Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Độc Bộ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 19: Lý Lai Phúc (2)
"L
ai Phúc, thiếu niên này đến có chuyện gì vậy?" Từ Phúc ngắm nghía Bộ Tranh, hỏi người trung niên một câu.
Người trung niên này tên Lai Phúc mới lạ chứ. Cái tên rất đặc biệt, hơn nữa cũng giống như Từ Phúc, cả hai đều có chữ Phúc trong họ tên. Nhưng đó không phải là biệt danh do Từ Phúc đặt cho người trung niên này, mà họ tên hắn thực sự là như vậy. Hắn vốn họ Lý, tên đầy đủ là Lý Lai Phúc.
"Hôm nay hắn đến báo danh làm đệ tử tạp dịch. Ta cứ tưởng là ngươi đã chết, còn mình sẽ trở thành người quản lý của nơi này rồi cơ đấy. Đúng là tụt hết cả hứng." Lý Lai Phúc có phần sa sút tinh thần nằm xuống xích đu, dường như vô cùng thất vọng.
"Tới đây làm đệ tử tạp dịch? Môn phái làm sao vậy, chẳng lẽ muốn phát triển Luyện Đan Phong chúng ta? Hình như là không đúng! Cậu thiếu niên, có phải ngươi đã đắc tội với người nào hay không?" Từ Phúc nhìn Bộ Tranh, rất nhanh đã nghĩ ra điểm mấu chốt bên trong, không hổ gừng càng già càng cay.
Về căn bản, gia nhập nơi này sẽ không có tiền đồ đáng kể nào. Trước đây, nếu như không phải có hạn chế thì có thể nói không biết đã có bao nhiêu người bị đá đến nơi này rồi. Hiện giờ, Bộ Tranh vừa khéo có thể vào đây cũng chỉ là vì Lý Lai Phúc đã thành đệ tử phổ thông, nơi đây không còn đệ tử tạp dịch nữa, cho nên mới dôi ra một vị trí trống.
Dù là nơi thấp kém thế nào đi chăng nữa cũng phải có đệ tử tạp dịch, tối thiểu cũng phải có một người. Ừm, thì ra vì cái quy định này, Luyện Đan Phong mới có đệ tử tạp dịch. Nếu không phải vậy thì chằng còn cách giải thích nào khác.
"Có khả năng vãn bối đã đắc tội với Lưu lão a. Lão đã làm gãy kiếm của vãn bối, vãn bối bèn yêu cầu lão đền ột thanh khác." Bộ Tranh thật như đếm trả lời.
"..." Từ Phúc sửng sốt một lát rồi nhìn thẳng vào Bộ Tranh, "Kiếm của ngươi rất quý sao?"
"Không quý lắm, một thanh kiếm sắt bình thường mà thôi..."
"..."
"Ngươi trâu bò!" Lý Lai Phúc giơ ngón tay cái.
"Được rồi, nếu như ngươi đã đến đây, vậy là người của ta rồi. Ở nơi này, không một kẻ ngoại lai nào có thể khi dễ ngươi." Từ Phúc vênh mặt ngạo nghễ, ra dáng một vị chủ quản rất đáng tin cậy.
"Đúng vậy a, ở chỗ này không có kẻ ngoại lai nào có thể khi dễ ngươi, nhưng lão già hắn thì có thể. Còn nữa, nếu ngươi bị bắt nạt sỉ nhục ở bên ngoài, lão sẽ coi như không biết." Lý Lai Phúc xen vào vạch trần lời nói của Từ Phúc.
Khuôn mặt già đỏ lên, Từ Phúc ho khan vài tiếng, nói: "Ờ, Lai Phúc, thiếu niên này sẽ giao luôn cho ngươi. Sau này, ngươi có thêm một trợ thủ."
"Ồ, đúng nha, về sau những việc chân tay nặng nhọc ta có thể giao cho người mới tới là được rồi, thế này quá tốt." Lý Lai Phúc nhìn xoáy vào Bộ Tranh, ánh mắt đặc biệt dâm đãng, khiến cho gã dế nhũi thuần khiết Bộ Tranh cảm thấy lông tóc dựng đứng.
