Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương 16 End
B
ốn phía rất yên tĩnh,vô cùng yên tĩnh... Trong lúc nhất thời, sự yên tĩnh này khiến trái tim ThẩmThiên Vi như ngừng đập! Cô không dám mở mắt ra, cô rất sợ vừa mở ra liền nhìnthấy sự thất vọng và ánh mắt khiếp sợ của ba mẹ...
“Hay quá, tôi thắng!Đưa tiền, đưa tiền... Vi Vi, cậu thật sự là đáng yêu đó! Ha ha.”
“Ai!” m thanh thất bạivang lên, “Chị Vi Vi, chị thật là hiền quá, không thể cứ đơn giản như thế mà đểcho tên khốn Thiên Dục kia được như ý nguyện”
“Này này, em gái ThượngQuan, em là không hiểu, cái này gọi là tình yêu như nước thủy triều trào dâng!Vi Vi yêu Thiên Dục đã không ai có thể sánh bằng!”
“Thật là, Vi Vi đángyêu như thế... Sớm biết như vậy tôi nên ra tay trước”
“Đúng là, con gái lớnkhông giữ được mà!”
Mắt đẹp bỗng chốc mởra, Thẩm Thiên Vi không thể tưởng tượng nổi, cô phát hiện phòng khách vốn yêntĩnh, trong nháy mắt có thật là nhiều người! Trừ ba, mẹ, còn có bạn bè củaThiên Dục: Mạc Lân, Duke, Minh Duẫn, Lan Hughes đợi chút...
Hả? Còn có Thượng QuanHi? Rốt cuộc là xảy ra việc gì?
Hơn nữa ba, mẹ lạikhông thất vọng như trong tưởng tượng của cô chỉ là vẻ mặt thất bại giống nhưlà thua cuộc.
“Ba, mẹ...”
Lúc này, Thẩm Thiên Dụcmới ôm lấy bả vai Thẩm Thiên Vi, tức giận nói với mọi người: “Quậy đủ chưa? Đừngcó bắt nạt vợ tôi.”
“Trời trời, không biếtmắc cỡ!” Lan Hughes dùng giọng điệu khiến người khác phải chán ghét, giống ynhư ba hắn! Cả người hắn gần như ngã trên người Minh Duẫn, bĩu môi nói: “Vi Vicòn chưa có gả cho cậu, kêu cái gì vợ chứ! Nói không chừng sau này cô ấy sẽ làvợ của tôi! Có phải không, Vi Vi? Ha ha, thật đáng yêu đó, búp bê đỏ mặt kìa.”
“Cái gì, cậu chán sốngphải không?” Thẩm Thiên Dục ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại âm thầmgiương súng lên, giọng nói lành lạnh từ môi mỏng của hắn phát ra.
“Không có, tôi cònkhông muốn cha tôi tức chết nha, tôi còn chưa chán sống!” Lan Hughes bày ra mộtnụ cười của ác ma.
Còn An Vịnh Tâm thì thấtbại nhìn con gái mình: “Vi Vi à, ba mẹ đều đánh cuộc vào con thế mà mất hết rồi!Mẹ nghĩ con thích hai chúng ta như vậy sẽ không dám mở miệng! Không nghĩ tới,thì ra Thiên Dục so với chúng ta còn quan trọng hơn nhiều...”
“Mẹ!” Thẩm Thiên Vi chođến bây giờ mới phản ứng kịp, đồng thời cô cũng hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra.
Thẩm Thiên Dục cúi người,thở dài, ở bên tai cô nhỏ giọng nói: “Vi Vi ngốc, em còn chưa hiểu sao? Mọi ngườiđã sớm biết rồi! Bảy năm trước anh đã nói... Ba, mẹ sẽ không để ý tới việcnày.”
“Em...” Hốc mắt ThẩmThiên Vi lập tức có chút ướt át, thì ra mọi người không có xem thường mối quanhệ của cô và Thiên Dục, ba mẹ cũng thế... Chỉ có cô tự làm khổ mình, thật làngu ngốc.
Thượng Quan Hi chen quangồi xuống bên cạnh Thẩm Thiên Vi, nịnh nọt nói: “Chị Vi Vi, em với tên nhócThiên Dục kia một chút quan hệ cũng không có! Ý tưởng đó là của hắn, nói là muốnkích thích chị!”
“Thượng Quan Hi!” Cóngười cắn răng nghiến lợi gầm lên.
Xem ra là chơi rất vui,Minh Duẫn cũng bắt đầu nói: “Vi Vi, hôm nay thời tiết thật là đẹp nha, tôi tốtbụng nói cho cô biết một bí mật! Có người vào lúc tám tuổi sợ chị gái của mìnhđang nằm viện không thể thi vào trường học nên đã xâm nhập cơ sở dữ liệu củatrường lấy trộm đề thi rồi đem công bố lên mạng, thế là cuộc thi phải kéo dài mộttuần... Thế là chị gái thân yêu của người nào đó thuận lợi thi tuyển vào trườngcùng hắn đi học mỗi ngày! Hắc hắc, cô xem, người nào đó có phải quá ngây thơhay không? Chẳng lẽ không học cùng nhau thì hắn không thể tự mình chăm sóc chobản thân sao?”
“Minh Duẫn” Giọng nói củangười nào đó càng tăng thêm âm lượng.
“Còn nữa, còn nữa!”Duke sờ sờ cằm, cố làm ra vẻ suy tư nói: “Vi Vi đáng yêu, người nào đó có phảicó khoảng thời gian rất thích đá banh hay không? Thật ra thì hắn không phải làđi đá banh mà là theo chúng tôi đi “trộm đồ” ở chợ đen! Nhưng là sợ chị gáithân yêu biết, cho nên mới giả bộ ngoan ngoãn nói đi đá banh... Chậc chậc, lànhư thế đó. Giữ hình tượng thật là rất vất vả nha”
“Duke!” Rồng bắt đầuphun lửa!
“Đúng rồi, Vi Vi, nụhôn đầu trong đêm giáng sinh có tuyệt không? Lần đầu tiên... Thời điểm đó tênkia có thô lỗ hay không? Chậc chậc, là đàn ông nếu thấy ghen tỵ thì hãy nói đi!Rõ ràng cực kỳ khó chịu với vị đàn anh đẹp trai cao to đó.”
“Mạc lân!” Có người sùibọt mép rồi.
“Ha ha...” Cả nhà cười ầmlên chọc cho Thẩm Thiên Dục muốn phát điên, mỗi một câu “Chị gái thân yêu” cùng“Nội tình” của quá khứ bị vén lên, làm cho hắn dần dần mất khống chế.
“Thiên Dục.” Mặc dùcũng bị cười nhạo đến sắc mặt ửng hồng, nhưng Thẩm Thiên Vi biết, mọi người chỉlà đùa giỡn một chút, cô biết mọi người là khích lệ họ, cho nên cười cười kéokéo Thẩm Thiên Dục đứng dậy, an ủi, “Không cần tức giận bọn họ.”
“Anh mới lười phải tứcgiận bọn họ.” Lửa giận trong nháy mắt liền bị dập tắt, làm cho tất cả mọi ngườiđều ngẩng người.
Quả nhiên sức mạnh củatình yêu không thể coi thường nha!
“Chị Vi Vi, chị có thểchỉ cho em cách làm sao có thể làm cho đàn ông ngoan ngoãn nghe lời hay không?”Thượng Quan Hi cảm thấy rất thần kỳ, tròng mắt u oán liếc xéo người ngồi cáchđó không xa, “Tại sao em làm cái gì thì Mạc Lân cũng không thích em?”
Mạc Lân vốn là đang cườiđùa, khi hắn nghe vậy thì mặt cứng lại, giống như vô cùng thương cảm ThượngQuan Hi.
“Nhìn kìa, hắn lạikhông vui.” Thượng Quan Hi nhíu mày bĩu môi.
Mạc lân lành lạnh nói:“Quậy xong rồi, tôi đi nha.”
“Này, này, chờ em.” Thếlà đôi oan gia ồn ào liền một trước một sau biến mất ở Thẩm gia.
Thì ra, Thượng Quan Hithích Mạc Lân... Thẩm Thiên Vi đối với mình lộ ra một nụ cười khổ, cô lại bịđùa bỡn, nhưng là, cô có thể thấy được, Mạc Lân đối với Thượng Quan Hi cũngkhông phải là không có cảm giác, mặc dù cô không hiểu rõ Mạc Lân, nhưng cô biết...tất cả đàn ông ở đây đều cùng một dạng! Nếu như không quan tâm, sẽ không để mắttới.
“Chúng ta cũng đithôi!” Thẩm Thiên Dục không muốn làm trò cười miễn phí nữa, hắn nắm tay ThẩmThiên Vi rời đi.
“Không được? Mới như thếđã đi rồi!” Thẩm Thiên Vi cùng Thẩm Thiên Dục đều đi rồi, còn có gì vui chứ.Thế là tất cả mọi người bắt đầu rời đi, đến cuối cùng, trong phòng khách chỉcòn lại An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều.
An Vịnh Tâm dựa vào ThẩmTư Kiều than thở, nhưng mà trên mặt lại là nụ cười vui vẻ, “Chồng ơi, hiện tạichúng ta có thể coi là hạnh phúc rồi!”
“Anh vẫn luôn cảm thấyrất hạnh phúc!” Thẩm Tư Kiều ôm bà, hôn lên mái tóc của bà “Trong lòng anh, chỉcần có em là anh đã thấy rất hạnh phúc.”
“Anh thật là hư, khôngquan tâm đến con trai và con gái nhà mình!”
“Chúng nó có suy nghĩ củamình, không cần chúng ta quản, sau này, em chỉ có thể vì anh mà suy nghĩ, khôngcho phép suy nghĩ vì người khác!”
“Được rồi, được rồi,chúng nó đều là người khác.” Tiếng cười vang lên trong phòng khách.
Thời gian tại vườn hoaTường Vi vĩnh viễn đều là thời gian ấm áp, hạnh phúc nhất...
Rời khỏi Thẩm gia, haingười nắm tay nhau bước đi chầm chậm trên con đường nhỏ ở vùng ngoại ô. Vào lúcThẩm Thiên Vi cười trộm lần thứ 101, Thẩm Thiên Dục cuối cùng cũng thất bại dừngbước lại, ôm lấy eo nhỏ của cô, nhìn chằm chằm vào mặt cô: “Em cười đủ chưa?”
Thẩm Thiên Vi mỉm cười,ngẩng đầu lên, đưa tay ôm chặt gáy của hắn, mắt đẹp như hình trăng lưỡi liềmsáng tỏa lộ ra ý cười, êm ái nói: “Thì ra là... Anh đã sớm yêu em nha.”
Cô không biết hắn cũngđã vì cô làm nhiều việc như thế...
Mặc dù mới vừa bị tất cảmọi người đùa giỡn, nhưng là cô nghe được sự chân thật trong đó. Cô vẫn cho làmình mới là người thích đối phương nhất, nhưng thật ra thì không bằng hắn.
“Em bây giờ mới biết!”Môi mỏng của Thẩm Thiên Dục giương nhẹ lên, mở miệng trêu ghẹo, tâm trạng của hắnđương nhiên là rất tốt.
“Đúng vậy, em bây giờ mớibiết.” Thẩm Thiên Vi mang theo sự dịu dàng nhìn chằm chằm vào hắn, vô cùngnghiêm túc nói, “Em thật là ngốc, đến bây giờ mới biết được sự thật. Anh làm emcảm thấy vừa hạnh phúc vừa khổ sở...”
“Hạnh phúc thì có thể,không cho phép khổ sở.” Thẩm Thiên Dục chống lên trán cô, cưng chiều lại bá đạonói.
Cô ngẩng đầu, hôn lênmôi của hắn: “Sẽ không, em không bao giờ khổ sở nữa! Chỉ cần anh không rời xaem, không quên em...”
Xem ra cô còn rất để ýsự kiện kia...
Thẩm Thiên Dục mở miệng,trong nháy mắt biến thành một đứa trẻ làm nũng: “Em vẫn còn giận anh sao? Emyêu, không cần giận anh, như vậy anh sẽ đau lòng!”
“Nghịch ngợm.” Rời đimôi của hắn, cô đưa tay sờ lên lông mày tuyệt đẹp kia “Em không phải tức giận,chỉ là lòng vẫn còn sợ hãi, sợ có một ngày anh sẽ thật sự quên em.”
“Không thể nào! Kiếpnày, kiếp sau, anh đều sẽ không quên em! Nếu như anh quên em thì em cứ việc giếtanh đi”
Cô nghe giọng điệunghiêm túc của hắn, buột miệng cười, “Đừng có nói bậy...” Nằm ở trên ngực hắn,nghe nhịp tim đập, cô nhẹ nhàng thở dài, “Trước kia sao anh có thể nhẫn tâm nhưthế, vừa đi một cái chính là bảy năm! Anh không sợ em sẽ đau lòng đến chết sao?Không sợ em thật sự dứt khoát quên anh, cùng người khác ở một chỗ sao?”
“Em sẽ không như vậy.”Hắn xoa tóc cô khẳng định nói.
Cô cũng cảm thấy rấthoang đường, nhưng giờ phút này nhớ tới bộ dạng ảo não muốn chết của hắn, cô lạikhông nhịn cười được, kéo đầu hắn xuống, tiếp tục hôn, hôn đến khi hắn không thởnỗi nữa mới thôi.
Cô biết, từ nay về sau,hắn nhất định sẽ không ảo não như vậy nữa.
Chỉ là, Thiên Dục củacô... Tại sao lại phải ảo não chứ? Chúng ta còn có rất nhiều rất nhiều cái bảynăm!
Sau này đến lượt em tớiyêu anh, cưng chiều anh, cho anh thật nhiều thật nhiều bảy năm hạnh phúc, haha!
HẾT
Chương trước
Mục lục
Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh
Đường Nhã
Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh - Đường Nhã
https://isach.info/story.php?story=chi_cho_em_cung_chieu_anh__duong_nha