Mưa Nguồn epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 16
hái dụi mắt như không tin những điều anh vừa nhìn thấy: Dưới thôn Tân Lập có nhiều ánh sáng lập lòe. Những tia sáng di động soi tỏ từng chỗ do một nhóm người đang lăng xăng qua lại. Thái lẩm bẩm:
- Lạ chưa kìa! Họ ở trong nhà Mai! Chắc bọn này đến ăn trộm quá!
Thái rời chỗ đứng nhảy xuống con đường mòn, lối đi tắt xuống xóm. Anh đắn đo suy nghĩ chưa biết tìm cách nào để đối phó với bọn người mà đêm hôm đã kéo nhau vào ấp. Họ đến với mục đích gì? Nếu không phải với mục đích vơ vét những thứ dân ấp còn để lại! Nhà Mai vật dụng còn nguyên, heo, gà sởn sơ đầy chuồng, nếu họ lấy mất thật uổng quá. Thái phải ngăn cản họ mới được và với bất cứ giá nào.
Một lằn chớp nháng lên phía chân trời. Thái mừng thầm trong lòng vì biết trời sắp nổi cơn giông. Tiếp theo lằn chớp là tiếng sấm ì ầm nghe mỗi lúc một rõ, và mây đen ùn ùn kéo đến che lấp các ngôi sao.
Đêm tối, mưa gió sấm chớp đối với Thái lúc này là sự trợ giúp đắc lực của thiên nhiên. Anh móc túi lấy chiếc đèn pin Phúc để lại cho hôm nào, thầm nhủ: “Cũng may Phúc cho mình cây đèn này.. Mình lần vào lối sau nhà Mai, rồi bất chợt ra tay cho họ khiếp”.
Thái chiếu đèn nhận đường rồi vội tắt ngay. Một giọt mưa rơi vào tay Thái, giọt nữa trúng trên trán, rồi liên tiếp vào mặt Thái. Cây cối nổi gió ào ào. Thái say sưa nhìn trời, lẩm bẩm: “Cơn giông tới rồi!”
Êm nhẹ như một bóng thú, Thái bám theo những cành cây thấp, đu từ mỏm đất này sang mỏm đất khác rồi lẩn nhanh vào bờ rào sau nhà Mai. Gai nhọn và cỏ dại sắc bén không làm Thái ngừng bước. Anh tiến sâu vào trong vườn. Từ trong gian nhà bếp, ánh đèn chiếu qua khung cửa sổ hắt sáng một vệt dài ra ngoài sân. Bên trong vang rộn tiếng cười nói, ca hát.
Thái tức giận: “Giỏi thật! Họ làm như đang ở nhà họ không bằng! Rồi tụi bây sẽ biết tay tao!”
Anh mò lại góc vườn kiếm cây gậy, tưởng tượng sự xuất hiện đột ngột của mình sẽ làm bọn kia hoảng hốt bỏ chạy. Nhưng khi tiến đến cửa bếp, Thái mới thấy sợ.
Bọn họ có năm người thản nhiên nhìn Thái bước vào; năm cặp mắt nhìn thẳng không lộ chút kinh hãi,năm thân hình vạm vỡ như sẵn sàng đối phó.
Một trong năm người bước ra, hỏi:
- Phải anh là Thái … “chăn bò” không?
- Phải
Thái nghẹn họng trả lời. Người kia tiếp:
- Nếu không bị cơn giông, chúng tôi đã lên núi tìm anh …
Thái đang trân trối nhìn mọi người không biết trả lời ra sao. Thấy Thái lăm lăm cây gậy cầm tay, với dáng điệu gườm gườm, một người khác chêm vào:
- Hình như anh khó chịu vì sự có mặt của chúng tôi thì phải?
Thái quắc mắt:
- Đây không phải là nhà riêng của các anh! Ai cho phép các anh vào đây như thế?
Một giọng khác trỗi lên, châm biếm:
- Ủa, thằng cha này bất lịch sử nhỉ? Dân chăn bò có khác!
Thái tức giận dơ cao cây gậy. Người nói với anh đầu tiên đưa tay cản lại:
- Đừng nóng, bạn! Chúng tôi là bạn của Phúc đây ….
