Mưa Nguồn epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 19
ới sáng tinh mơ, bọn trẻ đã kéo đến “ngôi nhà của Miên”. Khi nghe Thái kể lại tất cả anh em đều vui mừng, và quyết định dành một ngày đặc biệt để sửa sang ngôi nhà mà họ không ngần ngại gọi là “nhà của Miên”. Người mừng nhất có lẽ là Thọ. Anh hăng hái đốc thúc anh em, người lo phạt gai, dọn cỏ ngoài vườn; kẻ leo lên nóc sửa lại những hàng ngói sô lệch. Đông trộn vữa trét những mảng tường long lở; Tân chữa lại các khuôn cửa xệ cánh; Phúc và Kiệt cọ rửa nền nhà, quét sạch bụi bậm và mạng nhện.
Riêng có Huân, cậu bé con bà Cửu, xung phong làm “hỏa đầu” cho nhóm Nguồn Vui, ở lại nhà Mai lui cui dọn bữa cơm trưa. Huân nấu nồi canh rau dưới bếp. Thằng bé cầm chiếc môi khuấy vào nồi canh đang sôi thì nghe có tiếng chân bước bên ngoài. Huân thầm thì: “Sao bữa nay các anh ấy về sớm thế? Cơm nước đã kịp làm gì đâu!”
Quay lại toan hỏi, Huân bỗng mở tròn mắt kinh ngạc, miệng thốt:
- Ồ, mấy người nào đây?
Ngoài ngưỡng cửa, ba người đàn ông đang nhìn Huân với nụ cười nửa miệng. Thằng bé nom buồn cười quá: mặt mũi nhọ nhem, đầu tóc rối bù, tay cầm muôi múc canh giơ cao như dọa nạt:
- Các ông là ai, đến đây có việc gì?
Ba người vừa đến, nối đuôi nhau vào trong bếp. Họ trịnh trọng giới thiệu:
- Ký giả Hoàng Chinh, đặc phái viên báo Thời Đại.
- Ký giả Thanh Lâm, đặc phái viên báo Nhà Nam.
- Ký giả Nguyễn Vũ, đặc phái viên báo Đời Mới.
“Những ông nhà báo! ….” Huân bối rối khi nghe họ xưng danh, vì đối với Huân, được gặp “các ông nhà báo” là một điều vinh hạnh. Nó vội vã kiếm ghế mời họ ngồi, mắt không rời những chiếc máy ảnh họ đeo lủng lẳng bên mình.
- Chắc họ đi làm phóng sự. Có khi họ chụp ảnh mình đăng trên báo?
Huân rót nước mời để gây cảm tình:
- Mời ba ông xơi nước.
Ba ông nhà báo không từ chối. Họ vui vẻ ngồi xuống ghế, tự nhiên như ở nhà họ. Rồi rút sổ tay, khéo léo gợi chuyện để Huân nói. Được thể thằng bé kể chuyện huyên thuyên, hãnh diện thấy lời nói của mình được ghi chép trên giấy.
- ….. Các ông biết không, mấy anh dưới tỉnh xung phong làm mọi việc là để giúp ấp em đó. Tại không ai chịu làm gì cả, cứ để cho nhà cửa đổ nát dần nên các anh ấy mới rủ nhau lên dọn dẹp hộ!
- Hình như trong bọn em có một người ở làng này?
- Vâng, anh Thái. Anh ấy cũng như là anh của em, vì mẹ em nuôi anh ấy từ khi còn nhỏ.
- Có phải cậu Thái là người đầu tiên nêu lên ý kiến … này không?
- Thưa, phải! Và anh ấy nói với anh Phúc, con trai ông Tỉnh Trưởng.
- Cậu con luật sư Bình?
Huân cau mày thầm nghĩ:
“Mấy ông nhà báo này biết hết cả rồi, mà còn làm bộ hỏi mình!”
Huân toan không nói nữa, nhưng lại không thể im được khi nghe một người hỏi:
- Như vậy là nhờ một chú bé chăn bò mà dân ở đây mới quyết định kiến thiết lại nhà cửa của mình. Hắn không phải là người vùng này, tại sao hắn lại nặng tình với thôn xóm này thế nhỉ?
Huân cãi:
- Em đã nói với các ông: anh Thái cũng như người trong gia đình em vậy. Anh Phúc có bảo là nếu thôn xóm này được hồi sinh là nhờ anh Thái, vì anh ấy không chịu để thôn xóm này tàn lụi. Ông Sáu cũng nói: “Mấy người lớn chỉ biết ngồi than trách, bây giờ thấy gương bọn trẻ mới chịu nhúc nhích ….”
- Ông Sáu là ai vậy?
- Là người làm công cho mẹ em – Huân hãnh diện khoe: ông ấy giúp nhà em ba chục năm nay rồi. Hiện giờ ông ấy thả bò trên núi.
- Nếu vậy, ông Sáu nào đó đáng được thưởng một huy chương vàng!
- Huy chương là gì hả ông?
- Huy chương Lao Động.
Mắt Huân sáng lên:
- Thật hả ông? Liệu người ta có cho ông Sáu huy chương không? Nếu được chắc ông ấy mừng lắm.
Ba ông nhà báo cười:
- Đừng lo, chúng tôi sẽ không quên đề nghị này lên mặt báo.
Huân mừng rỡ như đã thấy tấm huy chương trên ngực ông Sáu. Nó cảm phục mấy ông nhà báo quá cỡ và mở hết lòng dạ nó ra. Nó nói tía lia về Thái và các bạn của anh ta. Người nào ra sao, có những biệt tài gì đều được nó kể ra hết. Sau cùng, nó say sưa nói chuyện tương lai, rằng thôn Tân Lập sẽ trở nên một nơi được nhiều người tới du ngoạn, vì sẽ có nhiều họa sĩ như anh Kiệt tới vẽ tranh, bởi anh Phúc đã nói phong cảnh nơi đây thật tuyệt mỹ … Rằng: ngày khánh thành thôn xóm mới, sẽ là ngày hội vui hết chỗ nói, có cả ban nhạc đến giúp vui … vì anh Miên hy vọng thế này … anh Đông cả quyết thế nọ ….còn Huân, nó tin chắc là ….v..v…
Lúc bọn Thái trở về đợi bữa cơm trưa thì tất cả đều đứng sững ngoài cửa. Trong bếp nồi canh đang sôi trào cả nước ra ngoài, rớt xuống đám than hồng kêu xèo xèo và tro bếp tung bụi bay mù. Trong lúc ấy thì Huân, mặt mũi nhem nhuốc, tay cầm chiếc môi, đứng ưỡn ngực trước ống ảnh của các phóng viên vừa được Huân mở một cuộc hội báo!
Mưa Nguồn Mưa Nguồn - Bích Thủy