Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chạy Theo Hạnh Phúc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 20
Trên mặt đường cái cách đó không xa là mộtchiếc xa thể thao màu đỏ, người đàn ông tuấn mĩ cô ngày nhớ đêm monggiống như một kị sĩ áo đen bước ra từ trong một bức tranh, lúc nàyđang dựa vào cửa xe dịu dàng cười với cô. An Hòa gọi to một tiếng“Hạ Viêm”, giằng ra khỏi tay Trình Liệt, nhấc váy mỉm cười chạy đếnbên cạnh người đàn ông đang chờ đợi mình, để lại phía sau chàng vươngtử đẹp trai với bàn tay trống rỗng cùng nỗi buồn mất mác vô cớ.(sến chịu ko nổi)
Nhẹ nhàng như một con chim yến, cô chạy xuốngdọc theo sườn núi, Hạ Viêm mở rộng cánh tay ôm lấy thiên thần nhỏ bayvào trong lồng ngực của mình.
“Có nhớ anh không?”
Tiếng nói hoa lệ, hương vị quen thuộc khoankhoái nhẹ nhàng, tất cả những gì thuộc về người đàn ông này đềulàm cho cô nhớ nhung vô cùng. An Hòa dùng sức gật đầu thật mạnh.
Chưa bao giờ an tâm như thời khắc này, nguy hiểmcũng không khiến cô sợ hãi, chỉ bởi vì biết rõ anh sẽ tìm được mình.
Đến khi nghe thấy tiếng bước chân sau lưng An Hòamới lấy lại tinh thần từ trong niềm vui, vội vàng xoay người lại,dang rộng hai tay giống như gà mẹ che chở cho gà con, chắn trước ngườiHạ Viêm, “A Liệt, không cho phép anh bắt nạt anh ấy!” Tuy đơn ả độctấu (1 đấu 1) Trình Liệt đánh không lại Hạ Viêm nhưng hiện giờ anh cóhơn 30 vệ sĩ, xét về số lượng thì nhất định sẽ bất lợi cho HạViêm.
Trình Liệt cười khổ một tiếng, không trả lờiAn Hòa mà nhìn về phía Hạ Viêm. Hàng lông mày Hạ Viêm tuy nhíu lạinhưng sắc mặt không khó coi như trước mà chỉ hơi có chút lo lắng.
“Có thể không?” Anh trầm giọng hỏi.
Trình Liệt gật đầu, lời nói thì nói với HạViêm nhưng ánh mắt lại nhìn An Hòa, “Có, một chuyện nhỏ như vậy màkhông làm được thì cũng không có tư cách ngồi lên vị trí này. Chỉlà anh tới quá chậm!”
An Hòa chân thành vểnh tai lên nghe bọn họ nóichuyện nhưng vẫn không phân tích được chút gì, nhưng mà không khí giữahai người đàn ông này cũng không giương cung bạt kiếm như cô nghĩ, côcũng thấy yên lòng một chút.
Trình Liệt bước lên, đưa tay vuốt vuốt lọn tócđen nhánh của An Hòa, “Đi cùng anh ta đi, từ nay về sau phải chăm sóccho mình thật tốt, hãy cứ cười như vậy có biết không?”
Mặc dù An Hòa như đang lọt vào trong sương mùnhưng vẫn hiểu ra một điều, A Liệt không phải ngoan độc như những lờitrước kia anh đã nói, thật ra anh đã định thả cô đi.
Hạ Viêm ôm lấy bờ vai An Hòa, đi đến trước cửaxe, đưa cô vào chỗ ngồi sau đó đi vòng qua bên kia. Tay vừa vịn vào taycầm cửa xe thì Trình Liệt lại gọi Hạ Viêm, “Anh cũng biết đi theo anhcũng không tốt hơn đi theo tôi là mấy, không có cô ấy tôi sẽ rảnh chânrảnh tay không phải kiêng kị gì, vậy còn anh thì sao?”
Hạ Viêm nắm tay cầm cánh cửa thật chặt, trầmmặc một lúc rồi thấp giọng nói: “Tôi biết…nhưng tôi không muốn nhườngcho cậu.” Ngẩng đầu lên nhìn Trình Liệt với ánh mắt kiên định, “Tôisẽ không để cho mình có cơ hội hối hận!”
Trình Liệt gật đầu, “Nhớ kĩ lời anh nói hômnay!”
An Hòa đầu đầy hắc tuyến, bọn họ đang nóitiếng ngựa à? Đây mà là ngôn ngữ của con người sao?
***
Xe nhanh chóng phóng trên đường lớn, thái độnghiêm túc của Hạ Viêm làm cho An Hòa kinh hãi.
Nhìn vào đồng hồ tốc độ chỉ hơn 200 km/h, AnHòa yên lặng nắm dây an toàn trước ngực, “Ơ…không…không cần phải chạynhanh như vậy chứ?”
Hạ Viêm hơi nghiêng đầu qua, vươn tay sờ đầu cô,lên tiếng trấn an, “Ngoan một chút nào, đừng sợ.”
Gần đây Hạ Viêm rất dịu dàng với cô, lúc nàylại không để ý đến sự sợ hãi của cô tất nhiên là có cái lí củaanh, trong lòng An Hào tuy lo sợ nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng vàongười đàn ông này.
Nhưng khi mắt lơ đãng nhìn lướt qua kính chiếuhậu, An Hòa sợ hãi kêu lên, “A, Hạ Viêm! Có người đang đuổi theo chúngta!”
Hạ Viêm cũng không quay đầu lại, tiếp tục giẫmchân ga, chỉ giải thích một câu: “Đó là người của Trình Liệt, bảovệ chúng ta rời khỏi Sicilia.”
Rốt cuộc An Hòa cũng nhận thấy không ổn, lòngcàng lúc càng lo lắng, Hạ Viêm là người lạnh lùng bình tĩnh mà lúcnày lại gấp gáp như vậy. Hơn nữa rõ ràng ở đây là địa bàn củaTrình Liệt, tại sao phải phái nhiều người như vậy theo bảo vệ, nếunhư địa bàn của mình cũng cần bảo vệ, Trình Liệt anh ấy…
“A Liệt đã xảy ra chuyện gì, phải không?”
Hạ Viêm liếc nhìn cô, nghĩ một lúc rồi mởmiệng, “Vốn không muốn nói cho em biết…Anh vừa đến xong thì thuộc hạcủa cậu ta nói anh phải mang em đi ngay lập tức. Tuy anh không biết rõtình huống cụ thể nhưng đại khái là ba người anh trai của cậu takhông phục, làm phản rồi.” Ánh mắt Hạ Viêm lạnh lùng nhìn qua kínhchiếu hậu, trầm giọng nói: “Cậu ta để một nửa số vệ sĩ ngầm củamình theo chúng ta.”
An Hòa im lặng không nói. Hạ Viêm hơi lo lắngnhìn cô nhưng cô lại quay mặt ra ngoài cửa sổ, nhưng mà anh vẫn trôngthấy rõ khóe mắt cô đang rưng rưng.
Dùng một tay nắm lấy tay cô, Hạ Viêm an ủi cô,“Hòa Hòa, anh không chỉ để an ủi em mới nói lời này, thật sự khôngcần phải lo lắng quá mức, tuy hiện giờ cậu ta đang ở vào hoàn cảnhxấu nhưng cậu ta là Trình Liệt, một Trình Liệt ở bên cạnh em hơn 10năm nhưng lại chưa bao giờ để lộ thực lực chân chính của mình, võnghệ của cậu ta không phải tốt nhất nhưng tuyệt đối là người thôngminh, anh tin tưởng cậu ta có thể dẹp yên được!”
An Hòa quay đầu lại, hai mắt đẫm lệ nhìn anh,giọng run rẩy hỏi: “Thật…thật sao?”
Hạ Viêm mỉm cười, “Anh sao phải cất nhắc tìnhđịch trước mặt người phụ nữ của mình chứ? Đừng lo lắng, chỉ cầnchúng ta thuận lợi rời khỏi, Trình Liệt sẽ không vướng bận chuyệnnhà.”
Lúc này An Hòa mới yên tâm một chút, cúi đầunói khẽ: “Nhưng Trình Liệt không nên có cuộc sống như vậy, hẳn là anhấy phải giống như trước kia…mà không phải đi vào bóng tối như vậy,từ nay về sau sẽ vạn kiếp bất phục…”
Hạ Viêm không nói gì, ngón tay cầm tay lái nắmthật chặt, lần này có tính là anh thiếu cậu ta không?
Xe chạy đến một mảnh đất trống, An Hòa nhìnrõ phía trước có một chiếc trực thăng thì xe đã ngừng lại, bởi vìquán tính lên thân thể An Hòa đổ về phía trước nhưng chưa kịp ngồivững lại thì đầu đã bị Hạ Viêm đè xuống thấp, tấm kính thủy tinhbên cạnh truyền đến một tiếng vỡ giòn vang, đầu An Hòa “ong” lên mộttiếng, cơ thể cứng ngắc dường như không thể nhúc nhích được.
“Mặc vào rồi nằm sấp xuống, không phải sợ!”Giọng nói của Hạ Viêm trấn định tỉnh táo làm cho cô cảm thấn an tâm,thân thể cũng linh hoạt hơn, tay lần mò nhấn một cái nút, ngả chỗngồi phía sau ra một ít, ngồi xổm xuống mặt ghế mặc áo chống đạnHạ Viêm đưa cho.
Hạ Viêm nhanh chóng móc khẩu súng trên người ra,mở cửa xoay người ra ngòai. An Hòa không trông thấy tình huống bênngoài, chỉ có thể nghe thấy từng tiếng súng vang lên, theo đó làtiếng kêu rên của người bị thương.
Chưa bao giờ chính thức trải qua cảnh mưa bombão đạn như vậy, trong lòng An Hòa không phải không lo sợ nhưng bênngoài đang có người đàn ông dùng tính mạng để bạo vệ cô, thậm chícô còn có cảm giác muốn đồng cam cộng khổ.
An Hòa tập trung cao độ, nghe âm thanh bên ngoài,mỗi lần có người phát ra tiếng kêu đau đớn là trống ngực của cô lạiđập liên hồi, sợ là Hạ Viêm. Nhưng mà may mắn trong khi tiếng súngvang lên rần rần cô lại không nghe thấy giọng của Hạ Viêm.
Qua một lúc lâu, bên cạnh không còn động tĩnhgì nữa, An Hòa lấy tay vuốt ngực nhưng không dám cử động, Hạ Viêm chưaquay lại, cô không dám tùy tiện ngẩng đầu lên. Lúc này cửa xe thểthao bỗng chốc bị mở ra, An Hòa mừng rỡ ngẩng đầu lên nhưng lại pháthiện người mở cửa không phải là Hạ Viêm.
Tâm trạng trong tích tắc chìm xuống đáy cốc.
Người mở cửa cũng không phải là kẻ thù mà làthuộc hạ của Trình Liệt, An Hòa đã từng gặp người này bên cạnhTrình Liệt. Lúc này trên mặt người đàn ông lạnh lùng không có bấtkì biểu lộ nào lại có vẻ khó xử, anh ta dùng tiếng anh đậm chấtItaly nói với An Hòa: “An tiểu thư…”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chạy Theo Hạnh Phúc
ha gia chi bao
Chạy Theo Hạnh Phúc - ha gia chi bao
https://isach.info/story.php?story=chay_theo_hanh_phuc__ha_gia_chi_bao