Cớ Sao Mãi Yêu Em epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 25
024x768
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-priority:99; mso-style-qformat:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:11.0pt; font-family:"Calibri","sans-serif"; mso-ascii-font-family:Calibri; mso-ascii-theme-font:minor-latin; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-theme-font:minor-fareast; mso-hansi-font-family:Calibri; mso-hansi-theme-font:minor-latin; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
Chương 25
Kỳ nghỉ đông tiếp theo, Diệp Phiên Nhiên gần như ngày nào cũng ở cạnh Dương Tịch.
Những nơi vui chơi giải trí giết thời gian thích hợp cho đôi tình nhân tại thành phố D rất hiếm, chẳng phải là rạp chiếu phim thì là phòng karaoke hay quán cà phê. Hai người còn là sinh viên, Diệp Phiên Nhiên không muốn Dương Tịch tiêu tiền vì mình, nhất là tiêu tiền của bố mẹ cậu.
Không biết vì sao, cô đặc biệt nhạy cảm với vấn đề tiền bạc, có lẽ là để duy trì lòng tự tôn đáng thương ít ỏi của mình. Những nữ sinh đại học thường quen với chuyện bạn trai mời mình đi dùng bữa, thanh toán tiền cho mình, chu cấp đài thọ cho mình, cảm thấy chuyện đó là lẽ đương nhiên. Còn cô thường cảm thấy khó chịu, luôn mong mình có thể bình đẳng cùng bạn trai trên phương diện tài chính. Dương Tịch thuộc mẫu chàng trai chi tiêu hào phóng một phần do kinh tế gia đình tương đối dư dả, tuy rằng cậu không tiêu tiền bừa bãi nhưng vung tay có phần hơi quá trán. Trước mặt cậu, Diệp Phiên Nhiên xấu hổ không dám nhắc đến chuyện chia nhau trả tiền, đành cố gắng giảm thiểu cơ hội chi tiền của cậu. Thế nên, cô thích nhất là tay trong tay cùng cậu đi dạo phố, thông thường thì chỉ xem nhưng chẳng mua gì hoặc là xem thử buổi chiều có suất chiếu phim gì, rồi mua hai vé xem phim ngồi lì trong rạp cả buổi.
Trong rạp chiếu phim đều là những cặp tình nhân như họ, thể loại phim thường xem là tâm lý tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn. Trên màn ảnh rộng lớn, anh anh em em, ân ái ái ân, các cặp tình nhân ngồi phía dưới cũng đang anh tựa em em tựa anh, đầu kề má ấp.
Ghế sofa tình nhân rất mềm mại, vừa ngồi vào toàn thân như lọt sâu vào trong, lưng ghế cao choáng cả tầm nhìn người ngồi cạnh và phía sau. Dương Tịch ân cần chu đáo biết rằng Diệp Phiên Nhiên cận thị lại không thích đeo mắt kính nên lần nào cậu cũng chọn hàng ghế đầu. Thế nhưng, hai người hoàn toàn không đặt tâm trí vào bộ phim, phim chưa chiếu xong hai người ngồi phía dưới đã hôn nhau đắm đuối. Mỗi lần bước ra khỏi rạp, Diệp Phiên Nhiên đều hỏi: “Bộ phim này rốt cuộc nói về cái gì vậy?” Dương Tịch ngây ngô nói: “Chẳng biết nữa, anh chỉ tập trung nhìn em thôi, em còn hấp dẫn hơn cả phim nữa!” “Đáng ghét.” Diệp Phiên Nhiên vờ hờn dỗi nói: “Em nghe người ta nói bộ phim này hay lắm, ngày mai mình lại xem nhé!” “Được!” Dương Tịch bất đắc dĩ nói: “Ngày mai bọn mình nhất định phải chăm chú xem, không được mất tập trung!” Nhưng rồi ngày hôm sau vẫn vậy, rạp chiếu phim trở thành nơi hò hẹn lý tưởng nhất của đôi tình nhân.
Khi vào rạp, hai người mua một cốc Coca, anh một hớp em một ngụm, uống cùng nhau. Tình nồng sâu đậm hai người trao nhau nụ hôn trong vô thức. Có lẽ thao tác được rèn luyện nhiều lần nên kỹ thuật hôn của Dương Tịch cũng tiến bộ rất nhanh, không còn vụng về như trước kia. Đầu lưỡi ướt át của cậu hòa cùng vị ngọt mát lạnh của Coca chu du khắp nơi trong vòm miệng cô. Diệp Phiên Nhiên không ngừng thở dốc, tuy xấu hổ nhưng cô vẫn vòng tay ôm lấy cổ cậu, đón nhận nụ hôn nồng nàn. Trước biểu hiện của cô, Dương Tịch vừa mừng vừa lo, cậu ngờ rằng người con gái rụt rè như Diệp Phiên Nhiên chắc chắn sẽ tỏ thái độ thờ ơ nhưng sự nhiệt tình quá đỗi của cô trong vòng tay cậu, hệt tựa con mèo nhỏ dịu dàng đáng yêu.
“Phiên Phiên!” Cậu lưu luyến chẳng nỡ rời cô, ngắm nhìn gò má ửng hồng của cô với lòng yêu thương vô bờ bến: “Em còn đáng yêu hơn trong tưởng tượng của anh!”
Diệp Phiên Nhiên mỉm cười e thẹn, vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của Dương Tịch lắng nghe nhịp đập con tim cậu. Khoảnh khắc này đây, thế giới của cô chỉ có cậu, thế giới cậu chỉ có mình cô, chẳng hề có chỗ cho bất kỳ người nào khác.
Ngày xuân đã cận kề nhưng lại khiến đôi tình nhân gắn bó keo sơn bất đắc dĩ phải chia xa. Ông nội Dương Tịch đã lui về sống tại quê quán Sơn Đông, người già vẫn thường hoài niệm về cội nguồn của mình. Mùa xuân năm nay, Dương Tịch theo bố mẹ về Sơn Đông thăm ông nội. Lúc sắp đi cậu tặng cho Diệp Phiên Nhiên chiếc điện thoại Nokia mới tinh: “Nhớ gọi điện thoại cho anh, kẻo anh lại không tìm được em nữa!”
Diệp Phiên Nhiên gắng gượng nhận lấy chiếc điện thoại, lòng ngẫm nghĩ cô phải tặng lại cho cậu món quà gì đây. Một lần, cô đi dạo cửa hàng bách hóa tổng hợp tạt ngang qua quầy hàng Heng Yuan Xian, trông thấy những sợi len màu sắc sặc sỡ, bỗng chốc cô chợt nhanh trí nhớ ra, chẳng là nữ sinh Đại học N thịnh hành phong trào đan áo len cho bạn trai, nói tới một nhãn hiệu len sợi ấm áp nào đó. Cô bình sinh vốn tay chân vụng về, không biết đan áo len nhưng khăn choàng cổ thì may ra có thể làm được. Diệp Phiên Nhiên sực nhớ gần đây đang có mốt kiểu Hàn Quốc, nam diễn viên chính sang trọng bảnh trai, cổ khoác chiếc khăn quàng xinh xắn. Vậy là ý định đó chợt nảy sinh trong đầu, cô mua cả đống sợi len về. Lo sợ mẹ gặng hỏi, cô không dám đan trước mặt mẹ, tối đến một mình trốn trong tấm chăn lén lút ngồi đan.
Hồi Diệp Phiên Nhiên còn học trung học cô từng theo mẹ học cách bắt mũi len đầu tiên, mũi trên mũi dưới thế nào. Trong nhà vẫn còn vài cuốn sách về thêu đan. Các bạn cùng phòng 302 ai nấy đều là hình tượng đảm đang hiền thê lương mẫu, áo sau đan đẹp hơn áo trước. Diệp Phiên Nhiên cả ngày tụ tập bên bọn họ dần dà cũng tiêm nhiễm chút hơi thở cuộc sống trở thành cô gái hiền lương thục đức. Suốt mấy ngày Tết, ngoài việc cùng bố mẹ thăm hỏi họ hàng thì phần lớn thời gian cô ở lì trong phòng, chăm chỉ đan khăn quàng cổ.
