Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sát Thủ Tim Anh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 20
N
hững tia nắng đầu tiên chiếu vào cửa sổ tỏa sáng khắp căn phòng, độ ấm áp cứ thế tăng dần trong khi không khí ở Pháp dần se lạnh.
Trên chiếc giường trắng, hai thân ảnh một nam cường tráng, một nữ thuần khiết vẫn quấn lấy nhau. Đối với Kì Băng khoảnh khắc này là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong ba năm trở lại đây. Cô đã tự mình đánh mất nên giờ sẽ luôn cố gắng giữ lại.
Trước mặt cô là khuôn mặt anh tuấn của Dương Thạc, trông có vẻ anh đã trở nên hạnh phúc hơn. Lúc ngủ khuôn mặt rất điềm tỉnh, đôi môi có chút ý cười nhẹ, cô đưa ta lên vẽ theo chân mày của anh chắc hẳn bao năm qua nó đã chau lại rất nhiều.
Kì Băngc cố xê dịch người ngồi dậy để không đánh thức anh, thế nhưng cánh tay rắn chắc của anh đã giữ cô lại, kéo cô đến gần lòng ngực anh hơn.
- Khuôn mặt này không phải để nhìn miễn phí thế đâu!
Anh vẫn cứ nhắm mắt, biết thế không thèm nhìn cho xong. Kì Băng nhướng người lên cao một chút rồi đặt nụ hôn lên má anh. Lúc này Dương Thạc mới chịu dậy mang theo nụ cười sáng rực như ánh mặt trời.
- Được rồi chứ em về nhà đây!
- Anh đi cùng em có được không?
- Đi cùng em làm gì?
- Em là vợ chưa cưới của anh a! Muốn xem người đã cứu vớt số phận của em 3 năm qua là người như thế nào? Anh muốn cảm ơn họ.
- Không cần đâu! Anh về Mĩ đi tuần sau em về với anh
- Sao thế được! Em không về anh ăn nói sao với quản gia Kim.
- Thế anh cứ ở đấy mà giở thói con nít đi em đi tắm.
- Băng! Em nở lòng nào xua đuổi anh
Dương Thạc vùi khuôn mặt anh tuấn đang làm nũng kia vào tóc Kì Băng, cô phải phục tính con nít đã nâng cấp của anh.
Cô thở dài rồi nhận lời cùng anh trở lại cánh đồng, trước sau cô cũng quay về Mỹ nên cuộc chia ly này sẽ phải đối mặt thôi.
Cô đi quá lâu rồi, còn những người đang trong ngóng cô về như Hàn Nhuận và bác Kim thế nên cô không thể ích kỉ như thế.
- Vậy đợi em tắm xong ta sẽ cùng đi. Anh phải xách đồ phụ em a!
- Tuân lệnh!
Kì Băng mặt chiếc áo sơ mi của anh bước vào phòng tắm, đến cửa thì Dương Thạc nhấc bỗng cô vào trong khóa cửa lại. Đặt cô ngồi lên thành bồn, anh pha nước rồi cho tinh dầu vào, Kì Băng vẫn ngơ ngác nhìn những hành động của anh.
- Anh ra ngoài đi em tự là được rồi!
- Ai bảo làm cho em thôi, anh cũng phải tắm đấy!
- Thì đợi em xong không được sao?
- Thế thì rất mất thời gian sao có thể nhanh chóng quay về Mỹ được.
Kì Băng tiến lại gần Dương Thạc hai tay vòng qua cổ anh thỏ thẽ
- Anh còn không mau ra ngoài em thề sẽ ở lại đây suốt đời
- Anh ra...anh ra ngay! Nhưng phải cho anh xíu lợi nhuận chứ.
Kì Băng bắt lấy môi anh hôn một cánh nhẹ nhàng, nụ hôn có vẻ còn con nít ấy khiến Dương Thạc không khỏi động lòng. Có lẽ đối với cô anh dần đã có được vị trí nào đó, Dương Thạc cười nhẹ rồi ra ngoài.
Sáng hôm ấy là buổi chia tay đáng buồn nhất, trên cánh đồng ngập tràn ánh nắng ấm áp cớ sao khoảng lặng vẫn bao trùm không gian dưới kia, nơi mà cuội chia tay diễn ra khá súc động.
Khi Kì Băng quay đi trên tay vẫn ôm chặt bó hoa oải hương to đùng, mẹ Jen khóc nức nỡ phía sau ba Jen đứng cạnh an ủi cũng không nén được nỗi xúc động.
Riêng chỉ có Jenny vẫn mỉm cười hét lớn: Chị Sally đi cẩn thận, khi buồn em sẽ đến Mỹ thăm chị, em có địa chỉ của chị rồi đừng mong trốn nhé!
