Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đô Thị Tuyệt Sắc Bảng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 18
Đ
ô Thị Tuyệt Sắc Bảng
Tác giả: Mp3
-- o --
Chương 18: Chúng ta bị bao vây rồi!
Dịch: Su pơ man
Biên: ♥Blue♥
Nguồn: banlong.
“Ế, người anh em định đi đâu thế?”
Chu Kiên Cường thấy hắn định đi, liền chạy tới hỏi.
“Té khỏi đây chứ đi đâu!”
“Sao vội thế..., biết đâu cảnh sát đến ngay bây giờ, lúc đó hai ta còn phải làm chứng vạch trần tội ác của đám lưu manh này nữa chứ! Ha ha, tội của lũ này cũng không nhỏ nha, chắc chắn bọn nó sẽ được vinh dự ăn cơm tù vài năm rồi!”
Chu Kiên Cường hưng phấn nói.
“Ông không sợ cảnh sát với bọn này cùng một phe à? Ông không sợ cảnh sát tới là để trợ giúp bọn này à? Nếu muốn làm anh hùng thì ông ở lại một mình đi.”
Tiết Thiên Y không dừng bước, tiếp tục đi về phía trước.
Chu Kiên Cường nghe thấy thế, bất giác rùng mình một cái, nào dám ở lại chỗ này một mình nữa. Hắn cuống quýt kêu lên: “Người anh em à, chờ tôi một chút, tôi đi cùng với ông!”
Hắn chạy như bay về gian phòng của mình, thu hết đồ vật cần thiết rồi xách túi du lịch chạy vội theo Tiết Thiên Y.
Hai người nối đuôi nhau đi xuống cầu thang, đến đại sảnh ở lầu một thì đã chẳng thấy hai gã nhân viên khách sạn đâu nữa, đại sảnh giờ vắng tanh không một bóng người.
“Người anh em, lúc thuê phòng ông nộp bao nhiêu tiền thế chấp?”
Chu Kiên Cường nghiêng đầu hỏi Tiết Thiên Y.
“Một trăm.”
Tiết Thiên Y thuận miệng đáp.
“Được, chờ tôi một chút!”
Chu Kiên Cường buông túi du lịch ra, chạy vào trong quầy lục lọi một hồi, lúc trở lại bên người Tiết Thiên Y đã mang theo hai tờ tiền mặt một trăm đồng.
“Cầm lấy đi, của ông đó!”
Chu Kiên Cường đưa một tờ cho Tiết Thiên Y, thuận tay nhét một tờ khác vào trong túi áo.
Tiết Thiên Y nhíu mày, nhìn hắn khó hiểu.
Chu Kiên Cường cười nói: “Cái này là tiền thế chấp của ông. Chúng ta đã không ở đây nữa, dĩ nhiên là phải lấy lại tiền thế chấp rồi, không thể nào biếu không cho bọn khốn kiếp kia được!”
“Hợp lý.”
Tiết Thiên Y cười cười, nhận lấy tờ một trăm đồng.
“Đừng khách khí, tôi còn chưa cảm ơn ông đâu! Vừa rồi nếu không phải ông đại phát thần uy, chẳng những tôi sẽ bị mấy tên khốn kiếp kia đánh mà đến cả mấy ngàn đồng này cũng sẽ tan thành mây khối rồi. Đi, chúng ta đi tìm khách sạn khác tốt hơn nào, tiền thuê tôi bao hết. Ngày mai tôi lại mời ông ăn cơm, coi như cảm ơn đại ân đại đức của ông!”
“Khỏi đi!”
Tiết Thiên Y lắc đầu.
“Khỏi đi là thế nào? Chu Kiên Cường này cũng không thích nợ người khác cái gì! Cứ vậy đi! Đúng rồi, người anh em, ông từng luyện võ hả? Vừa rồi nhìn ông đấm đá vài cái đã đánh gục hết bọn khốn kiếp kia, thân thủ nhanh đến mức tôi còn không thấy rõ, thật sự lợi hại đó!”
“Luyện chơi chơi hai năm ý mà!”
Tiết Thiên Y hời hợt nói, rồi cất bước đi thẳng ra khỏi khách sạn.