"Vâng, có chuyện gì thì cứ giao cho vãn bối làm." Tuy rằng có phần hoảng sợ, nhưng Bộ Tranh thừa hiểu câu này kiểu gì cũng phải nói ra. Những chuyện lặt vặt là phải do mình phụ trách, nếu không thì môn phái cũng chẳng nuôi mình cho tốn cơm.
"Rất tốt, hôm nay sẽ đến phiên ngươi luyện đan luôn." Lý Lai Phúc lập tức nói. Nghĩ đến sau này mình có thể nhàn nhã giống như lão nhân Từ Phúc, hắn đột nhiên cảm thấy không còn quá mức thất lạc, tâm tình lập tức trở nên thoải mái.
"Vãn bối không biết làm!" Bộ Tranh trả lời.
"Không biết hả, không có việc gì, ta sẽ dạy ngươi việc này. Rất đơn giản thôi mà, học vài ngày là làm được thôi. Dẫu sao cũng chỉ cần có thể luyện ra là được rồi, chúng ta chỉ quan tâm đến việc luyện được bao nhiêu lô." Tuy thoáng thấy thất lạc, nhưng Lý Lai Phúc ngẫm lại chẳng phải là vấn đề gì quan trọng lắm, cùng lắm là vất vả một thời gian ngắn, dạy Bộ Tranh học xong, thế là đã giải quyết gọn ghẽ.
Trên thực tế, tỷ lệ đan dược thành phẩm khi Lý Lai Phúc luyện đan cũng cao hơn so với bình thường một chút. Hắn căn bản không có thiên phú về lĩnh vực này. Nếu không phải do quen tay hay việc, nếu không phải do thường xuyên luyện chế những đan dược phổ thông này, có thể nói tỷ lệ đan dược thành phẩm của hắn sẽ thấp đến mức không thể thấp hơn.
Có một số lĩnh vực, thiên phú thực sự đóng vai trò trọng yếu. Cho dù ngươi có cố gắng đến mấy, nhưng ngươi vẫn không phát hiện ra mình có thiên phú về một lĩnh vực nào đó, đã chứng tỏ trong con người ngươi ẩn dấu thiên phú về lĩnh vực khác. Vấn đề là ngươi có phát hiện ra được nó hay không mà thôi.
Giống như đại đa số mọi người, Lý Lai Phúc cũng không biết thiên phú của mình rút cuộc là cái gì. Nhưng dù có thế nào thì cuộc đời này của hắn cũng vẫn cứ đều đều trôi qua như vậy. Mà hắn cũng yêu thích cuộc sống như thế. Tuy rằng Luyện Đan Phong không có tiền đồ gì cả, nhưng đối với đại đa số người lại có thể nói là kiếm được phần thưởng hậu hĩnh. Tuy không thể nói là phát đại tài, nhưng có thể coi như là phát tiểu tài rồi.
Hắn thậm chí có thể nuôi được vợ bé, nạp thêm một tiểu thiếp. Cuộc sống như vậy đã mãn nguyện lắm rồi.
Trong Thanh Vân Kiếm Phái, người có thiên phú luyện đan cao hơn Lý Lai Phúc, thậm chí cao hơn cả Từ Phúc thực sự là có vô khối. Nhưng bọn họ lại không bao giờ lựa chọn đến Luyện Đan Phong, bởi vì nơi đó không có tiền đồ.
Thật đáng nực cười! Tiền đồ thường là nguyên nhân chính khiến con người ta vứt bỏ thiên phú của mình...
Ở đây không phải muốn nói luyện đan không có tiền đồ, mà chỉ khi ở Luyện Đan Phong của Thanh Vân Kiếm Phái này mới không có tiền đồ mà thôi!
Cũng chính bởi như vậy, khi Bộ Tranh bắt tay vào luyện đan, chỉ cần có thể thành công thay thế cái vị Lý Lai Phúc có thâm niên chừng hai mươi năm này, thì bất kể thiên phú và thành tích luyện đan của Bộ Tranh có như thế nào, cũng sẽ chẳng có ai buồn thắc mắc.
Đối với Bộ Tranh, có thể nói cuộc đời Lý Lai Phúc không bao giờ là mục tiêu mà gã theo đuổi, có thể lấy được vợ, nuôi dưỡng con cái, thậm chí còn nạp hai nàng thiếp...
"Được!" Bộ Tranh cứ như vậy không oán không hối mà đáp ứng. Gã khao khát chờ mong đến lúc Lý Lai Phúc dạy mình luyện đan. Đây cũng là một nghề a, nhiều nghề chẳng lo chết đói.
Cứ như vậy, Bộ Tranh bắt đầu học tập luyện đan, và đó cũng là lúc Lý Lai Phúc bắt đầu đau đầu...
"Cái gì? Không hiểu?"
"Cái gì? Không lĩnh hội được cái này?"
"Về xem thêm sách đi... Cái gì, ngươi không biết chữ?"
...
Lý Lai Phúc nhìn Bộ Tranh trừng trừng. Lão thực sự muốn biết là thằng quái nào đã chiêu mộ cái tiểu tử này, lại còn mù chữ nữa chứ. Thế này thì bảo người ta dạy bằng cách nào đây. Đau đầu nhất là gã tiểu tử này chẳng tiếp thu được gì từ những lời giảng giải của hắn.
Từ Phúc giống như đang xem hài kịch, đứng bên cạnh nhìn Lý Lai Phúc và Bộ Tranh. Trên khuôn mặt, nét hả hê lộ rõ ra như ban ngày.
Đồng thời, Từ Phúc cũng đang cảm thấy kỳ quái, tại sao môn phái lại chiêu mộ một kẻ hoàn toàn mù chữ. Nhưng lão đã nhanh chóng hiểu ra, hiện giờ làm gì có ai đi nghiệm chứng biết chữ với không biết chữ, mà chỉ nghiệm chứng căn cốt thiên phú. Thông thường người luyện võ đều biết chữ, nếu không thì làm sao có thể tìm hiểu được công pháp.
Thật là có ý tứ a! Cứ để mặc Lai Phúc đau đầu đi, bây giờ là lúc đi tìm Mộc lão đầu đánh cờ rồi...
Đúng vào lúc Từ Phúc chuẩn bị bỏ đi, lão đột nhiên nhớ tới một việc, mở miệng hỏi: "Cậu thiếu niên, ngươi tên là gì?"
Đến lúc này lão vẫn còn chưa biết tên Bộ Tranh, làm quản lý như vậy hình như là có phần thất trách.
"Vãn bối là Bộ Tranh." Bộ Tranh lập tức trả lời.
"Bộ Tranh a, cái tên chẳng hợp tí nào với phong cách nơi này của chúng ta. Hay là gọi ngươi là A Phúc đi." Từ Phúc nhìn Bộ Tranh cười nói.
"..." Bộ Tranh nín lặng.
"Ta là Từ Phúc, hắn gọi là Lai Phúc, ngươi gọi là A Phúc, thế này mới hài hòa." Từ Phúc vừa cười vừa nói.
"Thế nào cũng được." Bộ Tranh gật đầu, "Các vị thích gọi vãn bối thế nào thì gọi."
Chẳng phải chỉ là một cái ngoại hiệu thôi sao! Con người ta không chỉ có một cái ngoại hiệu, có lẽ trong mỗi một quần thể lại có một ngoại hiệu riêng. Trong đám bạn thời thơ ấu, Bộ Tranh cũng có ngoại hiệu, nhưng không được hay ho cho lắm mà thôi.
Chẳng qua, thành ra như vậy các vị không cảm thấy hỗn loạn hay sao?
"Vậy A Phúc ngươi cứ tiếp tục học tập. Lai Phúc, ngươi nhất định phải dạy hắn học bằng được đấy." Câu nói cuối cùng của Từ Phúc nghe có phần quái dị, rất hiển nhiên là lão đang cười trộm.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Độc Bộ
Lam Lĩnh Tiếu Tiếu Sinh
Độc Bộ - Lam Lĩnh Tiếu Tiếu Sinh
https://isach.info/story.php?story=doc_bo__lam_linh_tieu_tieu_sinh