Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 14
ôi rùng mình, tê dại cả lòng. Một ngày thật gần là bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm nữa hở anh. Chúng mình đã có một năm yêu nhau rồi. Và bây giờ là mùa Thu, những chiếc lá đã bắt đầu vàng hiu hắt trên những nhánh cây. Em đã bắt đầu sang tuổi mười chín ngọt ngào. Bao giờ thì anh cưới em làm vợ như những ước mơ vun bay trong mắt mẹ, trong nỗi đợi chờ xa xót của em? Bao giờ anh? Bao giờ em được làm cô dâu vấn khăn vàng hoàng hậu, với áo đỏ ngập ngừng đứng trước hai họ làm lễ tổ tiên. Bao giờ anh? Bao giờ cho con bé Diễm bắt đầu một cuộc sống khác, với chính mình và những đứa con yêu. Hở anh?
Môi Trường đang tìm môi tôi quấn quit như một loài côn trùng tìm đất bám. Tôi vòng đôi tay ghì sát chiếc gáy cứng của chàng, tôi rướn người ngậm nhẹ lưỡi chàng. Bàn tay Trường tìm khắp thân thể tôi một nơi nào êm ấm nhất để đứng hoài trong ấy. Ủ kín cả đôi tay bò sát của chàng.
Đêm không sáng lắm vì đêm tối trăng. Ánh đèn mờ không đủ sáng để Trường nhìn trong mắt tôi rực lửa đam mê, mà tôi lại nhìn được thân thể chàng rúng động hòa cùng với thân thể mềm như bún của tôi. Tôi muốn được yêu chàng. Thật nhiều và thật nhiều.
Hai đứa buông nhau ra trong tiếng thở dài đứt quãng. Tôi kéo nhẹ lại nếp áo cong cong. Trường bật diêm châm thuốc hút. Khói thuốc bay mịt mờ. Tôi thích được ngửi mùi khói thuốc Trường hút. Nó có một vị gì nồng nồng, cay caỵ Nó quyện với hơi thở chàng bay quyến rủ.
Tôi vòng hai tay lên đầu dựa người vào thành ghế, hát nho nhỏ một bài hát hay hay:
“Anh đi qua nhà em
Cây trúc đào nở những móng tay hồng dưới bóng mái hiên.
Trong thâm tâm của anh.
Cứ ngỡ cô em đang đứng đợi chờ nhìn
nắng mùa Thu quên đi ngày tháng.
Anh đi qua nhà em.
Đi đến giảng đường quên những bạn
bè khi nhớ tên em.
Anh đâu hay nhà em.
Những chấn song xanh nghiêm cấm
giận hờn làm nắng mùa Thu mỏi mệt nhớ thương.
Một đóa hoa vàng.
Bên bồn cỏ thấp.
Như áo em.
Lúc gần anh
Và nắng hanh vàng se nhẹ vào hồn.
Ru tình đầy vơi, ru tình đầy vơi!
Anh đi qua nhà em, đi mãi một mình.
Trên phố lạnh lùng sao phố cứ hoang vu.
Em đâu hay chiều nay.
Có tiếng hát xa xôi ngơ ngẩn lạ lùng.
Tiếng hát vút cao, lòng chợt nhớ em.
Trường chợt vứt mạnh điếu thuốc qua hàng rào thưa rớt xuống mặt đường, mắt chàng sáng:
- Em có giọng hát thật hay.
Tôi cười nhẹ hỏi chàng:
- Thật không đó?
- Thật. Bài hát hay và giọng em cũng hay nữa.
Tôi đùa đùa:
- Em có thể làm ca sĩ được không?
Trường gật đầu:
- Có thể lắm chứ.
Tôi nheo mắt:
- Mộng của em đó.
Mặt Trường chợt tối lại, một nét nhăn thoáng hiện trên vầng trán chàng. Tôi nói vội:
- Em đùa mà anh.
Trường nói:
- Đừng đùa thế, anh không thích.
Tôi ngồi im bên Trường. Một chút gì bâng khuâng làm dài ra khoảng cách giữa chúng tôi. Mắt chàng mở lớn trong đêm tối. Tôi giục chàng:
- Thôi về đi anh, khuya rồi đó.
Trường cười ngắn:
- Anh ngủ bên nhà Ngữ, lo gì đêm khuya.
Tôi so vai:
- Em lạnh và buồn ngủ quá.
Trường đứng dậy:
- Thôi, để anh về vậy.
Tôi đứng lên theo Trường:
- Sáng mai em đi giao hàng thêu, anh đưa em đi không?
Trường hôn nhẹ lên tóc tôi:
- Chắc chắn rồi.
Tôi lách mình vào cửa:
- Ngủ ngon nhé.
Trường nhìn tôi một khoảng ngắn rồi lầm lũi bước đi. Tôi nhìn bóng chàng sau khe cửa, và tôi chợt thở dài...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi