Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chị Em Gái
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 18
C
ông việc của Tammy đi từ rắc rối này đến rắc rối khác. Khó khăn với diễn viên, với hệ thống truyền hình, với công đoàn và cả với kịch bản. Đến cuối tuần, công việc của cô hoàn toàn đình trệ. Ngoài ra, cô còn cảm thấy có lỗi với các chị em vì không giúp họ giải quyết công việc ở nhà. Bố có vẻ bị khủng hoảng trầm trọng, Candy đi châu Âu ba tuần, cho nên Sabrina phải quán xuyến tất cả. Một mình cô trong coi Annie, động viên tinh thần bố từ xa, giải quyết nhiều công việc ở văn phòng. Không có việc nào hoàn hảo cả. Và vì phải chăm sóc Annie, phải về thăm bố bất cứ khi nào về được, cho nên cô không có thì giờ gặp Chris. Anh ngủ ở nhà cô mỗi tuần vài lần, nhưng Sabrina không có thì giờ để nói chuyện với anh nhiều. Tất cả mọi trách nhiệm đều đề lên vai cô, không ai chia sẻ với cô, ngay cả khi Candy ở nhà. Candy còn quá trẻ, không giúp gì được cho cô cả. Tuy cô đã 21 tuổi nhưng cô ta cứ như mới 12, hay mới lên 6 vậy.
Tammy trải qua ngày cuối tuần dài lê thê, lặng lẽ, chỉ biết ngồi trầm tư suốt ngày. Chương trình diễn xuất ngưng trệ vì cuộc đình công và họ biết cuộc đình công còn kéo dài, tuần sau vẫn chưa thu hình được. Công đoàn cho biết cuộc đình công sẽ kéo dài hàng tháng và nếu thế, hãy truyền hình sẽ mất một số tiền lớn. Nhưng Tammy không thể làm gì được, nên cô quay sang nghĩ đến đời sống của mình. Suốt buổi cô vừa suy nghĩ vừa vuốt ve con chó. Juanita ngủ trong lòng cô. Vuốt ve con chó thường làm cho Tammy cảm thấy bình an, và đến tối chủ nhật, cô quyết định phải làm gì đó. Quyết định khó khăn thật, nhưng cô muốn thực hiện, dù đó là điều đáng sợ nhất trong đời cô.
Vào sáng thứ hai, cô hẹn gặp người giám đốc điều hành hãng truyền hình vào xế chiều hôm đó rồi hẹn gặp thủ người phụ trách chương trình vào hôm sau. Cô muốn nói chuyện với cả hai người, cô có bổn phận phải thông báo cho họ biết.
Khi cô bước vào phòng của ông giám đốc điều hành, trông cô buồn bã vô cùng. Ông giám đốc nhìn cô và cười.
- Đừng u sầu như thế. Cuộc đình công sẽ không kéo dài lâu đâu, chỉ trong vòng hai tuần là chúng ta giải quyết xong và trở lại làm việc thôi. Ông ta có vẻ lạc quan hơn cô nhiều. Cô nghe người ta nói chương trình sẽ gặp nhiều khó khăn, chứ không như ông tưởng.
Cô ngồi xuống ghế, không biết bắt đầu ra sao, bèn nói:
- Tôi hy vọng như thế.
- Luôn tiện xin chia buồn về việc mẹ cô mất. - Cô rất ghét lời chia buồn như thế này. Người ta nói câu ấy chỉ để xã giao thôi. Như chúc nhau thắng lợi trong đợt làm phim vậy. Nhưng đây không phải là chuyện vui, mà là sinh mạng của mẹ cô và thị giác của em gái cô. Vì thế mà cô đến đây. Nhưng đây không phải lỗi của ông. Ông là người tốt, là ông chủ nhân từ. Và cô thích chương trình, cô xem nó như đứa con tinh thần của mình. Bây giờ cô đến để trả lại đứa con, cô phải từ giã nó. Trước khi cất tiếng nói, nước mắt giàn giụa trên mặt cô.
- Tammy, sao thế? Trông cô có vẻ chán nản.
- Đúng vậy, - cô đáp rồi lôi khăn trong túi, lau nước mắt. - Tôi không muốn làm công việc tôi sắp làm, nhưng tôi phải làm.
