Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mỹ Nhân Phu Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 18: Tình Ý Gợn Sóng (3)
“L
à ngươi?” – Câu hỏi như băng như ngọc rơi ra từ miệng Thanh Nhi lúc này mặt lạnh hơi sương, ánh mắt lạnh băng bắn thẳng vào Mục Cảnh Thiên vừa đưa Ngọc Phi Yên về tới Cúc Viên.
“Đúng vậy, khi Cảnh Thiên luyện công, chưởng phong không cẩn thận bắn đến ta, hại ta bị trẹo chân, ôi, Thanh Nhi, đau quá à!” (Juu: thế này gọi là “ngậm máu phun người” nhỉ x_x)
Mục Cảnh Thiên chưa kịp mở miệng, Ngọc Phi Yên đã tự biên tự diễn kể lể.
“Hơ hơ!” – Mục Cảnh Thiên mặc dù thầm mắng nàng hãm hại hắn, nhưng vẫn cười gượng thừa nhận.
“Bốp!”
“Ui chao!”
Trong giây lát, Thanh Nhi rút nhuyễn kiếm bên hông, không nói đến câu thứ hai lao thẳng tới Mục Cảnh Thiên.
Mục Cảnh Thiên né tránh rất nhanh, trong lòng thầm kêu khổ. Khả nhi ơi là Khả nhi, bị muội hại thảm rồi!
Nhưng vừa mới tránh thoát, kiếm thứ hai, kiếm thứ ba của Thanh Nhi lại theo đà đâm tới. Hắn không dám đánh trả, chỉ đành trốn tránh. Chẳng may làm bị thương đại tẩu tương lai(Juu: haha, nàng Thanh Nhi này đáng sợ ghê gớm:]]), hắn có mười cái mạng cũng không đủ bồi.
Đối mặt với kiếm chiêu của Thanh Nhi càng lúc càng sắc bén, hắn né càng lúc càng khó khăn, trán đã toát đầy mồ hôi, quần áo cũng bị thủng lỗ chỗ.
Phải biết rằng, võ công kiếm chiêu của Thanh Nhi đều là do Tiêu Dao Cốc chủ Ngọc Phong Dương tự mình dạy dỗ, lại có Ngọc Phi Yên kỳ tài võ học đích thân chỉ điểm, không tệ chút nào. Huống hồ kiếm chiêu của nàng vừa dữ dội vừa hết sức, không một chút lưu tình.
Bị cao thủ như vậy chém giết, không được phản kháng, lại không thể chạy trốn, Mục Cảnh Thiên dù có võ công siêu tuyệt, ít nhiều vẫn sẽ bị thương. (Juu: có khác nào chịu đòn chay đâu:[ khổ thân Thiên ca ca:[)
Mà tại lúc hai người đang liều mạng, người khởi xướng lại ngồi một bên xem trò hay, còn tùy lúc nhắc bài.
“Ôi! Tam ca cẩn thận! Kiếm từ phía sau đâm tới kìa!”
“Thanh Nhi, đâm vai huynh ấy đi kìa!”
“A! Tam ca huynh bị thương rồi! Mau! Kiếm của Thanh Nhi lại từ bên trái đâm qua kìa!”
(Juu: nàng Phi Yên không phải ác vừa đâu x_x, quá ác ý x_x)
Hihi! Đã lâu không được xem Thanh Nhi và Mục Cảnh Thiên cho nàng giải trí, thực đã nghiền!
“Đúng! Đâm sườn trái huynh ấy, chiêu này được!”
“Ôi! Né quá giỏi! Khá khen chiêu “Phi vân nhiễu nguyệt” (Juu: mây bay quấn mặt trăng =.=”)! Tam ca, khinh công của huynh tiến bộ.”
“Khả Nhi, muội im đi!” – Cực kỳ chật vật tránh thoát kiếm của Thanh Nhi, Mục Cảnh Thiên buồn bực quát bảo ngưng lại. Con bé vô ơn, bọn hắn vì nàng liều mạng, mà nàng lại ở một bên vui sướng xem người ta gặp nạn.