- Em và ba mẹ giữ sức khỏe khi nào lễ cưới tổ chức chị sẽ mời mọi người đến chung vui
Khoảnh khắc nước mắt chan chứa nuối tiếc ấy vẫn đọng lại khi cô đang ngồi trên máy bay, phía dưới những tòa cao ốc, nhỏ dần rồi biến mất sau làn mây.
Lúc này Kì Băng mới bắt đầu nhỏ lệ, những cánh đồng màu tím trải dài, những buổi sáng sớm hay chiều tà sẽ không sưỡi ấm cô được nữa. Vùng đất này đã quá quen thuộc với cố, rời xa nó cô như mất đi một vật quí giá.....
Quãng đường từ sân bay về đến biệt thự không xa nhưng đối với Kì Băng nó không còn quen thuộc như trước nữa.
Mặc dù vẫn biết đó là quán bar cô và Dương Thạc thường lui tới, còn kia là cửa hàng quần áo có nhiều thiết kế của Tiểu Mạc nhất, phía đó là quán cà phê cô thường cùng Bạch Thủy đi mua cho anh em Dương Thạc.
Mặc dù biết nhưng cảm giác lạ lẫm vô cùng, phản xa tự nhiên níu lấy tay Dương Thạc, anh quay sang cười với cô, cười rất nhẹ nhàng và hấp dẫn. Tim Kì Băng ấm dần, từng kí ức ùa về, những kí ức cùng Dương Thạc là vô số.
- Về nhà sẽ làm gì?
- Đi ngủ
- Anh ngủ một mình đi!
Dương Thạc ôm lấy Kì Băng nhẹ nhàng nói với cô bằng giọng trìu mến vô cùng.
- Đáng tiếc là không nghỉ ngơi được dù mệt cũng phải xem phim cả em đóng chứ!
- Em không phải diễn viên, nhưng em tin chắc diễn viên chính là bác Kim và anh Hàn Nhuận a!
- Nhóc con họ nhớ em một anh đây nhớ em mười
- Dẻo miệng
- Thế mới nhiều cô theo ấy chứ!
- Cút
Dương Thạc vẫn ôm khư khư cô, vẻ mặt lúc tức giận của Kì Băng trông rất giống con mèo nhỏ nổi giận, với người khá chắc hẳn sẽ bị cô đấm cho vài phát nhưng với anh cô chỉ có thể làm nũng như thế!
Cánh cổng biệt thự luôn mở vào buổi sáng, con đường sỏi trắng chính giữa, bãi cỏ rộng hai bên, vẫn thế....Bước khỏi xe Kì Băng nhìn quanh một lúc rồi bước vào nhà, quản gia Kim đã cung kình đứng bên trong cuối đầu chào Dương Thạc.
Vẫn nhánh hoa màu tím như lúc nhỏ, vẫn giọng nói ấy nhưng là một cô gái xinh đẹp hơn.
- Cháu vẫn sống những ngày tháng vui vẻ không lo lắng, không buồn đau như cành hoa này vậy! Cháu rất nhớ người " mẹ"
- Về là tốt rồi ta rất nhớ cháu!
Nước mắt quản gia chang chứa niềm vui sướng, hạnh phúc và cả lòng tin đặt vào lời nói của cô lúc nãy. Bà giơ tay lấy cành oải hương trên tay cô cười nhẹ, ngày tháng là kẻ thù đối với mọi phụ nữ và nó đã qua đi nhưng vẫn để lại dấu tích trên khuôn mặt của quản gia Kim.
Khác với khuônmặt đã sớm có nếp nhăn kia thì Hàn Nhuận vẫn khá hơn nhiều, anh ngồi yên vị ở sofa uống tách trà đã sớ không còn hơi khói.
Kì Băng nhau đôi mày ảnh khảnh lại, tiếng lại gần rồi đá vào chân anh.
- Sống có vẻ tốt nhỉ? Chắc không cần tới đứa em gái này đâu!
- Con anh còn chưa lo xong lo cho em phát phiền.
- Thảo nào có gia đình rồi cơ đấy!
- Chứ ở vậy để nuôi em sao? Đi đủ rồi thì về sống với nó đi, ngày nào cũng đến năn nỉ anh chỉ ra chỗ em ở phiền chết đi được.
- Anh bán đứng em gái nuôi cơ đấy!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sát Thủ Tim Anh
tranngoctrammai
Sát Thủ Tim Anh - tranngoctrammai
https://isach.info/story.php?story=sat_thu_tim_anh__tranngoctrammai