Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiên Huyền Địa Hoàng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 18: Oán Khí
Đ
oạn đường này dài lê thê mấy trăm bậc thang,chắc không phải chỉ có duy nhất một cái bậc đá ban nãy có vấn đề.Tôi đoán hẳn sẽ còn vài cái nữa đang trực chờ tôi ngu dại chạm lên. Không biết trải qua bao lần uốn lượn bao lần gấp khúc men theo vách hang,mấy chục lần dẫm chân lên bẫy đều là nhờ tên Âu Tử Dạ kia đi tiên phong.
Phản ứng của hắn nhanh nhẹ chẳng khác một con báo đen,dễ dàng hóa giải trong tích tắc.
Ngay khi mũi giầy chạm lên bề mặt,bậc thang đá gần như ngay tức thì rút vào vách tốc độ cực mau khiến cho cơ thể của hắn đột ngột rơi xuống ngang ngực.Hai tay Âu Tử Dạ lập tức bám lấy bậc thang đá trước mặt,tức tốc dùng lực cổ tay và độ dướn cong của cơ thể phóng vọt lên.
Phản xạ nhanh tới mức như là bản năng,không chút nao núng khiến tôi có cảm tường phải chăng hắn đã từng trải qua vô số tình huống còn ngàn cân treo sợi tóc hơn thế.
Tuy nhiên trái tim tôi vẫn kinh hách mà đập thình thịch như trống trận nhưng vẫn phải công nhận cú tiếp đất quá đẹp mắt.
Có hắn mở đường tôi chỉ việc đi sau an toàn nhảy qua,chỉ là lão Tống Trung đó hẳn có phương pháp gì để vượt qua đoạn đường gian nan này.Có thể là phiến bậc thang đó có ký hiệu,cũng có thể là đi theo quy luật.Tôi ngước nhìn lại những chỗ hụt chết đi qua,nhưng phiến bậc thang đó đã tự động trở lại vị trí cũ.
Tên Âu Tử Dạ này lại không khai thác được các thông tin quan trọng từ lão,từ lúc phải tự mày mò cơ quan mở nắp hầm tôi đã thắc mắc.
Chẳng lẽ bí mật của nơi này còn quan trọng hơn tính mạng lão?
Trên vách hang cứ cách 50 m mới có một bầu đá đựng dầu bấc,tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam ma quái,tôi thấy nối giữa các bầu đá là một đường gờ đá chạy song song cùng bậc thang,đây chắc hẳn là hệ thống dẫn dầu,từ trên cao họ đổ dầu vào nhưng cứ chiếu sáng quanh năm suốt tháng hay chỉ khi nào nắp hầm cơ quan phía trên khởi động thì chúng mới phụt sáng?Có lẽ là vậy đi.
Từ trên cao tôi đã nhìn thấy một còn đường mòn dẫn tới khu thờ phía xa xôi chìm trong đêm tối và gió lạnh thét gào.Con đường mòn đó thực chất là một vách đá dựng đứng 2 bên đều là vực sâu thăm thẳm,phía cuối con đường,cũng là điểm cuối cùng của vách đá,khu thờ cúng có hàng cột đá xếp tròn bao quanh.
Cuối cùng chúng tôi cũng đặt chân lên con đường,nó rộng khoảng 3m,lát đá xanh,cứ cách 20m hai bên lại có một cặp cột đá cao cỡ 6 m được đặt trên lưng Bá Hạ miệng há lớn, bên phải thân cột chạm khắc một nửa thân dưới là rắn,thân trên là nam tay trái cầm cây giáo,bên cột đối diện thân trên lại là nữ tay phải cầm khiên.
Đồng tử của các nhân xà này đều được làm từ dạ minh châu,vốn là loại đá quý thường sẽ phát ánh hào quang lung linh huyền ảo khi đặt vào chỗ tối,nhưng chẳng hiểu sao khi tôi cố chăm chú nhìn vào,luồng ánh sáng tỏa ra lại cực kỳ ma mị,có một sự lôi cuốn khó cưỡng.Cũng có thể do nó quá nhỏ,chỉ cỡ hạt nhãn lên tạo cảm giác không thoải mái,chứ 2 viên dạ minh châu đặt trong miệng 2 con Tu Lỳ kia tôi có thấy sao đâu.
Những cặp mắt của bọn nhân xà thạch này như được phủ lên một loại tà chú khiến cho dạ minh châu nhãn như có sinh khí,dường như đang thực sự nhìn lại tôi,đang chú mục quan sát 2 chúng tôi,những kẻ lạ mặt đặt chân vào lãnh thổ chúng.
Tôi cố gắng dứt mắt khỏi chúng,chạy bám theo sát sau tên kia,trong này chỉ có tiếng bước chân của chúng tôi là sắc nét tới mức dường như được phóng đại nên gấp bội.Càng tập trung nghe càng cảm thấy áp lực nặng nề khiến tôi chẳng dám thở mạnh,cảm tường như có nhân vô hình đi phía sau theo tiết tấu của chúng tôi.
Không phải,là theo tốc độ đi của tôi,tôi đi nhanh,nó nhanh,tôi đi chậm,nó chậm.Tôi dừng lại,hơi nghiêng đầu ra sau,âm thanh phía sau cũng dừng lại.
Tôi nhìn xuống nền gạch vốn tối sẵn,lại có một cái bóng tối hơn kéo dài từ phía sau tới bên cạnh chân tôi.Tôi quay đầu lại,nhìn cái bóng của Âu Tử Dạ đi phía trước,rồi nhìn lại cái hướng bóng của mình.Vậy thì bóng phía sau là của ai?
Răng tôi va vào lập cập,nhắm mắt,cố lấy hết dũng khí quay phắt lại đột ngột,phía sau chỉ thấy màn đêm đen kịt bao trùm không gian…và bóng đen của những cái cột đá in trên nền đá u tối hầu như không thể phân biệt nổi.
Tôi trân trân nhìn một chút rồi vỗ ngực thở phảo,cho là bản thân tự nhát bản thân.
-Mặc Minh?
Người phía trước quay lại gọi,tôi lập tức vội chạy tới.
Không gian như càng tăm tối càng lạnh lẽo,càng quỷ dị hơn khi mà tiếng gió không ngừng từ trước mặt vọng tới những âm thanh rờn rợn như ma hờn quỷ khóc,hẳn phải có hang hốc gì trong này nối thông với phía trên mặt đất.
Tôi đau khổ ngó quanh liên tục,thầm khấn trời cầu phật mong không nhảy ra con thú kỳ dị nào hết.
Đột nhiên có thứ gì đó cực lạnh từ phía sau lao vụt qua,tôi trợn mắt dừng lại không dám nhúc nhích,không phải vụt qua,là xuyên qua,phải,xuyên qua khiến tôi chẳng dám hít thở.Cái lạnh như đâm vào tận xương tủy,cướp đoạt sinh khí khiến tôi muốn ngục ngã.
Tôi kinh hoảng nhìn luồng khí đó lao vụt về phía trước và biến mất ở khu vực đền thờ.Trong khi tôi cố gắng lấy thêm bình tĩnh thì lại bị hàn khí tấn công tiếp,không phải là một mà là vô số.Chúng lao xuyên qua,liên tiếp ồ ạt giống như một trận cuồng phong,khiến tôi chẳng thể đứng vững nổi phải quỵ xuống.
Tôi kinh nghi nhìn những luồng hắc khí lao vụt về phía trước và biến mất ở khu vực đền thờ.
Không giống những lần trước,lần này tôi lại cảm nhận được xúc cảm trong hắc khí.Cảm xúc đó rất mãnh liệt,có bi thương,có tuyệt vọng nhưng trên hết là oán hận,là căm phẫn.Hai tay tôi vô thức ôm lấy cái túi càng chặt,giống như đang bám vào một thứ gì đó có khả năng giúp mình vượt qua cơn khủng hoảng.
Trong người đang sục sôi một ý muốn làm tôi trấn động toàn thân.Tôi muốn giết người,muốn được giết người,giết thỏa thích đến khi nào chán thì thôi.
Đột nhiên trước mặt lại bừng sáng khiến tôi phải nheo mắt đưa một tay lên che lại.Sau đó ánh sáng rời đi,là Âu Tử Dạ.
-sao?
“sao?”
Tôi suýt chút nữa là bị bọn ác linh đó chiếm thân xác,một chút nữa thôi là ngay cả linh hồn này cũng bị chúng đoạt mất,rồi tôi sẽ không khống chế được bản thể mà tấn công cái tên kia.
Tôi chưa từng nếm qua cảm giác kinh hãi tới mức này,càng chưa từng nghĩ qua mình sẽ trải qua cảm giác này,nó như rút cạn mọi tinh lực làm ta yếu hèn,bạc nhược,mất đi ý trí,mất đi quyền kiểm soát,còn đáng sợ hơn cái chết.
Tôi không hẳn là một người ăn chạy nhưng dù sau cũng hạn chế ăn thịt,trước giờ chưa từng cầm dao chặt gà,mổ cá,nếu có thái thịt bóc tôm thì cũng lóng ngóng để cứa vào tay.Tôi càng chưa từng tụng kinh niệm phật được tử tế lần nào,cũng rất hay mắng chửi thầm người khác,thế nhưng,ngay đến ý niệm giết gián hay chuột cũng chưa từng vụt qua.
Cái này lại không liên quan tới việc tôi lòng dạ từ bi hỉ xả gì hết,chỉ là nhìn 2 cái con đó cảm giác ghê tởm muốn tránh xa,nếu bắt buộc phải giết thì vẫn xuống tay như thường,việc xong rồi thì có dâng chút tội lỗi.
Nhưng điều đáng nói là,trong một phút bị đánh mất quyền kiểm soát kia,khiến cho sát khí nảy nở như thủy triều được sóng biển bồi thêm.
Điều này,làm tôi phi thường khiếp sợ bản thân.
Tôi gắng gượng đứng dậy,nhìn hắn một lúc rồi cố nói bình thường.
-nơi này…rất nhiều oán khí.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiên Huyền Địa Hoàng
Cỏ Cỏ
Thiên Huyền Địa Hoàng - Cỏ Cỏ
https://isach.info/story.php?story=thien_huyen_dia_hoang__co_co