“Vâng.” – Ngọc Phi Yên mỉm cười ngậm miệng.
“Tiểu Phi Yên, có thể nói cho ta biết, họ đang làm gì không?”
Thanh Ảnh và Vân Tranh không biết xuất hiện từ lúc nào, tràn ngập hứng thú xem trò vui hại người này.
“Mấy người xem đi, chém người đó!” – Ngọc Phi Yên mỉm cười
“Tỷ không ngăn cản sao?” – Vân Tranh hứng thú hỏi. Lần đầu tiên nàng thấy người lãnh đạo trực tiếp của mình chật vậy thế, thật là đáng thương quá!
“Không cần thiết.” – Chậm rãi rót một chén trà ình, Ngọc Phi Yên tiếp tục tọa sơn quan hổ đấu. (Juu: ngồi trên núi xem hổ đánh nhau =.=”)
“Vô tình quá đi, Tiểu Phi Yên!” – Thanh Ảnh không khỏi thổn thức.
“Đâu có.”
“Hộ vệ của nàng sao phải chém người ta?” – Băng sơn mỹ nhân chém người trông cũng thật phong tình đi. (Juu: may mà Ảnh ca chỉ dám nghĩ, chứ mà nói ra lời, đảm bảo chết ko chỗ chôn:]])
“Ngớ ngẩn!” – Hắn vừa mới hỏi, liền nhận được hai ánh mắt coi thường.
Hắn biết điều sờ sờ mũi, cười gượng mấy tiếng, quả thật ngớ ngẩn, người thông mình nhìn là thấy ngay, Thanh Nhi bởi vì Mục Cảnh Thiên không bảo vệ Ngọc Phi Yên tử tế nên mới chém hắn.
Một lát sau.
“Khôi thủ là tình lang của tỷ thật sao?” – Vân Tranh vẫn cảm thấy hứng thú với điều này hơn.
Ngọc Phi Yên mỉm cười nhìn nàng – “Muội nghĩ sao?” – Vân Tranh này.
Vân Tranh hiểu ý cười, không hề hỏi nhiều, các nàng trong lòng đã rõ ràng.
“Mạc Lục, ấy chính là vị Mạc kỳ chủ kia, nàng ta là sư muội của khôi thủ, vẫn mê luyến khôi thủ, bình thường vẫn ỷ lại khôi thủ thương nàng, được cưng chiều mà sinh ra kiêu ngạo.”
“Có thể thấy được.” – Ngọc Phi Yên nhẹ hớp một ngụm trà, nàng hiểu được ý tứ của nàng ấy – “Muội có vẻ có thành kiến với nàng ta.”
“Tỷ không phải cũng ghét nàng ta sao?” – Chuyện này, Vân Tranh cảm thấy được.
“Haha, ghét thì chưa đến mức, chỉ là không ưng mà thôi.”
“Tỷ thích khôi thủ của chúng ta sao?” – Vân Tranh nháy mắt mấy cái, Thanh Ảnh cũng hứng thú nhìn nàng.
“Ta cảm thấy có hứng thú với hắn.” – Ngọc Phi Yên cười sâu xa khó hiểu.
“Khi nào tỷ nhìn thấy tướng mạo của khôi thủ, có lẽ sẽ có câu trả lời khác.” – Vân Tranh gật đầu, Thanh Ảnh lại càng tán thành thêm, không có mấy người nhất là nữ nhân có thể thoát khỏi mị lực của khôi thủ.
“Cứ chờ xem” – Ngọc Phi Yên bật cười, càng chuyển ánh mắt về phía hai người đương giao đấu, trong lòng không khỏi lại thở dài, theo cá tính của Thanh Nhi sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
*********************
“Lưu Vân họ Khúc, không kính trọng cha mẹ chồng, coi thường em chồng, thô lỗ vô học, tính hoang dã khó bảo, ép chồng bỏ đi, không thể sinh hạ con nối dòng cho nhà họ Long, nay đuổi về nhà, không còn liên quan gì đến Thành quận vương phủ nữa?!” (Juu: hưu thư kinh điển =]]) – Trên đầu, trên mặt, trên cánh tay vương đầy vải vụn, Mục Cảnh Thiên thuộc lòng từng từ từng chữ của hưu thư trong tay.
“Khả nhi, muội nói xem, đây là có chuyện gì?” – Hắn buông tờ hưu thư, cười như không cười nhìn Ngọc Phi Yên bình thản nhàn nhã, rốt cục cũng hiểu được nguyên nhân nàng bị đuổi giết.
“Cẩn thận chút nào, đừng có làm hư bảo bối của muội.”
“Bảo bối?” – Mục Cảnh Thiên vỗ trán thở dài, tìm khắp thiên hạ chắc cũng chỉ có nàng đem hưu thư làm bảo bối.
“Đúng vậy, cái này muội mất bao nhiêu công sức mới có được. Đáng lẽ ra, muội định hưu phu, nhưng Long Diệc Hoàng không đành lòng muốn giữ lại chút mặt mũi cho nhị ca hắn, nên đành lấy lùi làm tiến đáp ứng uội cái hưu thư.” – Dù sao kết quả cũng như nhau.
“Hưu phu?” – Hắn cười khổ, dù vẫn biết nàng cá tính đặc biệt, nhưng trong lòng không khỏi run rẩy. Tuy nhiên, may mắn nàng không thực hiện được, bằng không, nàng nhất định không tránh khỏi tên tiểu nhân Long Diệc Hân kia trả thù.
“Không được sao?” – Nàng cười ngọt ngào.
Mục Cảnh Thiên vội vàng xua tay, oan uổng quá!
“Ban đầu, sao muội không nói cho ta biết muội bị hưu?” – Sớm biết thế, hắn sẽ không đi tìm Diệc Hân. Chẳng những tự chuốc lấy mất mặt, còn bị tên đó chế nhạo.
“Huynh có hỏi đâu. Bên cạnh đó, từ khi muội vào nhà họ Long, có thấy bóng dáng huynh đâu, muội đâu có cơ hội nói?” – Nàng vốn vô tội.
“Muội……” – Mục Cảnh Thiên do dự, nhưng rồi lại nói – “Tuy nhiên, muội đã không muốn làm vợ người ta, sao không cự hôn?”
“Để cho Hoàng thượng nghĩa huynh của muội một chút mặt mũi mà!” – Đã có một người cự hôn rồi.
“Muội ấy!” – Mục Cảnh Thiên cười ấn cái trán nàng, chừa lại mặt mũi cho Hoàng thượng? Như hắn thấy thì đến tám phần là chơi đùa.
“Đúng rồi! Hưu thư là ai viết? Ác thật!” – Không thể sinh hạ con nối dòng cho nhà họ Long? Ngớ ngẩn! Chồng không có đó, Khả nhi có thể sinh hạ con nối dòng cho nhà họ Long mới là quái dị.(Juu: ss vô tính:]] xuyên không đến ngàn năm sau là được:]])
“Long Diệc Hoàng mà.”
“Đầu óc hắn không phải có vấn đề chứ?”
“Có sao?”
“Không có sao?” – Chỉ một ngón tay vào câu “không thể sinh hạ con nối dòng cho nhà họ Long” trên hưu thư.
Ngọc Phi Yên liếc mắt một cái, cười khúc khích – “Hãy tin, y thuật của muội cũng chưa có inh đến mức làm ột hoàng hoa đại cô nương (Juu: từ này gặp nhiều, gái ngoan chưa chồng, biết thế:]]) sinh con được.”
“Ta tin, cho nên Long Diệc Hoàng não không bình thường.” – Mục Cảnh Thiên nghiêm mặt nói.
Sau đó, hai người liếc nhìn nhau một cái, cùng phá lên cười.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mỹ Nhân Phu Quân
Lạc Thần Hoa
Mỹ Nhân Phu Quân - Lạc Thần Hoa
https://isach.info/story.php?story=my_nhan_phu_quan__lac_than_hoa