Chị Em Gái epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 17
gày đầu tiên Annie đến Trường mù Parker rất tệ hại. Hay ít ra bước đầu đến trường gặp nhiều chuyện rắc rối. Cô đã làm theo ý của Tammy do Sabrina nói lại là đi taxi đến trường. Trường nằm ở West Village, khu vực này rất vui, cách chỗ ở của họ khá xa. Xe cộ đến đây rất khó và cô đã đi muộn. Cô cầm chiếc gậy trắng, nói rằng cô biết cách sử dụng, không chịu để cho Sabrina dẫn đi như đứa bé năm tuổi.
- Em đã sống ở Ý và khi mới đến không nói được tiếng Ý. Bây giờ, dù không thấy đường, nhưng em có thể đi ở thành phố New York được, - cô đã đáp lời Sabrina như vậy, nhưng vẫn để cho chị gọi taxi. Annie đưa cho tài xế địa chỉ nơi đến và lòng Sabrina đau như cắt khi nhìn chiếc xe chạy đi. Chị muốn gọi cho Annie để dặn cô hãy cẩn thận. Bỗng chị lo anh chàng tài xế có thể bắt cóc cô, hay hiếp dâm cô, vì cô trẻ đẹp và lại bị mù. Chị đi vào nhà mà lòng nặng trĩu, lo sợ cho Annie.
Khi vào nhà, cô thấy Candy đang khóc, chị cũng khóc, buồn cho thân phận của Annie. Candy nói cô làm việc trở lại trong tuần này, ngày mai cô sẽ bay đi Milan để chụp ảnh quảng cáo cho tờ Harper’s Bazaar. Khắp nơi đều có áo quần và vali của Candy. Annie đã vấp phải hai cái vali khi đi ra. Sabrina lại dặn Candy đừng để đồ đạc lung tung, chắn lối đi của Annie. Khi nói thế với em, chính Sabrina đã ngã trên con chó của Candy.
- Đúng là ngôi nhà điên, - Sabrian nói khi lên lầu để mặc áo quần. Sabrina đã trễ giờ làm và chiều này cô phải ra tòa để hòa giải vụ ly dị tồi tệ mà mới đầu không muốn nhận. Nhưng trí óc cô cứ nghĩ về Annie khi mặc đồ.
Sau này, Sabrina biết công việc của Annie nhờ em kể lại. Cô nói hôm đó cô đến trường yên ổn, trả tiền xe rồi bước ra ngoài. Cô tháo chiếc gậy ra như người ta đã chỉ cho cô cách sử dụng và bắt đầu đi. Nhưng ngay lập tức cô vấp phải hè đường cao một cách khác thường và té ngã xuống, hai đầu gối bị trầy da qua lớp vải quần jeans. Cô xé chỗ rách, sờ thấy hai đầu gối chảy máu. Đúng là ngày khởi đầu thật xui xẻo.
Khi cô vào trường, người giám thị của trường thấy vậy bèn chạy đến giúp cô. Anh ta đưa cô đến văn phòng, lấy băng y tế băng đầu gối cho cô, rồi đưa cô lên lầu để đến phòng hướng dẫn. Anh ta chỉ hướng đến phòng ấy cho cô, nhưng cô lạc lối ngay, đi nhầm vào phòng dành cho học viên cũ học về tình dục. Họ hỏi cô có đem bao cao su không, cô nói vì là ngày đầu đến trường nên nghĩ không cần, cô hứa hôm sau sẽ mang. Sau một tràng cười thoải mái, có ai đó đã đưa cô đến phòng cô học, nhưng các học viên trong lớp đã đi ra ngoài tham quan trường. Cho nên cô lại lạc đường, cuối cùng đành nhờ người dẫn đến nhóm đang học ở một lớp khác. Sau này, cô thú thật với các chị em rằng khi ấy cô đã khóc. Có người thấy cô khóc, bèn dẫn cô đến nhóm cùng học chung. Cô sờ thấy máu ở trên quần jeans màu xanh bị rách, nhận ra hai bàn tay cũng bị trầy xước, cô khóc thảm thiết, muốn đi đến phòng vệ sinh mà không biết ở đâu, không tìm được khăn để hỉ mũi.
- Em đã làm gì? - Sabrina hỏi, sau khi nghe cô nói. Nghe thế, cô chị cũng muốn khóc. Sabrina muốn ôm em vào lòng, không để cho cô ra khỏi nhà.
- Em phải dùng tay áo để làm khăn, - Annie đáp, rồi cười. - Nghĩa là em hỉ mũi vào tay áo cho đến khi tìm ra nhà vệ sinh. Cuối cùng nhóm bạn cùng lớp đã tìm ra em.
- Ôi lạy Chúa, chị quá ghét chuyện này, - Sabrina nói.
- Em cũng vậy, - Annie đáp, và cười. Nhưng khi ở trường cô không cười.
Ở phòng hướng dẫn, họ cho biết học viên phải học gì trong thời gian sáu tháng tiếp theo. Họ sẽ học cách đi ngoài đường, đổ rác, nấu ăn, xem giờ, học chữ nổi, nộp đơn xin việc - văn phòng tuyển dụng sẽ tìm việc cho cô, nếu cần - đi mua áo quần ở nhà hàng, tự mặc áo quần, làm tóc, chăm sóc thú nuôi, và làm việc với chó dẫn đường nếu họ muốn có chó. Chương trình làm việc với chó sẽ kéo dài thêm thời gian tám tuần để họ có thể đi chơi với chó ra ngoài khu vực trường. Họ nói rằng có lớp dạy về tình dục cho những học viên lớn tuổi, và có nhiều lớp dạy nghề kể cả lớp về hội họa. Khi Annie nghe hết danh sách các môn dạy, đầu cô quay như chong chóng. Theo họ thì chỉ có những việc họ không thể làm được là lái xe và lái máy bay, còn ngoài ra, Trường mù Parker có thể dạy hết. Trường lại còn có lớp dạy thể dục, có hồ bơi với đường riêng như các kỳ thi đấu thể dục thể thao vậy. Chỉ nghe về các thứ ấy, cô đã thấy choáng ngợp. Sau khi nghe hướng dẫn chọn nghề xong, họ đi ăn trưa ở quán ăn, được chỉ dẫn cách gọi thức ăn, cách trả tiền, cách chọn các món mình thích. Các thực đơn đều bằng chữ nổi nên rất tiện. Hôm nay, những người phụ trách nói với họ có những món ăn gì để chọn, và giúp họ để thức ăn vào khay rồi bưng đến bàn. Bữa ăn trưa hôm nay miễn phí để chào mừng học viên đến trường Parker. Annie chọn lon trái cây và bao khoai tây chiên. Cô quá lo sợ nên không ăn được. Lon trái cây là dứa, loại này cô không thích.
Người ngồi bên cạnh cô cất tiếng hỏi:
- Có căng thẳng không, cậu? Tôi đã tốt nghiệp đại học Yale. Ở đấy thoải mái hơn ở đây nhiều. Cậu sao, khỏe không? - Anh ta có vẻ còn trẻ và bồn chồn lo sợ như cô.
- Căng thẳng, - cô đáp, vẻ thận trọng.
- Vậy tại sao cô đến đây?
- Tìm cuốn sách, - cô đáp, có vẻ khiếm nhã.
- Ồ. - Anh ta tỏ ra thất vọng. - Tôi mù. - Bỗng cô ân hận vì đã nói một câu thiếu lịch sự.
- Tôi cũng vậy, - cô tỏ ra dịu dàng hơn. - Tôi tên Annie. Anh tên gì? - Cô thấy có sự đồng cảm vì đây là buổi học đầu tiên của hai người.
- Tôi tên Baxter. Mẹ tôi nghĩ tôi phải đến đây. Chắc bà không thích tôi như thế này. Còn cô, cái gì đưa cô đến đây?
- Tai nạn xe hơi trong tháng bảy. - Họ thấy thân mật vì đang sống trong cảnh tối tăm, như cùng ở trong phòng xưng tội vậy. Cô thấy dễ nói chuyện hơn khi không thấy mặt anh ta, cũng như anh ta không thấy mặt cô.
- Tôi đi xe gắn máy bị tai nạn vào tháng sáu, đi với người bạn. Trước đây, tôi làm thiết kế đồ họa cho nên bây giờ chắc tôi phải đi bán hàng rong ngoài đường. Mù thì còn làm gì được với nghề thiết kế! - Anh ta nói, giọng vừa khôi hài vừa chua xót. Nhưng cô thích nghe vì anh có vẻ thân thiện.
- Tôi.. tôi là họa sĩ. Tôi cũng gặp khó khăn như anh. Tôi đã sống ở Florence.
- Ở đấy họ lái xe như điên. Thảo nào mà cô gặp tai nạn.
- Tôi gặp tai nạn ở đây, vào ngày 4 tháng 7. - Cô không nói gì về mẹ cô. Mới biết nhau mà nói chuyện này là quá sớm, dù họ không thấy mặt nhau. Có lẽ sau này sẽ hay, khi họ đã thân quen. Nhưng ngày đầu mà có người để nói chuyện thì thật dễ chịu.
- Luôn tiện xin nói, tôi là người đồng tính, - bỗng anh ta nói, hoàn toàn vô cớ.
Annie cười.
- Tôi khác giới đồng tính. Người bạn trai của tôi bỏ tôi ngay sau khi tôi bị tai nạn. Nhưng anh ta không biết tôi mù.
- Thế thì tệ quá.
- Đúng, tôi cũng nghĩ vậy.
- Cô bao nhiêu tuổi rồi?
- Hai mươi sáu.
- Tôi 23, mới tốt nghiệp đại học năm ngoái. Cô học ở trường nào?
- Risdy, - cô đáp. Đây là từ viết tắt để chỉ Trường Thiết kế ở Rhode Island, những người am hiểu nghệ thuật đều biết. - Sau khi tốt nghiệp ở đấy, tôi sang học ở trường Beaux Arts ở Paris, lấy bằng thạc sĩ. Từ đó, tôi sang Florence để học thêm về hội họa. Học cho nhiều bây giờ chẳng để làm gì. Risdy, Yale, rồi bây giờ đến đây để học cách sử dụng lò viba, học cách đánh răng. Sáng nay khi ra khỏi taxi ở trước cổng trường, tôi bị ngã sấp xuống đường. - Cô nói với giọng khôi hài chứ không bi thảm. - Rồi tôi đi nhầm vào lớp dạy về tình dục, họ hỏi tôi có đem bao cao su theo không. Tôi nói ngày mai sẽ đem. - Anh ta cười rồi hỏi.
- Cô hiện ở với bố mẹ phải không? - Tôi ở với mẹ từ tháng sáu. Trước đó, tôi sống với người bạn trai, - anh ta nói tiếp với vẻ trang trọng. - Anh ấy mất khi xảy ra tai nạn. Chúng tôi đi xe của anh ấy.
- Thật đáng tiếc! - Cô nói một cách chân tình, nhưng không cho anh ta biết về mẹ cô. - Tôi sẽ sống với các chị em trong vòng một năm cho đến khi tôi tự túc được. Họ rất tốt với tôi.
- Mẹ tôi cũng rất tốt với tôi, nhưng bà xem tôi như mới hai tuổi.
- Tôi nghĩ các chị em tôi cũng thế, - Annie đáp.
Rồi người ta báo cho họ biết đã đến giờ vào lớp. Họ được chia thành bốn nhóm.
- Tôi hy vọng được ở cùng nhóm với cô, - Baxter nói nhỏ. Annie cũng vậy. Cô đã có bạn mới ở trường. Họ lắng nghe danh sách các nhóm và sung sướng khi được ở cùng nhóm. Họ theo mọi người trong nhóm vào lớp, tìm chỗ ngồi. Đây là lớp chữ nổi Brai 101.
- Tôi nhớ khi học đại học không có môn học này phải không? - Anh nói thì thầm và cô cười khúc khích. Anh ta vui vẻ, lanh lợi, duyên dáng, cô thấy thích anh ta. Cô không biết anh ta cao hay thấp, mập hay gầy, da đen hay da trắng... Cô chỉ biết cô thích anh ta, cả hai đều là nghệ sĩ, và anh ta sẽ là bạn của cô.
Đến cuối ngày, cả hai đều mệt nhoài. Cô nói, nếu anh ở phía bắc thành phố, tức là sẽ đi cùng đường với cô, như vậy anh có thể cùng đi xe với cô về nhà. Nhưng anh nói anh phải đi hai chuyến xe buýt rồi đi tàu điện ngầm mới đến Brooklyn, từ đấy đi xe buýt nữa mới tới nhà.
- Làm sao anh đi cho được? - Cô hỏi với vẻ thán phục.
- Tôi hỏi người ở dọc đường. Tôi phải đi hai giờ mới đến đây. Nhưng nếu tôi không đi, mẹ tôi sẽ giết tôi mất.
Annie cười khi nghe, cô nói: - Các chị em tôi cũng vậy.
- Cô sẽ có chó chứ? - Anh hỏi. - Mẹ tôi nói tôi phải có thôi.
- Chắc tôi không nuôi. Tôi ghét chó, chúng sủa ồn ào và hôi hám.
- Nếu thế tôi nghĩ họ sẽ giúp cô, - anh ta nói. - Khi tôi ở nhà riêng một mình, chắc tôi sẽ có bạn tốt đến chơi. Tôi không tin sẽ có nhiều người mù đồng tính. Chắc tôi se sống cô đơn mãi thôi. - Anh ta buồn bã nói như nhắc cô nhớ rằng phụ nữ mà đồng tính thì rất khó tìm.
- Tôi cũng nghĩ như anh.
- Tiếc thay tôi không có đời sống tình dục bình thường, - anh nói nhỏ.
- Phải, đúng thế. Anh có thể chữa lành.
- Chữa cái gì? - Anh ngạc nhiên hỏi.
- Bệnh đồng tính luyến ái.
- Cô nói thật không đấy?
- Thật. - Cô đáp và anh bật cười.
- Tôi thích cô, Annie.
- Tôi cũng thích anh, Baxter. - Cả hai đều nói thật lòng mình. Họ gặp nhau trong quán ăn và cùng ngồi chung bàn, thật là sự tình cờ thú vị. Hai họa sĩ mù trong biển người. Người ta nói đây là trường dạy người mù tốt nhất trên thế giới. Trước khi đến đây, họ luôn nghĩ mình bị trừng phạt, nhưng bây giờ họ lại thấy mình thật may mắn.
Trước khi chia tay nhau ra về, Baxter hỏi: - Chúng ta làm bạn tốt được không? - Đường về nhà cô ngắn hơn, dễ hơn. Đường về nhà anh đối với cô dài bất tận.
- Được, - cô nói và hai người bắt tay nhau. - Chúc về nhà bình an.
- Tôi cũng chúc cô như thế. Cô đừng ngã nữa đấy. Nhà trường sẽ mang tiếng xấu. Mới vào thì ngã cũng được, nhưng khi về, ít ra cô cũng tỏ cho thiên hạ thấy cô đã học hỏi ở đây được cách đi đứng. - Cô cười và anh biến mất.
Ở hành lang có những người hướng dẫn để giúp các học viên mới tìm ra cửa chính, giúp họ tìm phương tiện đi lại bên ngoài. Annie nói với một người rằng cô cần xe taxi, anh ta bảo cô đứng đấy đợi, khi nào gọi được xe, anh ta sẽ đến đưa cô đi. Cô đứng ở tiền sảnh, đang thấy mình lạc lõng thì bỗng có người lên tiếng. Giọng ông ta bình tĩnh, dịu dàng:
- Cô có phải là cô Adams không?
- Phải, - cô đáp, vẻ lưỡng lự, thẹn thùng.
- Tôi là Bard Parker. Tôi muốn đến chào cô, chúc cô đến trường vui vẻ. Ngày đầu tiên cô học ở đây như thế nào? - Cô không biết có nên nói thật hay không. Ông ta có vẻ đã lớn tuổi chứ không như Baxter, anh ta như trẻ con, nhỏ hơn tuổi của cô nữa.
- Rất tốt, - cô vui vẻ đáp.
- Tôi nghe sáng nay khi vào trường cô đã gặp chuyện không hay. Chúng tôi đã yêu cầu thành phố chữa lại lề đường ở đây vì nó thường gây ra những chuyện không hay ở đây. Nghe ông ta nói, cô thấy bớt ngớ ngẩn khi để cho mình vấp ngã lúc sáng. Dù điều ông ta nói thật hay không, cô cũng cảm thấy rất tốt. - Cô khỏe không?
- Khỏe, cảm ơn ông.
- Cô thấy các lớp học đều tốt cả chứ?
- Tốt. - Cô cười. Cô không nói chuyện đã vào nhầm lớp học. Cô chưa biết nhiều về ông ta.
- Tôi biết cô nói tiếng Ý thông thạo và đã sống ở Florence. - Ông ta có vẻ biết nhiều về cô, cô rất ngạc nhiên.
- Tại sao ông biết việc ấy?
- Hồ sơ của cô đã ghi rõ điều ấy, tôi đã đọc hết. Tôi rất thích thú vì tôi đã sống một thời gian ở Rome. Khi tôi còn nhỏ, ông nội tôi làm đại sứ Hoa Kỳ ở đấy. Chúng tôi thường đi thăm ông vào mùa hè.
Vì ông ta biết cô rõ ràng như thế - ngay cả chuyện cô ngã hồi sáng - nên cô lấy làm lạ, bèn hỏi: - Ông mù phải không?
- Không, tôi không mù, nhưng bố mẹ tôi mù. Tôi xây trường này là để tưởng nhớ họ. Họ để lại cho tôi tiền để thực hiện mục đích này. Họ mất trong một vụ rớt máy bay khi tôi đang học đại học.
- Thật ngạc nhiên. - Annie cảm thấy kinh ngạc trước những gì ông ta nói và Bard có vẻ là người dễ thương. Cô cảm động khi ông muốn nói chuyện với cô, đọc hồ sơ của cô trước khi đến nói chuyện, thậm chí còn biết cả chuyện cô ngã hồi sáng. Ông đã có được thông tin rõ ràng, đầy đủ, nhất là khi quản lý một ngôi trường to lớn như thế này.
- Nhà trường phát triển mạnh từ khi mới thành lập. Chúng tôi chỉ mới thành lập 16 năm. Tôi hy vọng cô sẽ thích ngôi trường trong thời gian cô học ở đây, nếu cô cần gì, xin cứ cho chúng tôi biết.
- Cảm ơn ông, - cô đáp. Cô không dám gọi ông ta là Brad. Annie không biết ông ta bao nhiêu tuổi, nhưng vì ông ta là người thành lập ngôi trường này nên chắc không còn trẻ. Ông ta có vẻ lớn tuổi, không như Baxter cho nên cô rất để ý lời ăn tiếng nói.
Khi họ đang nói chuyện, người hướng dẫn đi vào để tìm cô. Anh ta đã gọi được taxi, và xe đang đợi ở ngoài. Anh ta chào Brad tạm biệt cô rồi đưa cô ra ngoài, giúp cô vào xe. Cô cảm ơn anh ta rồi đưa địa chỉ cho tài xế. Như co đã hứa với Sabrina, khi xe chạy cô liền gọi điện thoại cho chị ở văn phòng.
- Buổi học của em thế nào? - Sabrina hỏi, giọng lo lắng. Chị lo cho cô suốt ngày.
- Tốt đẹp cả, - Annie đáp.
- Chà, nghe em nói chị mừng quá. - Sabrina cười nhẹ nhõm. - Chị có cảm giác như đã cho đứa con duy nhất vào trại lính. - Chị cứ lo sợ mãi. Sợ rằng em không thích lớp học. Sợ có người đối xử không tốt với em. Em đã học gì?
- Bao cao su 101, - cô nói và cười vang.
- Em nói gì?
- Thật đấy, em đi nhầm vào lớp học về tình dục. Trước đó, em đã vấp trên lề đường và ngã nhào xuống. Em được học chữ nổi Brai.
- Tốt hơn là lát nữa chị về nhà em kể cho chị nghe mọi chuyện nhé. Khoảng nửa giờ nữa chị sẽ về đến nơi. - Annie rời trường sau 5h. Hằng ngày họ bắt đầu học từ 8h và kết thúc lúc 5h, năm ngày mỗi tuần, liên tục sáu tháng như thế. Khóa học rất căng.
Khi Annie về nhà, Candy đang chuẩn bị hành lý để đi Milan, vali để khắp phòng cô. Candy sẽ đi ba tuần, nhưng sáng nay sau khi nghe Annie lên lớp, cô đã giữ đồ đạc trong phòng mình, để Annie khỏi vấp ngã khi về nhà. Bỗng cô thấy quần jeans của Annie bị rách ở đầu gối, máu chảy thấm ra ngoài, bèn hỏi: - Chị sao thế? - Candy hỏi, vẻ chua xót.
- Em muốn nói gì?
- Hai đầu gối của chị.
- Ồ, chị bị ngã.
- Chị có sao không?
- Không sao.
- Học hành như thế nào?
- Không tệ lắm. - Annie đáp, cười với em, vẻ trẻ trung hơn trước. - Thực ra, trường rất tuyệt.
- Rất tuyệt à? - Candy cười. - Chị gặp người nào phải không?
- Phải. Người học cùng lớp là một chuyên viên thiết kế đồ họa. Anh ta học ở Yale, và là người đồng tính. Rồi chị gặp ông hiệu trưởng trường nữa nhưng chị không đến trường để gặp đàn ông.
- Nhưng không có nghĩa là chị không gặp họ nếu chị đi học.
- Đúng vậy.
Candy thấy Annie rất vui vẻ, ngoài việc hai đầu gối chị bị trầy xước, chị cô không bị gì nghiêm trọng đâu. Mọi người đều thấy ngày đầu đi học mà như thế là tốt. Annie chịu đi học vui vẻ. Sáng hôm sau, Tammy gọi về để hỏi xem Annie đi học ra sao, và khi nghe như thế, cô rất mừng. Sabrina hỏi cô công việc có suôn sẻ hơn trước khi cô về nghỉ lễ không.
- Không suôn sẻ bằng. Em đang gặp cuộc đình công bất thần và phải đương đầu với nhiều chuyện rắc rối, nhưng không sao. - Cô có vẻ bị căng thẳng và lo cho Annie. Tất cả các chị em đều mừng cho Annie vào ngày đi học đầu tiên của cô, Tammy cũng vậy.
Sabrina hy vọng đây là điềm lành, tối đó họ mở sâm banh để ăn mừng.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái