Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 15
uổi sáng Trường đến với tôi bằng khuôn mặt thật quan trọng. Tôi nhìn chàng ánh mắt nhơ ngác dò hỏi. Trường bảo tôi:
- Chiều nay xin phép mẹ, anh đưa em đi chơi.
Tôi cười thật nhẹ, hỏi Trường:
- Anh rủ em đi chơi mà sao mặt anh có vẻ quan trọng thế?
Trường nói:
- Một chuyến đi chơi đặc biệt.
Tôi đùa đùa:
- Thôi, đặc biệt quá em chả dám.
Trường nói nhỏ, thong thả từng tiếng:
- Anh đưa em về ra mắt ba mẹ anh.
Tôi như người hụt hơi trong câu nói của Trường, mắt tôi mở to ngơ ngẩn. Trường bỏ về cho tôi vẫn còn đứng lặng lẽ như người mộng du. Chàng đưa tôi về ra mắt ba mẹ chàng. Để làm gì nhỉ? Đế tiến tới một cuộc hôn nhân hay để ba mẹ chàng cười chê tôi. Tôi vừa mừng vừa lo. Nước mắt cứ chực ứa ra. Sao tôi lại có thế mau nước mắt đến thế được. Trường đã chịu cho tôi biết nhà chàng, gặp ba mẹ chàng, đó không phải là một dấu hiệu đặc biệt cho tình yêu hai đứa hay sao?
Tôi trở vào nhà, lòng cứ rung lên từng cơn hồi hộp. Cầm chiếc áo lên tay chực thêu, tôi lại bỏ xuống, không biết mình sẽ phải làm gì, sẽ phải nói gì khi giáp mặt ba mẹ chàng. Tôi đi đến tủ áo, không có một chiếc áo nào lành lặn hơn chiếc áo mầu nâu để mặc. Tôi vuốt ve tà áo. Mười lần đi chơi với chàng thì hết tám lần mình mặc chiếc áo này rồi. Chiếc áo đã quá cũ trong mắt chàng và sẽ quá tầm thường với ba mẹ chàng. Tôi bỗng nghe ray rứt quắt quay buồn. Hay thôi mình từ chối không đến nhà Trường nữa. Thế nào chàng cũng giận. Tôi sợ chàng giận tôi, tôi sợ Trường bỏ tôi, vì tôi yêu chàng quá thể rồi.
Thục đến đứng sau lưng tôi tự lúc nào mà tôi không hay biết, khi Thục lên tiếng tôi mới, giật mình quay lại:
- Sửa soạn đi đâu mà ngắm vuốt quần áo vậy?
Tôi chớp nhẹ ánh mắt, kéo Thục lại đi văng ngồi:
- Một chuyến đi quan trọng Thục ạ.
Thục nghiêng mái tóc:
- Cái gì nghe hấp dẫn thế.
Tôi nói nhỏ bên tai Thục:
- Đi thăm ba mẹ Trường.
- Ông ấy bảo thế à?
- Ừ.
- Bao giờ đi?
- Chiều nay.
Thục cắn môi có vẻ suy nghĩ:
- Chắc anh chàng xin ba mẹ cưới Diễm đây.
Tôi nhìn Thục nôn nao:
- Mình lo ghê Thục.
Thục cười:
- Việc gì mà lo.
- Họ “phỏng vấn” mình, chả biết mình sẽ đối đáp ra sao.
- Có Trường trả lời hộ.
Tôi lắc đầu:
- Mình đang nghĩ là có nên đến hay không đây.
Thục nhăn mặt:
- Diễm không đến là hỏng việc à. Biết đâu Trường chả thưa trrước với bố mẹ rồi. Diễm không đến là gây ác cảm với gia đình Trường đấy.
Tôi cắn nhẹ sợi tóc giữa hai hàm răng:
- Mình sợ ba mẹ Trường coi thường mình.
- Việc gì mà coi thường?
- Nhà mình nghèo.
Thục cười nhỏ:
- Ăn thua ở Trường tất cả. Diễm ạ.
Tôi nhìn nghiêng qua những dãi nắng chạy dài trên song cửa. Rồi chuyện gì sẽ đến, việc gì sẽ qua. Trường yêu tôi, còn ba mẹ Trường có yêu tôi không, điều đó khiến tôi nản lòng không ít.
Thục chợt đứng dậy bảo tôi:
- Chờ Thục nghe. Thục chạy về nhà một chút rồi qua ngay.
Tôi gật đầu. Những ngón tay dài không hề trau chuốt của tôi chăm chú trong công việc hàng ngày. Thêu những chiếc áo nhỏ xinh xắn một cách thích thú, mắt trông chừng bé Phước lủi thủi với những món đồ chơi Hoàng làm cho em, hay Nhã mua, có khi tôi có khi Trường mua cho Phước.
Thục chạy sang với một túi xách trên taỵ Tôi nhìn Thục đăm đăm. Thục cười, lôi trong túi ra hai chiếc áo dài thật đẹp:
- Hai cái này mình vừa may xong, dài quá mặc không vừa. Diễm mặc thử xem.
Tôi sờ lên lớp vải mịn của chiếc áo dài mầu xanh chai đậm:
- Áo đẹp quá, Thục.
Thục nói:
- Diễm mặc vào đi. Thục chắc chắn là vừa vì mình cùng khổ người như nhau. Diễm chỉ cao hơn Thục một chút xíu.
Tôi ướm thử chiếc áo lên người. Mầu áo nổi bật lên làn da trắng của tôi. Không cưỡng được sự thích thú, tôi chạy vào nhà mặc thử lên người. Chiếc áo vừa khít ôm tròn thân thể tôi. Thục khen:
- Thục nhìn có sai đâu. Vừa ghê.
Tôi gật đầu:
- Vừa thật, mà hơi ngắn.
Thục so vai:
- Thục còn mặc ngắn hơn nữa. Ngang đầu gối ấy chứ.
Tôi hỏi Thục:
- Thục mặc ngắn mà sao may dài thế.
Thục nói:
- Chả biết, chị thợ may quen lần này tự nhiên may kỳ thế.
Tôi nghiêng mình nhìn ngắm trước gương. Chưa bao giờ tôi thấy mình có một vẻ mới lạ như lúc này. Mầu áo làm da tôi hồng lên. Thục bảo tôi:
- Diễm giữ hai áo này luôn đi. Thục chả mặc đến cứ để hoài trong tủ uổng lắm.
Tôi nhìn Thục cảm động:
- Thục cho mình mượn.
Thục gật đầu:
- Diễm cứ giữ mà mặc. Hôm nào muốn mặc quần tây hay áo đầm sang Thục lấy.
Tôi cười rưng rưng buồn, không nói. Tôi vuốt ve hai chiếc áo Thục cho trong bàn tay mà thấy lòng tê tái một nỗi xót xa, tôi nghĩ đến một ngày nào đó... một ngày nào đó tôi sẽ tìm cách trả lại Thục những gì Thục cho tôi. Những ngày nào thân nhau. Những buổi tối tôi, Thục và Trường dắt nhau đi lang thang qua những con đường vắng, ngồi uống nước ở một quán nhỏ bên đường. Thục mua cho tôi những cặp tóc xinh xinh. Tôi nghĩ đến Thục như đã nghĩ đến tình yêu của tôi. Thục đã hiện diện trong tình yêu của tôi một cách nồng ấm, thiết tha. Một hiện diện cho tôi nhớ hoài nhớ hủy cả đời.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi