Chị Em Gái epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 20
hi Tammy đi làm, cuộc sống ở ngôi nhà phố Đông 84 có vẻ tất bật hẳn. Sabrina trải qua một mùa thu bận bịu, dân ở New York hết một nửa cặp vợ chồng muốn ly dị, nên họ gọi cho chị. Sau mùa hè, khi các con họ tựu trường lại, người ta gọi luật sư và nói: “Hãy đưa tôi đi khỏi đây!”. Sau lễ Giáng sinh họ cũng làm thế.
Candy sau khi từ châu Âu trở về, ngày nào cô cũng đi chụp ảnh quảng cáo. Việc các chị cô xen vào chuyện biếng ăn của cô đã giúp cô được chút ít. Hàng tuần, cô phải cân để xem trọng lượng ra sao. Sabrina luôn luôn giám sát việc này, mỗi khi lo ngại, cô lại gọi cho bác sĩ để kiểm tra. Mỗi khi Candy không đến bác sĩ, Sabrina và Tammy nhắc nhở cô. Họ thường để ý đến việc ăn uống của Candy, trông cô có vẻ khá hơn, tăng cân được đôi chút, nhưng còn dưới tiêu chuẩn rất nhiều. Khi Sabrina nói chuyện với bác sĩ của Candy, bà ta thường nói đây là vấn đề “nhịn ăn vì nghề nghiệp”. Cô không có những rối loạn tâm lý từ thời thơ ấu hay lúc khôn lớn mà thích thấy mình gầy như thế, hàng triệu phụ nữ đọc các tạp chí thời trang cũng đều thích như vậy. Đây cũng là thị hiếu chứ không phải là bệnh tâm thần. Người bác sĩ nói rằng đây là yếu tố quan trọng. Nhưng các chị cô lo sợ cho sức khỏe của cô.
Sau hai tháng học ở trường Parker, Annie đã tiến bộ nhiều. Cô và Baxter trở thành bạn bè thân thiết. Thỉnh thoảng, họ nghỉ cuối tuần với nhau, nói về hội họa, phát biểu ý kiến, bàn những chuyện mà họ cho là quan trọng, nói đến những tác phẩm mà họ đã xem và thích. Cô nói với anh hàng giờ về phòng trưng bày Uffizi ở Florence, và bây giờ thay vì tức giận, cô nói cô mừng vì đã đến đấy xem trước khi bị mù. Cô không nói về Charlie, cô hoàn toàn thất vọng về y và vẫn còn cảm giác đau đớn khi bị y phản bội. Nhưng nếu cô biết sự thật, chắc cô còn thất vọng hơn nữa. Các chị em cô không hề nói gì về chuyện này. Baxter đã gặp một người đàn ông anh thích tại buổi tiệc mừng lễ Halloween tại thành phố. Annie nói với anh ta rằng mù mà đi dự tiệc thật kỳ cục, nhưng người đàn ông mà anh hẹn hò đi chơi rất dễ thương. Anh ta đã ăn trưa với Annie và Baxter một lần, Annie nói anh ta có vẻ là người ba phải vì luôn đứng ở giữa khi họ tranh cãi. Annie đã dần tự lập. Cô không còn sợ mỗi khi đi ra ngoài, đi siêu thị, hiệu thuốc và các nhà hàng nữa.
Vấn đề khó khăn nhất với cô là cô không có các hoạt động với cộng đồng. Cô không có bạn bè ở New York, rụt rè mỗi khi đi ra ngoài. Trước đây, cô rất ít giao tiếp với các chị em, chỉ sống hướng nội, ngồi một mình hàng giờ để vẽ phác thảo. Bây giờ mất thị giác, cô lại càng sống cô lập hơn. Cô chỉ muốn đi đâu đó với các chị em thôi, nhưng các chị em cô đều bận việc, năm thì mười họa họ mới đưa cô đi. Candy bận bịu với các nhiếp ảnh gia, người mẫu, đạo diễn và những người trong giới thời trang. Sabrina làm việc liên miên, cô muốn có thì giờ sống với Chris, và cả hai đều quá mệt mỏi nên không đi chơi đâu được nhiều. Tammy trải qua những giây phút tất bật với công việc mới, công việc này cũng gặp nhiều rắc rối, tệ hại như công việc cũ ở L.A. Cho nên hầu hết thời gian Annie không có ai để cùng đi chơi, đành ngồi ở nhà. Một tuần họ đi ăn tối một lần là điều rất trọng đại đối với Annie, các chị em cô đều nói rằng thế là quá ít, nhưng họ không có cách nào giải quyết vấn đề. Annie thì nhất quyết nói cô thích ở nhà. Cô đã học chữ nổi được, cô mang tai nghe để nghe nhạc hàng giờ và ngồi mơ mộng. Với một cô gái mới 26 tuổi, cuộc sống như thế là không đầy đủ. Cô cần gặp nhiều người, cần đi dự tiệc, đến thăm các nơi, cần có bạn gái và người yêu, nhưng chuyện này thật khó. Cô cũng sợ nhưng không hề than với các chị em. Đời cô bế tắc như đời bố của họ. Bây giờ ở lì trong nhà tại Connecticut, thường khóc cho bà vợ quá cố. Sabrina và Tammy lo sợ cho cả hai người, muốn làm gì để giúp họ nhưng không ai có thì giờ.