- Cô đừng làm cái gì mà cô không muốn, - ông bình tĩnh đáp. Ông cảm thấy có điều gì đó không hay sắp xảy ra.
- Tôi đến đến đây để xin từ chức - cô đáp, nước mắt chảy xuống hai má.
- Cô không thấy làm thế là hơi quá đáng à, Tammy?
- Ông dịu dàng nói. Ông đang phải đương đầu với các khủng hoảng, cố giải quyết các trường hợp ấy. Cô cũng vậy, vì đây là nguyên tắc. Nhưng bây giờ, hoàn cảnh đã khác, cô biết mình không thuộc nơi đây. Cô cần phải về nhà. Từ ngày ra trường đến giờ, L.A. đã thành quê hương của cô, cô thích công việc mình làm và thích ngôi nhà mình ở. Nhưng cô yêu các chị em hơn. - Đây chỉ là một cuộc đình công mà thôi.
- Tôi xin lỗi, không phải vì cuộc đình công.
- Vậy thì vì cái gì? - Ông hỏi như hỏi một đứa bé. Dù ông rất kính trọng cô, nhưng ông vẫn xem cô như cô bé hay làm nũng. Đối với cô, trường hợp như thế này không thể hiện được bản chất của cô.
- Như ông biết, mẹ tôi chết vào tháng bảy, em gái tôi bị mù sau tai nạn xảy ra, và bố tôi hiện đang khủng hoảng. Tôi cần phải về nhà để giúp đỡ gia đình một thời gian.
- Cô muốn nghỉ phép một thời gian không, Tammy?
- Ông hỏi. Ông cần cô, không muốn mất cô. Cô rất năng nỗ và có tài, rất cần cho chương trình truyền hình.
- Tôi rất muốn, nhưng làm thế thật bất công cho ông. Tôi muốn về nhà một năm, cho nên tôi đến xin thôi việc. Tôi thích công việc, thích mọi người ở đây, nhưng tôi cần về nhà để giúp gia đình. Họ cần tôi. Chị đầu của tôi đang phải gánh vác hết công việc do cô em út tôi còn quá trẻ. Cô em kế tôi bị mù, cần sự giúp đỡ của người khác. Cho nên, tôi phải xin thôi việc để về nhà. - Cô rất đau khổ khi nói lên điều này. Cô biết làm thế là hy sinh rất lớn, nhưng cô phải làm. Từ bỏ chương trình truyền hình giống như từ bỏ ngôi nhà ấm cúng vậy.
- Cô nói thật chứ? - Ông hỏi, vẻ sửng sốt. Ông biết không làm sao tranh cãi với cô về vấn đề này. Ông biết cô rất yêu thương gia đình, cho nên bây giờ là giai đoạn rất khó khăn cho cô. Nếu không vì gia đình, chắc cô sẽ không bao giờ xin thôi việc.
- Tôi nói thật đấy.
- Cô bỏ việc như thế này rất thiệt thòi cho cô.
- Tôi biết. Khó mà kiếm được việc mà tôi thích như thế này. Nhưng tôi không thể để cho gia đình sa sút. - Cô đã nói thật lòng mình. Từ khi trở lại L.A., lòng cô bồn chồn không yên.
- Ở New York, không có chương trình truyền hình tốt cho cô làm đâu.
- Tôi biết vậy. Nhưng ở đấy tôi có cơ hội để giúp đỡ gia đình. Nếu tôi bỏ bê họ, tôi sẽ ân hận suốt đời. Nói cho cùng thì gia đình cũng là chương trình, chương trình sống, rất thật. Các chị em tôi cần tôi giúp đỡ, và bố tôi cũng vậy.
- Cô thật cao quí, Tammy à, nhưng cô làm thế là đã hy sinh quá nhiều. Việc giúp gia đình ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của cô.
Nếu tôi ở lại đây, thử hỏi tôi là người có lương tâm hay không? - Cô nhìn xoáy vào mắt ông hỏi. Cô không bao giờ nao núng khi quyết định làm việc gì. Ông quá kinh ngạc trước ánh mắt cương quyết của cô.
- Cô muốn khi nào thì về? - Ông đành hỏi.
- Sớm chừng nào hay chừng ấy. Tùy ông, nhưng tôi muốn về nhà sớm để giúp họ.
- Nếu chúng ta đợi đến tuần sau thì sẽ tốt, vì tôi có thời gian mời người hợp tác sản xuất phim thay cô. Cuộc đình công có lẽ còn tiếp tục, cho nên chúng ta còn thời gian để chuẩn bị. - Trong nghề của họ, khi họ đã ra thông báo thì không ai được nán lại ở cương vị cũ. Thực vậy, họ sẽ bị lực lượng an ninh dẫn đi trong vài phút. Ông không muốn làm thế với cô. Công việc này hoàn toàn tùy ông. Cô đã chuẩn bị tư thế làm theo bất cứ điều gì ông muốn, dù ông bắt buộc cô phải ra đi trong vòng một giờ. Cô đã quyết định rồi.
- Tuần sau rất tốt. Tôi thật sự xin lỗi. - Cô nói, rồi bậc khóc.
- Tôi rất buồn cho cô, - ông nói, rồi đứng dậy, ra khỏi ghế, đến ôm ghì lấy cô. - Tôi hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp, mong sao em gái cô được như ý.
- Tôi cũng vậy. - Tammy cười qua nước mắt. - Cảm ơn ông đã quá tốt, không đuổi tôi đi.
- Tôi không thể làm thế với cô.
- Tôi sẽ thông cảm nếu ông làm.
Ông cảm ơn cô lại và chúc cô mọi sự như ý, rồi tiễn cô ra khỏi văn phòng. Họ đồng ý cô sẽ ra đi vào thứ sáu tuần sau. Cô còn làm việc chín ngày nữa và sự nghiệp của cô gần như là chấm dứt. Sẽ không bao giờ cô tìm được công việc tốt như thế này. Khi ra khỏi văn phòng khác, cô biết sự thật là thế, nhưng cô vẫn ra đi vì không còn lựa chọn nào.
Hôm sau, cô gặp người phụ trách chương trình truyền hình, cuộc gặp ít cảm động hơn. Mới đầu ông ta tức giận, rồi thôi. Ông ta nói rằng Tammy thôi việc là điều điên rồ. Ông nói cô đã vứt sự nghiệp xuống sông. Theo ông, chuyện cô bỏ việc sẽ không làm cho mắt em gái cô sáng lại được. Tammy đáp rằng, điều ông nói rất thật, nhưng cô thôi việc sẽ có thời gian giúp em trong lúc ngặt nghèo và bốn chị em họ sẽ cùng chung lưng đấu cật. Ông chấp nhận lời cô, nhưng nếu là ông, ông sẽ không quyết định thôi việc như cô. Vì thế, ông ta mới phụ trách chương trình truyền hình, chứ không phải cô. Nhưng Tammy biết gia đình ông ta rất bê bối. Cách đây hai năm, vợ ông đã bỏ ông ta để theo người khác, cả hai đứa con của ông đều nghiện ma túy. Cho nên, có lẽ xét về quan điểm nghề nghiệp thì ông ta đúng nhưng về cá nhân, cô không muốn đánh đổi cuộc đời mình để lấy cuộc đời của ông ta. Cô thà bỏ sự nghiệp còn hơn để các chị em suy sụp. Và có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ kiếm được công việc tốt, ngay cả việc ở hãng truyền hình khác. Còn hiện tại, cô tin vào số phận. Cô đang làm đúng vai trò của mình, giống như ông ta làm đúng vai trò của ông ta vậy.
Cô cảm ơn người phụ trách chương trình truyền hình đã bỏ thì giờ để tiếp cô, sau đó ra khỏi văn phòng của người phụ trách chương trình. Công việc thế là xong. Cô chỉ làm việc ở đây hai tuần nữa thôi. Cô quyết định không nói cho Sabrina và Annie biết chuyện này. Cô biết họ sẽ phản đối cô về chuyện thôi việc.
Cô lặng lẽ thu dọn đồ đạc trong hai tuần sắp tới. Cô quyết định không cho ai thuê nhà. Hiện cô còn khả năng giữ ngôi nhà, nên chỉ đóng cửa thôi. Cô đã chi tiêu cẩn thận nên để dành được một số tiền lớn, dù năm sau không làm việc, cô cũng có tiền tiêu, nhưng cô dự định sẽ kiếm việc ở New York. Ở đời ai biết chuyện mai sau. Nếu gặp may, trong một năm nữa cô sẽ về lại đây. Cho nên cô không bán gì hết hay cho ai thuê nhà. Nếu không có việc, ít ra cô cũng có cái nhà để ở.
