Mưa Nguồn epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 13
ữa cơm thật vui. Những thức ăn của Phúc đem theo làm cho mâm cơm gạo lứt tăng phần thịnh soạn. Chưa bao giờ Phúc đã ăn ngon như thế. Gió núi làm anh thấy đói, và vị gạo lức thật bùi, thật ngọt. Mai và Thái cũng vậy. Mai mãn nguyện vì đã liên kết được hai người con trai, hai tâm hồn hào hiệp, nhưng khác biệt về cá tính. Từ nay cô bé có hai người anh trai, còn gì vui bằng. Thái thì như say men bằng hữu, ngất ngư trong cảm giác kỳ lạ mà anh không phân tích nổi. Anh không thể ngờ một người như Phúc: con của một gia đình quyền quý, học thức, lại muốn kết thân cùng anh, đứa con của viện mồ côi, nghèo hèn với nghề chăn nuôi mướn. Vậy mà sự đó có thực, như miếng thịt gà quay thơm phức anh đang nhai nhuyễn với những hạt cơm gạo đỏ trong miệng. Ông Sáu bảo Thái hay có mặc cảm và nhiều tự ái vặt mà đúng. Thái thấy ân hận đã hiểu nhầm Phúc và thù ghét anh ta. Bây giờ sự chí tình của Phúc làm Thái hởi dạ. Thái vốn vụng về lời nói nên rất ít phát biểu. Anh liếc nhìn ông Sáu khề khà chén rượu thuốc, thứ rượu sủi tăm ngâm với các rễ cây mà ông bảo là rất hiệu nghiệm trừ phong bổ cốt. Ông Sáu không ăn cơm, chỉ nhấp nháp chút đỉnh để vui với bọn trẻ. Ông bảo:
- Ăn đi! Ăn cho thật no rồi ngủ một giấc cho khỏe!
Sáng hôm sau, ông Sáu còn ngủ, bọn trẻ đã trở dậy. Ba người lẳng lặng ra khỏi lều, xuống núi. Trời chưa sáng rõ vì mặt trời chưa ló dạng và sương núi chưa tan. Nhưng Phúc muốn về sớm. Chiều qua anh đã hẹn cha đến đón vào khoảng tám giờ, sợ ông mất công chờ. Hơn nữa, anh lại nóng lòng về với bài vở phải ôn tập. Sau đây, đưa Mai vào lưu xá rồi, anh sẽ lại vùi đầu vào sách vở. Xuống tới triền núi, Phúc ngừng lại bảo Thái:
- Thôi, Thái về đi, tiễn chân bọn này đến đây đủ rồi.
- Để tôi đưa hai người tới bờ suối.
Mai tuy không nói ra, song cũng mong Thái cùng đi tới bờ suối. Mai muốn được nhìn thấy thôn xóm của mình dưới ánh bình minh. Đến bờ suối Mai lặng lẽ đứng nhìn xuống Tân Lập.
Thái cất giọng rầu rầu như muốn phân trần:
- Mấy tháng nay tôi đã cố gắng hết sức thu dọn được tí nào hay tí ấy. Mình tôi vật lộn với gai góc, chuột bọ, bùn rác, nhưng vẫn chẳng ăn thua gì. Mai tính, nhà cửa không người ở, mấy nỗi mà thành hoang phế.
Thái bỗng bực tức:
- Thật cũng lạ cho bà con ở đây, sao lại có thể thờ ơ với thôn xóm của mình như thế được! … Còn chính phủ có bổn phận phải giúp dân thì lại chỉ hứa suông!..
Sợ Phúc mếch lòng vì lời chỉ trích của mình, Thái vội nói:
- Ồ, tôi không có ý trách ba anh đâu nhé. Tôi biết ông Tỉnh trưởng hằng lưu tâm đến vụ này lắm, nhưng ông Sáu nói cũng có lý: “chờ được mạ thì má đã sưng!”, hơi sức đâu mà chờ. Mình phải tự lo lấy chứ. Ông Sáu đã già rồi, còn tôi thì..
Giọng Thái trở nên nguội lạnh, thờ ơ:
- Ối, tôi là cái thằng không cha mẹ, không bà con thân thích, không họ tên, không cả quê quán, lưu lạc tới đất này, ăn nhằm gì đâu!
Thái nhăn mép cố nhếch một nụ cười khi cảm biết bàn tay nhỏ bé của Mai nắm lấy tay mình, và bàn tay bằng hữu của Phúc đặt nhẹ trên vai.
Phúc nói:
- Bạn vừa nói bạn không có tên? Vậy sao bạn lại có tên là Thái?
Thái ngắt lời, chua xót:
- Thái là tên bà Cửu đặt cho tôi. Chả hiểu tại sao bà gọi tôi bằng cái tên ấy. Có lẽ Thái là thái rau, thái chuối cho heo ăn ….
- Không, bạn có cái tên thật đẹp, Thái là thái hòa, thái lạc … chớ đâu phải thái rau, thái chuối! Bạn không có bà con thân thuộc? Vậy thì ông Sáu, bà Cửu, Mai và cả tôi đây nữa là gì? Còn quê hương bạn? Bạn đã lớn lên ở đây, ở thôn Tân Lập này, thì Tân Lập là quê hương của bạn. Tôi hứa với bạn là ….chúng mình sẽ làm cho thôn xóm này ….hồi sinh trở lại.
- Anh? Anh nói thật hay đùa …
- Tôi không đùa đâu. Tôi sẽ giúp Thái.
Vừa thoáng bừng hy vọng, Thái đã thở dài:
- Dù chúng mình có hai đứa cũng làm chi được?
- Dĩ nhiên là hai đứa mình không làm gì được …Nhưng tôi có thể kêu gọi sự giúp đỡ …
- Anh có ý kiến gì chưa?
- Nhiều lắm. Mà ý kiến nào cũng hay cả.
Thái sôi nổi trở lại:
- Nói nghe coi đi anh! Tôi nóng biết quá.
Phúc lắc đầu:
- Khoan, Thái chưa hiểu ý tôi nói. Đây là tôi muốn nhờ các bạn của tôi giúp sức với chúng ta. Vì vậy tôi cần gặp họ cái đã. Trước khi nắm được sự ủng hộ của họ, tôi không muốn để Thái tin tưởng vào một hy vọng có thể là hão huyền. Nhưng tôi tin là họ sẽ hưởng ứng. Thái nên yên tâm.
Rồi vỗ vai Thái, Phúc thân mật từ giã:
- Tôi sẽ trở lại một ngày gần đây, có lẽ vào đầu kỳ hè này. Còn Thái, nếu có dịp xuống tỉnh nhớ ghé chơi nghe. Gặp Thái, chắc Mai mừng lắm.
Mai khẩn khoản:
- Nhớ xuống thăm em luôn nghe, anh Thái!
Thái đáp:
- Ừ. Hễ rảnh là anh xuống.
Và Thái đứng tránh sang bên nhường lối cho Mai và Phúc. Anh ngẩn ngơ nhìn họ tiến vào con đường mòn giữa hàng cây rậm ven bờ suối, cho đến khi khuất dạng.
Mưa Nguồn Mưa Nguồn - Bích Thủy