Cuộc sống của Tammy không bình thường. Thì ra ông Irving Solomon muốn giao chương trình cho cô để cô giải quyết. Ông ở lại Florida hết nửa tuần, khi nào có dịp chơi gôn là ông đi. Ông ta mệt mỏi, muốn về hưu sớm, nhưng chương trình truyền hình là nơi cho ông hốt bạc. Khi Tammy muốn bàn thảo với ông những vấn đề khó khăn trước mắt, ông vẫy tay mời cô ra khỏi phòng, viện cớ rằng cô đã giải quyết được những vấn đề khó khăn hơn ở chương trình cũ tại L.A. thì bây giờ cũng có thể làm ở đây, ông hoàn toàn tin tưởng cô.
Một hôm, cô nói với người người phụ tá chương trình rằng:
- Tôi phải làm gì ở đây? Tôi đang điều hành một chương trình mà người ta đấu đá nhau trên truyền hình. Họ chỉ muốn được xếp loại tốt, và vì họ tốt, nên chẳng ai muốn nghe họ.
Cô nghĩ ra ý kiến là “những cặp vợ chồng” của chương trình ít ra cũng có bề ngoài dễ coi, nên bảo người phụ tá gọi nhà hàng Barney hỏi xem thử ở đấy có cung cấp áo quần cho họ không. Họ liền chộp ngay ý kiến ấy.
- Ít ra chúng ta cũng khỏi thấy những hình xăm của họ, - Tammy hồ hởi nói. Cô cố nâng cấp chương trình, làm cho chương trình tiến bộ, nhưng cô biết điều này rất khó thực hiện.
- Đừng hàn gắn những gì không đổ vỡ, - người phụ tá cảnh cáo cô, nhưng cô vẫn kiên quyết giữ ý kiến, cô nghĩ người ta sẽ cho việc này tốt hơn và quan tâm đến hơn, nếu lâu nay họ xem chương trình chỉ là loại trích đoạn quảng cáo. Cô muốn vạch cho mình vị thế rõ ràng trên đài.
Cô thuê hai thợ uốn tóc lành nghề làm cho truyện phim nhiều kỳ nổi tiếng để làm tóc cho các phụ nữ, và cố làm cho vẻ ngoài của Désirée nghiêm túc hơn một chút. Désirée tức giận vì Tammy không thích bề ngoài của mình, nhưng khán giả thích kết quả của việc đổi mới này. Thực vậy, Tammy đã nhờ những nhà thiết kế nổi tiếng may cho nhà tâm lý một bộ com lê màu be rất đẹp và mang những chiếc áo dài bằng lụa nghiêm túc hơn, khiến cho ngực bà gọn lại. Bỗng nhiên trông bà có uy hẳn, chứ không còn vẻ đàn ông mặc áo quần phụ nữ nữa. Tammy thực hiện những sự thay đổi được ba tuần thì họ có được hai nhà tài trợ mới. Và sự đánh giá đối với chương trình tăng cao.
Tuy nhiên, những việc này không loại bỏ được những chuyện rắc rối mà họ gặp phải với rất đông những cặp vợ chồng ở đây. Một ông chồng đã dí súng vào người giới thiệu chương trình khi ông này mắng y là đồ lưu manh, gọi y là đồ “lừa dối lật lọng”. Y giận dữ suốt cả buổi chiều và ngay khi buổi phát sóng vừa hết là y dí súng vào bụng người giới thiệu chương trình, đẩy ông ta vào tường. Không ai biết tại sao y mang súng đi qua ban an ninh được. Khi Tammy tình cờ đi qua mới thấy cảnh diễn ra như thế. Cô bình tĩnh nói:
- Jeff, tôi đồng ý với anh. Ông ta là đồ rác rưởi. Tôi cũng không thích ông ta, nhưng không đáng phải đi ở tù vì chuyện này. Tôi nghĩ chương trình đã nói quá rõ ràng vợ anh vẫn yêu anh. Tại sao anh phủ nhận điều đó? Désirée nghĩ rằng hai anh chị đã trình bày minh bạch chuyện anh chị đã làm lành với nhau. - Tammy cố lấy giọng thuyết phục, giữ bình tĩnh, thậm chí còn tỏ ra có thiện cảm, như cô làm cho anh chàng có khả năng nổ súng này bình tĩnh, để đợi nhân viên an ninh đến trước khi anh ta cũng bắn cô luôn.
- Thật ư? - Anh ta hỏi, rồi nói tiếp với vẻ hung hăng.
- Các người xem chúng tôi là đồ đê tiện.
- Tôi không nghĩ thế. Khán giả thích anh, nhờ các anh chị mà chúng tôi được đánh giá cao. - Vợ hắn khi xuống sân khấu đã khóc ở đâu đó, vì chị ta nghe hắn không chỉ ngủ với người bạn thân của chị mà còn ngủ với em gái chị. Chị không biết chuyện này. Gia đình này có cứu vãn được không? Để trả thù, vợ hắn ngủ với em trai hắn và với nhiều đàn ông khác trong khu vực. Theo Tammy thì họ đáng phải ở tù, và Jeff đã ở tù hai lần vì tội tấn công người khác. Thế nhưng họ làm gì trong chương trình? Tại sao cô cho trình chiếu? Đấy mới là vấn đề. Cô phải mất hai mươi phút mới làm cho hắn bình tĩnh. Khi ấy cảnh sát mới được gọi đến, họ còng tay hắn dẫn đi, và ngày hôm sau tờ New York Post đăng tin này lên báo. Và dĩ nhiên, chuyện này chỉ giúp cho việc đánh giá họ mà thôi, Tammy nghĩ rõ ràng như thế. Đây là chương trình đã mang đến cho quần chúng mặt trái của xã hội. Họ đã xâm nhập vào đời sống riêng tư của người khác, và những gì họ thấy đã làm cho họ thích thú. Hầu như lúc nào chương trình cũng làm cho Tammy ghê tởm.
- Hừ, thật ngộ, - cô nói với người phụ tá khi đã trở về văn phòng, ngồi vào bàn, mặt còn tái mét. - Ai đưa những người này lên màn hình và chúng ta kiếm họ ở đâu ra thế? Kiếm ở số những người cam kết để ra khỏi nhà tù Attika phải không? Cô có nghĩ là việc đưa những người điên này lên màn hình rồi sau đó làm cho họ bực mình là công việc tốt đẹp, nên làm không? - Tại buổi họp để bàn về việc sản xuất tiếp theo, cô quyết liệt đả kích vấn đề này khiến cho người phụ tá xin lỗi rối rít. Người giới thiệu chương trình của họ trước đây đã bị bắn một lần rồi. Nhờ thế mà ông ta được tăng lương cao, và vị trí của ông ta hiện được xem là rất nguy hiểm.
- Mình làm gì ở đây? - Cô tự hỏi khi ra khỏi phòng họp và Désirée đã đón đường cô. Bà ta nói bà ta thích áo mới, nhưng có phải Tammy nghĩ rằng cô sẽ nói với Oscar de la Renta về chuyện may áo quần riêng biệt cho bà không? Bà thích áo quần ông ta may. Tháng trước đây, họ đã để cho bà mặc áo quần bán hạ giá tại Payless, và bây giờ bà muốn Oscar de le Renta may áo quần cho bà. Quả thật họ đều điên cả.
- Tôi sẽ cố gắng, Desi. Nhưng chuyện này có lẽ không dùng vào những chương trình thuộc loại này được. - Nhất là vào các chương trình có người tham gia bị còng tay dẫn đi sau mỗi lần trình diễn. Ngày hôm trước đã xảy ra một chuyện động trời không kém. Một bà vợ đã đánh ông chồng chảy máu mũi khi họ đang phát sóng. Máu chảy đầm đìa khiến cho khán giả ré lên khoái chí. - Hôm nay tôi thích áo của bà.
- Tôi cũng thích, - bà ta sung sướng đáp. - Tôi cũng thích cái áo hôm qua. Nhưng thằng ngu kia đã làm vấy máu khắp áo tôi. Khi ở hậu trường tôi chỉ nói với hắn tôi nghĩ vợ hắn đồng tính. Tôi không ngờ hắn nói với vợ khi đang phát sóng. Vả lại chị ta nói với tôi như thế, nhưng lại không muốn hắn biết. Cho nên khi hắn nói chị ta đập hắn bể mũi khi phát sóng. Cô hãy suy nghĩ coi, - Désirée nói, vẻ bối rối. - Tôi hy vọng họ tẩy sạch máu dính nơi áo.
- Bà đã thêm một ý vào hợp đồng cho phép bà giữ áo quần nguyên vẹn khi phát sóng. Thảo nào mà bây giờ bà muốn Oscar may áo cho bà. Tammy cũng thích có áo quần cho mình, nhưng cô cứ mặc cái áo bông, quần jeans, đi giày thể thao để làm việc. Cô muốn đi lại thoải mái để dễ bề phản ứng, xoay xở khi làm việc.
- Vâng, tôi sẽ suy nghĩ xem sao, - Tammy đáp, tự nhủ rằng nhà tâm lý học này không bình thường. Nhưng dù điên khùng, bà ta cũng kéo thêm được hai nhà tài trợ mới tham gia vào chương trình trong vòng hai tuần tiếp theo. Chương trình trở nên hấp dẫn, nổi tiếng, gây xôn xao dư luận, tờ Variety cho là nhờ cô mới được thế. Đối với cô, chuyện này thật vớ vẩn, cô muốn giữ kín, nhưng không được. Bạn bè cũ của cô ở L.A. gọi cô, trêu cô về việc cô đã làm ở New York. Một người nói:
- Tôi tưởng cô về đấy để chăm sóc em gái chứ?
- Đúng thế.
- Vậy chuyện gì đã xảy ra?
- Cô ấy đi học, tôi ngồi ở nhà buồn quá.
- Này, chắc cô làm chương trình này không buồn.
- Đúng, có lẽ khi kết thúc tôi phải đi tù mất thôi.
- Tôi không tin. Có lẽ ngày nào đó cô sẽ điều hành việc phát sóng của đài. Tôi nóng ruột mong đợi đến ngày đó.
Thật đúng như lời mong đợi của cô bạn, mấy ngày sau khi vụ người chồng rút súng dọa bắn người giới thiệu chương trình, chương trình Entertainment Tonight (Giải trí đêm nay) mời cô phỏng vấn, và Irving muốn cô tham dự. Cô muốn giữ kín chuyện này, không xem đây là điều đáng hãnh diện. Nhưng mọi người đều biết chuyện, ngay ngày hôm sau, người giới thiệu chương trình mời cô đi chơi. Ông ta đã 55 tuổi, ly dị vợ bốn lần, hai hàm răng giả và tóc uốn ở Mexico. Lúc trẻ, ông ta làm diễn viên phụ trong phim truyền hình nhiều tập và lo rèn luyện thân thể. Đứng xa trông ông ta bảnh bao, nhưng đến gần thì rất khủng khiếp. Ông ta mới theo đạo Thiên Chúa lại, việc này cô thấy rất khó chịu. Cô thích vấn đề duy linh tế nhị hơn, và ông thường đưa cho cô những tập sách bướm nói về sự cứu rỗi. Có lẽ ông ta cần thế để đương đầu với nguy cơ bị bắn hàng ngày.
- Tôi...ờ... ông rất tốt, Ed... tôi trung thành với nguyên tắc là không đi chơi với đàn ông làm việc cùng chương trình với tôi. Nếu tình hình không ổn, mọi người sẽ bàn tán.
- Tại sao tình hình không ổn? Tôi là người nghiêm túc. - Ông ta tươi cười nói với cô. Ông ta có bảy đứa con với bốn người vợ, ông lo cho tất cả, điều này làm ông rất hãnh diện, và vì thế mà ông đi chiếc xe cũ 20 năm, sống ở căn hộ trên tầng bốn của một chung cư chỉ có cầu thang đi bộ, chung cư ở vùng West Side. Việc bị bắn vào bụng đã giúp ông được tăng lương rất nhiều. Ông ta nói tháng sau ông ta sẽ dọn đến nơi ở mới tốt hơn. - Tôi nghĩ có lẽ chúng ta sẽ đi ăn tối sau khi làm việc xong. Chỉ ăn đơn giản thôi. Hiện tôi đang ăn chay.
- Ồ, hay nhỉ. - Cô làm ra vẻ quan tâm đến việc này, chỉ vì lòng tốt thôi. - Ông ăn chay súc ruột à? - Cô đã gặp nhiều người điên như thế này ở L.A. Đây là bằng chứng đầu tiên khiến cho ông ta không phải là người thích hợp để đi chơi với cô. Cô không hẹn hò đi chơi với người đàn ông nào kiêng ăn để súc ruột. Cô thà vào tu viện còn hơn, và cái đà này có lẽ có ngày cô sẽ vào. Với tình trạng hiện nay, việc đi tu có vẻ hấp dẫn với cô hơn.
- Không, tôi không ăn chay để súc ruột. Tôi nghĩ ở miền tây có nhiều loại người ấy hơn ở đây. Tôi có người bạn làm ở tờ Match Point ăn chay trường. Cô có ăn chay không, Tammy?
- Không, tôi không ăn chay. Tôi thích ăn vặt và thích những thức ăn ngon. Tôi đã có thói quen ấy từ lúc nhỏ rồi. Tôi không bao giờ ăn chay để súc ruột hết.
- Vậy thì bậy quá. - Ông ta có vẻ thương hại cô, rồi hạ giọng, hỏi: - Tammy, cô đã gặp Chúa Jesus chưa? - Ở đâu? Dưới bàn ư? Trên gác xép à? Ông ta đùa phải không?
- Cô đã gặp Ngài rồi phải không? Không phải Ngài ở khắp nơi ư?
- Tôi nghĩ ông có thể nói tôi đã gặp, - cô đáp một cách lễ phép. - Khi tôi còn nhỏ, tôn giáo đối với tôi rất quan trọng. - Cô không biết nói sao với ông ta, và điều này có phần đúng sự thật. Khi còn nhỏ, họ đi học trường Thiên Chúa giáo, nhưng giờ cô không sùng đạo nữa, mặc dù cô tin có Chúa.
- Cô là người Cơ Đốc giáo phải không? - Ông ta nhìn cô đăm đăm còn cô không nhìn tóc ông và mái tóc nhuộm quá tệ. Cô thầm nghĩ trong đầu rằng cô sẽ tìm cho ông ta một người thợ uốn tóc giỏi. Cô không hiểu tại sao cô không để ý đến màu tóc của ông ta xấu như thế này. Mái tóc uốn vụng đã làm cho cô không chú ý đến màu tóc.
- Tôi theo Thiên Chúa giáo.
- Hai trường hợp không giống nhau. Người Cơ Đốc giáo sống cởi mở hơn nhiều. Họ có cách suy nghĩ, cách xử thế và cách sống rất hay. Đây không phải chỉ đơn thuần là tôn giáo.
- Đúng, tôi đồng ý với ông về điểm này. - Cô lén nhìn đồng hồ. Còn bốn phút nữa cô phải họp về công việc của đài truyền hình, để tránh đình công. Đây là công việc quan trọng, cô không thể vắng được. - Tôi nghĩ chúng ta nên nói về chuyện này vào dịp khác. Còn bốn phút nữa tôi phải họp rồi.
- Đúng. Vậy bữa ăn tối thì sao? Ở phố Tây 14 có tiệm ăn chay rất ngon. Tối nay được không?
- Tôi... ờ... không được... ông nhớ nguyên tắc của tôi chứ? Không đi với đàn ông làm cùng chương trình. Tôi không phá hỏng nguyên tắc ấy và tôi phải về nhà chăm sóc em gái tôi.
- Cô ấy bệnh à? - Ông ta hỏi, có vẻ quan tâm ngay. Tammy không thích nói cho ông ta biết chuyện nhà mình, nhưng nếu không nói thật, ông ta sẽ đeo theo cô mãi. Cho nên cô âm thầm cáo lỗi với Annie, ngước mắt buồn bã nhìn ông ta. - Cô ấy bị mù. Tôi không thích đi chơi, để cô ấy một mình ở nhà tự lo hết mọi việc.
- Ồ, tôi xin chia buồn... tôi không biết... đúng là cô quá tốt khi tận tình chăm sóc cô ấy. Cô sống với cô ấy à?
