Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ngày Xưa Chân Sáo
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 17
Q
UÁ MỘT TUẦN LỄ MÀ HẢI VẪN CHƯA VỀ. Những chờ đợi nung nấu trong sáu ngày vò võ đợi mong làm Uyển nổ bùng cơn giận dỗi. Và buồn bã không cùng. Tại sao Hải không gởi cho Uyển vài hàng điện tín. Hải có biết Uyển trông, Uyển ngóng chàng đến mức độ nào không? Cơn hờn tủi mỗi phút một tăng, và HảI đã trễ hẹn qua ngày thứ hai rồi đó. Buổi sáng thức dậy Uyển soi mình trong gương. Võ vàng nhan sắc, mỏi mê thân thể. Một chút quầng xanh trên mí mắt. Không chúc nào tươi mát của người con gái đôi mươi, dù chưa lên xe hoa ngày cưới. Chỉ còn mười ngày, một chớp mắt, một giấc chiêm bao. Uyển sẽ giã từ tất cả, từ thói quen, từ sinh hoạt hằng ngày để tập lấy những thói quen khác. Một chớp mắt thì quá ngắn, nhưng một ngày đợi mong thì quá dài. Dài lê thê Vậy mà Uyển đã đợi mong bảy tám ngày và vẫn tiếp tục. Uyển bỗng thấy cơn tức giận nung nấu trong lòng vỡ tung.
Uyển qua một buổi sáng bứt rứt như thế. Buổi trưa Uyển nằm đọc sách, cố dỗ mình vào giấc ngủ nhưng không được. Một nỗi gì nghèn nghẹn dâng lên ngang cổ làm Uyển thấy khó thở. Xoay trở thế nằm, Uyển vẫn không tài nào nhắm mắt. Uyển vùng dậy mang những vật dụng đã mua xắm cho ngày cưới ra ngắm. Chiếc vương miện bạc, đoá hoa trắng cho cô dâu, chiếc voan choàng dài tha thướt. Tất cả cho bữa tiệc ăn của hai họ. Áo dài gấm đỏ thắm tươi Thượng Hải, khăn xếp vàng Hoàng Hậu, đôi hài thêu rồng phượng... những thứ đó đánh dấu một đổi mới trong đời người con gái vu quỵ Loay hoay ngắm nghía Uyển quên được mấy tiếng đồng hồ quay quắt nhớ nhung.
Nhưng khi nắng nhạt xuống, trời đất dịu dàng Uyển lại thấy lòng cồn lên nỗi buồn phiền khôn tả. Cố gắng chịu đựng cho đến lúc không chịu đựng nổi nữa, Uyển vùng dậy ra bàn trang điểm.
Em giận anh rồi. Em đi lang thang đấy. Thay xong quần áo Uyển bước ra cửa. Mẹ đang nhặt lá rụng trong chậu Ngọc Lan hoa nở rộ, thơm ngát, Uyển nói:
- Con đi phố tí nhé mẹ.
Bà cụ ngẩn lên:
- Ừ. Về sớm nhé.
Uyển không trả lời, bước ra đường. Trời đẹp như một ngày Xuân. Vậy mà Uyển leo lên chuyến xe buýt đưa vào trung tâm thành phố.
Đi dọc theo đường Lê Lợi, Uyển thơ thẩn giữa đám đông. Một vài ánh mắt trông theo tán tỉnh. Một câu chọc ghẹo bâng quơ. Bỗng dưng Uyển thấy lòng nôn nóng, thèm được sống lại những phút giây sôi nổi hôm xưa. Hôm xưa của những lần đàn đúm bạn bè lê la khắp phố. Đùa cợt vô tư và tình cảm vô tư. Những tên bạn trai nhỏ dễ thương, những đứa bạn gái xinh xinh ngộ nghĩnh. Cả bọn dúi vào nhau mà đùa vui trên đường phố, mặc kệ thiên hạ dòm ngó phẩm bình.
Uyển bước vào Khai Trí, đứng trước kệ bày tiểu thuyết. Uyển chọn vài cuốn truyện dài mới ra của một nhà văn quen thuộc Những tác phẩm viết về tình yêu, tràn trề tiếng cười hay đầy nước mắt. Nhưng nhà văn có được thực trong cảnh huống ấy chưa?
Một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh:
- Gặp Uyển, mừng ghê.
Giật mình Uyển nhìn lên. Dũng nhìn Uyển mỉm cười trìu mến. Uyển cười thay chào.
- Kìa Dũng, ở đâu ra thế?
- Trước mặt Uyển, dễ cũng hơn mười phút. Vậy mà Uyển không hay.
- Uyển còn mải mê chọn sách, thấy gì ai. Uyển vui vẻ bất ngờ hơn mình tưởng.
- Dũng đi đâu đây?
- Bát phố, lăng nhăng. Ai đưa Uyển đi thế? Uyển nhún vai:
- Một mình.
Ánh mắt Dũng tỏ vẻ ngạc nhiên. Uyển tiếp:
- Thật đấy. Dũng mời Uyển đi phố cùng, Uyển nhận lời liền cho mà xem.
Dũng hân hoan:
- Dũng chỉ chờ có thế. Uyển đi chơi với anh nhé.
- Không có gì trở ngại Hai đứa cùng cười, thật tự nhiên, như ngày xưa, Dũng nắm mấy ngón tay Uyển trong tay mình, dắt đi trên hè phố. Và Uyển cũng không hề để ý đến việt đó, vì niềm vui chợt đến, vỡ oà. Dũng mời:
- Mình đi ăn kem nhé Uyển. Uyển gật đầu:
- Uyển đang khát.
Hai người vào một hiệu kem. Quán đông người, chỉ còn một bàn nhỏ gần góc ngoài. Dũng bước vội đến giữ chỗ, vì cùng lúc đó có vài cặp bước vào. Uyển thong thả ngồi xuống:
- Sàigòn bây giờ thiếu chỗ cho người ta giải trí nên cứ phải đâm đầu vào những chỗ này.
Dũng đồng ý:
- Nhiều khi chán mà cứ phải vào.
- Như một thói quen.
Gọi kem xong, Dũng châm một điếu thuốc:
- Sao hôm nay Uyển đi solo vậy?
- Như mọi lần.
- Chàng đâu?
- Chàng đi xa ít bữa.
Dũng dịu dàng:
- Lâu quá không gặp Uyển, anh tưởng không còn dịp nào gặp lại Uyển nữa.
Uyển thành thật:
- Uyển cũng nghĩ thế, và đã mong thế.
- Uyển ác.
Uyển cười buồn:
- Dũng không cho là nên như thế sao?
Ánh mắt Dũng nồng nàn:
- Uyển làm như quên chuyện chúng mình một thời gian trước.
Uyển rùng mình:
- Đừng nhắc nữa Dũng.
- Anh làm sao quên được.
- Cố quên đi chứ. Tất cả đã đổi khác.
Dũng cười nhẹ:
- Nhưng chúng mình không có gì thay đổi. Dũng không tìm ở Uyển một nét xa lạ nào. Đó mới là điều bất hạnh cho anh.
- Sao thế?
- Vì anh không thể tìm được một hình ảnh nào thay thế nổi Uyển trong anh.
Dũng tiếp:
- Và mỗi khi nhìn một hình ảnh nào, anh chỉ toàn thấy Uyển, hay chỉ thấy họ không thể là Uyển. Cả hai thái cực đó đều gieo cho anh niềm thất vọng cực cùng...
Uyển ngước nhìn Dũng. Một nỗi xúc động nhẹ nhàng len lỏi trong lòng, tự nhiên Uyển thấy thương Dũng lạ lùng. Uyển đặt nhẹ tay lên tay Dũng để trên mặt bàn, an ủi:
- Đừng làm Uyển cảm động.
- Thực tình anh mong anh có Uyển. Anh hối tiếc đã không giữ được Uyển cho anh.
Uyển nhăn nhó khổ sở:
- Thôi mà.
- Sao Uyển tệ thế. Nghe anh nói một lần đã Uyển có khi nào nghĩ rằng khi quay lưng, Uyển đã bỏ lại nhiều đổ vỡ cho kẻ khác?
Uyển lắc đầu, cười gượng:
- Hôm nay Dũng có vẻ lạ lạ thế nào?
Dũng nhìn sâu trong mắt Uyển, trầm giọng:
- Uyển, thực sự trong lòng Uyển còn chút nào lòng yêu dấu anh không?
Uyển chớp chớp mắt cúi xuống. Nói sao bây giờ. Trước đây, trong một khoảng thời gian nào đó Uyển đã thấy yêu Dũng, dù lúc đó có Hải. Uyển đã gần kề bên Dũng, và thầm nghĩ rằng mình đang chọn lựa và có quyền chọn lựa như thế.
Nhưng cuối cùng không phải là chọn lựa Hải đã kéo nàng ra khỏi tình trạng đó, bằng những săn sóc, bằng những gần gũi thường xuyên. Uyển không còn thì giờ để gần kề bên Dũng. Như thế giữa hai người đã có sự chia xa.
Tiếng cười Dũng bỗng vỡ tan ồn ào:
- Thôi, bỏ đi. Khỏi phải hỏi lại lòng mình.
- Anh ác.
- Uyển còn ác hơn anh.
Dũng trả tiền và cùng Uyển ra ngoài. Nắng đã tàn, buổi chiều dần qua. Hai đứa đi dọc theo hè phố nhìn ngắm vu vợ Uyển nói:
- Uyển cứ nghĩ mình đang sống như những ngày xưa cũ.
Dũng nhìn Uyển:
-Thì Uyển vẫn sống như thế từ trước đến nay đó thôi.
- Không phải. Uyển đã từ bỏ, đã đánh mất tự lâu rồi. Bây giờ sống lại vài giờ mà thôi.
- Sao thế?
- Uyển sắp lấy chồng!
- À. Anh quên mất.
Dũng gợi chuyện:
- Nhưng đúng ra, Uyển vẫn tiếp tục thói quen như cũ, vì Uyển đã mất đâu?
- Vậy mà Uyển có cảm tưởng đã đánh mất tự bao giờ.
- Chưa có gì thay đổi cả. Và chắc vẫn không có gì thay đổi, sau đó.
Uyển nhìn Dũng, không đáp. Thật sự như thế được không? Có còn như cũ, một hôm nào khi Uyển đã thành vợ Hải?
Đó là niềm băn khoăn từng ám ảnh Uyển bao ngày. Đang như nhịp bán xe quay, tất cả bỗng dừng lại và đổi chiều vào một hôm nào đó không còn xa xôi nữa. Vậy là đã thay đổi rồi, làm sao mà duy trì được nếp xưa?
Uyển lắc đầu:
- Uyển nghĩ khác. Tất cả phải thay đổi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ngày Xưa Chân Sáo
Võ Hà Anh
Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh
https://isach.info/story.php?story=ngay_xua_chan_sao__vo_ha_anh