Để hợp với phong cách của Dương Tịch, cô không chọn sợi len trắng thịnh hành mà lựa mà xanh đậm. Chiếc khăn quàng cổ màu này sẽ làm tôn thêm vẻ tự nhiên khoáng đạt của cậu, khiến cậu càng thêm phong độ. Mùa đông tại thành phố D, trong nhà ngoài ngõ đều lạnh lẽo. Diệp Phiên Nhiên lạnh cóng, ngón tay cứng đờ, đầu choáng mắt hoa, cổ mỏi nhừ. Thế nhưng, sức mạnh tình yêu dường như có thể chiến thắng được tất cả, chỉ cần nghĩ đến Dương Tịch choàng lên cổ chiếc khăn do chính tay mình đan, cô thổi hà hơi bàn tay lạnh cứng, vân vê chiếc cổ đau mỏi, lại tiếp tục công việc đan móc thâu đêm suốt sáng.
Diệp Phiên Nhiên rất khâm phục các chị em chung phòng, bọn họ có thể vừa xem sách vừa đan còn cô phải nhìn chăm chú theo từng mũi đan, từng sợi len. Đan suốt một tuần lễ, thị lực cô dường như giảm đi rất nhiều, nhìn vật gì cũng thấy lờ mờ, không rõ cứ tiếp tục thế này liệu cô có bị mắc bệnh đục thủy tinh thể hay cườm mắt không nữa?
Đang mải suy nghĩ, chiếc điện thoại đặt trên gối rung chuông. Diệp Phiên Nhiên nhấc lấy điện thoại, không cần xem cũng biết là Dương Tịch gọi. Số điện thoại này đến thời điểm hiện tại chỉ có mình cậu biết.
“Phiên Phiên!” Giọng cậu như khẽ run rẩy: “Em ngủ chưa?”
“Vẫn chưa!” Diệp Phiên Nhiên liếc nhìn đồng hồ trên đầu giường, đúng mười hai giờ.
“Muộn thế còn chưa ngủ, em đang làm gì vậy?”
“Không nói cho anh biết.” Diệp Phiên Nhiên cười, nói: “Anh ở Sơn Đông ăn tết thế nào rồi? Ở đây em chẳng thấy vui chút nào, chẳng có không khí gì cả, chỉ suốt ngày theo bố mẹ đi chúc Tết, phiền chết đi được!”
“Anh cũng thế thôi!” Dương Tịch nói: “Nhưng mà, bên này có tuyết rơi rồi, ở miền Nam rất khó trông thấy trận tuyết lớn thế này. Anh chụp rất nhiều cảnh tuyết để về anh cho em xem!”
“Bao giờ anh về?” Cô bất giác hỏi.
“Em nhớ anh ư?” Cậu cười hỏi.
“Đương nhiên là nhớ rồi!” Cô thấp giọng đáp.
“Nhớ anh, vì sao không gọi điện thoại cho anh?”
“Muốn gọi nhưng mà không dám.” Giọng cô càng nhỏ hơn.
“Nha đầu ngốc, có gì mà không dám?” Giọng cậu xen lẫn yêu thương cùng vẻ trìu mến.
“Anh chẳng phải cũng không dám hay sao, nếu không sao phải nửa đêm nửa hôm trời đông tuyết lạnh chạy ra ngoài gọi điện thoại cho em làm gì!”
Dương Tịch bất giác im bặt. Diệp Phiên Nhiên quả thực nhạy cảm quá mức, cô nhận ra cậu co ro cúm rúm phía ngoài phòng trò chuyện cùng cô.
“Phiên Phiên, làm thế nào em nhận ra được vậy?”
“Đây gọi là thần giao cách cảm, hiểu chưa?!” Diệp Phiên Nhiên cười duyên nói: “Được rồi, anh mau về phòng đi, coi chừng cảm lạnh đấy!”
Tuy nhiệt độ bên ngoài rất thấp, trời đông giá rét nhưng câu nói này của Diệp Phiên Nhiên khiến Dương Tịch cảm thấy ấm áp.
Hóa ra, tình yêu có thể phát sáng sưởi ẩm chống lại rét buốt giá lạnh.
“Anh quên chưa nói một câu.” Dương Tịch vẫn chưa chịu gác máy.
“Câu gì thế?” Diệp Phiên Nhiên hỏi.
“Chúc mừng năm mới!” Dương Tịch dịu giọng nói: “Phiên Phiên, năm mới anh mong rằng em sẽ vui vẻ!”
Bên kia đầu dây Diệp Phiên Nhiên đang mỉm cười.
Dương Tịch, em rất vui, bởi vì em có anh!
Chương 26
Mùa xuân năm 2002 đến muộn hơn mọi năm, ngày Lễ Tình nhân rơi vào đúng mùng ba tháng Giêng, Diệp Phiên Nhiên không thể ở bên Dương Tịch nhưng đến phút cuối nhận được điện thoại của cậu, cô thấy rất vui.
Mùng sáu tháng Giêng vốn dĩ là buổi họp lớp đầu tiên của lớp tám trung học năm nhất, Diệp Phiên Nhiên tuy chỉ học ở lớp tám một năm nhưng cô cũng được mời tham dự. Nguyên nhân rất đơn giản, Trần Thần là một trong những người đứng ra tổ chức cuộc họp lớp, lẽ dĩ nhiên hắn sẽ không quên cô. Dương Tịch vẫn đang ở Sơn Đông, mùng tám mới quay về thành phố D, chẳng thể làm gì khác hơn là vắng mặt.
Buổi họp lớp hôm đó được bố trí sắp đặt khá chặt chẽ. Bốn giờ chiều, tập trung trước cửa trường Tam Trung, bảy giờ ăn liên hoan, buổi tối đến phòng KTV ca hát nhảy múa. Mọi người gặp mặt nhau đều niềm nở chào hỏi, quét sạch không khí ngột ngạt trĩu nặng thời trung học. Cả đám bạn túm năm tụm bảy đi tản bộ lại một lần trên con đường rợp bóng râm của ba năm trung học, bọn họ còn chụp hình trước dãy tòa nhà của trung học năm thứ nhất nữa.
Chỉ mới vỏn vẹn nửa năm mà giờ đây đã trở thành ngôi trường xưa. Bọn họ đều đã trở thành những sinh viên đại học “thiên tử tài năng” nay trở về chỉ trỏ giang sơn trước kia với những gian phòng học, sân tập cùng cả hội trường. Thực lòng mà nói, cô không thích về trường Tam Trung, cuộc sống trung học ba năm để lại tận sâu trong lòng cô chiếc bóng. Nếu như có thể được, cô mong rằng mình có thể xóa sạch những tháng ngày không vui tồn tại sâu trong tâm trí. Làm như vậy, có lẽ sẽ khiến cô trở nên tự tin hơn, mạnh mẽ hơn chứ không giống với dáng vẻ nơm nớp lo sợ, chần chừ do dự. Nơi đây tựa như dấn ấn, một ký hiệu nhắc nhở cô từng là một vịt con xấu xí thực thụ, với sự tự ti, ảm đạm, ủ rũ, uể oải, buồn bã, nhút nhát. May mà, cuối cùng cô cũng thoát ra, tất cả đã trở thành quá khứ.
Chính vì nguyên nhân này mà từ khi tốt nghiệp, Diệp Phiên Nhiên chưa hề đặt chân đến thăm viếng thầy cô giáo trung học, cũng không bước vào cánh cổng trường xưa. May mà cũng không có mấy thầy cô nhận ra cô. Học trò trường Tam Trung nhiều vô số kể, cô chỉ là một trong số những học trò không nổi trội nhất mà thôi.
Điều duy nhất khiến cô lưu luyến mái trường Tam Trung chính là nơi đây cô quen được Thẩm Vỹ, Dương Tịch cùng đám bạn Hạ Phương Phi.
Loại mâu thuẫn tâm lý này bỗng chốc khiến cô trở nên trầm lặng, vừa vào đại học cô đã thay đổi cá tính hoạt bát vui vẻ thích nói thích cười. Cố Nhân đi cạnh cô, không nhịn được hỏi: “Nghe nói trước khi tốt nghiệp cậu và Thẩm Vỹ đã chia tay à?”
