Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiên Huyền Địa Hoàng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 13: Mặc Minh
T
ôi tiến gần hơn một chút,nhìn người đàn ông bị trói trên ghế ngồi,liếc mắt,trên bàn làm việc có một bức ảnh chụp ông ta chung với 2 người đàn ông khác nữa.Bọn họ đều mặc quân phục,nhìn rất có khí thế của quan chức cấp cao.
-cậu là công dân tỉnh Liêu Ninh,vậy chắc nhận ra mấy vị quan trong ảnh?
Giọng của cô ta đột ngột vang lên,độ lạnh không hiểu sao còn giảm xuống hơn trước.
Tôi quay ra gãi đầu cười ngốc ngốc,cô ấy liền nhíu mày đẹp nhìn tôi rồi thở dài bực bội.
-cậu cũng “gà mờ” vừa thôi.Người bên trái là Vương Lập,giám đốc sở công an,phó thị trưởng tỉnh Liêu Ninh,người ở giữa là Bạc Hy bí thư thành ủy tỉnh Liêu Ninh.
Tôi gật gật,không biết thì có gì lạ đâu,tôi chỉ là cái tầng lớp thấp cổ bé họng,biết quan tâm tới các láng giềng hiền lành gần nhà là được rồi.
-Vậy thì người còn lại,là giám đốc nhà tù Bàn Cẩm,Tống Trung?
Tôi vừa nói vừa nhìn cô ấy,thấy cô ta chỉ nhìn lão Tống Trung,giống như nhìn một con côn trùng.
Tôi nhìn kỹ hơn ông ta,trên đầu có vết thương rỉ máu,trên trán cũng máu rỉ,bầm tím 2 bên má,xem ra toàn bị dùng hình nơi mặt.
-sao không đánh ở nơi khác?nhỡ ông ta sau này ngu đi thì sao?
Cô ta lập tức quay lại nhìn tôi như nhìn một kẻ thiểu năng,nói.
-thông mình làm gì để mà hại nước hại dân.
Trước câu nói đó,não bộ chậm chạp của tôi còn đang bận xử lý.
-chẳng phải cậu cũng suýt bị mổ lấy nội tạng?
Câu nói của cô ấy làm tôi tiếp tục đứng hình.
-cậu không có gì để hỏi ông ta sao?
Chúng tôi đang đêm khuya ngon giấc thì bị quân đội bắt cóc tống tù,sau đó thì được đối xử chẳng khác nào con vật,bọn cai ngục được chỉ thị thẳng tay trừng trị phạm nhân học Pháp Luân Công,bố nuôi bị chết vì lấy nội tạng trong khi ông còn sống.
Tương lai tôi có nhà nhưng không thể ở,vốn có một cuộc sống điền viên với bố nuôi nhưng giờ tất cả chỉ còn trong hồi ức.
Cô ấy giúp tôi xé băng dính dán nơi miệng ông ta.Tôi hỏi.
-ông là người cho lính bắt người dân học Pháp Luân Công?
Ông ta di chuyển đầu về phía tiếng nói tôi phát ra.
-phải.
-vì sao?
Ông ta dừng lại một chút như đang sắp xếp ngôn từ trong đầu.
-Cấp trên hạ lệnh…tôi buộc phải thi hành,Pháp Luân Công là môn tà phái,cố làm trái theo học chính là chống đối chính quyền nhà nước,chúng chính là những phần tử phản động,cần phải được thanh lọc,tiêu trừ…
Tôi cố gắng không kích động.
-cho nên ông hạ lệnh cho cai ngục đối xử với phạm nhân học Pháp Luân công như nô lệ?
Ông ta vẫn trả lời với cái chất giọng bất bình như thể đó là điều hiển nhiên.
-chúng đáng bị như thế,chúng là mầm mống gây lên những bất ổn xáo trộn trong xã hội,đe dọa tới niềm tin của dân chúng đối với Đảng.
Tôi nhìn ông ta thấy gai mắt lắm rồi,2 bàn tay từ từ nắm chặt lại,câu hỏi thốt qua kẽ răng.
-việc các phạm nhân bị lấy đi nội tạng trong khi họ vẫn sống,ông hẳn biết chứ?
-dù sao tội bọn họ cũng phải chết,chi bằng giúp họ có cái chết có ích,cứu sống được những người khác,coi như cách chuộc tội với tổ quốc.
Lão nói cứ như thể đã chịu khó bớt xén được chút lòng thương hại tới phạm nhân,vậy là đủ rồi.
Còn chưa dứt câu,tôi đã không còn giữ nổi bình tĩnh,cánh tay vung lên,nắm đấm thật mạnh phang trúng bên mặt lão khiến lão ngã xuống đất.Máu nơi khóe miệng ồng ộc chảy ra,bên má tím bầm.
Tiếng của cô gái mặc đồ lính cai ngục bên cạnh lạnh lẽo vang lên,tôi quay sang,cô ta nhìn lão y như nhìn một con chuột cống bị sa bẫy chỉ chờ giây phút được đổ nước sôi lột da ra.
-Nhu cầu cần nội tạng để cấy ghép ngày một tăng,trước kia nhà nước xử bắn tử tù,sau lại chuyển từ bắn sang tiêm thuốc,nhưng thực tế, họ không giết chết bằng tiêm thuốc, mà là họ làm cho tê liệt bằng cách tiêm thuốc sau đó lấy các nội tạng ra trong khi cơ thể vẫn còn sống,làm thế tim của các phạm nhân vẫn còn đang đập trong khi các nội tạng của họ bị cắt lấy đi.
Dứt lời cô ấy quay ra nói với tôi.
-trông cậu yếu nhược như thư sinh vậy mà khi nổi giận cũng có uy lực phết.
Hiện giờ ý thức của tôi dường như lại đang từ từ tan biến,cảm giác như mình sắp không đứng vững,sắp không chống đỡ nổi cơ thể này.Âm thanh này bật ra,nhẹ như hơi thở của người sắp chết,mong manh và yếu ớt như thế nhưng trên hết là cảm giác tràn ngập bi thương,tới cùng cực.
-không thể để họ chết một cách nhẹ nhàng hơn sao?có cần thiết phải chết thống khổ vậy không?
Có giọng nữ đáp lại câu hỏi của tôi.
-Khi một nội tạng được lấy từ một cơ thể vẫn còn sống thì nó tươi hơn và tỷ lệ đào thải tạng là thấp hơn.Cũng có thể lấy tạng ngay sau khi nạn nhân bị chết não, nhưng rất phức tạp và sự xuống cấp của tạng là rõ thấy, nhưng nếu giữ cho cơ thể vấn sống thông qua các loại thuốc thì có thể cắt lấy các nội tạng trong một khoảng thời gian lâu hơn.
Mắt tôi nhắm lại,2 hàng lông mày cũng nhíu chặt,cơ thể đột nhiên run lên,hàn khí khắp mọi nơi ùa tới như xâm thực vào tận trong xương tủy.
-vậy xác của họ được chôn cất ở đâu?
-xác?chôn cất?chỉ một mồi lửa không phải là xong rồi sao?sau đó dùng làm phân bón cho cây,chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện.
Giọng của lão Tống Trung lại trịnh thượng vọng tới,giống như lưỡi dao xoáy vào óc khiến tôi muốn nổi điên nhưng đột nhiên trời tối nhanh vậy sao?tôi thấy mọi nơi đều đen như mực,tối tới mức giơ tay không thấy ngón.Không gian lại như giãn nở,trải dài vạn trượng mênh mông,mình tôi cứ thế tiếp tục lầm lũi trong bóng đêm bủa vây.
Sao các ngươi có thể nhẫn tâm tới mức này,đối xử như thế với đồng loài,không chút xót thương,thật là vì đồng tiền che mắt sao?hay còn vì thú tính bệnh hoạn không bằng súc sinh của các ngươi.
-Mặc Minh,Mặc Minh!
Tiếng của cô ấy hoảng hốt gọi bên tai thành công kéo linh hồn tôi về lại thân xác.Tôi thẫn thờ nhìn bàn tay rất ấm của cô ấy nắm lấy bàn tay cực kỳ giá lạnh của mình.Sự ấm áp này khiến tôi biết rằng cơ thể này đã lạnh lẽo tới mức nào,cơ hồ sắp đóng băng tới nơi.
-tôi thấy cậu nhợt nhạt quá,về phòng nghỉ ngơi chút đi.
Tôi gật gật trong vô thức rồi lảo đảo trở về giường.
Tôi giống như một cái xác biết cử động hoặc được bàn tay vô hình của ai đó lập trình.Cứ thế tôi bước đi.
“Mặc Minh”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiên Huyền Địa Hoàng
Cỏ Cỏ
Thiên Huyền Địa Hoàng - Cỏ Cỏ
https://isach.info/story.php?story=thien_huyen_dia_hoang__co_co