Thái hạ tay buông rơi chiếc gậy. Anh ấp úng:
- Các anh là bạn của Phúc à? Thế anh Phúc đâu?
Tiếng cười xì ra từ năm cái miệng mở rộng. Mấy bàn tay bắc loa lên gọi:
- Phúc ơi! Phúc
Phúc từ nhà ngoài ló đầu vào:
- Gì thế?
- Vào đây mà tiếp ông bạn quý của cậu này! Ông ấy không có tí lịch sự nào cả, đang định phang cho chúng tớ mỗi thằng một gậy đấy.
Phúc bước hẳn sang:
- Thái!
Tim Thái đập mạnh trong ngực. Anh nhớ lời Phúc nói hôm nào: “Tôi sẽ trở về đây vào dịp đầu hè … tôi sẽ giúp anh làm cho thôn xóm này hồi sinh lại!” Phúc đã giữ đúng lời hứa. Và bây giờ những người bạn của Phúc đã tới. Vậy mà chỉ chút nữa là có sự hiểu nhầm đáng tiếc xảy ra. Thái ngượng ngập nhìn Phúc:
- Anh Phúc! … Tôi.. tôi không ngờ các anh này là bạn của anh.
Phúc khoác tay lên vai Thái, cười vui vẻ:
- Các bạn đây đã hưởng ứng lời kêu gọi của tôi. Thái để tôi giới thiệu nhé: Đây là Đông, thợ nề; Tân, thợ mộc; Sĩ, thợ khóa; Thọ, thợ nhà in; Miên, thợ máy; và Kiệt, họa sĩ. Ngày mai các con bà Cửu cũng sẽ tới nữa.
Thái xúc động đến run giọng:
- Trời! Như vậy là … Mà các anh ở đây lâu mau?
- Đúng một tuần, và rồi sau đó tôi tin chắc sẽ có nhiều người khác tiếp tục.
Thái không biết làm sao tỏ được nỗi vui mừng và lòng biết ơn của mình. Anh muốn nói: “Cám ơn các anh đã từ trường học, từ xưởng thợ đến đây giúp cho thôn xóm này tồn tại. Cám ơn các anh nhất là đã cho hiểu rõ thế nào là tình huynh đệ, và tôi dù là một kẻ bất hạnh cũng thấy bớt cô đơn ….”
Nhưng những ý nghĩ ấy Thái không nói nên lời được. Anh chỉ biết nắm tay từng người ấp úng:
- Các anh thật tốt … Vậy mà tôi không biết!
Để gỡ cho Thái bớt xúc cảm đang làm anh lúng túng, Kiệt nói:
- Thôi, muộn rồi. Chúng ta nên sửa soạn bữa ăn, rồi đi ngủ cho sớm. Nhân thể có bồ Thái, mời bồ ăn luôn với chúng tôi.
Mấy miệng nhao nhao:
- Phải đấy. Đói bụng lắm rồi!
Đông mở ba lô và không đầy hai phút đã bày lên bàn các thức ăn nguội. Anh cười toét miệng:
- Đói thì ăn. Nào xin mời các bạn ngồi vào bàn ăn.
Bữa ăn thật ồn ào vui nhộn.
Cơn mưa giông đã tạnh, những con chim cú đến cư ngụ ở đây đã mấy tháng vội đập cánh bay lên, lượn tròn trên các mái nhà. Ánh đèn chiếu sáng ra vườn với những tiếng cười vang vang trong đêm thanh vắng, nhưng báo cho chúng biết thôn xóm chưa chết, và sắp thức dậy sau một cơn ngủ khá dài. Hoảng hốt, chúng vội vỗ cánh bay đi, tìm về hang hốc cũ.
Bọn trẻ, gồm bảy mạng, thêm Thái là tám, vô tình không để ý đến hoạt cảnh bên ngoài, vẫn kéo dài cuộc họp mặt. Mãi quá khuya họ mới chịu đi ngủ và sáng hôm sau khi họ thức dậy thì mặt trời đã lên cao.
Mưa Nguồn Mưa Nguồn - Bích Thủy