Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cây Xương Sườn Thứ Hai
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 14
B
uổi tối ở sở cảnh sát bận đến gần chín giờ, nhận được điện thoại của Vương Thục Hiền, nói là buổi chiều bị trật cổ chân, trước tiên Trì Đông Chí cố gắng kết thúc hết công việc sau đó thuê xe đi về nhà mẹ chồng.
Phòng khách rất tối, chỉ mơ hồ thấy trên ghế sa lon có một bóng dáng ngả nghiêng, Trì Đông Chí lo lắng tình trạng thương tích của Vương Thục Hiền, cũng không còn lưu ý vật dưới chân, đi mấy bước liền đụng vào một cái gì đó khiến cho cô mất thăng bằng, cảm giác có vật nặng rơi xuống đất, bắp đùi cạnh ngoài lập tức trở nên đau rát.
Đèn phòng khách được bật sáng lên, Lương Hạ Mạt mới vừa tỉnh ngủ, thấy một đôi mắt đang nhìn thẳng vào mắt cô, thật lâu sau mới hoàn hồn lại vội đi tới kiểm tra thương thế của cô.
"Có bị thương ở đâu không? Cho anh nhìn xem."
"Không cần."
_Truyện được chuyển thể và đăng chính thức tại diễn đàn Lê Quý Đôn bởi Thiên Yết_
Trì Đông Chí hất tay của anh ra, đứng lên, thân thể có chút không vững.
"Đụng cái gì, lại bướng bỉnh rồi, nghe lời anh."
Không nói lời nào, Lương Hạ Mạt cúi xuống bế cô vào phòng ngủ, gần như cởi quần của cô ra, kiểm tra khắp cơ thể một lần. Bắp đùi cạnh ngoài đã hơi sưng lên, có vết bầm tím rất to.
Trì Đông Chí có chút dở khóc dở cười, động tác này quen thuộc, giống như là bọn họ đã quên đi việc hai người đang suy nghĩ đến vấn đề ly hôn.
Cho tới bây giờ Lương Hạ Mạt cứ như vậy, chỉ cần anh nguyện ý, dịu dàng có thể ngán chết người, mặc kệ việc cô khước từ hay không quan tâm, anh đều có thể trưng bộ mặt vô lại mà nắm lấy, tính trẻ con đổ thừa, làm cho người ta ngay cả cự tuyệt cũng không nhẫn tâm.
"Ngoan nào, để anh giúp em."
Lương Hạ Mạt cố ý đem kéo dài âm thanh của chữ cuối, mặt cười đểu, anh liền kết luận Trì Đông Chí không có sức chống cự lại anh. Quả thật như thế, cô gái này không hề lên tiếng nữa, thật ra thì Trì Đông Chí là không dám ở nhà Vương Thục Hiền gây ra động tĩnh quá lớn, huống chi ga giường đã lăn lộn mười năm, coi như vứt ga giường sớm cũng đã bị anh nhìn hết cả trong lẫn ngoài rồi, huống chi giờ lại chưa ly hôn, nói thêm nữa thật sự là không cần thiết.
"Thứ gì vừa rồi để trong phòng khách hả?"
"Hành lý, anh chuyển về ở mấy ngày, cổ chân mẹ bị trật khá nghiêm trọng."
Lương Hạ Mạt giống như là chột dạ, cúi đầu, tay vân vê bắp đùi mềm nhũn của cô, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn cô.
Vậy nên Lương Hạ Mạt thu hồi hết sự khó chịu cùng móng vuốt lại, khiến Trì Đông Chí không cầm được sự chua xót trong lòng.
"Anh trở về quân đội đi, em tới đây chăm sóc."
"Vậy thì chúng ta cùng nhau đi."
Lương Hạ Mạt nói nhỏ, đầu cúi thấp hơn, giống như là đứa bé làm chuyện sai lầm rốt cuộc hiểu rõ mẹ không để ý tới mình nữa, tất cả quật cường và cứng rắn đều thu vào, chỉ còn lại sự dè dặt. Trì Đông Chí phỏng đoán qua lâu như vậy có lẽ anh đã nghĩ thông suốt, hơn nữa bên cạnh anh còn có một người tự xưng là Gia Cát Lượng, cho nên thái độ của anh mới mềm như vậy.
"Thế nào tự nhiên nghe lời như vậy? Có phải anh lại nghĩ ra biện pháp gì đó hay không? Hạ Mạt, vấn đề giữa chúng ta không nên để người khác can thiệp vào."
"Không phải vậy không phải vậy, phải..... Anh, nhớ em."
"Hạ Mạt......"
"Chắc em chưa ăn cơm tối? Đợi anh đi làm cho em một bát mì."