- Phải. Cô ấy mới bị năm nay và mới 26 tuổi.
Tammy thấy xấu hổ khi lấy sự tàn tật của em để từ chối đi chơi, nhưng đây là giải pháp tốt nhất. Lẽ ra cô phải nói dối là bà ngoại thì hay hơn.
- Tôi xin cầu nguyện cho cô ấy và cho cô.
- Cảm ơn ông, Ed, - Tammy đáp, mừng rỡ trong lòng. Nói xong, cô đi họp. Có lẽ ông ta dễ thương, chỉ có điều là thiếu hấp dẫn và hơi kỳ. Có một điều đặc biệt là ở L.A. cũng có những người đàn ông như ông ta đã mời cô đi ăn.
Tối đó, sau khi ăn xong, Tammy nói chuyện ấy cho các chị em nghe khi họ rửa bát đĩa. Annie rửa qua và cho bát đĩa vào máy. Sabrina kiểm tra tô chó và biết Annie đã cho chúng ăn rồi. Annie nói Sabrina xem cô như nàng Lọ Lem, chị cả cô nghe thế nhưng không nói gì. Tammy đã làm cho họ say sưa khi nghe cô miêu tả Ed.
- Mọi người biết không? Chỉ có những người đàn ông như thế mới mời tôi đi chơi. Răng thì kỳ cục, tóc uốn, ăn chay súc ruột. Ở L.A. có nhiều người như thế. Tôi xin thề rằng, từ lâu nay tôi không có ông bồ nào bình thường hết. Tôi nghĩ chắc sẽ không bao giờ có người bình thường để yêu đương.
- Chắc em cũng không có, - Candy tiếp lời. - Em chỉ gặp toàn đàn ông bị đồng tính thôi. Họ như đàn bà, nhưng giống con trai mới lớn. Chắc em không bao giờ gặp được người đàn ông bình thường.
Annie không nói gì. Từ khi xảy ra tai nạn đến giờ, cô cảm thấy mình như người ngoài cuộc. Thường thì sau khi chuyện tình cảm tan vỡ, chỉ vài tháng sau là cô hẹn hò với người khác. Thế mà bây giờ, cô thấy chuyện ấy như đã chấm dứt. Người duy nhất làm bạn với cô trong nhiều tháng nay là Baxter ở trường mù. Anh ta có đời sống tình ái hạnh phúc hơn cô. Cô nghĩ mình sẽ không bao giờ như trước.
- Người duy nhất trong nhà không bao giờ kêu ca về chuyện tình cảm là chị Sabrina, - Candy nói. - Em thấy Chris là người bình thường duy nhất trên đời.
- Phải, chị cũng nghĩ thế, - Tammy đáp. - Bình thường và dễ thương. Hai ưu điểm không ai chối cãi được. Khi chị gặp những người bình thường, hay những người có vẻ như thế, thì hóa ra anh ta là đồ rác rưởi hay có vợ rồi. Chị thường được người cùng làm chương trình mời đi chơi. - Cô nói cho họ nghe chuyện vừa xảy ra sáng nay, và Sabrina lắc đầu. Cô không tin Tammy lại làm việc cho chương trình thời sự. Bỏ công việc cô đã làm lâu nay là sự hy sinh lớn cho cô. Tammy không kêu ca về việc ấy, cô rất giỏi chịu đựng và cảm thấy sung sướng vì có việc để làm, còn Irving Solomon, giám đốc điều hành, là người rất tốt, đáng cho cô hợp tác.
Tuần sau có người đàn ông khác mời Tammy đi chơi. Người này rất hấp dẫn nhưng đã có vợ. Anh ta lừa dối vợ và nói hôn nhân của họ không hạnh phúc nhưng cô thừa hiểu. Cô liền đáp:
- Chị ấy có thể chịu đựng anh, nhưng tôi thì không. Nếp sống của tôi như vậy, xin cảm ơn anh. - Cô từ chối, và cảm thấy nhục nhã vô cùng. Cô thường cảm thấy như thế khi đàn ông có vợ mời cô đi chơi như thể cô là gái điếm rẻ tiền, họ có thể mua vui với cô rồi về nhà với vợ. Nếu cô có người yêu thì người đó phải là của riêng cô chứ không phải giành của người khác. Cô chưa có người yêu thành thật với mình, nhưng cô mới 30 tuổi, nên không lo việc ấy lắm.
Vào ngày sinh nhật thứ 35 của Sabrina, cô và Chris sẽ đi xa nghỉ cuối tuần. Anh đã tặng cho cô chiếc vòng đeo tay rất đẹp. Mặc dù từ khi cô chuyển nhà anh ít ở với cô hơn, nhưng tình cảm của họ vẫn mặn mà như trước. Sabrina thường nhắc anh rằng họ chỉ cần chịu khó một năm thôi, đến khi Annie tự lập được, thì mọi việc lại như cũ. Anh không nói gì hay phàn nàn kêu ca về việc này. Chỉ có điều khiến anh khó chịu là Candy thường ăn mặc hở hang, bất chấp việc trong nhà có đàn ông. Mấy chị em không để ý đến chuyện này, nhưng Chris thì ái ngại. Lại còn chuyện chó trong nhà nữa, mặc dù anh yêu chó, nhưng nhiều chó quá khiến anh phát khiếp. Ngoài những chuyện đó, anh còn không được tự do ở riêng với Sabrina nữa, vì bây giờ Tammy ở cùng tầng lầu với họ. Nhiều lúc chuyện này đã làm cho anh khó chịu.
Điều khiến cho mọi người trong nhà bất an là người đàn ông mà Candy đã mời về nhà chơi vào đầu tháng mười. Khi cô đi chụp ảnh quảng cáo ba ngày ở Hawaii về thì hắn cùng về với cô. Sabrina nói đã thấy vẻ lưu mạnh hiện trên mặt hắn. Tammy chưa bao giờ nghe ai nói đến hắn, còn Annie nói cô có cảm giác rờn rợn về hắn. Tuy không thấy, nhưng nghe giọng hắn cô có thể đánh giá được. Cô nói hắn có vẻ giả tạo như Leslie Thompson khi cô ta đến thăm bố họ với cái bánh nhân táo. Theo Annie thì hắn là loại người gian giảo.
Hắn nói hắn là hoàng thân nước Ý, có giọng Ý chính cống, tên là Principe Matcello di Stromboli. Sabrina nghĩ hắn nói dối, và tất cả đều sửng sốt khi biết hắn 44 tuổi. Candy nói cô đã gặp hắn lần đầu tiên ở Paris khi dự tiệc do Valentino tổ chức. Cô quen một người làm mẫu khác, người này đã hẹn hò đi chơi với hắn, nói rằng hắn rất dễ thương. Hắn đưa Candy đến các điểm nóng hợp thời trang ở New York và đi dự các buổi tiệc sang trọng. Báo chí liền đưa tin họ ngay và khi Sabrina lo lắng hỏi cô, cô liền đáp rất vui sướng khi đi chơi với hắn.
- Hãy cẩn thận đấy, - Sabrina dặn. - Anh ta đã lớn tuổi. Nhiều đàn ông cỡ tuổi anh ta rất nguy hiểm. Đừng đi đâu một mình với anh ta hay là vướng vào vòng yêu đương vớ vẩn. - Sabrina cảm thấy lo lắng còn cô em út nghe nói lại cười.
- Tôi không phải đồ ngốc đâu. Tôi 21 tuổi rồi. Tôi sống một mình từ năm 19 tuổi. Tôi thường gặp đàn ông như anh ta. Có người còn già hơn. Có sao đâu?
Mấy hôm sau, Sabrina lo lắng hỏi Tammy:
- Cô nghĩ hắn ta chạy theo cái gì?
Nhiều tờ báo lá cải đã đưa tin hai người cặp với nhau, và trước đây hai tuần, tờ Post cũng đưa tin trên trang sáu. Nhưng phải công nhận rằng Candy là người mẫu nổi tiếng, còn hắn là người có địa vị cao trong xã hội ở New York. Mẹ hắn là nữ diễn viên nổi tiếng. Và hắn có chức tước. Hoàng thân là chức tước được giới thượng lưu trọng vọng, cho nên mọi người đều bỏ qua tội lỗi của hắn. Nhiều lần đến đón Candy tại nhà, hắn xem các chị em cô như người giúp việc. Hắn lại không thèm nói chuyện với Annie, vì cô không thấy dung nhan đẹp đẽ của hắn. Hắn quả thật rất hấp dẫn với vẻ ngoài quý phái và cách ăn mặc hợp thời trang. Hắn mặc bộ com lê Ý, áo sơ mi có khuy cài bằng ngọc xa phia, chiếc nhẫn vàng có hình gia huy trên mặt, giày được John Lob đóng. Và khi Candy khoác tay hắn, trông hắn như diễn viên điện ảnh. Hai người thật đẹp đôi, ai nhìn cũng sửng sốt.
- Một đêm, sau khi hắn đến đón Candy đi trong chiếc Bentley màu đen, - chiếc xe hắn thuê để dùng vào buổi tối, - Sabrina lo sợ hỏi Tammy:
- Cô không cho đây là chuyện nghiêm túc chứ? - Candy mặc chiếc áo dạ hội bằng sa tanh, màu xám bạc, đi giày cao gót bạc. Trông cô như một bà hoàng trẻ.
- Không chút nào, - Tammy đáp, tỉnh khô.
- Em đã thấy nhiều đàn ông như hắn ta trong thời gian làm việc cho hãng truyền hình rồi. Họ chạy theo những nữ diễn viên nổi tiếng và những người mẫu như Candy. Họ cần nhãn mác để tôn mình lên. Hắn ta không quan tâm đến Candy bằng đôi giày của hắn đau.
- Candy nói hắn muốn gặp nó tại Paris khi sang làm phim vào tuần sau.
- Có thể, nhưng chuyện này sẽ không kéo dài lâu đâu. Có ai đấy quan trọng hơn, đẹp hơn sẽ đến với hắn. Loại người như hắn đến nhanh rồi đi nhanh.
- Chị hy vọng hắn sẽ chóng ra đi. Hắn có cái gì đó làm cho chị lo sợ. Candy còn dại dột lắm. Candy có thể là người mẫu hấp dẫn nhất thế giới, nhưng dưới vẻ đẹp lộng lẫy, hào nhoáng kia, nó vẫn chỉ là một đứa bé.
- Đúng vậy, - Tammy đáp. - Nhưng cô ấy đã có chúng ta. Ít ra hắn biết có chúng ta ở đây như bố mẹ để mắt canh chừng.
- Chị nghĩ hắn chẳng quan tâm đến chúng ta đâu. Hắn khôn ngoan hơn chúng ra nhiều. Chúng ta không có ai ở trong giới của hắn.
- Em nghĩ Candy có thể xử lý được trường hợp này, - Tammy đáp với vẻ tự tin. - Nó đã gặp nhiều đàn ông như hắn.
- Chị không tin, - Sabrina nói, mỉm cười gượng gạo. Chris khác xa vị hoàng thân này, anh tốt hơn rất nhiều. Chris là người đáng tin, chung thủy, Sabrina nghĩ thầm Marcello không đáng tin chút nào. Chuyện này rất dễ thấy. Nhưng Candy nghĩ rằng hắn rất hấp dẫn, mặc dù các chị của cô thấy hắn quá già và có vẻ nguy hiểm.
Khi Candy đi Paris về, cô nói họ đã sống qua một thời gian tuyệt vời. Hắn đã đưa cô đi dự tiệc liên miên, kể cả buổi dạ vũ ở điện Versailles, và giới thiệu cô với tất cả các nhân vật quan trọng ở Paris. Mọi người hắn quen đều có tước vị. Hắn đã làm cho cô thờ ơ với gia đình và có vẻ gầy hơn trước nhiều. Khi Sabrina nói về chuyện này, Candy nói cô đã phải làm việc rất căng thẳng ở Paris. Sabrina gọi cho bác sĩ của Candy để nói chuyện này với bà. Bà ta không nói gì nhưng cảm ơn Sabrina đã gọi cho bà.
Tuần sau là đến lễ Tạ ơn, tất cả đều đến nhà bố họ ở Connecticut. Ông cũng gầy hơn. Tammy hỏi ông có khỏe không. Ông nói khỏe, nhưng có vẻ lặng lẽ, cô đơn, và mừng khi gặp các con.
Cuối tuần đó, họ chia nhau đồ đạc của mẹ theo ý kiến của ông. Họ chỉ muốn áo quần của bà thôi, nên số còn lại ông đem cho các cơ quan từ thiện. Làm thế rất đau đớn, nhưng ông muốn mọi người đem hết đi. Họ giúp Annie chọn một số bằng cách miêu tả cho cô nghe. Cô rất thích những chiếc áo len bằng casơmia màu phấn nhạt của mẹ, khi cô mặc vào trông cô rất đẹp. Cô có màu tóc giống mẹ.
Sau khi mặc vào một cái, cô hỏi họ:
- Em trông như thế nào? Có giống mẹ không?
Lệ ứa đầy mắt Tammy, cô đáp: - Giống, rất giống. - Nhưng Tammy cũng giống mẹ, mặc dù mái tóc đỏ của cô nhạt hơn và dài hơn. Mẹ họ và hai chị em Tammy, Annie trông rất giống nhau.
Buổi cuối tuần tĩnh lặng, êm ả, họ không có chương trình gì bên ngoài. Các cô tự làm bữa tối với thịt gà tây, ho nhồi gia vị vào bụng gà và nhặt rau rất vui vẻ. Annie cũng giúp một tay.
Vào ngày Tạ ơn, Chris đến mừng lễ với họ rồi đi trượt băng cuối tuần ở Vermont với bạn. Sabrina chọn giải pháp ở nhà với em và bố. Ngày cuối tuần sum họp gia đình như thế này rất quan trọng đối với họ, nhất là năm nay.
Vào hôm thứ bảy thì Tammy tìm thấy đôi giày đế mềm trong căn phòng bên ngoài nhà bếp, nơi mẹ cô dùng để lựa các cành hoa cắt ở vườn. Đôi giày cỡ số chín, chân mẹ cô chỉ mang giày cỡ số sáu. Đôi giày cũng không phải của các cô. Và chân bà quản gia cũng nhỏ hơn.
Sau khi họ đã tìm hết áo quần của mẹ, họ xếp thành từng chồng cho mỗi người và một chồng để đem cho cơ sở từ thiện, Tammy mới hỏi bố:
- Giày này của ai thế bố? Giày này không phải của mẹ.
- Con có chắc không? - Ông thẫn thờ hỏi và Tammy cười.
- Chắc, trừ phi chân mẹ đã lớn tăng lên ba số trong năm nay. Con có nên ném chúng đi không?
- Tại sao con không để chúng ở chỗ con thấy? Có lẽ có ai đấy để quên, họ sẽ đến lấy. - Ông đang bận gắn cái gì đấy khi cô hỏi, quay lưng lại phía cô, nên cô không thấy mặt.
- Nhưng ai? - Cô hỏi. Cô bỗng trở nên lì lợm, muốn biết giày của ai, nên hỏi tiếp: - Bố có hẹn hò với ai không? - Ông quay lại như bị cô bắn vào lưng, đưa mắt nhìn cô.
- Tại sao con hỏi thế?
- Con chỉ thắc mắc thôi. Đôi giày có vẻ hơi kỳ. - Dĩ nhiên ông có quyền hẹn hò với người nào ông muốn. Ông là người tự do, nhưng làm thế có vẻ hơi sớm. Mẹ cô mới chết, thiếu một tuần mới đủ năm tháng.
- Cách đây vài tuần, bố có mấy người bạn đến ăn trưa. Có lẽ có người để quên giày ở đấy. Bố sẽ gọi để hỏi.
- Ông không trả lời câu hỏi của cô và cô không muốn đi sâu thêm nữa. Cô chỉ hy vọng người đó không phải là Leslie Thompson. Cuối tuần đó, cô ta không mang bánh đến, không có bằng chứng gì chứng tỏ có phụ nữ trong nhà. Trên đường về nhà, cô nói cho các chị em ngồi trên xe biết chuyện này. Họ về vào sáng sớm chủ nhật để tránh bị kẹt xe dọc đường.
