Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Quay Đầu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 13
N
inh Vi Nhàn bị đau đớn làm cho tỉnh dậy.
"A.." Cô ngồi dậy, cúi đầu kêu đau, chăn mỏng tuột xuống lộ nửa người trên trắng như ngọc, ánh sáng chiếu vào nhìn giống như thần Venus, xinh đẹp khiến người khác không có cách nào hô hấp được.
Đau quá.
Đầu vẫn còn mê man, tối hôm qua thật sự là quá mức điên cuồng, cô mới biết "chuyện" Không bao lâu, làm sao chịu được chiếm đoạt mãnh liệt như vậy chứ?
Một cái tay lớn giúp cô kéo chăn mỏng lên, che khuất cảnh xuân bị lộ ra ngoài, Nhan Duệ cười cười cúi người xuống hôn lên môi hồng của cô, trầm thấp nói: "Bữa sáng đã chuẩn bị xong, nên rời giường rồi."
Ninh Vi Nhàn lúng túng gật đầu, đôi tay cầm lấy góc chăn không chịu buông, Nhan Duệ cười mỉm nhìn cô, khuôn mặt nhỏ nhắn vì vậy mà càng lúc càng hồng, càng lúc càng hồng... Rốt cục, cô nói một câu: "Anh, trước tiên anh có thể ra ngoài một lúc được không?"
Nhan Duệ cười vô lại lộ ra hàm răng trắng: "Tại sao anh phải ra ngoài?"
Mắt to trừng anh: "Bởi vì em phải mặc đồ."
"Vậy tại sao em mặc đồ mà anh phải ra ngoài, cái logic gì đây?" Nhan Duệ giống như cực kỳ buồn rầu nhìn nàng, khuôn mặt tuấn tú ỉu xìu, dáng vẻ giống như có chết cũng không chịu ra ngoài.
Editor: Queen - DĐLQĐ
bàn tay nhỏ bé nắm góc chăn, dùng sức xiết lại rồi lại buông ra, "Làm gì có người giống như anh chứ, làm một thân sĩ chân chính sẽ không để phụ nữ khó chịu!"
Nghe vậy, Nhan Duệ nhếch cao mày kiếm, lại hôn trộm lên môi cô một cái, cười: "Anh cũng khoong phải thân sĩ." Anh chỉ là lãng tử thôi, hai chữ thân sĩ này sợ rằng mãi mãi cũng không có trên người anh.
"Anh..." Ninh Vi Nhàn mấp máy môi, thật sự là không thể tin được trên thế giới này lại có loại đàn ông da mặt dày đến vậy! Cô vừa tức vừa xấu hổ quay mặt quay một bên, hàm răng cắn môi dưới thật chặt, ngón tay dùng sức đến nỗi trở nên trắng bệch.
Thấy mình giỡn hơi quá, Nhan Duệ thức thời lùi một bước, anh chống người đứng dậy, nhìn cô từ trên cao, hai tay khoanh trước ngực: "Muốn anh đi ra ngoài đó là điều không có khả năng, nhưng anh có thể xoay mặt quay chỗ khác, có được không?"
Cũng không phải đi chợ mua thức ăn, lại còn cò kè mặc cả!
Tuy cô và Nhan Duệ kết hôn không lâu, nhưng Ninh Vi Nhàn cũng ít nhiều hiểu được tính cách của anh, biết chắc là anh sẽ không ra ngoài, nhưng hiện tại anh đã nhượng bộ, cô cũng không cố chấp nữa, vì thế gật gật đầu: "Được."
Nhan Duệ vô cùng giữ đúng lời hứa xoay người sang chỗ khác, nhưng miệng vẫn nói không ngừng: "Anh nói nè, Vi Nhàn, em vẫn không xuống được giường sao? Có muốn anh giúp em mặc quần áo không?" Dù sao anh cũng rất vui vì có thể cống hiến sức lực vì cô.
Sau lưng truyền đến giọng nghiến răng của Ninh Vi Nhàn: "Không cần, dù sao cũng cám ơn ý tốt của anh."
"Thật sự không cần sao?" Nhan Duệ tiếp tục cà lơ phất phơ đùa giỡn cô, "Anh thấy em ngay cả quần áo cũng không cầm nổi, dù sao tối qua anh cũng không lưu tình."
Nói thêm cũng vô ích, vốn dĩ Ninh Vi Nhàn da mặt mỏng, làm sao chống lại được người không biết xấu hổ như anh? Cô chỉ có thể nhanh chóng mặc quần áo, nhưng là không nghĩ tới vừa cử động toàn thân đều đau đớn.
Khẽ hừ một tiếng, bàn tay nhỏ lập tức che miệng lại, chỉ sợ gây nên hứng thú khiến Nhan Duệ quay đầu lại.
Nhan Duệ đã sơm nghe được cô kêu đau, môi mỏng hơi nhếch, tao nhã đi đến bên cạnh tủ quần áo, ngoài miệng vẫn không ngừng trêu trọc cô: "Anh cũng là tốt bụng thôi, em xác định không cần anh giúp sao?"
"...Không, cần, đâu!"
Tiếng cười trầm thấp phát ra từ miệng Nhan Duệ, anh tiêu sái xoay người lại, cũng là lúc Ninh Vi Nhàn vừa cái xong nút áo cuối cùng.