Ngày làm việc cuối cùng của Tammy rất buồn. Khi cô ra đi, mọi người đều khóc và Tammy cũng vậy. Tối đó, cô về nhà, nằm trong bóng tối, còn Juanita ngủ trên ngực cô. Cô dọn những đồ cần thiết vào bốn vali lớn, còn bao nhiêu để lại đây. Hôm sau, cô đáp chuyến bay lúc chín giờ sáng, ngày chủ nhật, đáp xuống phi trường JFK ở New York lúc 5h30. Cô bấm chuông nhà ở phố Đông 84 trước 7h. Cô không biết các chị em có ở nhà hay về Connecticut nghỉ cuối tuần. Nếu không có họ, cô sẽ ra khách sạn ở cho đến tối chủ nhật.
Trong nhà không có tiếng động vài phút, rồi Sabrina ra mở cửa, chị nhìn Tammy ngạc nhiên. Cô đang đứng trước mặt chị, rất trang trọng, bốn vali lớn để bên cạnh và con chó Juanita ở trong cái túi xách đeo vai.
- Em làm gì ở đây? - Sabrina ngạc nhiên hỏi. Chị không biết Tammy về như thế này. Tammy muốn về lặng lẽ, cô quyết định về chứ không phải họ.
- Em muốn làm chị và các em ngạc nhiên. - Tammy cười đáp, cô lôi các vali vào nhà. Trời ở New York còn nóng nhưng không khí rất dễ chịu.
Sabrina vừa giúp cô vừa hỏi: - Em về nghỉ cuối tuần mà đem theo nhiều đồ như thế này à? - Sabrina phân vân không biết cô em gái về làm gì mà mang nhiều thứ vậy. Mắt Tammy có vẻ kỳ lạ.
- Không, - Tammy đáp. - Em không về để nghỉ cuối tuần đâu.
- Vậy em gái về làm gì? - Sabrina dừng tay, nhìn cô em với vẻ ngạc nhiên.
- Em về nhà. Em đã thôi việc ở đấy.
- Em làm gì? Em điên à? Em thích việc ấy và làm ra tiền nhiều hơn Chúa nữa.
- Em không biết Chúa làm ra bao nhiêu tiền, - Tammy cười nhìn chị. - Nhưng hiện em thất nghiệp, nên Chúa làm nhiều tiền hơn em.
- Em sẽ làm quái gì ở đây?
- Em sẽ không để chị làm việc nhà một mình, - Tammy đáp. - Họ cũng là em gái của em.
- Ồ, em điên rồi, - Sabrina nói rồi quàng hai tay ôm quanh cổ Tammy. - Em sẽ làm gì ở đây? Em không thể ngồi giữ nhà.
- Em sẽ kiếm việc làm. Có lẽ làm ở nhà hàng McDonald. - Cô cười. - Vậy em còn căn phòng màu hồng đấy chứ?
- Phòng ấy luôn luôn là của em. - Sabrina bước sang một bên. Annie xuất hiện trên đầu cầu thang, hai tai nghe máy cầm ở tay. Cô đang nghe bài giảng ở trường, nhưng khi tháo ra, cô nghe tiếng của chị gái.
- Tammy à? Chị làm gì ở đây?
- Chị dọn về đây ở. - Cô cười đáp.
- Thật không?
- Thật. Tại sao các người vui với nhau mà không có tôi? - Cô vừa nói vừa nhìn chị và em gái, cô nghĩ mình đã làm đúng. Khi Sabrina giúp cô kéo vali lên lầu, Tammy tin chắc rằng mẹ cô sẽ rất hài lòng về việc cô làm. Hơn thế nữa, chắc bà sẽ rất tự hào về cô.
Khi họ vào căn phòng dành riêng cho Tammy, Sabrina quay nhìn cô, cười sung sướng và nói nhỏ với cô:
- Tammy, cảm ơn em. - Lời nói của Sabrina đáng giá nghìn vàng, như nét mặt hân hoan của chị.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chị Em Gái
Danielle Steel
Chị Em Gái - Danielle Steel
https://isach.info/story.php?story=chi_em_gai__danielle_steel