Lương Hạ Mạt nói xong dường như lẩn tránh cái gì đó, anh chạy đi, vành tai, chóp mũi đột nhiên đỏ ửng. Trì Đông Chí xoa xoa ngực, nơi đó nhảy dữ dội, thật là mấy chục năm cũng như một ngày, không có tiến bộ.
_Truyện được chuyển thể và đăng chính thức tại diễn đàn Lê Quý Đôn bởi Thiên Yết_
Thừa dịp này cô lặng lẽ vào phòng ngủ của Vương Thục Hiền, bà ngủ không yên, chân mày hơi nhíu lại, Trì Đông Chí đi tới nhẹ nhàng chà xát chỗ chân mày. Bà đối với cô so với mẹ ruột mình còn đào tim móc phổi (đối xử thật lòng từ trong tim ), Trì Đông Chí thường xuyên suy nghĩ, nếu như không phải là bởi vì bà, cô và Lương Hạ Mạt có thể kiên trì kéo dài cuộc hôn nhân này đến tận bây giờ?
Nhớ đoạn thời gian cô bị sảy thai, Lương Hạ Mạt luôn lấy cớ bận bịu ở lại bộ đội không trở về nhà, chỉ có một mình bà bên cạnh chăm sóc cô, cái gì cũng không cho phép cô làm, hận không thể đến băng vệ sinh cũng tự mình giúp cô đổi. Quả thật một lần sảy thai là còn phải được chăm sóc kỹ hơn những người ở cữ. Hơn nữa, cũng không còn nói thêm một câu nào tốt giúp Lương Hạ Mạt. Cho nên hiện tại, nếu như ly hôn, cô không biết mình nên mở miệng thế nào cùng bà?
Sức tay vô cùng nhẹ, nhưng vẫn là đánh thức Vương Thục Hiền, mắt không có mở ra, kéo tay Trì Đông Chí mè nheo:
"Đông Tử, con tới rồi à."
"Mẹ."
Trì Đông Chí đỡ Vương Thục Hiền ngồi dậy, tựa người vào đầu giường, đem gối đầu nhét vào phía sau bà,
"Trừ thương tích ở chân, còn có nơi nào bị thương không mẹ?"
"Sau lưng có chút xây sát, Hạ Mạt đã giúp mẹ bôi thuốc, không có việc gì lớn."
"Về sau trong nhà có việc gì thì mẹ gọi điện thoại cho con với Hạ Mạt, đừng tự làm một mình."
"Các con cũng bận, sao chuyện gì mẹ cũng có thể gọi các con tới."
Trong lòng Trì Đông Chí đau xót, nước mắt liền chảy xuống, trước kia đã nói rất nhiều lần rồi, muốn dẫn bà theo ở cùng bọn họ, nhưng Vương Thục Hiền không đồng ý, không phải là đuổi bọn họ dọn ra ngoài để mình ở lại, nhưng Trì Đông Chí hiểu, bà áy náy vì thái độ của Lương Hạ Mạt đối với cô, không muốn ở chính giữa làm khó, định nhắm mắt làm ngơ.
"Mẹ, công việc ở căng tin đừng làm nữa, con đem tiền lương của con đưa ẹ, mẹ bây giờ như vậy con không yên lòng."
"Mẹ muốn tiền lương của con làm gì."
Vương Thục Hiền tức giận gõ một cái vào đầu của cô.
"Mẹ có tiền hưu trí, hơn nữa đám nhỏ kia cũng đã quen với tay nghề nấu ăn của mẹ, công việc ở nơi đó cũng chỉ là để có chuyện làm, nếu không nhàn rỗi lại sinh bệnh, hai con nếu là có thêm đứa bé mẹ liền......"
Nói đến đây chợt bà dừng lại câu chuyện, sắc mặt của Trì Đông Chí thoáng chốc tái nhợt, Vương Thục Hiền có chút khó chịu kéo tay của cô qua,
"Đông Tử, mẹ không nên nói những thứ này, mẹ không cố ý."
"Mẹ.. con hiểu biết rõ."
Làm sao bà có thể không nghĩ đến có thêm đứa cháu chứ? Nhưng cô vì còn nghĩ đến tâm tình của mình, chưa từng nhắc tới chuyện này. Trì Đông Chí thoáng một nụ cười, cô có thể hoài nghi bất luận kẻ nào đối với mình có ý xấu, nhưng Vương Thục Hiền thì không.
Cuối cùng Lương Hạ Mạt cũng bê bát mì trứng gà nóng hổi đi vào, nhìn thấy vợ mình vùi đầu trên đùi của mẹ mình, tình cảnh kia thấy thế nào cũng là mẹ con, tuyệt đối không giống như mẹ chồng nàng dâu.
"Đông Tử, tới đây ăn mì đi, anh nấu nhiều lắm."
Đúng lúc Vương Thục Hiền cũng đói bụng, không ngờ được là hai người đang giận dỗi, muốn hòa giải bầu không khí, cũng gắp một chén nhỏ ăn, lát sau lại bày ra vẻ mặt mệt mỏi, đuổi hai người đi nghỉ ngơi, nói mình cũng buồn ngủ.
Bây giờ đối với hai nguời mà nói, ở cùng một chỗ cũng có chút lúng túng, nhất là Lương Hạ Mạt, tay chân cũng chẳng biết để chỗ nào, thấy anh như vậy trong lòng Trì Đông Chí càng khó chịu mà không thể nói ra. Trước kia một ngày không ở cùng nhau liền muốn gặp nhau, ai có thể nghĩ tới là hôm nay hai người đã ở riêng, cuộc hôn nhân này đang ở bờ vực lung lay sắp rã.
" Ngủ thế nào?"
Trì Đông Chí trầm mặc lên tiếng hỏi trước.
"Cái gì mà ngủ thế nào?"
Lương Hạ không hiểu ra sao.
"A a, anh...... Anh ra ghế sa lon ngủ."
Trì Đông Chí cười khổ, không ngờ bọn họ trở nên khách khí như vậy, xem ra lần này thật đúng là dọa anh, tên khốn này thế nhưng cũng có ngày hôm nay.
"Thôi, mẹ sẽ phát hiện, anh tìm thêm cái chăn thôi."
Lương Hạ Mạt liên tục gật đầu không ngừng, giống như đứa nhỏ sau khi làm sai liền lấy lòng mẹ. Ban đêm bình an vô sự ( không có chuyện gì sảy ra ), đây cũng là ngoài suy nghĩ và dự đoán của Trì Đông Chí, cô vốn cho là anh còn có thể giống như kiểu trước đây đeo bám mình dai dẳng. Ban đầu đã suy nghĩ, nếu anh còn như vậy cô liền trực tiếp đạp xuống giường, không ngờ tối nay anh lại rất đàng hoàng.
_Truyện được chuyển thể và đăng chính thức tại diễn đàn Lê Quý Đôn bởi Thiên Yết_
Trì Đông Chí thoạt nhìn thì gầy còm,nhưng ngược lại thật sự là người rất khỏe mạnh, đoán chừng là bởi vì từ nhỏ đã đi học Taekwondo với Lương Hạ Mạt. Ban đầu ở trong học viện quả đấm là phải có tính cứng rắn, hơn nữa còn có phần che chở, nếu như Lương Hạ Mạt bị ai đó nói, không đợi anh nổi giận, quả đấm của Trì Đông Chí đã vung lên, từ từ mọi người không nói con gái nhà họ Trì là vợ của con trai họ Lương nữa, mà họ nói, "Ơ, đây không phải là người yêu của Trì Hoãn Đông nhà nàng sao?."
Anh nhớ trước kia Lương Hạ Mạt tiếng tăm lừng lẫy một vùng, lại bị người ta nói thành dạng mặt trắng nhỏ ăn cơm chùa ( tiểu bạch kiểm_trai bao ), trở về liền tức giận với Trì Đông Chí, cũng tức giận chính bản thân mình, liền tìm cách phá hỏng danh xưng (tên gọi) này!!
Gần đây cô thường mất ngủ, ước chừng là bắt đầu già rồi, vô tình hay cố ý sẽ nhớ tới những chuyện xưa như vậy, hình như mỗi một năm, mỗi một ngày, chuyện cô nhớ lại luôn là giây phút bên cạnh anh, cũng không biết anh là kỷ niệm, hay kỷ niệm lại chính là anh.
Cuối cùng Lương Hạ Mạt đã ngủ say, Trì Đông Chí nghiêng người ngó mặt anh, to gan nhìn gò má anh.Cái trán bóng loáng, sống mũi thẳng tắp, mỗi đường nét cấu tạo luôn luôn là đẹp mắt như vậy, nó đã in sâu ở trong đáy lòng cô, cũng làm cho mọi người nghĩ rằng anh sinh ra là để dành cho cô.
Nếu như không phải là yêu, trọn đời này liền tình nguyện đần độn u mê, ga giường lăn lộn, cãi nhau, hợp nhau như thế nào cũng là cả đời. Yêu sâu đậm một người, đôi lúc cũng không phải là một chuyện tốt.
Đã nhiều năm trôi qua, Trì Đông Chí vẫn cho rằng tình cảm thuộc về cô mãnh liệt và đã có từ bé, không phải là cô không thể sống được nếu không truy đuổi phần tình cảm này,mà từ khi cô chào đời nó đã là bản năng, trừ anh ra, không thể là ai khác!
“ Có chết cũng không đổi, thâm tình không dứt...... ’’ vậy mà bây giờ bọn họ đã sắp bỏ qua phần tình cảm kia, gặp nhau quá sớm, khi hai người đều không đủ mạnh mẽ, không đủ trưởng thành, không đủ lý trí để chiếm giữ tình yêu này, chính giữa tâm điểm thì bọn họ cho nó rèn luyện, lại không tự bảo vệ mình, càng điên cuồng nói phát dương quang đại
Cuối cùng đôi thanh mai trúc mã chỉ chỉ là trông ký ức, đến cuối cùng bọn họ chỉ có tổn thương và tổn thương, đặt vào đó hơn nửa đời tâm huyết cùng kiên trì thế mà đoạn ái tình đó lại sắp chết yểu ở giữa đường, đã từng đan xen nhau vào trong cuộc sống, bị mảnh đau thương kia chà xát cho thành một vết sẹo, rất luyến tiếc, nhưng không bỏ được.
Quả nhiên là tuổi trẻ không nên làm loại chuyện này, chỉ khi có đủ lý trí,suy nghĩ chính chắn hai người mới có thể nếm thử tình yêu, có thể bảo vệ nó vĩnh viễn, cho nên, cũng chỉ có người tài như vậy mới có thể bởi vì tình yêu mà lý trí trở nên mạnh mẽ hơn.
Mà bọn họ lại không phải như thế, nói đi nói lại vẫn là một câu như vậy: “ gặp nhau quá sớm ”, giống như một con thú nhỏ bé vừa ra đời, tuổi không đủ hiểu hết mọi chuyện, cuối cùng lấy hết tình yêu đặt nơi con mồi, vì vậy bất chấp tất cả mà cắn, cuối cùng gây tổn thương cho nhau, loại tổn thương xưa nay vốn chỉ do sau khi lớn lên săn đuổi con mồi mà bị.
Trì Đông Chí mượn ánh trăng ngoài cửa sổ tỉ mỉ quan sát Lương Hạ Mạt, cứng rắn, ngây thơ, đây là hai từ duy nhất xuất hiện trong đầu cô, tác phong quân nhân cứng rắn cùng thủ đoạn lưu manh của bản thân là kết hợp hoàn mỹ rồi, có lẽ cũng có thể hiểu anh là như vậy, một người đàn ông trưởng thành nhưng tư tưởng cố chấp như con nít, vốn dĩ là tên khốn khiếp.
Trì Đông Chí nghĩ thầm xong rồi, thật ra thì đã sớm xong rồi, hiện tại dù cho là cô hận anh, hận không thể ly hôn, nhưng ánh mắt vẫn dễ dàng bị cướp đi.
Anh, con người này, không có bản lĩnh khác, chỉ là khắc tinh của Trì Đông Chí, đầu tiên là cướp đi lực chú ý của cô, sau đó là tình cảm, thậm chí lý tưởng cùng niềm tin, Trì Đông Chí biết, nếu như không rời đi, sớm muộn cũng có một ngày cô lại cam tâm tình nguyện đem vận mệnh của mình đưa cho anh chơi đùa, hết thảy toàn bộ sự sống và hi vọng, tự mình mang hai bàn tay trắng, mà anh, không gì làm khó anh được.
Ngón tay Trì Đông Chí giống như là có sự sống, theo sống mũi Lương Hạ Mạt đi xuống một chút xíu, lúc dừng lại dao động đến xương quai xanh, người đàn ông này sinh ra đã có một bộ xương quai xanh xinh đẹp, đã từng có thời gian dài cô lưu luyến đem nụ hôn dừng lại ở chỗ này. Ngón tay dạo chơi tới ngực trái dừng lại, hai ngón tay Trì Đông Chí ở nơi này nhẹ nhàng tiếp cận.
Truyền thuyết, Eve là từ trong lồng ngực Adam rút ra một cây xương sườn, người đàn bà là xương sườn của người đàn ông, thuở nhỏ Trì Đông Chí đã từng hỏi Lương Hạ Mạt, cô là cây xương sườn thứ mấy của anh? Khi đó Lương Hạ Mạt nói như đùa: cây thứ hai......
Cô vì câu nói của anh mà đau lòng thật lâu, người nào là cây xương sườn thứ nhất của anh đây???
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cây Xương Sườn Thứ Hai
Tô Già Mục
Cây Xương Sườn Thứ Hai - Tô Già Mục
https://isach.info/story.php?story=cay_xuong_suon_thu_hai__to_gia_muc