Đưa tay kéo bà xã lên giường, nhân tiện sửa lại vạt áo cho cô, môi mỏng dương lên dạt dào ý cười: "Đi thôi, ăn xong bữa sáng chúng ta rồi chúng ta về nhà đi!"
Nhu thuận gật đầu, Ninh Vi Nhàn chợt nghĩ đến môt chuyện, hôm nay là ngày cô lại mặt, theo lý mà nói ngày thứ ba sau khi cưới cô phải về mẹ đẻ.
Editor: Queen - DĐLQĐ
Chần chờ ngẩng đầu, muốn nói lại thôi.
Nhan Duệ nhìn thấy cô chần chờ, liền hỏi: "Làm sao vậy?"
"Ừ..." Ninh Vi Nhàn ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt tràn đầy trông ngóng, "Hôm nay là ngày lại mặt, chúng ta phải về sao?"
Bàn tay to xoa xoa cằm, Nhan Duệ suy nghĩ một chút, hớn hở nói: "Đương nhiên."
Ninh Vi Nhàn liền nở nụ cười mỹ lệ, nhưng một giây sau lời nói của Nhan Duệ khiến cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục, "Hôm nay anh có việc, một mình em trở về đi, để anh nói tài xế đưa em về, đi đường cẩn thận đi đường cẩn thận một chút." Lúc anh nói những lời này trong mắt tràn đầy ý cười, giống như một lòng suy nghĩ cho cô, nhưng Ninh Vi Nhàn cảm nhận rõ ràng, đôi mắt đào hoa kia không có một chút thiệt tình nào.
Cô cúi đầu xuống, trầm thấp đáp một tiếng: "Được."
"Ừ, vậy chúng ta xuống ăn cơm thôi." Nhan Duệ cười nói nắm bàn tay non mịn của cô dắt đi.
Ninh Vi Nhàn cũng không nói gì, dịu dàng đi theo xuống dưới nhà.
Cô không muốn nghĩ nhiều, dù sao họ cũng mới kết hôn được ba ngày, nói đến tình cảm gì gì đó thì thật quá quá xa vời, dù sao đi nữa thì cũng từ từ mới được, cô vội gì chứ? Từ từ sẽ đến thôi, không phải đều nói có công mài sắt có ngày nên kim sao? Chỉ cần cô kiên định, có khó khăn gì không thể vượt qua chứ.
Nghĩ vậy, cô liền vui vẻ, mặc cho Nhan Duệ nắm tay cô dắt xuống lầu.
Bữa sáng cực kỳ phong phú, có kiểu Trung có kiều Tây tùy ý mà lựa chọn, cô luôn luôn thích kiểu Trung Quốc, một ly sữa đậu nành, mấy đĩa thức ăn, một bát cháo là đủ, mà Nhan Duệ lại là người thích ăn kiểu Tây, anh vừa mới ngồi xuống người làm đã đưa lên cà phê nồng đậm mà anh yêu thích.
Hai vợ chồng nhà họ Nhan đã ra khỏi nhà từ sớm, Nhan Tư Tư vẫn chưa dậy, cho nên trên bàn cơm cũng chỉ có cô và Nhan Duệ.
Bàn tay to thon dài nâng ly cà phê lên khẽ nhấp một cái, đôi mắt đào hoa hẹp dài nhìn chằm chằm hành động của Ninh Vi Nhàn.
Tướng ăn của cô cực kỳ nhã nhặn thanh tú, giơ tay nhấc chân giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ tôn quý. Khuôn mặt tuyệt mỹ nụ cười thản nhiên, cực kỳ tiêu chuẩn, nhưng lại không quá thân thiện cũng không làm người ta chán ghét, giữa đúng khoảng cách giữa vừa vặn, hoàn mỹ nhưng không có sức sống, giống như là cửa kính tinh xảo, nhưng không có linh hồn.
Anh luôn luôn không có hứng thú với loại phụ nữ như vậy, họ cũng giống với những người phụ nữ khác, tự động dâng đến cửa, vì vậy anh chơi hoài cũng chán.
Lại uống một hớp cà phê, Nhan Duệ ngước mắt nhìn Ninh Vi Nhàn hỏi: "Một mình về nhà không sao chứ?"
Ninh Vi Nhàn ngẩn ra, đôi mắt đẹp lóe lóe, sau đó lắc lắc đầu, cười miễn cưỡng: "Không có gì."
Lần đầu tiên lại mặt, chú rể lại không về cùng cô dâu, nhưng mà... Người này không phải ai khác mà chính là Nhan Duệ! Anh giống như một cơn gió, có đuổi cũng không kịp, theo cũng không kịp, chỉ có thể đứng đợi tại chỗ chờ anh quay lại, cho dù chỉ là một cái liếc mắt, cũng thỏa mãn rồi.
"Ừ." Anh cũng chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, môi mỏng dương lên, "Anh có hẹn, anh đi trước đây."
Là hẹn với phụ nữ sao?
Không hỏi, cô cũng biết.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quay Đầu
Lệ Ưu Đàm
Quay Đầu - Lệ Ưu Đàm
https://isach.info/story.php?story=quay_dau__le_uu_dam