“Này, người anh em, tôi là Chu Kiên Cường, ông tên là gì?”
“Tiết Thiên Y.”
“Năm nay tôi mười sáu, ông thì sao?”
“Mười bảy.”
“Vậy gọi anh là Tiết ca nhé. Tiết ca, anh là người vùng nào?”
“Người sống trong núi!”
“Ha ha, câu trả lời rất bí ẩn, em thích! Tiết ca, anh là người sống trong núi, em là người sống trong trấn... Oái, Tiết ca, đừng đi nhanh thế..., đợi em với...”
Tiết Thiên Y cứ thế bước nhanh, Chu Kiên Cường hấp tấp vác túi chạy theo sau, miệng liến thoắng không ngừng.
Lúc này đã hơn mười một giờ đêm, tuy bên ngoài khách sạn vẫn sáng đèn, nhưng đường phố lại vắng tanh vắng ngắt, chẳng thể tìm thấy nổi một bóng người hay xe cộ đi lại. Đến cả quảng trường, không lâu trước còn vang lên tiếng nhạc từ mấy quán ăn chơi thì thần kỳ thay, lúc này cũng chẳng còn động tĩnh gì cả.
Chu Kiên Cường nối bước Tiết Thiên Y ra khỏi khách sạn, mới bước xuống cầu thang hai bước đã bị Tiết Thiên Y giơ tay cản lại.
“Có gì hot?”
Nhìn thần sắc khác thường trên mặt Tiết Thiên Y, Chu Kiên Cường tò mò hỏi.
“Ông có thấy bốn phía xung quanh yên tĩnh đến mức quỷ dị không?”
Giữa màn đêm, ánh mắt Tiết Thiên Y vẫn sáng như sao, mắt hắn không ngừng quan sát bốn phía.
Chu Kiên Cường tùy tiện nhìn hai bên đường phố, vẫn không tin, cười nói: “Đường phố khu này vốn vắng vẻ, hiện tại lại gần đến mười hai giờ đêm, yên tĩnh một chút cũng bình thường mà...”
“Không, rất không bình thường!” Tiết Thiên Y cắt đứt lời nói của hắn, ánh mắt nhìn thẳng về phía ngọn đèn dầu leo lét nơi xa, sắc mặt ngưng trọng nói: “Tôi có một cảm giác không hay, có lẽ... chúng ta bị bao vây cmnr!”
“Bao vây?”
Chu Kiên Cường khẽ giật mình, nhất thời vẫn không thể lý giải được ý tứ của Tiết Thiên Y.
“Chuẩn.” Tiết Thiên Y chậm rãi gật đầu: “Bao vây chúng ta là đồng lõa của Thanh Diện Thú!”
Chu Kiên Cường cười ha ha: “Tiết ca à, anh xem phim xã hội đen nhiều quá phải không? Mấy thể loại đó thường có tình tiết này, đại ca vừa lên tiếng hô hào, ngây lập tức một đám tiểu đệ tay lăm lăm mã tấu tụ tập từ bốn phương tám hướng, rồi xông vào đâm chém đối phương, khí thế đó, khung cảnh đó, thật sự rất hoành tráng. Ha ha...”
Hắn vừa mới ngoác miệng ra cười, khuôn mặt chợt cứng đờ, há hốc miệng ra như có người nhét cả quả trứng gà vào vậy. Nụ cười trên mặt cũng dần biến thành sự khiếp sợ.
Chẳng biết từ lúc nào, con đường vốn không có một bóng người đã lù lù xuất hiện một đám, mấy ngõ nhỏ xung quanh cũng dần có những bóng người lộ ra. Những người này chậm rãi tụ tập về trước cửa Xuân Phong lữ quán, sơ sơ cũng phải đến trăm người.
“Vãi cả lọ cồn, nhiều người thế này... Đều đến thăm chúng ta sao?”
Đôi mắt Chu Kiên Cường như muốn lồi ra, khó nhọc nuốt nước miếng.
“Còn phải hỏi nữa sao?”
Lông mày Tiết Thiên Y nhíu hẳn lại, ánh mắt liên tục quét qua đám người đang tiến tới.