- Chấm dứt việc rình mò bố đi, - Candy nặng lời với chị. - Bố có quyền làm gì bố muốn.
Sabrina thật sự lo lắng, nên chị lên tiếng đáp lời em:
- Chị không thích thấy bố rơi vào nanh vuốt của những người phụ nữ quỷ quyệt chỉ vì bố cô đơn không có mẹ. Thỉnh thoảng, đàn ông lâm vào trường hợp như vậy.
- Bây giờ ông có vẻ yếu đuối, dễ bị tấn công. Ít ra trong mùa hè ông đã có con gái ở cùng mình. Bây giờ, họ
không có thì giờ để đi chơi với ông, thăm viếng ông. Nhưng họ có kế hoạch sẽ nghỉ Giáng sinh với ông. Mặc dù họ nhớ mẹ, nhưng đã hưởng một ngày lễ Tạ ơn thoải mái, vui vẻ.
- Em nghĩ bố rất khôn ngoan, không để những người đào mỏ lợi dụng đâu. - Tammy trấn an họ. Cô rất tin vào sự khôn ngoan của bố.
- Chị hy vọng em nói đúng, - Sabrina nói.
Khi họ về đến nhà, Candy liền thay áo quần đi chơi. Tammy ngạc nhiên nhìn cô và hỏi:
- Em sắp đi đâu?
- Marcello mời em đi dự tiệc. - Candy đáp và kể tên nhiều nhân vật có vai vế trong xã hội mà Tammy thường đọc trên báo. Tammy cười.
- Em sống sướng quá, công chúa à. - Tammy trêu.
- Em chưa phải công chúa, - cô đáp trả với vẻ đùa cợt. Nhưng cô cảm thấy đi với Marcello cô như công chúa vậy. Cô không nói cho các chị biết cô đã ngủ với hắn, hắn rất tài về mặt này. Họ đã hai lần uống Ecstasy để tăng cường sự kích thích. Cô biết thỉnh thoảng hắn có dùng ma túy, và uống Viagra để cứng mãi, có thể làm tình với cô suốt đêm. Hắn uống thuốc kích thích rất nhiều, và cô nghĩ mình đã yêu hắn. Hắn nói bóng nói gió đến hôn nhân. Dĩ nhiên, cô còn trẻ, nhưng trong vài năm nữa... có lẽ... hắn nói hắn muốn có con với cô. Nhưng bây giờ họ chỉ làm tình thôi. Cô định tối nay ở lại tại nhà hắn và khi đi cô chỉ nói cho các chị biết đại khái thôi. Cô sẽ gặp hắn tại căn hộ hắn ở để cất cái túi xách nhỏ ở đấy. Cô phân vân không biết họ có đi dự tiệc không. Thỉnh thoảng, họ không ra khỏi cửa, thay vì đi dự tiệc, họ lại cùng lên giường hay nằm ngay trên nền nhà. Cô không quan tâm đến chuyện đó.
- Đêm nay có lẽ em không về nhà. - Đi ra khỏi cửa, cô ngoái đầu lại nói một cách thản nhiên như thế.
- Này, đợi một lát..., - Sabrina nói. - Tại sao thế? Em ở đâu?
- Tại nhà Marcello, - Candy đáp. Cô đã 21 tuổi, đã sống tự lập từ hai năm nay, các chị cô không có quyền bảo cô nên làm việc này, không nên làm việc nọ. Họ phải biết điều ấy, dù họ lo cho cô.
- Cẩn thận đấy, - Sabrina dặn, vừa bước tới hôn cô. - Luôn tiện hỏi Candy, anh ta ở đâu?
- Anh ấy có căn hộ ở phố Đông 79. - Anh ấy có nhiều tranh rất tuyệt. - Sabrina muốn nói những thứ ấy không làm cho anh ta tốt. Candy mặc cái váy đen ngắn củn cởn, đi ủng cao gót bằng da cao đến đùi, chiếc áo len casơmia đen chật ôm lấy người và chiếc áo khoác lông chồn xám làm cho cô cực kỳ xinh đẹp.
- Trông em thật đẹp, - Sabrina cười nói. Quả thật, Candy cực kỳ xinh đẹp. - Nhà số mấy ở phố Đông 79? Phòng khi có chuyện xảy ra, chị còn biết em ở đâu. Điện thoại di động của em thường không mở.
- Không có gì xảy ra đâu. - Candy bực mình vì Sabrina làm như thể mình là mẹ chứ không phải chị. Nhưng cô chiều chị lần này nữa. - Số 41, phố Đông 79. Đừng tìm em đấy nhé!
- Chị không làm thế đâu, - Sabrina hứa và Candy bước đi.
Chris đi trượt băng cuối tuần đã về, họ vào phòng Sabrina để nói chuyện, âu yếm nhau và xem phim trên TV. Tối đó, anh ngủ lại nhà chị và Tammy ngủ ở phòng của Candy, cho nên họ được tự do. Chị nhìn vào phòng Annie để kiểm tra trước khi về phòng ngủ. Annie đang làm bài tập ở nhà bằng chữ Brai.
- Tốt đẹp cả chứ? - Sabrina hỏi.
- Tốt, - Annie đáp. Cô có vẻ khó chịu vì bài khó, nhưng ít ra cô đã cố gắng để làm. Mọi việc dần dần trở nên tốt đẹp cho cô, tất cả đều hài lòng và đã có ngày cuối tuần mừng lễ Tạ ơn vui vẻ, dù vắng mẹ.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái