Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Dòng Thác Cuốn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 16
M
ãi quá mười một giờ đêm Giác Dân và Giác Tuệ mới rời nhà họ Trương, nhưng lúc đó ngoài đường phố vẫn còn hoạt động. Bước dọc theo công trường lát đá và nhìn những ngọn đèn thắp sáng chói trong những cửa tiệm và tiệm rượu hai bên đường, hai người cũng cảm thấy vất bỏ được sự ngã lòng chán nản mà cuộc gặp gỡ Lệ Mai đã gây nên.
Hai người bước mau cho chóng về tới nhà. Khi về tới gần nhà, con đường ấy yên lặng rải rác những xác pháo. Nhưng khi hai người tới gần cổng nhà họ Cao có hai con sư tử quỳ, hai người có thể cảm thấy sự hứng khởi và hoạt động bên trong cổng.
Tất cả những cánh cổng đểu mở ngỏ. Gia nhân và phu khiêng kiệu ngồi quây quần bên một chiếc bàn thắp sáng lờ mờ, ồn ào chơi trò đổ xúc sắc. Cửa vào phòng khách gia đình cũng mở ra, và hai người có thể trông thấy các chú thím ngồi quanh một chiếc bàn thắp đèn sáng trưng, cũng đang say sưa chơi trò đổ xúc sắc. Chú Khắc An và Thím Vương là những người ồn ào nhất.
Nghe thấy tiếng lách cáh của quân mà chược trong phòng Giác Tân, Giác Tuệ bước vào đứng xem người ta chơi một lát rồi bỏ đi. Tiếng reo của quân xúc sắc, tiếng bạc cắc, tiếng cười nói, đuổi theo chàng. Chàng đứng trên bậc thềm, giống như một khán giả coi một vở kịch, và nhìn gia nhân đi lại, cười nói và la hét.
Bỗng chàng cảm thấy cô đơn và xa cách khỏi cảnh náo nhiệt này. Một cơn lạnh trùm lấy chàng và chàng bị đè nén bởi một nỗi tuyệt vọng không tên. Không ai có cảm tình với chàng hoặc lo lắng cho chàng. Chàng cảm thấy hoàn toàn cô lập.
Giác Tuệ càng ngày càng cảm thấy khó hiểu cái bối cảnh kỳ lạ quanh chàng. Vào những ngày Tết trước, chàng có thể gia nhập những trò chơi, hết sức vui vẻ, quên tất cả mọi thứ khác khi chàng chơi với những bạn trẻ khác. Nhưng ngày hôm nay chàng đứng một mình trong bóng tối, lắng nghe tiếng cười của người khác. Chàng dường như sống trong một thế giới khác.
Chàng tự hỏi, Có phải chỗ này đã thay đổi, hay chính ta thay đổi? Tuy chàng không có một câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi, nhưng chàng biết rằng chàng và cái đại gia đình này đang đi về những hướng trái ngược nhau. Chàng nhớ lại lời nói của Hoàng Má Má về "nước trong và nước đục."
Ðể làm dịu sự khó hiểu trong tâm trí, chàng bước xuống bậc thềm và đi theo những lối đi không có ai ngăn cản.
Ði ngang qua hành lang, chàng quay vào nội hoa viên. Tiếng cười dần dần bỏ lại sau lưng chàng. Chàng dừng lại, và thấy chàng ở bên ngoài phòng của em gái Thục Hoa. Phía bên kia hoa viên là toà nhà của chú Khắc An đèn thắp sáng trưng. Một cây nho leo lên một hàng rào làm phân cách hai căn nhà. Giác Tuệ ngồi xuống một chiếc ghế bên ngoài cửa sổ phòng em gái, và thẫn thờ nhìn nhà bếp trong cái góc tréo đối diện. Qua cửa nhà bếp, chàng có thể trông thấy mấy gia nhân đang bận rộn bên trong.
Chàng nghe thấy một giọng nói nhỏ nhẹ quen thuộc trong phòng Thục Hoa, "Tôi nghe nói họ sẽ lấy một người trong bọn chúng ta..." Người lên tiếng là Vân nhi, nô tỳ của Tam gia Khắc Minh, một người con gái mặt dài, hơn Minh Phuong một tuổi, và nói rất nhanh.
Lời nhận xét bất thình lình này làm Giác Tuệ chú ý. Cảm thấy có một cái gì bất thường, chàng nín thở lắng nghe.
"Không cần phải nói, chị sẽ là người may mắn ấy," Minh Phương trả lời với một tiếng cười khúc khích.
Vân nhi nóng nẩy trả lời, "Tôi nói chuyện đứng đắn. Tại sao chị có lòng nào mà cười tôi?"
Minh Phương cười, "Tôi chúc mừng vận may của chị - như thế là xấu bụng sao?"
"Ai mà thèm lầm hầu thiếp!" Vân nhi càng thêm tức giận, nhưng trong giọng nói của cô ta có một nỗi đau khổ.
"Ðời sống một hầu thiếp cũng không tệ lắm đâu. Hãy nhìn Trần Di Thái của Ðại lão gia."
"Chuyện gì cũng trả lời được, phải không? Hãy chờ xem, chúng ta hãy xem họ chọn ai. Sớm muộn gì cũng tới lượt chị." Vân nhi bực mình trả lời và cười khinh bỉ.
Trái tim Giác Tuệ đập mạnh. Cố đè nén để không kêu lên, chàng hết sức lắng nghe, chờ đợi xem Minh Phương sẽ nói gì.
Minh Phương hiển nhiên hiểu đây không phải là chuyện đùa, nàng im lặng một lúc lâu. Âm thanh duy nhất là tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường. Giác Tuệ trở nên nóng ruột, nhưng chàng không thể bỏ đi được.
Minh Phương hỏi một cách tuyệt vọng, "Nếu họ chọn tôi, tôi sẽ làm gì?"
Vân nhi chua chát trả lời, "Những gì chị có thể làm là đi theo họ. và nguyền rủa số phận của chị."
"Không, không, tôi không thể đi được. Tôi sẽ không đi. Tôi thà chết còn hơn làm hầu thiếp cho lão già ấy!" Minh Phương tuyệt vọng kêu lên, như thể đã phải đương đầu với cái viễn ảnh ấy. Giọng nàng nghe thật bi thảm.
"Có thể tin ấy không đúng. Có thể ai đó bịa đặt ra để làm chúng ta sợ. Nếu thực sự chuyện ấy xảy ra, chúng ta vẫn còn có thể nghĩ được cách. Chúng ta có thể năn nỉ bà Châu giúp chúng ta." Vân nhi nói, một phần dịu lại bởi những lời nói của Minh Phương. Cô ta muốn tự an ủi và cũng như làm Minh Phương bớt lo ngại.
Giác Tuệ ngồi im lặng trên ghế, quên hẳn thời gian và không gian, không nghe thấy tiếng nói cười của nô tỳ trong bếp. Thỉnh thoảng gia nhân bưng những khay đồ ăn đi ngang qua cửa sổ nhà chú Khắc An. Họ không hề nhìn Giác Tuệ. Tiếng cười nói trong bếp lùng bùng trong tai chàng, những tiếng cười có một vẻ chế nhạo.
"Tôi có một ý nghĩ chị yêu ai đó. Tôi nói đúng không?" Vân nhi khẽ hỏi Minh Phương. Nó nói chậm hơn thường lệ.
Minh Phương không trả lời, và Vân nhi dịu dàng nài ép, "Chị đang yêu phải không? Gần đây chị hành động hơi kỳ lạ. Tại sao chị không cho tôi biết sự thực? Tôi sẽ không nói cho ai biết. Tôi cũng giống như chị của chị mà. Tại sao chị cứ giấu diếm tôi?"
Minh Phương thì thầm vào tai Vân nhi. Tuy Giác Tuệ hết sức lắng nghe mà không nghe được nàng nói gì.
Vân nhi cười và hỏi, "Ai đấy? Cho tôi biết đi."
Giác Tuệ giật mình và căng thẳng lắng nghe.
Giọng của Minh Phương hơi rung động. "Tôi không cho chị biết đâu."
Vân nhi cố hỏi, "Có phải Cao Chung không?" Cao Chung là một gia nhân trẻ hầu hạ trong nhà Khắc Ðịnh. Giác Tuệ thở dài thoải mái và tim chàng nhẹ nhõm.
Minh Phương bật cười. "Hắn? Ha ha! Ai mà yêu hắn! Chính chị là người đuổi theo trái tim hắn, nhưng chị không chịu công nhận."
Vân nhi cãi lại, "Tôi thành thực hỏi chị. Sao chị có thể nói như thế? Chị có chắc Cao Chung không yêu chị không?"
Minh Phương năn nỉ, "Ôi, bà chị tốt của tôi ơi, đừng nói nhảm nữa. Hãy nói chuyên đàng hoàng đi."
Rồi bằng một giọng khẽ hơn, nàng tiếp tục, "Chị không thể đoán được đâu. Và tôi cũng không nói cho chị biết. Tôi là người duy nhất biết tên người ấy." Nàng cảm thấy an toàn khi nàng nghĩ đến chàng, và hạnh phúc bò vào giọng nói của nàng.
Giọng hai người nô tỳ mỗi lúc một nhỏ hơn, cho đến lúc Giác Tuệ chỉ nghe được lõm bõm vài lời xen kẽ với tiếng cười che miệng. Chàng đoán Vân nhi đang nói về chuyện tình riêng của nó. Một bà già lớn tiếng gọi nó từ một tòa nhà phía trước, nhưng Vân nhi không để ý và cứ tiếp tục nói chuyện. Mãi đến khi tiếng gọi tới gần và dường như bà già sắp bước vào nơi hai nô tỳ đang nấp để nói chuyện thì Vân nhi mới trả lời.
Nó làu nhàu khi bước ra. "Chúng ta là đầu sai của họ và bị gọi suốt ngày. Ngay ngày Tết mà chúng ta cũng không được nghỉ ngơi đôi chút."
Minh Phương bị bỏ lại một mình trong phòng. Nàng ngồi im lặng lắng nghe.
Giác Tuệ quỳ lên ghế, chọc một lỗ thủng vào giấy dán cửa sổ và ngó vào bên trong. Minh Phương đang ngồi trên chiếc ghế mây, khuỷu tay tì lên bàn, hai bàn tay đỡ mặt, ngón tay út của bàn tay phải ngậm trong góc miệng. Nàng chăm chú nhìn ngọn đèn dầu.
Bỗng nàng thở dài. "Tương lai sẽ đem lại gì cho ta?" Nàng nghiêng về phiá trước và gục đầu xuống bàn.
Giác Tuệ khẽ gõ lên khuôn kính cửa sổ. Không có tiếng trả lời. Chàng gõ mạnh hơn và khẽ gọi, "Minh Phương, Minh Phương."
Minh Phương ngẩng đầu lên và nhìn quanh. Không thấy gì, nàng lại thở dài. "Chắc là ta đang mơ. Ta cứ ngỡ là ai gọi ta." Nàng lơ đãng nhỏm dậy và đứng lên. Ánh sáng ngọn đèn dầu hắt cái bóng của hình dáng trẻ trung chín mùi của nàng lên tấm màn che giường.
Giác Tuệ gõ mạnh hơn và gọi tên nàng vài lần.
Khi cuối cùng nàng nhận biết tiếng gọi từ đâu đến, Minh Phương chạy vội lại và quỳ lên một chiếc ghế bên cửa sổ. Tựa vào lưng ghế, nàng hỏi, "Ai đó?"
"Ta đây." Giác Tuệ vội trả lời, giọng của chàng rất khẽ. "Kéo màn cửa lên. Ta muốn hỏi em vài điều."
Minh Phương ngạc nhiên kêu lên. "Là Tam thiếu gia, phải không?" Nàng kéo màn lên và trông thấy mặt Giác Tuệ sát vào cửa kính. Nàng kinh hoàng hỏi, "Có chuyện gì vậy?"
"Ta nghe thấy em và Vân nhi nói chuyện từ nãy tới giờ..."
Mặt đỏ bừng, Minh Phương ngắt lời chàng. "Cậu nghe chúng em hả? Chúng em chỉ nói chuyện đùa thôi mà."
Giác Tuệ lo lắng hỏi, "Ðừng lừa dối ta. Giả dụ thực sự có một ngày người ta muốn gả chồng cho em. Lúc đó em sẽ làm gì?"
Minh Phương không nói gì trong vài phút. Bỗng nhiên nước mắt bắt đầu chảy xuống từ mắt nàng. Nàng không chùi nước mắt đi và trả lời với sự cương quyết tột cùng. "Em sẽ không đi. Em sẽ không lấy một người đàn ông nào khác. Em hứa với cậu như thế!"
Giác Tuệ vội vàng ấn mạnh tay lên cửa kiếng, như muốn bịt miệng nàng lại. Chàng bảo đảm với nàng. "Ta tin em. Em không cần phải thề."
Giống như người tỉnh khỏi một giấc mộng, Minh Phương nhớ lại hai người đang ở đâu. Nàng vội vàng lên tiếng năn nỉ. "Tam thiếu gia đi di. Có người trông thấy đấy."
"Ta sẽ không đi cho đến khi em cho ta biết chuyện gì xảy ra."
"Ðược rồi, em kể cho cậu biết. Nhưng xong rồi xin cậu đi đi. Tam thiếu gia ơi..."
Giác Tuệ gật đầu.
"Họ nói lão Quách, bạn của ông nội cậu đang tìm một hầu thiếp. Bà Quách tới đây tìm một người trong đám nô tỳ chúng em. Vân nhi nghe bà chủ nói Ðại lão gia đã đồng ý, và nó nói cho em biết. Còn chúng em cảm thấy thế nào thì cậu đã nghe chúng em nói rồi. Bây giờ xin cậu đi di. Nếu có ai nhìn thấy cậu ở đây thì không tốt." Minh Phương cương quyết kéo tấm màn cửa lại và không chịu mở ra, dù Giác Tuệ gõ cửa và gọi thế nào.
Chàng chịu thua, bước xuống ghế và đứng thơ thẩn trên bậc thềm. Tâm trí chàng sống động với nhiều chuyện. Tuy mắt chàng vẫn hướng về nhà bếp, nhưng chàng không trông thấy gi.
Bên trong, Minh Phương vẫn còn quỳ trên ghế. Nghĩ rằng Giác Tuệ đã đi rồi, nàng cẩn thận kéo màn cửa và nhìn ra. Khi nàng trông thấy chàng vẫn còn đứng đó, nàng rất cảm động. Nàng áp mặt vào khuôn cửa kiếng và thẫn thờ nhìn sau lưng chàng.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Dòng Thác Cuốn
Nguyễn Vạn Lý
Dòng Thác Cuốn - Nguyễn Vạn Lý
https://isach.info/story.php?story=dong_thac_cuon__nguyen_van_ly