“Thế... thế bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Chu Kiên Cường chỉ thấết hầu khô khốc, khó nhọc nói.
Hơn trăm bóng đen vọt về từ bốn phương tám hướng, rất nhanh đều đã tụ tập trước cửa Xuân Phong lữ quán, chặn kín mọi ngả đường trước mặt Chu Kiên Cường và Tiết Thiên Y. Lúc này khoảng cách giữa hai bên không tới mười mét. Chu Kiên Cường mở to mắt ra nhìn, lập tức có thể thấy không ít người đối phương đều mặc âu phục giống hệt Thanh Diện Thú, ngực cũng đeo huy chương như thế. Rất rõ ràng, đám này cùng một hội với Thanh Diện Thú.
Chu Kiên Cường cũng không phải loại nhát gan nhu nhược. Khi lợi ích của bản thân đã bị uy hiếp, hắn sẵn sàng liều mạng. Thế nhưng tình huống trước mắt, hắn lại chưa gặp bao giờ. Nhân số của đối phương quá nhiều rồi. Những khuôn mặt xa lạ lần lượt lộ ra dưới ánh đèn, tất cả đều toát ra vẻ hung tàn thô bạo, không thì lạnh lẽo như băng giá. Chứng kiến hết thảy, hắn chỉ cảm thấy mình đang chịu một loại áp lực vô hình to lớn.
Lúc này đây, Chu Kiên Cường lại có cảm giác mong ngóng cảnh sát xuất hiện. Cho dù bọn họ thật sự là đồng đảng của đám người Thanh Diện Thú thì ít ra bị bắt đi, cùng lắm mình chỉ bị giam vài ngày, đóng ít tiền phạt mà thôi, dù sao cũng an toàn hơn ở chỗ này rất nhiều.
Hầu hết đám côn đồ có tổ chức này đều là loại chó điên, nhỡ đâu bọn chúng không chịu nói “Đạo lý giang hồ” mà lại xông lên, mình có giữ được cái mạng nhỏ này không cũng khó nói.
Đúng lúc này, phía sau lưng vang lên tiếng “loẹt quẹt” của dép lê dẫm đạp trên mặt đất. Tiết Thiên Y không cần quay đầu lại, chỉ cần dựa vào âm thanh đã có thể biết rõ đây là mụ tóc xoăn Lý Xuân Phương.
Lý Xuân Phương thấy bên ngoài khách sạn đứng lúc nhúc một đám người thì biết ngay đồng bọn của mình đến trợ giúp, cô ta lập tức vui mừng ra mặt. Cô ta thét lên chói tai rồi lao nhanh ra cửa khách sạn, vượt qua Tiết Thiên Y và Chu Kiên Cường đang đứng ở cửa, chạy đến giữa đám người đối diện, miệng không ngừng nói những thứ gì đó, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ về phía Tiết Thiên Y và Chu Kiên Cường.
“Móa, biết thế lúc nãy đã bắt mụ ta làm con tin! Sai lầm rồi...!”
Chu Kiên Cường vỗ gáy, mặt mày ủ rũ.
Không hề nghi ngờ, nhất định là Lý Xuân Phương đang kể lại những chuyện vừa phát sinh tại lầu ba của khách sạn. Đám người kia nghe cô ta nói xong lập tức gào rú, lên tiếng chửi bới. Trong âm thanh hỗn loạn đó, một đôi mắt như ánh mắt sói đói rình mồi trong đêm nhìn chăm chú vào Tiết Thiên Y và Chu Kiên Cường, dường như muốn xé nát hai người ngay tại chỗ.
Chu Kiên Cường cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, không nhịn được nhích lại sát bên người Tiết Thiên Y.
Giờ phút này, thần thái Tiết Thiên Y vô cùng tự nhiên, khiến mọi người có cảm giác như là một ngọn núi cao không thể lay chuyển. Nhờ thế mà Chu Kiên Cường cũng thấy an toàn hơn rất nhiều.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đô Thị Tuyệt Sắc Bảng
Mp3
Đô Thị Tuyệt Sắc Bảng - Mp3
https://isach.info/story.php?story=do_thi_tuyet_sac_bang__mp3