Mưa Nguồn epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 14
húc và Kiệt rủ nhau đến trụ sở Nguồn Vui. Bận học thi, hai anh em đã lâu không tới họp mặt với các bạn. Hôm nay mùa thi cử đã xong, Phúc và Kiệt đều gặt hái được thành quả tốt đẹp. Trên đường đến trụ sở Phúc nhắc lại câu hỏi mà anh nói với Kiệt không biết bao nhiêu lần:
- Liệu bọn họ có hưởng ứng không cậu?
Kiệt phát một cử chỉ mơ hồ:
- Ai mà biết được? Mình cứ hỏi thử họ xem. Còn tớ, chắc chắn là tớ cùng phe với cậu rồi.
- Cám ơn bồ, nhưng tớ ngại quá cậu ạ.
- Ngại gì?
- Ngại không làm nên trò trống gì!
Kiệt cười:
- Dĩ nhiên là không làm được gì to tát, bất quá chúng mình chỉ dọn quang các chỗ đổ nát; sửa sang tàm tạm với các vật liệu sẵn có; cọ rửa sạch sẽ nhà cửa và khai thông cống rãnh v.v… Nhưng cậu đã báo cho anh bạn ….chăn bò của cậu biết chưa?
- Chưa. Tớ muốn dành cho hắn một sự ngạc nhiên thích thú. Tớ hẹn hắn đến mùa hè. Bây giờ chắc hắn đang mong.
Một quãng ngắn im lặng, rồi Kiệt nói:
- Kể ra, cậu có ý kiến hay thật.
Phúc vỗ tay lên trán:
- Tớ còn khối ý kiến hay ở trong này!
Kiệt cười hóm hỉnh:
- Có màu không?
Phúc tròn mắt:
- Ý kiến cũng có màu nữa à?
- Ừ! Ý kiến của tớ luôn luôn thể hiện thành màu sắc! Chẳng hạn như nếu được tự do tô điểm cho thôn Tân Lập có một bộ mặt mới, trẻ trung, yêu đời, tớ sẽ phết lên mỗi cánh cửa một màu sơn!
- Tếch ni co lo!
- Ừ! Nhưng cậu đừng lo, màu sắc tớ dùng sẽ rất hòa hợp ….
- Như những bức tranh lập thể của cậu!
Kiệt say sưa:
- Rồi cậu xem, kết quả sẽ ác liệt vô cùng.
- Dĩ nhiên! Nhưng phải có sự đồng ý của gia chủ. Đã có ai cho phép cậu chưa?
- Ừ nhỉ!
Cả hai nhìn nhau cười thật vui. Phúc tiếp nối câu chuyện bỏ dở:
- Cậu thấy không, đây cũng như mình dự vào cuộc chơi lớn vậy, một cuộc chơi hữu ích và không kém phần hào hứng. Hồi nhỏ tớ rất thích chơi trò xây cất. Tớ nhặt những mẩu gỗ vụn, những nắp chai chồng thứ nọ lên thứ kia để cất thành những ngôi nhà tưởng tượng. Bây giờ thì chúng mình làm thực sự, xây lại những vách nhà đổ nát bằng vôi gạch hẳn hoi. Tớ thông cảm nỗi ưu tư của Thái, không thể để cho một thôn xóm tàn lụi đi được. Tụi mình sẽ làm cho nó hồi sinh …. Chỉ mong có các bạn kia hưởng ứng là được.
Phúc và Kiệt chỉ gặp có ba người là Tân, Đông và Sĩ ở trụ sở. Mới nghe nói họ đã hoan nghênh ngay.
- Sửa sang lại một thôn ấp bỏ hoang à? Ồ, vui đấy nhỉ!
- Tưởng gì! Việc này đâu có khó! Dễ ợt!
- Nhưng tụi này làm sao tham gia được? Có va-căng, nghỉ hè như tụi học sinh các cậu đâu!
Phúc nói:
- Đừng lo, tôi sẽ nhờ ba tôi can thiệp, xin phép hộ các anh. Với lại như các anh đã rõ, chúng mình chỉ cần ít ngày làm lấy trớn khua động mọi người từ dân ấp đến các vị đã hứa hẹn giúp đỡ nhưng vẫn cứ để chồng hồ sơ nằm hứng bụi trên bàn!
- Nếu vậy chúng tôi sẵn sàng.
Phúc xiết chặt tay ba anh bạn công nhân:
- Cám ơn các anh đã sốt sắng hưởng ứng. Còn Thọ và Miên đâu nhỉ …. Các anh có biết tại sao hai bồ ấy vắng mặt không?
Tân thợ mộc đáp:
- Thọ bị đau. Tôi gặp má anh ấy sáng nay bảo anh ấy bị cảm.
- Anh biết nhà Thọ không?
- Hắn ở cuối phố chợ, số nhà 203B.
Phúc sốt ruột muốn công việc tiến hành ngay, nên bảo Kiệt:
- Tụi mình đến thăm Thọ đi.
Kiệt gật đầu:
- Cũng được, và nếu còn rộng thì giờ mình lại nhà Miên luôn.
Tân, Đông, Sĩ đưa mắt nhìn nhau với vẻ ngại ngùng khó hiểu.
- Thằng Miên! ….Nó ……
Kiệt hỏi:
- Có chuyện gì thế? Hình như dạo này Miên ít lại chơi với chúng mình thì phải?
Đông thợ nề đáp:
- Đã hơn tháng nay nó không đến trụ sở.
- Tại sao vậy?
Sĩ thợ khóa nhún vai:
- Người ta đồn đãi về nó nhiều chuyện …
- Những chuyện gì?
- Ồ! …. những chuyện không đâu, chưa chắc là đã có thật!
Trước những câu trả lời úp mở, nói bằng giọng miễn cưỡng, Kiệt không gặng thêm nữa. Anh hỏi:
- Các cậu biết nhà Miên chứ?
Ba anh kia hất cằm hỏi nhau:
- Cậu biết nhà thằng Miên không?
- Không!
- Tớ cũng vậy.
Phúc thốt giọng ngạc nhiên:
- Ủa, bạn đồng nghiệp với nhau, mà không anh nào biết nhà Miên à?
Tân thợ mộc cãi:
- Bộ cậu biết hết chỗ ở của các bạn cùng trường với cậu hả? Với lại thằng Miên là do thằng Thọ dẫn đến nhập bọn. Thấy nó có vẻ ít nói nên tụi này cũng chỉ biết sơ sơ vậy thôi. Hình như lúc này nó đang thất nghiệp ….
Kiệt nói:
- Tớ cũng nghe như vậy, nên mới tính rủ hắn dự cuộc …
Đông thợ nề bĩu môi:
- Liệu nó có giúp ích được gì không?
Phúc đáp thay bạn:
- Miên nó cao lớn khỏe mạnh, có thể giúp vào các công việc nặng. Còn các anh cứ nhất định thế nhé.
Ba người kia cùng gật đầu cả quyết:
- Nhất định rồi!
- Cứ yên trí!
- Tụi này sẵn sàng mà!
Thêm một lần nữa xiết chặt tay nhau, Phúc giao hẹn:
- Tuần tới, sẽ bắt tay vào việc. Các cậu nhớ sửa soạn sẵn đi, để có thể khởi hành vào chiều thứ bảy, khoảng 4 giờ!
Mưa Nguồn Mưa Nguồn - Bích Thủy