Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 18: Đem Vương Gia Thị Tẩm.
T
rời vừa chợp tối, Mĩ Mĩ nhìn trời, không một ngôi sao, lâu lâu lại lóe sáng vài tia chớp rực trời, nàng một tay chống cằm một tay gõ bàn, hiện tại không biết nên làm cái gì nữa, cô há to miệng ngáp một cái, mắt nheo lại, người thì cũng tìm được rồi nhưng mà mình đối với hắn có chút... thôi dẹp chuyện đó qua một bên đi.
Cô đứng dậy, ánh mắt lóe lên, nụ cười trở nên quỷ mị, Mĩ Mĩ rời khỏi phòng ở tửu lâu di chuyển đến phủ vương gia, lén la lén lút ở sau hậu viện, Mĩ Mĩ lấy từ trên đầu xuống một cây kẹp nhỏ rồi đút vào ổ khóa, 3 giây sau chỉ nghe < Cạch > một tiếng, cửa mở ra rồi khép lại.
Mĩ Mĩ cười đắc ý ra sức gom đồ, mặt mày hớn hở, tên xấu xa ta cho ngươi thành vương gia nghèo nhất thiên hạ luôn.
Nào là vàng bạc châu báu cô gom hết, bất quá chắc cũng phải đi nhiều chuyến mới hết, cô nhìn thấy một cái hợp gỗ cũ kĩ nằm tít ở bên trong góc tủ, nhẹ nhàng đi tới mở nó ra, chỉ thấy trong đó có một lọ thuốc bằng vàng ròng, cô nhỏ tiếng:
- Cái gì mà phải phải chưng cất trong bình vàng thế này, để xem nào.
Đưa nó lên mũi ngữi ngữi, không có mùi, cho ngón út vào đó rồi đưa lên miệng nếm thử, không có vị, đóng nắp lại cô nhét lọ thuốc vào thắt lưng rồi tiếp tục công việc vơ quét của cải.
Nhưng đột nhiên Mĩ Mĩ khưng lại, nuốt nước miếng ừng ực, cổ họng khô không còn một giọt nước, mồ hôi lại thoát ra liên tục, cả người nóng rực như gần núi lửa, đầu thì hiện lên hình ảnh của một nam nhân, cô hét lên:
- Hàn Dạ... ta giết chết ngươi, giết chết ngươi.
Cô vứt tất cả châu báu trong bao xuống đất rồi vọt nhanh ra ngoài, chạy như mũi tên lao đi, cô chạy rầm rầm ngoài hành lang la to:
- Hàn Dạ... ngươi đâu rồi... mau lăn ra đây cho ta...
Mọi người chạy lại nhìn xem, chỉ thấy nữ tử một thân hắc y vừa chạy vừa la, mắt thấy nữ tử chạy qua đây Đồ Ảo ngăn lại.
- Cô nương dừng bước, vương gia đang tắm.
- Tắm cái rắm, tránh ra.
Mĩ Mĩ rống lên đánh Đồ Ảo bay qua một bên rồi đạp cửa đi vào, lúc này Hàn Dạ chỉ quấn một cái khăn ở dưới hông, còn chưa kịp mặt áo thì cô đã bổ nhào lên người anh.
- Nhanh lên, đưa ta thuốc giải.
- Nàng nói cái gì... trước hết buôn ta ra...
- Ta sắp không chịu nổi nữa rồi... thuốc giải... mau đưa thuốc giải...
Vừa nói cô vừa hôn lên cổ hắn khiến hắn rùng mình, rốt cuộc thì hắn cũng hiểu ra nàng bị cái gì, chàng gỡ cô ra nắm lấy đôi vai nhỏ nhắn của cô, nhìn ánh mắt trìu mến của cô nhìn mình, tim hắn đập loạn xạ từ từ phun ra vài chữ:
- Hương dược không có thuốc giải.
- Ta... ta giết chết ngươi... sao ngươi lại có thứ đó chứ... ta... ta...
Hương dược là thứ kích thích dục vọng của bản thân chỉ có tác dụng với nữ giới, sẽ đem nam nhân mình ghét nhất mà phát huy tác dụng, nếu không sẽ bị tẩu quả nhập ma sống không bằng chết.
Đầu óc Mĩ Mĩ trống rỗng đem nam nhân trước mặt hôn tới tấp, tay ôm cổ hắn thật chặt, Đồ Ảo chạy tới cửa kinh ngạc.
- Vương gia.
Hàn Dạ trừng mắt nhìn hắn, hắn toát mồ hôi liền đóng cửa lại. Mùi hương của nàng sộc vào mũi hắn, nếu bây giờ hắn không đáp ứng nàng có thể sẽ không còn trông thấy nàng nữa.
Hắn khom người xuống bế ngang nàng, bước đến chiếc giường ở phía trước, môi hắn vẫn dính chặt môi nàng, một tay ôm khẽ eo nàng, cả người hắn ngã nhẹ lên người nàng, cả hai đem đầu lưỡi cuộn vào nhau nhẹ nhàng, tay hắn dừng lại ở thắt lưng nàng, cầm lấy cái lọ quẳn lên bàn rồi tinh xảo cởi bỏ thắt lưng của nàng.
Mĩ Mĩ kháng cự một chút nhưng lại bị mất kiểm soát, nàng ú ớ:
- Ưm... Hàn Dạ... ta... ta... ưm...
Nàng không còn biết gì nữa, chỉ biết ôm lấy cổ hắn, đáp trả nụ hôn dồn dập nóng bỏng của hắn, nụ hôn dài đến mức khiến người ta nghẹt thở, tay hắn sờ soạt cơ thể mềm mại của nàng, hắn nghiêng đầu hôn lấy cái cổ trắng nõn của nàng, nhiệt độ cơ thể một lúc một tăng cao, càng lúc càng nóng.
Mĩ Mĩ cắn cổ hắn, cắn vai hắn, sờ soạt cái lưng rắc chắc của hắn, tiếng cả hai thở gấp dần dần trầm trọng, đứt quãng, Mĩ Mĩ nhăn mặt:
- Đau... đau quá...ư.. ưm..
Hàn Dạ dùng môi ngăn lại tiến kêu đau của nàng, chỉ thấy vài giọt máu in xuống chăn còn hắn thì toàn lực tiến công.
Ngoài trời mưa rơi lộp bộp, gió thổi ào ào, một tia sét lóe lên, Hàn Dạ hôn lên mí mắt vướn hai giọt nước kia ôn nhu trìu mến lẩm bẩm:
- Nàng là người của ta... của một mình ta...
Mĩ Mĩ hít thở đều đặn từ từ chìm vào giấc ngủ.
Trời sáng, một tia nắng hiếm hoi lọt vào trong phòng, mấy chú chim hót râm ran, không khí trong lành đến tuyệt vời, sau cơn mưa cây cối hoa lá đều không một tý bụi, trong phòng nữ tử chép miệng, chà chà hai chân vào nhau, có cái gì đó không đúng, cô mở to đôi mắt, thật không thể tin vào mắt mình, bên cạnh cô là cái tên Hàn Dạ một thân không mảnh vải, cô nhìn lại mình cũng một thân không mảnh vải, lại cảm thấy phía dưới đau rát khó chịu, cô lật chăn lên vẻ mặt trắng bệch lại, không còn chút máu... ôi mẹ ơi... sau đó là tiếng thét thất thanh và hành động bạo lực:
- A... a... a... Cái tên sắc lang này... cút... cút...
Hàn Dạ bị đạp một đạp rớt giường, trên người chỉ quấn một cái khăn, chàng day day trán ngồi dậy nhìn nữ tử kéo chăn che hết toàn bộ thân thể chỉ tay về phía mình quát lớn:
- Ngươi... ngươi là đồ dê xồm... đồ lưu manh... đồ đê tiện... ngươi... ngươi... hạ lưu...
Mặt cô đỏ lên, vừa tức giận vừa ngượng ngùng, sắc mặt tối sầm khi những hình ảnh đêm qua vọt về... oh... my... god... mặt cô tái nhợt không còn chút sắc.
Đưa mắt nhìn Hàn Dạ, đến giờ chàng một câu cũng chưa nói, nhìn vết cắn khắp người hắn Mĩ Mĩ chột dạ... mình cùng hắn... ôi mẹ ơi hai cái mắc công gìn giữ lại bị hắn cướp hết.
- Nàng mang ta thị tẩm rồi giờ tính sao đây.
Hàn Dạ vẻ đẹp anh tuấn mê hoặc từ từ đứng lên, mặt đẹp, da trắng mỹ tựa ngọc ngà khiến Mĩ Mĩ ngơ ngác lúng túng xen xấu hổ:
- Ta... ta...
Đúng là ngày hôm qua mình vào phủ hắn trộm đồ, lại thử phải chai hương dược liền chạy tới chỗ hắn tìm thuốc giải, ai ngờ mất kiểm soát bổ nhào lên người hắn như hổ đói, kết quả là thế này đây.
Đang không biết nói gì tiếp theo thì Hàn Dạ tiến tới hôn lên môi nàng mở lời:
- Đâm lao thì phải theo lao, nàng ngoan ngoãn làm vương phi của ta đi.
- Ngươi... ngươi...
Nàng tức giận đến sùi bọt mép, mọi tiện nghi đều bị hắn chiếm hết, hắn có phải hay không là khắc tinh của nàng.
Hàn Dạ nhìn nàng tức giận đỏ cả mặt liền bật cười thành tiếng, Mĩ Mĩ cắn răng, thật sự muốn đem nam nhân này chém chết.
- Cút ra ngoài cho ta.
Mĩ Mĩ rống lên, Hàn Dạ đứng lên mặc quần áo rồi đi ra ngoài, để lại Mĩ Mĩ trong phòng ngây ngốc khóe miệng giật giật.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia
KhôngThởĐược
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia - KhôngThởĐược
https://isach.info/story.php?story=cau_ma_nu_va_dai_vuong_gia__khongthoduoc