Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Em Bị Bệnh Phải Trị
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 13
“C
òn chưa” Nam An An lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi người Khương Minh,
Dưới ánh đèn màu vàng ấm áp có thể nhìn thấy rõ ràng xương quai xanh gợi cảm như ẩn như hiện dưới áo tắm màu tàn thuốc, dây đai áo tắm tùy tiện buộc một vòng quanh thắt lưng hẹp làm nổi bật đường cong cơ thể, cộng thêm dưới vạt áo tắm lộ ra cẳng chân cũng rất dài, ngay cả lông chân cũng cực kỳ gợi cảm….
Anh giơ tay lên cầm một chiếc khăn lông màu xanh đậm tùy ý xoa nửa mái tóc đen nhánh ẩm ướt, sau khi ném chuẩn xác khăn mặt lên trên tay vịn sô pha, tiện tay gãi mái tóc dày, ngón tay trắng nõn thon dài khớp xương rõ rệt hòa vào trong mái tóc đen, trong lúc lơ đãng nâng tay tóc ngắn trên trán dính theo lộ ra trán đầy ắp trắng trẻo.
Một giọt nước từ cái mũi cao ngất của anh quét xuống khóe môi lạnh nhạt của anh, một đường rồi biến mất vào trong áo tắm….
“Em ăn quà vặt trước đi, tôi lên thay quần áo.” Khương Minh lấy một túi đầy đồ ăn vặt dưới bàn trà ra đưa cho cô, sau đó gọi điện thoại gọi gà KFC mới xoay người lên lầu, Nam An An lôi miếng bánh bơ sữa nho cắn một miếng, Khương Minh vừa đi lên lầu cả người cô đều được thả lỏng.
Từ nhỏ An An tự nhiên có cảm giác kính nể và sợ hãi với thầy giáo, cảm giác kính nể và sợ hãi này ở trước mặt Khương Minh lại càng bị phóng đại vô cùng.
Giữa lúc cô đang ăn đồ ăn vặt thì nghe tiếng nhắc nhở của weibo ---
Cố Ly đi ăn: Đồ nướng bằng vĩ sắt ăn ngon nằm ngoài dự đoán của tớ, kẻ phản bội đuổi không kịp nam thần tuyệt đối không đổi tên.
Kèm theo ảnh gia đình có mấy chục đĩa hải sản..
Nam An An lặng lẽ bình luận ---
Đuổi không kịp nam thần tuyệt đối không đổi tên: lát nữa nam thần mời tớ ăn KFC.
Một tiếng “leng keng” ---
An Ngưng đi ăn: Chậc chậc, không có sức đánh lại cỡ nào
Đường Viên đi ăn: Chậc chậc, chênh lệch rõ ràng cỡ nào
Đám đồng bọn phát rồ cỡ nào, không phải là vì vội đưa tài liệu tới cho Khương Minh mà lỡ mất buổi liên hoan thôi sao, Nam An An mở địa chỉ trang web mình thu thập --- đúng vậy, là weibo nửa năm trước An Ngưng đăng lên.
--- An Ngưng giảm cân: Tôi không bao giờ muốn ăn hải sản nữa.
Nam An An chuyển tiếp tin mới cho An Ngưng, còn bình luận một câu kèm theo địa chỉ weibo giảm cân kia.
Chuông điện thoại di động vang lên Nam An An mới biết được thì ra là cô xem nhẹ mức độ phát rồ của chị cô ---
Nam An An: “Chị, làm sao vậy?”
An Ngưng hời hợt nói: “Không có gì, cho em nghe tiếng bọn chị cắn miếng cá sống….”
Nam An An: “…..”
An Ngưng nghi ngờ nói: “Em khẳng định em còn muốn ăn KFC? Em xem quảng cáo mới nhất của KFC chưa?”
An Ngưng ngừng lại một chút, nói sinh động như thật: “Mau tới mút ăn ngón tay có vị gà của tôi đi ~ mau tới ăn da gà vàng giòn của tôi đi ~”
Nam An An: “…..”
Mi dấu chấm câu như vậy không làm thất vọng thầy giáo thể dục của mi sao, mi không làm thất vọng ông cố nội Kentucky Fried (KFC) sao, mi như vậy đối với một người tính lạnh nhạt có thể sao?
Nhờ phúc của chị cô, lúc KFC đưa tới, Nam An An đã hoàn toàn không có cách nào nhìn thẳng những miếng gà này nữa…..
Cô cầm chiếc bánh mì kẹp thịt (Hamburger) nhìn Khương Minh không chớp mắt, anh đã thay đổi cả người mặc quần áo ở nhà màu đen, đang ngồi trên ghế sô pha điệu bộ lười biếng lật tài liệu cô đưa tới, vẻ mặt cực kỳ chăm chú, thỉnh thoảng nhíu mày dùng ngón trỏ đẩy khung mắt kính bộ dạng lịch sự tao nhã.
Nam An An chọn một cái liếc thấy Khương Minh đang chuyên tâm không để ý, hai tay cầm chặt hai bên Hamburger nhanh chóng khẽ bóp, đùi gà phía trong với khí thế sét đánh không kịp bưng tai “Bốp” một tiếng bay vào thùng rác dưới chân cô.
Sau khi Nam An An làm xong những thứ này vui vẻ ngẩng đầu lên, thì đối diện với ánh mắt thẳng tắp cười như không cười của Khương Minh,
“Không thích hả?” Anh khép tài liệu đứng lên đi về phía tủ lạnh, mở cửa tủ lạnh vẫy tay với cô: “Muốn ăn cái gì?”
“Thịt” Nam An An vô cùng quả quyết đi qua nóng lòng muốn thể hiện tài năng thử sức xem sao, Khương Minh lắc đầu kêu cô trước cứ chơi đi đã, rồi vén tay áo lên đeo một đôi găng tay dùng một lần.
Nam An An đứng ở cửa kính nơi phòng bếp thấy Khương Đại thần rút một cuốn sách dạy nấu ăn ra xem rất nghiêm túc, sau khi bỏ sách dạy nấu ăn xuống bắt đầu cắt thịt, ánh mắt chăm chú như đang tiến hành nghiên cứu học thuật nào đó --- giơ tay chém xuống, miếng thịt bò kia đã bị anh cắt đều đặn miếng lớn miếng nhỏ giống nhau, xếp ngay ngắn cùng một chỗ, ngay cả trên sách dạy nấu ăn chỉ 300 ml cũng dùng cốc chia vạch đong cẩn thận.
Nam An An thấy líu lưỡi không nói nên lời, con người Khương Minh dường như làm cái gì đều luôn ung dung bình tĩnh như vậy, Nam An An đợi rất lâu, không nhịn được trốn bên ngoài xem tình hình, chỉ thấy Khương Minh sau khi làm xong tất cả tháo găng tay dùng một lần, cánh tay chống lên về phía trước tiện thể cởi bộ quần áo ở nhà màu đen trên người kia ném vào thùng rác.
Đây là vì anh không đeo tạp dề, khiến cường hào quỳ gối, hơn nữa … Mặc dù cô không quan sát tỉ mỉ --- nhưng mà đường nét cơ bắp Khương Minh rõ rệt, vừa chuẩn.
Nam An An đỏ mặt quay về phòng khách ngoan ngoãn ngồi chờ, quả nhiên lúc Khương Minh bưng đồ ăn qua đã thay một bộ quần áo ở nhà, màu sắc như nhau Nam An An cũng giả vờ không thấy chăm chú ăn đậu hầm thịt bò.
Ăn xong bữa tối Nam An An cúi đầu vừa nhìn đồng hồ mới phát hiện đã mười giờ năm mươi phút, Khương Minh nấu cơm ăn ngon ngoài dự đoán dùng thời gian cũng lâu ngoài dự đoán.
“Chạy về không kịp hả?” Khương Minh thấy cô nhìn thời gian nhàn nhạt hỏi một câu, sau khi nhận được câu trả lời rõ ràng hời hợt nói “Trước tiên cứ ngủ ở phòng khách đi, sáng mai tôi đưa em về.”
Phòng khách ở lầu hai, bên cạnh phòng ngủ chính, cả căn phòng rộng rãi sáng sủa, còn có rèm cửa sổ xinh đẹp bay nhẹ nhàng, Nam An An đi vào nhà tắm trong phòng khách tắm rửa một cái rồi nhào tới trên giường lớn ôm chăn lăn lộn hồi lâu mới nhớ tới đây là phòng ngủ của khách, Khương Minh lại chưa từng ngủ ở trong này….
Suy nghĩ một chút lấy điện thoại di động ra gửi lên weibo --- Đuổi không kịp nam thần tuyệt đối không đổi tên: Đêm nay đưa tài liệu cho nam thần ở trong nhà anh, thật hạnh phúc.
An Ngưng cơm nước xong: Cô gái, kiềm chế chút đi.
Phòng ngủ chính bên cạnh đèn vẫn còn sáng.
Khuôn mặt anh tuấn của Khương Minh bị ánh sáng màn hình máy tính chiếu vào lờ mờ.
Máy tính này là năm năm trước anh và Tiểu Quyển cùng sử dụng chơi trò chơi với nhau, mấy ngày hôm trước Khương Minh mới mang nó ra từ trong phòng chứa đồ, trong bộ nhớ máy tính vẫn còn giữ nguyên tất cả các cuộc nói chuyện phiếm của bọn họ.
Trong lúc đó Khương Minh đốt một điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ, sau khi hít một hơi thật sâu click chuột trái vài cái, quen việc dễ làm tìm được bản ghi chép lưu lại thư từ và tin tức ---
Tiểu Quyển: Sư phụ, vậy anh là người xấu sao?
Tiểu Quyển: Sư phụ, em tin anh..
Tiểu Quyển: Chín giờ tối ngày mai em chờ anh ở cổng sau đại học phía Tây, không gặp không về nhé.
Anh nhớ rõ tối hôm đó trước khi đêm liên hoan tốt nghiệp bắt đầu, anh có một buổi hội nghị hội học sinh, có thể hội nghị phải kéo đến 8 giờ rưỡi, lúc ấy Tiểu Quyển nói thay đổi thời gian cũng được nhưng anh cảm thấy không ổn.
Khi đó anh muốn đánh lại văn bản khác đổi thời gian sang ban ngày, Tiểu Quyển là một cô gái nhỏ cực kỳ thông minh, cô và anh trò chuyện gần một năm thế nhưng mọi thứ liên quan đến cũng chưa từng nhắc tới với anh.
Khương Minh không biết tuổi Tiểu Quyển, tên, nhưng mà từ khi cô nhờ anh giúp cô làm bài kiểm tra toán trung học thì đoán cô mười lăm tuổi --- sự thật chứng minh, vậy mà đoán sai rồi.
Sau khi bài kiểm tra toán anh làm cho cô được điểm cao thì cô gái nhỏ đủ mọi loại sùng bái đối với anh, giống như chỉ cần anh học giỏi thì anh chính là người tốt.
Lúc Khương Minh nửa đùa nói mang cô đi đại học phía Tây xem dạ hội tốt nghiệp, hoàn toàn không ngờ tới Tiểu Quyển một lời đồng ý.
Tiệc liên hoan đã tốt nghiệp của đại học phía Tây hàng năm đều bắt đầu từ 8 giờ rưỡi duy trì thẳng tới rạng sáng ngày hôm sau, sau khi làm lễ tốt nghiệp ở sân trường tha hồ vui chơi, hơn nữa giữa sân bãi và vấn đề an toàn không cho phép học sinh trường khác vào bàn, ngày trước Tiểu Quyển đã nói với anh cô khao khát đã lâu.
Khương Minh và người phụ trách chào hỏi qua, sau đó lại nghĩ tới dù sao Tiểu Quyển cũng là cô gái nhỏ, đi ra ngoài muộn như vậy vẫn là có chút không an toàn, Khương Minh đánh xong đoạn văn bản đổi thời gian, vì internet trục trặc làm thế nào cũng không gửi đi được…...
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Em Bị Bệnh Phải Trị
Hàn Mạch Mạch
Em Bị Bệnh Phải Trị - Hàn Mạch Mạch
https://isach.info/story.php?story=em_bi_benh_phai_tri__han_mach_mach