Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Phong Vân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quyển I Kinh Thế Thiếu Niên - Chương 4: Quỷ Tại Khốc (1)
C
húng sinh rồi sẽ phải chết
Song sau khi chúng sinh chết, cuối cùng sẽ trôi dạt về nơi nào?
Một chương Lễ Kí trong Ngũ Kinh từng chép, chúng sinh sau khi chết tất cả đều quy thổ làm “Quỷ”
Phật nói, chúng sinh sau khi chết phải đầu sinh sáu đạo, một đạo trong đó, là – Quỷ
Bởi vậy cũng biết, “Quỷ”, vốn từ người mà ra, nhưng người lại sợ quỷ, thậm chí còn sợ hơn cả Hổ.
Thật ra, quỷ có đáng sợ như truyền thuyết nói hay không? Hay đáng thương? Ai oán?
Khi một người sống không bằng chết, hắn sẽ nguyện tiếp tục làm người? làm Hổ? hay là làm quỷ?
Nhiếp Phong ngơ ngác nhìn gương mặt đầy hung bạo của Nhiếp Nhân Vương, gương mặt y lúc này giống như một con thú điên giương nanh múa vuốt, phảng phất như muốn đem tất cả vạn vật thế gian cắn nuốt, xé vụn, hủy diệt!
Nhìn lại Tuyết Ẩm trong tay, nó cũng tản ra quang mang giống như chủ nhân của nó, nó không nên uống hận, mũi đao của nó đã uống no máu tươi, máu trong tuyết!
Nhiếp Phong chỉ cảm thấy trong mắt cha có một cỗ hận ý không cách nào tưởng tượng nổi, nhưng chưa kịp suy nghĩ, một trận gió bắc rét buốt xẹt qua, cuốn theo tuyết bay đầy trời, thổi qua thân thể thấp bé của nó.
Cho dù ý chí kiên định như thế nào, thế nhưng tính mạng nhỏ bé kia, sao địch lại được thiên uy? Dưới gió tuyết lạnh như cắt, Nhiếp Phong không khỏi run cầm cập.
Nhưng Nhiếp Nhân Vương trước mắt tuyệt đối sẽ không để ý đến cái lạnh như cắt, y chỉ muốn cắt tan vạn vật! mặc dù quần áo trên người y đơn bạc, nhưng ở trong gió lạnh rét buốt, một đôi mắt lộ ra ý chí so với Hổ còn ương ngạnh hơn nhiều, y lạnh lùng nhìn thoáng qua thân thể run rẩy của Nhiếp Phong, bất ngờ vung Tuyết Ẩm, hung hăng phanh toang bụng con Hổ kia!
Máu tươi nóng ấm vẫn chưa lạnh, Nhiếp Nhân Vương một tay móc giữa ngực hổ, nghiêng đầu nói lớn với Nhiếp Phong :” Máu tanh có thể làm ấm tỳ vị, không được sợ, ăn nó!”
Tim Hổ còn đang rớt máu, mạch máu chằng chịt, tựa như bản thân y trái tim từng một lần rỉ máu, hận không được cùng Nhan Doanh quyến luyến cả đời, đáng tiếc tình thâm duyên cạn, tâm ý liên tục đình trệ oán hận biến thành gông cùm, không thể tự kiềm chế!
Nhiếp Phong tuy thành thói quen với cảnh máu tanh, tim Hổ máu chảy từng giọt đưa đến gần, trộm nhìn cũng dựng lông sợ hãi, vội vàng lắc đầu nói :” Con không thích máu tanh!”
Nhiếp Nhân Vương chợt nghe con mình không ăn, hai mắt trợn tròn giận dữ, hừ lạnh một tiếng, phân nộ vận cước đá tuyết đọng trên mặt đất, bắn mạnh lên trên mặt con mình.
Nhiếp Phong bị băng tuyết bắn vào đến đầu óc choáng váng, Nhiếp Nhân Vương thừa thế chụp lấy mái tóc dài giật về phía sau, làm cho chiếc đầu nhỏ bé ngửa lên, không cần nó đồng ý hay không, nhét mạnh quả tim Hổ nọ xuống lấp đầy cái miệng nhỏ nhắn!
Nhiếp Phong vội ngậm miệng không ăn, Nhiếp Nhân Vương quát :” Ăn qủa tim Hổ, mới là hán tử cứng cỏi, sẽ không sợ gió táp tuyết đập, ăn mau!”
Song tim Hổ quá to, ngay cả người lớn cũng không thể một miếng ăn hết, huống chi là một đứa nhỏ? Thoáng chốc, Nhiếp Phong bị tim Hổ lấp kín đến khó thở, khắp mặt miệng đều là máu!
Mùi máu Hổ khó chịu vô cùng, Nhiếp Phong nôn mửa một trận, ngay cả tim Hổ ăn được một nửa cũng nôn ra!
Nhiếp Nhân Vương mắt thấy tim hổ rơi xuống đất, hai hàng lông mày dựng lên, chợt quát :” Tiểu tử, quả thật ngươi và mẹ người giống nhau không phân biệt hay dở, tâm can không khác gì giống súc sinh.
Nhiếp Phong nghe nói đến Nhan Doanh, thầm thấy đau xót. Đúng vậy! Cha hắn vì mẹ mà vứt bỏ hết thảy, tình ý đối với nàng, quả thật nàng không đón nhận chút tình ý của y.
Chợt lúc này, Nhiếp Nhân Vương đột nhiên phóng người lên, tuyết ẩm trong tay bổ xuống Nhiếp Phong, đúng là dùng chiêu thứ hai trong Ngạo Hàn Lục Quyết – “Băng Phong Tam Xích!”
Ngạo Hàn Lục Quyết mỗi quyết đều chứa sát ý lăng lệ, trong đó “ Băng Phong Tam Xích” lai là đao pháp dùng hàn khí phong tỏa động tác của đối thủ, theo đó chém bay đối thủ, uy lực kinh người!
Nhiếp Phong tuy thấy bạch quang chớp động trên đầu, tuy Tuyết Ẩm chưa đến, nhưng đao phong hàn khí đã đến trước, hàn quang chói mắt của Băng Phong Tam Xích, khiến người nhìn lạnh mắt
Người lạnh!
Tim lạnh!
Cả người Nhiếp Phong giống như đống băng, không thể động đậy, duy chỉ có đôi mắt mở to đầy lo lắng nhìn đao của Nhiếp Nhân Vương bổ xuống mình!
Nhưng nguyên lai một đao này của Nhiếp Nhân Vương cũng không phải muốn lấy cái mạng nhỏ của nó, mũi đao lướt qua quần áo của hắn, toàn thân Nhiếp Phong không một chút thương tổn, nhưng quần áo trên người đột nhiên bay từng mảnh theo gió!
Nhiếp Phong hơi ngạc nhiên, nó đã từng xem cha luyện đao, đao pháp của người thâm ảo mà cũng hết sức hung tàn, như dùng cái xảo trong cái mạnh hết sực thuần thục, cũng đạt tới cảnh giới siêu phàn của tinh thần, ngay hôm nay, nếu nói về đao pháp, có người nào có thể xuất ra như vậy ?
Nhiếp Nhân Vương vừa chấm đất, tự hắc hắc cười nói :” Hôm nay gió tuyết đầy trời, ngươi thân lại không một tấc vải, nếu còn không ăn hết quả tim hổ, ta xem ngươi có thể cậy khỏe được bao lâu? Ha ha......” dứt lời buông tiếng cuồng tiếu.
Trong tiếng cuống tiếu, đột nhiên truyền đến một trân “Ô ô” mập mờ, nhưng thấy trong động nhô ra ba con hổ con.
Đám hổ con chợt phát hiện xác hổ mẹ trên mặt đất, vội vàng phóng tới đau đớn vây quanh xác hổ mẹ, Nhiếp Nhân Vương nhìn theo một con hổ con, nhất thời mắt lộ ra hung quang, tay cầm đao lập tức siết chặt, Nhiếp Phong thấy cha sát ý nổi lên, trong lòng thầm kêu không ổn....Nhiếp Nhân Vương chợt bật lên, kêu lớn :” Trừ cỏ phải trừ tận gốc!” nói rồi hướng về đám hổ con bổ xuống!
Ngay trong lúc này chợt phát biến, một cố hàn khí dày đặc mạnh mẽ từ phía sau đánh tới, Nhiếp Nhân Vương thầm sửng sốt, liền rút đao về ngăn cản.
“Đương” một tiếng! đao phong của Tuyết Ẩm bắn ra dữ dội, nhưng chỉ có một đám tuyết cầu bắn sạt qua Nhiếp Phong, dưới trận này của Nhiếp Nhân Vương, Nhiếp Phong vội vàng chắn ngang trước mặt hổ con, đưa tay ngăn cản nói :” Cha, đứng giết chúng nó a!”
Nhiếp Nhân Vương cảm thấy vừa rồi tuyết cầu kéo tới thì mang theo một cỗ nội lực đặc biệt, kinh ngạc nói :” Hảo tiểu tử! không nghĩ ra ngươi chỉ bằng vào học trộm, đã đạt được nội lực đến mức này! Nhưng chỉ bằng vào chút đạo hạnh ấy của ngươi, sao có thể quản chuyện của lão tử ?”
Nhiếp Nhân Vương vừa nói một bên cử chưởng muốn đánh Nhiếp Phong, Nhiếp Phong vì an nguy của đám hổ con, thình lình đưa tay ngăn cản, trong lúc nhất thời, hai cha con giống như cừu địch đang giằng co.
Nhiếp Nhân Vương không kiềm được giận, quát :” A, ngươi ăn mật báo tim gấu, dám cản trở ta?”
Nhiếp Phong vẻ mặt bất đắc dĩ, cầu khẩn nói :” Cha, chúng nó đã mất đi người thân nhất, xin người thả bọn chúng đi!”
Nhiếp Nhân Vương nói :” Phi! Trên đời tất cả súc sinh đều bội tín khinh nặc, cầm thú càng đồi bại! tất cả đều đáng chết!”
Nhiếp Phong đang định dùng lời khuyên bảo, bất ngờ đau nhói dưới chân, định thần nhìn lại, thì ra đám hổ con mắt thấy hổ mẹ chết thảm, không rõ sự tình, gặp người là cắn, đùi phải của Nhiếp Phong nhất thời bị cắn một miếng!
Nhiếp Nhân Vương hắc hắc cười nói :” Nhìn đi! Tất cả lũ súc sanh này đều vong tình giống mẫu thân ngươi, hôm nay ngươi hậu đãi bọn chúng, ngày nào đó chúng lại cắn trả ngươi!”
Mỗi câu nói của Nhiếp Nhân Vương, tim của Nhiếp Phong đau đớn co thắt kịch liệt! nó không phải vì đám hổ con kia lấy oán trả ân mà cảm thấy đau lòng, mà là vận mệnh xót xa của cha!
Trên đời này còn có một loại hận. gọi là “hối hận!” Khi một người bị chính người mình yêu thương nhất bỏ rơi, thậm còn đả kích lại, trong lòng sao có thể không hối? sao có thể không hận?
Y đã từng bảo vệ yêu thương nâng niu nàng như thế, cho đến cuối cùng, đột nhiên nàng buộc y phải hận nàng!
Thật sự là sự hối hận muộn màng, chỉ mong đời này kiếp này, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu nàng!
Chỉ mong đời này kiếp này....
Hối hận, khiến Nhiếp Nhân Vương khó có thể tự kiềm chế, càng khiến Nhiếp Nhân Vương căm thù thiên hạ vạn vật.
Hối hận đốt cháy tâm, Nhiếp Nhân Vương cũng không có chút lưu tình với con mình, đột nhiên y đưa chân đá về phía nó một cước!
Một cước này lực đạo ngàn cân, căn bản Nhiếp Phong không có cách nào né tránh, “Ba” một tiếng! thân hình nhỏ bé đã bị Nhiếp Nhân Vương đá bay ra xa vài trượng, sau khi đập xuống đất còn lăn vài vòng, bị thương không nhẹ!
Nhiếp Nhân Vương bạo quát :” Trong thiên hạ không ai có thể cản trở lão tử!” theo đó giơ cáo tuyết ẩm, rồi bổ xuống đám hổ con!
Nhiếp Phong cố nén đau đớn kêu lớn :” Cha!”
Song, trong thiên hạ, ai có thể ngăn cản một đao vô tình chí tuyệt này của Nhiếp Nhân Vương?
Không ai!
“Xoát xoát xoát” mấy tiếng! đám hổ con lập tức bị chém nát như tương, trong đó đầu của một con còn lăn đến cách trước mặt Nhiếp Phong vài thốn, con mắt của hổ con vẫn không khép lại, xem ra nó còn ít tuổi hơn Nhiếp Phong.....
Tới bước này, Nhiếp Phong muốn cứu mà không thể cứu, một giọt nước mắt lẳng lặng dọc theo khuôn mặt rơi xuống mắt hổ, lập tức mắt hổ khép lại, giống như cảm nhận được giọt nước mắt kia như tâm của nó từng tận lực cứu giúp, tuy chết nhưng không hối hận!
Lệ nhiệt, tâm càng nhiệt!
Nhiếp Phong dưới tâm cùng lực kiệt, cảm thấy khó thở, máu tươi từ trong miệng “Hoa lạp” phun ra, cuối cùng ngất đi.
Trước khi hôn mê, còn nghe được tiếng cưới điên cuồng mà tàn khốc của Nhiếp Nhân Vương.
“Ngã xuống thì tự mình phải đứng lên, không ai có thể giúp ngươi, ngay cả lão tử ngươi đây cũng sẽ không giúp ngươi!”
Nhưng, tự bản thân Nhiếp Nhân Vương sẽ như thế nào ?
Y vì tình mà gục ngã, còn có thể đứng lên được nữa hay không?
Gió tuyết vẫn rít gào như trước!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Phong Vân
Đan Thanh
Phong Vân - Đan Thanh
https://isach.info/story.php?story=phong_van__dan_thanh