Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thà Làm Đãng Phụ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 7-1
C
hìm đắm trong bóng tối vô biên vô hạn làm Triệu Tinh Nhung rơi vào một loại cảm giác bất lực vô tiền khoáng hậu (trước nay chưa từng có).
Nhưng nàng giống như nghe thấy một thanh âm quen thuộc, không ngừng gọi tên của nàng.
“Ninh Thiện….Ninh Thiện…..tỉnh lại đi Ninh Thiện…..”
Không, người nọ không phải đang gọi nàng, người nọ gọi là Ninh Thiện, Nam triều công chúa Đoàn Ninh Thiện, mà nàng chỉ là một linh hồn không biết nên đi về nơi đâu Triệu Tinh Nhung.
Hỗn loạn, nàng không biết chính mình đã ở trong bóng đêm bồi hồi bao lâu, chỉ cảm thấy thanh âm đang gọi tên nàng kia cách mình càng ngày càng gần, mà trên lòng bàn tay nàng lại truyền đến một cỗ lực lượng ấm áp, thúc giục nàng mau chóng tỉnh lại.
“Ninh Thiện, nàng rốt cục đã tỉnh!”
Đỉnh đầu truyền đến một tiếng nói hưng phấn, bàn tay to ấm áp vẫn tiếp tục hướng về phía hai má của nàng, lòng bàn tay truyền đến độ ấm làm cho nàng cảm thấy quen thuộc.
Lận Viễn Ngạn?
Nhìn nam tử trên mặt mang kinh hỉ trước mắt, nàng không khỏi ngẩn ra, trong đầu cũng hiện ra một màn đã phát sinh trước khi hôn mê.
Ở cửa Dã Hương lâu, nàng tận mắt thấy hắn trước mặt Vương thiếu gia, công bố hắn đã bao trọn Thôi Tử Yên.
Ngay tại lúc nàng thương tâm muốn chết muốn rời đi, đột nhiên một cỗ đau đớn đánh úp tới, nàng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ý thức cuối cùng trước khi hôn mê, là có người lớn tiếng thét to tên của nàng.
Đầu vai ẩn ẩn truyền đến cảm giác đau đớn, nàng nhíu mày khẽ nhếch môi, muốn nói cái gì, mới phát hiện yết hầu lại không phát ra được âm thanh.
Lận Viễn Ngạn lập tức hiểu ý, xoay người rót chén nước ấm, lại ngồi trở lại đầu giường, ôn nhu nâng nửa người trên của nàng dậy, đem chén nước đưa tới bên môi nàng.
“Ninh Thiện, nàng hôn mê suốt hai ngày, không uống giọt nước nào, ta đoán nàng nhất định là khát, nào, uống nước cho nhuận hầu (edit thô là thông họng), ta đã phân phó Liên Nhi kêu phòng bếp nấu chút đồ ăn nhẹ mang đến cho nàng ăn.” Nàng thật sự thực khát, khi cái chén đến bên miệng, rất nhanh uống một hơi cạn sạch.
Trong mắt nàng tràn đầy khó hiểu, vì sao thái độ của hắn lại chuyển biến lớn một trăm tám mươi độ, đối với nàng lại che chở quan tâm như vậy? Chẳng lẽ là sợ nàng đánh mất mạng nhỏ, không thể hướng Hoàng Thượng đòi công đạo?
“Nàng bị một con ngựa không khống chế được đá vào vai, bị thương, ta đã thỉnh đại phu xem qua, miệng vết thương không đáng ngại, chính là thân mình không tốt, cần điều dưỡng nhiều hơn.”
Lận Viễn Ngạn đợi nàng uống hết nước, lại lấy khăn mềm nhẹ giúp nàng lau lau khóe môi, trong động tác khó nén yêu thương, hắn ôn nhu săn sóc như vậy, ngược lại lại làm Triệu Tinh Nhung không biết phải làm sao.
Nàng thử giãy khỏi ôm ấp của hắn, mà hắn lại ngồi vững vàng bên giường, kiên trì làm cho nàng tựa vào trong lòng hắn.
“Cám ơn chàng đã chiếu cố ta trong mấy ngày ta mê man, chuyện kế tiếp, Liên Nhi đến giúp ta là được rồi.” Nàng vừa nói vừa muốn tránh khỏi ôm ấp của hắn, mà nàng càng giãy dụa, hắn ngược lại ôm càng chặt.
Cuối cùng, nàng nhịn không được ngẩng đầu trừng hắn, “Lận Viễn Ngạn, chàng rốt cuộc muốn làm gì? Mọi chuyện lúc trước đều đã đem nói rõ, một khi đã như vậy, không cần tiếp tục dây dưa lẫn nhau, hành vi hiện tại của chàng là cái gì?” Triệu Tinh Nhung cúi đầu thăm dò, không phải là lãnh khốc tuyệt tình, vẫn là tức giận chính mình không đủ kiên định.
Rõ ràng khi nghe câu nói kia của hắn “Nàng không phải nữ nhân mà ta muốn”, lòng của nàng đã bị thương.
Mà vừa mới nháy mắt được hắn che chở xót thương, một lòng như cũ không chịu thua kém lâm vào cảm động, thậm chí khờ dại nghĩ muốn lưu lại ôn nhu trong phút chốc này.
Không để ý tới Lận Viễn Ngạn kinh hoàng, nàng đem hết toàn lực đứng dậy. Đẩy hắn sang một bên.“Nếu chàng là bởi vì áy náy mà cảm thông ta, như vậy ta nói cho chàng biết, ta mới không cần, lúc trước là ta buộc phụ hoàng muốn chàng lấy ta, cho tới nay đều là ta tự cho là đúng, ỷ vào thân phận công chúa đi ép buộc, mới có thể làm hại chàng cùng Thôi cô nương….” Thấy hắn há mồm muốn nói gì, Triệu Tinh Nhung phát hiện chính mình lại sợ hãi đối mặt với sự thật, nàng vội vàng đưa tay che môi hắn lại, đau xót lắc lắc đầu. “Không cần nói cho ta biết đáp án, bởi vì ta sợ ta sẽ không chống đỡ nổi….” Xả ra một cái tươi cười thảm đạm, trong ánh sáng ban đêm chiếu rọi,vẫn nhìn ra được sắc mặt trắng bệch của nàng.
“Ta…..thừa nhận ta thích chàng, bất tri bất giác yêu thương chàng, biết rõ giữa chúng ta không có khả năng, vẫn cứ ngây ngốc…..” ngây ngốc phạm vào lỗi như vậy.
Hồi tưởng lại đủ loại kỷ niệm giữa mình cùng Lận Viễn Ngạn, tuy rằng ngắn ngủi, cũng không ít ngọt ngào.
Nhưng chíng là ngắn ngủi ngọt ngào, lại làm cho nàng không cẩn thận mất tâm, đến mức không thể tự kiềm chế.
Mà nàng không nghĩ làm cho chính mình biến thành oán phụ, cả ngày sống trong hối hận, nếu tâm hắn không do nàng sở hữu, lưu lại người của hắn thì có ý nghĩa gì?
“Ta biết chàng thích Thôi cô nương, tuy rằng Thôi cô nương là thanh lâu nữ tử, mà tài hoa cùng dung mạo đều là tốt nhất, từ xưa người tài hoa đều xứng với nhau, ta sao có thể chia rẽ một đoạn nhân duyên tốt.” Nàng bắt buộc chính mình gợi lên chút ý cười, kìm nén nội tâm khổ sở, lạnh nhạt nói “Nếu chàng thật sự thích Thôi cô nương, hãy đem nàng thú vào cửa, nạp làm thiếp thất đi, nếu phụ hoàng có hỏi, cứ nói là quyết định của ta, dù sao…..” nhớ tới mục đích đi vào thời đại này, nội tâm càng thêm chua sót. “Dù sao sớm muộn gì cũng có một ngày, chúng ta cũng sẽ tách ra…..”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thà Làm Đãng Phụ
Minh Tinh
Thà Làm Đãng Phụ - Minh Tinh
https://isach.info/story.php?story=tha_lam_dang_phu__minh_tinh