Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sai Phi Dụ Tình
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 14: Ám Sát Hay Là Đùa Bỡn
S
au khi trở lại vương phủ, Bách Lý Hàn liền mang Mạn Sương từ tân phòng ở “Y vân uyển” tới ”Thính phong uyển” (giống Thính Phong Hiên của Tần Mộ Phong nhờ), hơn nữa còn ra lệnh là nếu không có chuyện gì đặc biệt thì nàng không được ra khỏi “Thính phong uyển” dù chỉ là nửa bước.
Đây vốn là chuyện trong dự liệu của nàng, nàng chỉ là một sai phi, không có ý định ở lại tân phòng của hắn. Chỉ là không ngờ Thính Phong Uyển lại hẻo lánh đến như vậy.
Tấn Vương phủ phân làm nội viện và ngoại viện. Ngoại viện vốn là chỗ du ngoạn, ở ngoại viện đều là người làm thuê cùng một ít thị vệ, binh sĩ. Nội viện trừ chủ tử, còn có một ít nha hoàn thị vệ được Tấn Vương tín nhiệm. Mà nàng – chủ nhân trên danh nghĩa, ở chỗ hẻo lánh nhất trong nội viện, cách “Y vân uyển” khá xa, nghĩ đến cách Bách Lý Hàn đối xử với nàng, thà là nhắm mắt làm ngơ đi.
Mạn Sương thản nhiên cười khổ, hắn không nghĩ thấy nàng, nàng làm sao nếm không phải đây?
Hy vọng cha mẹ sớm hồi hương một chút, nàng cũng có thể sớm rời khỏi nơi đây. Đối với Bách Lý Hàn, nàng sớm đã không có một tia si tâm vọng tưởng nào rồi.
Thính Phong Uyển tuy là hẻo lánh đơn sơ, nhưng diện tích vẫn không nhỏ, một cái sân thật to, vài cây hoa quế loại cổ thụ, dưới ánh mặt trời rực rỡ, rọi xuống mặt đất tầng tầng lớp lớp bóng cây. Góc tường phía tây có mấy trăm can trúc thúy che bóng.
Đưa mắt nhìn quanh, cả sân chỉ là một mảnh lục ý, không có một đóa hoa hồng trang điểm. Nếu là nữ tử bình thường chắc chắn sẽ không thích, nhưng Mạn Sương bẩm sinh không thích hoa hồng, đối với mấy trăm can thúy trúc thật ra cực kỳ yêu thích.
Có ba gian phong chính, còn có một gian bếp nhỏ, vậy là Mạn Sương không sợ đói đến bất tỉnh thêm lần nữa rồi.
Mạn Sương tự mình động thủ, cùng Hồng Ngẫu dọn dẹp thỏa đáng xong, liền ngồi xuống.
Ngày thứ hai, Bách Lý Hàn phái tới hai nha đầu cấp thấp cho các nàng, phụ trách việc mua đồ dùng cần thiết hàng ngày, những việc còn lại vẫn do Hồng Ngẫu một tay đảm đương.
Cuộc sống trôi qua thanh nhàn như nước, thích ý thản nhiên. Sống cuộc sống nhàn tản thong thả, Mạn Sương cảm giác mình như dược thảo để trong kho lâu ngày, sắp mốc meo lên rồi.
Hồi còn ở nhà, Mạn Sương nếu là không phải vội vàng chăm sóc dược thảo, thì đến dược phòng của sư huynh chẩn bệnh cho người, bằng không liền cùng Hồng Ngẫu lên núi hái thuốc. Hôm nay ngồi không, giống như bị giam vậy.
Cũng may tính tình Mạn Sương vốn nhàn tĩnh, có thể chịu được, chỉ có Hồng Ngẫu là không chịu được, lúc nào cũng cười khổ một cách méo mó.
Ba ngày sau khi, rốt cục phải về nhà.
Sau khi xuất giá ba ngày, cô dâu mới phải cùng phu quân về nhà mẹ đẻ tỉnh thân, gọi là hồi Trữ.
Mạn Sương hồi Trữ, đương nhiên là không có phu quân về cùng. Bách Lý Hàn đồng ý lưu nàng tại vương phủ đã là tốt lắm rồi, làm sao có thể bồi nàng hồi Trữ. Mạn Sương vốn cũng không có hy vọng xa vời, cũng may nàng đã sớm nghĩ ra cách giải thích với cha mẹ.
Sáng sớm, Mạn Sương liền cùng Hồng Ngẫu thu thập thỏa đáng, ngồi trên xe ngựa vương phủ, trở về Bạch Phủ.
Bạch Phủ vẫn như cũ, chỉ có điều thiếu đi một người là nàng.
Nhìn thấy cha mẹ, Mạn Sương chợt có cảm giác như được trở lại thế giới xa cách đã lâu, như thể không phải mới chỉ có mấy ngày không gặp. Nước mắt chảy ra như suối, suy nghĩ muốn trốn đi mãnh liệt trào lên, mấy ngày nay nàng đã chịu rất nhiều ủy khuất lắm rồi.
Mạn Sương cố gắng ngăn cảm xúc, mãnh liệt cố nén dòng nước mắt ngược vào trong, nàng không thể để cha mẹ nhìn ra bất cứ cái gì.
Bạch phu nhân hỏi, vì sao Tấn Vương không có cùng nàng trở về.
Mạn Sương cười cười, nói: “Nương, Tấn Vương vốn muốn tới, nhưng trước khi xuất phát, bị Hoàng thượng triệu vào trong cung rồi, có thể là có chuyện rất quan trọng. Hắn nhờ Sương nhi hỏi thăm hai người.”
Bạch phu nhân không truy cứu thêm nữa, sắc mặt Bạch Lộ có chút hổ thẹn, nhưng mà hắn cũng không truy cứu thêm, dù sao cũng là Tấn Vương cầu Hoàng thượng tứ hôn, nhất định hắn sẽ không bỏ rơi Sương nhi.
Mạn Sương cùng cha mẹ dùng cơm trưa, không biết “Lưu danh y quán” của sư huynh gần đây tình hình như thế nào, liền cùng Hồng Ngẫu ngồi xe ngựa tới y quán.
“Lưu danh y quán” trên thực tế vốn là sản nghiệp của Bạch Phủ, bởi vì ngự y không được tự mình mở y quán riêng, Bạch Lộ liền dùng danh nghĩa của đồ đệ Đoạn Khinh Ngân mở, trên thực tế Bạch Lộ cùng Đoạn Khinh Ngân đều không rảnh quản lý, đều là Mạn Sương ở y quán chẩn mạch cho người.
Sắc trời hôm nay tốt lắm, ánh nắng rất tươi đẹp, chiêu bài của “Lưu danh y quán” dưới ánh mặt trời, lóe ánh vàng rực rỡ chói lọi.
Tiểu nhị trong điếm vừa nhìn thấy Mạn Sương cùng Hồng Ngẫu tiến vào, liền hiện lên vẻ mặt vui mừng.
“Tiểu thư, ngươi đã tới, gần đây có nhiều người bệnh cứ nhất định phải tìm người xem mạch.” Dược xoa đi lên nói.
Dược xoa vốn là người hầu tùy thân của Đoạn Khinh Ngân, bộ dáng cực kỳ kỳ quái, tóc hồng, diện mục có chút dữ tợn, nhưng từ đáy lòng lại cực kỳ thiện lương. Chỉ có bộ dáng hung ác, người bệnh mới tới thường là không dám cho hắn xem mạch. Kỳ thật dược xoa đã đi theo Đoạn Khinh Ngân rất nhiều năm rồi, y thuật của hắn không tệ chút nào.
“Dược xoa, mấy ngày này đã khiến ngươi khổ cực rồi, chỉ sợ sau này, y quán đều phải do ngươi quản lý.” Mạn Sương thở dài nói, tối thiểu mấy ngày này nàng cũng không thể tới y quán được.
Dược xoa vẻ mặt khổ sắc nói: “Tiểu thư, ngươi không có ở đây, người đến xem mạch ít đi rất nhiều.”
Mạn Sương nói: “Không sao, chỉ cần ngươi chú ý xem mạch, rồi mọi người lại đến.”
Đang nói, có người đến mua thuốc, dược xoa liền bận rộn đi phối dược.
Một tiểu cô nương đột nhiên chạy tới y quán, lôi Mạn Sương ra ngoài.
“Tiểu muội muội, chuyện gì hả?” Mạn Sương nhẹ giọng hỏi.
Tiểu cô nương cực kỳ đáng yêu, mặc một bộ quần áo vải thô, vừa đã biết là con nhà nghèo.
“Ngươi là Bạch cô nương sao?” Tiểu cô nương nhẹ giọng hỏi.
Mạn Sương nói: “Đúng vậy, ta là Bạch cô nương, ngươi tìm ta có việc sao?”
“Bạch cô nương, nghe nói y thuật của ngươi rất cao, có thể cứu nương của ta được không, bệnh của nương ta rất tệ rồi.” Tiểu cô nương nghẹn ngào nói, hốc mắt đã chảy dài hai hàng lệ, vừa nói vừa dập đầu rầm rầm. Tay dính đất, mặt cũng dính đất, cực kỳ đáng thương.
Mạn Sương ngồi xổm xuống, dùng khăn tay lau đi nước mắt trên mặt tiểu cô nương, hỏi: “Tiểu muội muội, đừng khóc, nương ngươi đang ở đâu?”
“Nương ta ở nhà, nhà của ta cách y quán không xa, trong ngõ bên cạnh thôi. Bạch tiểu thư, ngươi nhanh đi cứu nương ta đi!” Tiểu cô nương lôi kéo quần áo Mạn Sương, kéo về phía ngoài.
Hồng Ngẫu đang băng bó vết thương cho một bệnh nhân, vô cùng bận rộn, Mạn Sương liền không quấy rầy, dù sao cũng không xa, trong chốc lát chắc sẽ trở về. Nàng cầm túi thuốc tùy thân, theo tiểu cô nương đi ra ngoài.
Đường quả nhiên không xa, chỉ chốc lát sau liền đi vào một hẻm nhỏ.
Đó là một hẻm nhỏ đến nỗi ánh mặt trời cũng không chiếu vào được, hẹp dài, hai bên đều là tường cao màu xám. Bệnh cạnh tường cao có rất nhiều cành lá vươn ra, càng che đi ánh sáng khiến hẻm nhỏ trở nên tối tăm lạnh lẽo u ám.
Mạn Sương vì lo cho người bệnh, đi rất nhanh, bộ quần áo trắng lướt đi trong con ngõ nhỏ tối tăm như mây trời lướt qua.
Tiểu cô nương đột nhiên buông tay chạy biến đi, Mạn Sương bỗng nhiên có cảm giác không đúng, con hẻm này quá tối tăm, hơn nữa, nhìn qua cũng biết là ngõ cụt, không có ngôi nhà nào bên trong.
Xoay người nhìn lại, có một người không biết đứng sau lưng từ bao giờ, mặc một bộ quần áo đen, lẳng lặng đứng đấy, không nhúc nhích, như thể một bức họa.
Trái tim Mạn Sương đột nhiên lạnh ngắt. Người này, có chút quỷ dị.
Khi tiểu cô nương chạy đến bên người hắc y nhân, người nọ liền ném xuống đất vài đồng tiền. Tiểu cô nương ngồi xuống nhặt đồng tiền lên, khuôn mặt nhỏ nhắn cười như hoa nở. Tiểu cô nương đứng dậy, liên tục nói cảm ơn cảm ơn. Sau đó liền chạy ra khỏi hẻm nhỏ.
Hẻm nhỏ chỉ còn Mạn Sương cùng hắc y nhân.
Dĩ nhiên rút lui! Nàng thật sự là không đủ cảnh giác, nhưng mà, ai mà ngờ được lại có kẻ lợi dụng cả tiểu hài tử đáng thương để gạt nàng.
Gió nhẹ thổi qua, lá cây khẽ xào xạc, càng làm không khí thêm phần kinh dị
Người trước mặt, dáng cao lớn, nhìn qua vô cùng phong độ. Trên đầu đội nón, che khuất gương mặt của hắn, chỉ lộ ra cằm cùng đôi môi rất đẹp.
Chỉ nhìn đôi môi mỏng gợi cảm này, cũng biết hắn có vẻ ngoài vô cùng đẹp.
Mạn Sương tự hỏi mình chưa từng đắc tội với người nào, không biết vì sao lại bị người lừa gạt đến nơi đây. Người này, muốn làm gì? Không phải là muốn giết nàng đi.
Ý niệm này vừa xuất hiện, Mạn Sương liền thấy tay người kia lóe lên một luồng hàn quang, một đạo hàn quang theo gió lao về phía nàng.
Trong lòng Mạn Sương phát lạnh, nghĩ thầm, chẳng lẽ mình lại bỏ xác nơi đây.
Chỉ nghe leng keng một tiếng, đoản kiếm không xuyên vào người nàng, lại đâm vào tường, xuyên vào rất sâu, có thể thấy được người này võ công không kém.
“Ngươi, vì sao phải giết ta?” Mạn Sương hỏi.
Người nọ cũng không trả lời, từng bước từng bước đi về phía Mạn Sương, lộ ra đôi môi đang cong lên như vầng trăng non, hiển nhiên là hắn đang cười
Nghịch Thiên Giả
12-28-2010, 02:00 PM
Sai Phi Dụ Tình
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sai Phi Dụ Tình
Nguyệt Xuất Vân
Sai Phi Dụ Tình - Nguyệt Xuất Vân
https://isach.info/story.php?story=sai_phi_du_tinh__nguyet_xuat_van