh, vì họ không cần bắt sống mà chỉ muốn giết chết thôi.
Hamide giận dữ:
-Đâm chết à?
-Đúng vậy! Họ muốn giết chết anh. Họ không thể để cho bà thím và cả vua cha biết là chúng ta còn sống, vì như vậy âm mưu của họ sẽ bại lộ. Chính vì vậy mà tối hôm qua họ cứ cưỡi ngựa quanh thành phố để tìm chúng ta. Họ đóan là thế nào chúng ta cũng tìm cách trở về hòang cung nên lục sóat cả thành phố để tìm.
Lippel sốt ruột:
-Bạn chưa kể cho biết làm cách nào thóat chết khi họ dùng kiếm đâm bạn?
-Nếu không có con Mực thì giờ đây các bạn không còn nhìn thấy tôi nữa rồi. Ngay đúng lúc đó con Mực sủa to và phóng đến bọn lính. Họ phải quay ra chống lại với con Mực nên tôi chạy thóat được. Đến khi họ lên ngựa đuổi theo thì tôi đã ra đến bức tường bên ngòai và chạy theo con đường nhỏ rồi gặp được Lippel. Phần cuối thì bạn đã biết rồi.
Lippel gật đầu rồi chợt nhớ ra:
-Nhưng bạn có nói là chỉ 2 người kị mã đi tìm bạn. Còn người thứ 3 thì sao?
-Hắn ở lại để canh chừng, hễ chúng ta về đến hòang cung là ra tay giết chết, trong khi 2 người kia ra chợ tìm chúng ta.
Hamide nói 1 cách tức giận:
-Nhưng trong hòang cung không chỉ có 2 người lính, còn những người khác đâu hết rồi? Tại sao họ không đến giúp anh?
-Những ngơời lính khác ở tận bên trong hoặc gác ở sân chính, còn 3 ngừơi này chận anh từ phía sân trước nên không ai hay biết gì cả. Mà cho dù có nghe tiếng đi nữa thì họ cũng tưởng rằng người ta đang đuổi 1 đứa bé hay là 1 tên trộm ra khỏi cung điện.-Asslam vừa nói vừa ngắm nghía bộ đồ rách rưới dơ bẩn mình đang mặc- Tôi thật không giống 1 hòang tử chút nào!
Sau 1 hồi im lặng, Hamide lên tiếng:
-Phải nghĩ ra cách gì để vào hòang cung, chúng ta không thể ở mãi nơi đây. Em muốn gặp lại ba má.
Lippel an ủi:
-Bạn hãy bình tĩnh, thế nào cũng có cách.
Hamide hỏi với vẻ thiếu kiên nhẫn:
-Cách gì đây?
Lippel trả lời:
-Chúng ta hãy suy nghĩ.
Ba người ngồi bên nhau trên tấm nệm rơm, chống tay lên cằm và suy nghĩ. Lippel có cảm giác sẽ tìm được giải phải, cậu nghĩ ra 1 ý tưởng nhưng chưa được chắc lắm vì còn 1 vài điểm vướng mắc. Cậu nghĩ ngợi căng thẳng và phương cách ngày càng rõ dần. Lippel sắp tìm ra lời giải thì đột nhiên bà Jakob đến đánh thức cậu:
-Philipp! Philipp! Dậy đi, 7 giờ kém 15 rồi.
Cậu không còn cách nào khác hơn là để Asslam và Hamide tiếp tục suy nghĩ còn mình phải thức dậy.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Giấc Mơ Của Lippel
Paul Maar
Giấc Mơ Của Lippel - Paul Maar
https://isach.info/story.php?story=giac_mo_cua_lippel__paul_maar