Đã từ rất lâu rồi đây là lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên nghe thấy tên Thẩm Vỹ thốt lên từ miệng người khác. Cô chưa từng nhắc đến Thẩm Vỹ trước mặt Dương Tịch, hai từ này luôn là điều cấm kỵ giữa hai người. Rất nhiều lần, cô rất muốn hỏi xem Dương Tịch có gặp Thẩm Vỹ tại Đại học Nam Kinh không. Tuy rằng đã chia tay nhau nhưng cô vẫn còn chút nhớ nhung đến cậu ấy, dù sao thì Thẩm Vỹ cũng là chàng trai đầu tiên cô chủ động đem lòng yêu mến. Chú gấu nhồi bông cậu tặng đến giờ cô vẫn đặt trên đầu giường.
“Chia tay trong hòa bình, không có tranh cãi, cũng chẳng có thù hận!” Diệp Phiên Nhiên khẽ đáp. Với Thẩm Vỹ, trong lòng cô mãi mãi tồn tại sự cảm kích, chàng trai tỏa sáng tựa như ánh mặt trời này đã đem đến cho cô mối tình lãng mạn ấm áp tràn ngập ánh nắng mặt trời.
“Thẩm Vỹ quả thực là chàng trai rất tốt!” Cố Nhân nói: “Mình cứ ngỡ rằng hai cậu nhất định sẽ thành đôi!”
Diệp Phiên Nhiên mỉm cười, chụp lấy bàn tay Cố Nhân, chuyển đề tài: “Còn cậu, cuộc sống ở Quảng Đông thế nào rồi? Đã quen chưa?” Cố Nhân thi đỗ vào trường đại học chuyên ngành tài chính tại Mai Huyên, tỉnh Quảng Đông.
“Cậu không biết đâu, tiếng Quảng Đông khó nghe lắm, cũng rất khó học. Lúc mình vừa vào trường, cứ hệt như ông nói gà bà nói vịt vậy!”
“Đâu có, mình thấy bài hát tiếng Quảng khá hay, nhất là nhạc của Trần Bách Cường, Trương Quốc Vinh, rất bất hủ!”
“Tất nhiên rồi, ở Quảng Đông nửa năm, mình biết hát rất nhiều bài nhạc Quảng. Vào phòng karaoke, người ta còn ngỡ mình là người Quảng Đông nữa cơ!”
“Một lát ăn xong, nghe nói là đi hát karaoke đấy, cậu có dịp trổ tài được rồi!”
“Cậu cũng có thể trổ tài nhảy múa.” Cố Nhân mỉm cười: “Mình nghe Trần Thần nói, cậu là nữ hoàng của vũ hội, khiêu vũ rất cừ!”
Trần Thần này mồm mép ghê thật! Diệp Phiên Nhiên vội giải thích: “Cậu ta nói như thể mình giống phụ nữ trăng hoa vậy. Mình chẳng qua là tay khiêu vũ mới học nghề, học đòi theo người ta nhảy điệu Valse, Slow. Sau này, bạn cùng phòng ký túc xá còn kéo mình tham gia đoàn vũ hội... Bài vở khoa Trung văn chẳng mấy áp lực, mọi người ngoài việc bận rộn yêu đương hẹn hò thì chỉ còn biết vui chơi thôi!”
Diệp Phiên Nhiên rất thích không khí khoáng đạt, tự do, thoải mái, không áp lực, chẳng hề có sự vụ lợi toan tính tại mái trường Đại học N. Cô có hàng khối thời gian nhàn tản để đọc sách, nghe nhạc, tán gẫu cùng bạn bè, cùng nhau đi dạo phố, khiêu vũ, trượt băng... Lần đầu tiên cô phát hiện hóa ra cuộc sống vốn là điều tuyệt diệu. Cô nóng lòng muốn tận hưởng từng giây phút đó, nóng lòng học hỏi những điều mới mẻ. Đồng thời, cô còn nhận ra vẻ đẹp cùng sức quyến rũ nữ tính của mình, hoàn toàn thoát khỏi dáng vẻ vịt con xấu xí.
Lẽ dĩ nhiên, còn có cả tình yêu, thứ tình cảm kỳ diệu cảm động nhất.
“Vậy cậu có hẹn hò yêu đương không?” Cố Nhân nhìn bờ môi nhoẻn nụ cười mỉm của cô, như lờ mờ biết điều gì: “Là Dương Tịch phải không?”
“Trần Thần nói với cậu à?” Diệp Phiên Nhiên hỏi rất tự nhiên.
“Không phải, mình tự đoán.” Cố Nhân quay lại nói: “Thật ra hồi trung học năm nhất, mình đã nhận ra cậu ta thích cậu rồi. Sau đó lại nghe nói cậu ta đeo đuổi cậu...” Thực lòng mà nói, thời trung học Diệp Phiên Nhiên là người con gái rất đỗi bình thường, bất kể là tướng mạo hay cá tính, vậy mà người yêu mến cô lại là anh chàng tuyệt vời chẳng có chỗ nào để chê.
“Vậy sao? Cậu cũng nhận ra cậu ấy thích mình ư?” Vậy mà bản thân Diệp Phiên Nhiên lại không có cảm giác gì, lẽ nào người trong cuộc thực sự là người mê muội hay sao?
“Nếu như cậu ta không thích cậu thì sao lại viết những dòng chữ đó trên bảng chứ?” Cố Nhân nói: “Cả lớp chỉ có mình thấy việc đó. Khi đấy mình làm công tác trang trí bảng, giờ trưa mình vào lớp sớm hơn mọi người. Vừa vào lớp liền trông thấy Dương Tịch đang dùng phấn viết hàng chữ trên tấm bảng. Cậu ta viết bằng tay trái, chẳng ai nhận ra cả!”
“Vì vậy mà cậu lên tiếng đòi công bằng giúp mình ư?” Diệp Phiên Nhiên nhớ lại sự việc trước kia, tâm tình hoàn toàn khác trước, không còn cảm giác oán trách mà là sự cảm động. Cách bày tỏ tình cảm của Dương Tịch vừa ngây ngô lại hết sức trẻ con. Nếu như không vì sự đùa giỡn ta quái của Dương Tịch thì cô và Thẩm Vỹ có lẽ mãi mãi dừng lại giới hạn bạn bè thân thiết chứ không hề có bước phát triển cao hơn.
“Không!” Cố Nhân quay sang nhìn cô, đôi mắt rực sáng khiến người ta cảm thấy sợ hãi. “Khi đó, mình cũng thích Dương Tịch, mình giả vờ căm ghét ác cảm với cậu ta vì mình thích cậu ta. Còn nhớ hôm đó, sau giờ tan học cậu ta giằng lấy hộp bút từ tay mình chứ? Đó là lần đầu tiên và duy nhất mình và cậu ta tiếp xúc thân mật, cũng là câu nói đầu tiên cậu ta nói với mình. Phiên Phiên, cậu không biết rằng khi đó mình ghen tỵ với cậu đến thế nào đâu. Bởi vì mình biết rằng người cậu ta yêu mến, chính là cậu!”
“Cố Nhân...” Diệp Phiên Nhiên thả lỏng bàn tay cô ra, sững người hoàn toàn không thốt nên lời. Cố Nhân trong ấn tượng của cô là một cô gái trong lốt giả trai, tinh nghịch thoải mái, nào ngờ một cô gái với cá tính như vậy cũng thầm thương trộm nhớ chàng trai, mà người đó lại là Dương Tịch!
“Phiên Phiên, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó!” Cố Nhân cười nhạt, nói giọng nửa châm biếm nửa mỉa mai: “Chàng trai như Dương Tịch, việc yêu mến cậu ta chẳng phải là chuyện khó khăn gì, năm xưa cậu luôn miệng nói muốn ở bên Thẩm Vỹ, sau này chẳng phải cậu cũng đã đón nhận cậu ta rồi sao?”
Đầu óc Diệp Phiên Nhiên hết sức hỗn loạn, mơ hồ. Có lẽ do bản thân cô quá nhạy cảm, cô cảm thấy lời nói của Cố Nhân hàm ý chỉ trích trách móc cô, cho rằng hiện giờ cô ở bên Dương Tịch xét ở góc độ nào đó thì cô đã phản bội lại tình cảm của Thẩm Vỹ.
“Thẩm Vỹ không học ở Đại học Nam Kinh.” Cố Nhân ngừng trong giây lát, bật mí một bí mật cuối cùng: “Cậu ta không tham dự kỳ thi đại học, cậu ta xuất ngoại rồi!”
Cớ Sao Mãi Yêu Em Cớ Sao Mãi Yêu Em - Tâm Văn