Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chạy Theo Hạnh Phúc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 13
Trạm thứ nhất của bọn họ là đi bái mộ củamột người phụ nữ.
Trong lăng Taj Mahal thuộc thành phố Agra Ấn Độ.
An Hòa đứng bên ngoài lăng cười cười, ánh mắtrạng rỡ, Hạ Viêm nhìn say mê, nhịn không được hỏi: “Cười cái gì?”
“Anh đã từng nghe câu chuyện về lăng mộ nàychưa?”
Hạ Viêm lắc đầu.
Anh thật sự không biết. Bạn hỏi anh ấy máy baychiến đấu tiên tiến nhất, loại súng ống vũ trí lợi hại nhất anhđều am hiểu, mấy loại chuyện tình yêu này anh không quan tâm, cũngkhông muốn biết.
Nhưng giờ phút này anh lại xúc động hỏi: “Làgì?”
“Bà ấy tên là Jiao Ji Manba, và vương hậu cảuquốc vương Shah Khan, lúc sinh cho vua Shah Khan đứa bé thứ 14 thì quađời, vua Shah Khan cực kì đau lòng nên đã dùng rất nhiều của cải nhânlực cùng tình cảm chân thành trong lòng xây dựng lên lăng mộ đẹp nhấtthế giới này để tuyên cáo tình yêu cuả ông dành cho bà. Có ngườinói ông ấy là bạo quân, vì một người phụ nữ đã chết mà đã maitáng không biết bao nhiêu sinh mạng bên dưới lăng mộ…”
Hạ Viêm trầm mặc nhìn tòa lăng được xưng là“Giọt nước mắt vĩnh hằng trên gò má” dưới trời chiều, giọng nói nhuhòa, “Ông ấy biết thứ ông ấy quan tâm nhất trời đời này đã không còntồn tại… Chỉ là ông ấy không biết phải làm thế nào để giải tỏanỗi đai đớn của mình, nếu như là anh…” Anh hiểu rõ cảm thụ của ShahKhan, bọn họ cùng một loại người, nếu như đổi lại là anh, chắc hẳnanh cũng có thể liều lĩnh như vậy…
An Hòa áp tay vào ngực mình, nhẹ giọng nói:“Em không đồng ý với cách làm của ông ấy, tình yêu của hai người họ,ông ấy không cần phải chứng minh với người đời gì cả, nỗi đau đớntuyệt vọng của ông ấy đã trở thành nguyên do khiến bà ấy không nhắmmắt được, nếu như ông ấy hiểu bà, sẽ không khiến cho bà lo lắng nhưvậy.”
Hạ Viêm trầm mặc.
Hai người cũng không ở lại Ấn Độ lâu, ngày thứhai đã xuất phát, An Hòa đã nghe câu chuyện này từ rất lâu, muốn đếnxem thử nơi người phụ nữ ấy an nghỉ, nhưng mà ở lại đây lại quá nặngnề, người đàn ông bên cạnh dường như rất thích câu chuyện xưa này, côcảm thấy nên rời khỏi đây sớm một chút thì hơn.
Thật ra kế hoạch thứ hai của An Hòa là dẫn HạViêm đến núi Thái Sơm Trung Quốc, nhưng mà Hạ Viêm lại nghĩ cách từchối, sức khỏa của cô thế này thật sự không thích hợp mệt mỏi nhưvậy. An Hòa nói với anh Thái Sơn có cáp treo, ngồi lên đó đi lên làđược rồi, cô chỉ muốn đi ngắm mặt trời mọc. Nhưng khi nhìn thấy ánhmắt không đồng ý của Hạ Viêm thì cô nghĩ lại hay là thôi đi.
Những nơi cô từng đi qua không nhiều lắm, từ nhỏđã không có sở thích đi du lịch nên cũng không nghiên cứu phương diệnnày. Trước khi lên đường, cô đã ôm bản đồ thế giới ngồi trên mặtthảm nghiên cứu, Hạ Viêm tắm xong đi ra ôm cô ngồi trên đùi, thuậnmiệng hỏi: “Vừa ý chỗ nào rồi?”
An Hòa ném bản đồ đi, nhíu mày, “Em tìm lòicả mắt rồi, em chỉ xem trên TV thấy có mấy chỗ như Dubai, Malaysia,những nơi khác căn bản em không biết, ở chỗ này của anh thậm chí cònkhông có cả máy tính!”
Hạ Viêm hôn lên môi cô, cười, “Khi đó sợ em chạytrốn nên đã dọn hết máy tính rồi…” An Hòa quay đầu lại trừng mắtvới anh, Hạ Viêm cười tinh nghịch, “Bây giờ ngẫm lại thật ra hoàntoàn không cần thiết, cho dù em có liên lạc với người khác, thậm chíbáo cảnh sát thì với cái đầu nhỏ của em sẽ biết mình đang ở đâusao?”
Anh rất ít khi cười như vậy, không, hẳn là chưabao giờ, trước kia nụ cười của anh đều lạnh lùng như gió lạnh mùađông, dù cho có khi tâm tình khá tốt cũng chỉ khẽ nhếch miệng lên,ánh mắt cũng mềm hơn một ít so với trước kia. Anh cười như bây giờ,trong nháy mắt làm cho cô nhớ tới căn phòng lạnh lùng buổi sáng trànngập ánh mặt trời, tuy vẫn chưa đủ ấm áp nhưng lại mang đến chongười ta hy vọng tốt đẹp.
Hạ Viêm thấy cô sững sờ nhìn mình, cười nhẹkhẽ điểm lên chóp mũi cô, “Bé ngốc, lại đang chảy nước miếng trướcsắc đẹp của anh sao? Anh đang nói chỉ số thông minh của em thấp đấy…”An Hòa giương móng vuốt qua véo vào cổ anh.
Vì vậy trạm thứ hai, Hạ Viêm dẫn An Hòa đến Dubai.
An Hòa rất hưng phấn, tuy cô biết Hạ Viêm cótiền nhưng mình lại không nghĩ sẽ đến một nơi như vậy, trong ấntượng, nơi này chắc hẳn là chốn tụ tấp của các nhân vật tai to mặtbự nổi tiếng thế giới, hai người bọn họ tới một thị trấn nhỏ, mộtthủ lĩnh sát thủ, theo lí cũng không thích hợpvới những chỗ như thế, tuy thật ra thì cũng không thích hợp thật.
Xa xa nhìn thấy một khách sạn hình thuyền buồmkhổng lồ, An Hòa hưng phấn không thể kìm chế được, ôm lấy cánh tayHạ Viêm gọi. Một tay Hạ Viêm đánh tay lái đến hướng đó, một tay giữlại không cho cô lộn xộn, ánh mắt tràn ngập ấm áp.
An Hòa nhìn một bên mặt của Hạ Viêm, đôi mắtcười cong cong, “Chúng ta có cần phải ở chỗ quá xa xỉ không?” Tháiđộ của Hạ Viêm lạnh lùng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, ra vẻrất chân thành suy nghĩ, hơi có chút nghiêm túc nói: “Cái này cũngcó khả năng!” Sau đó chính mình nở nụ cười.
An Hòa cũng bị dáng vẻ của anh chọc cười, vỗvỗ vai khen ngợi anh càng lúc càng giống người thường.
Thật sự quá xa xỉ.
Khách sạn bảy sao duy nhất trên thế giới, bộcửa phòng hoàng gia xa hoa nhất, đứng trước cửa là cô gái Trung Quốctrợn mắt há mồm. Thật ra thì nhà của cô cũng khá giàu có, ở thànhphố A ba ba cũng có một công ty quy mô, tuy không tấn công sang thịtrường nước ngoài nhưng cũng có chút danh tiếng, cuộc sống cũng rấtđầy đủ nhung lụa. Chỉ là ba ba rất bình dị, cách giáo dục hai đứacon vừa yêu thương lại vừa nghiêm khắc, cũng không thích bọn họ tiêutiền bậy bạ, khách sạn tốt cũng đã từng ở, nhưng mà quy mô thế nàythì đây là lần đầu tiên, thật là mở rộng tầm mắt.
Nhân viên phục vụ điển trai khẽ mỉm cười, làmtư thế mời với cô gái phương đông đáng yêu đứng ở cửa cùng với ngườiđàn ông khí phách hơn người.
Hạ Viêm cũng không gấp, nghiêng người tựa vàovách tường nhìn phản ứng buồn cười của cô, đợi cô hồi phục lại tinhthần.
Đến khi tư thế của người phục vũ đã có chútcứng ngắc An Hòa mới khép cằm lại, rung đùi đắc ý tán thưởng: “Tôithật là sự là…quá ***”
Hạ Viêm phì cười.
Tất cả hành lí không cần cô quan tâm, Hạ Viêmtrao đổi với người phục vụ bên cạnh, An Hòa chỉ lo đi tham quan cănphòng quá giống một khu nhà cao cấp này. Không, hẳn phải là một khumáy bay chiến đấu cao cấp.
Cả căn phòng mang một màu sắc ấm áp, từng vậttrang trí đều rất xa hoa, mỗi một ngõ ngách đều tinh sảo. Phòngkhách phía nam toàn bộ đều bằng thủy tinh, An Hoa đi qua kéo cánh cửathủy tinh tinh sảo ra, ngoài phòng có một hồ bơi rất to, nước tronghồ mang một màu xanh ngọc thạch, lóe lên những tia sáng xanh, nhữngbậc thang dưới nước cũng lóe sáng, cô ngồi xổm xuống tán thưởng nửangày.
“Những phần tử như anh trước kia nhất định làđã ở chỗ như thế này nhỉ?” Xa hoa xa hoa, phí tổn cho một buổi tốicũng có thể mua được cả một chiếc xe gia đình bình thường, nếu bọnhọ ở một tuần chắc phải mua được một cỗ BMW
Hạ Viêm đi đến chiếc ghế nằm bên cạnh hồ bơilười biếng nằm xuống, nhìn cô ngồi chồm hổm nghiên cứu hoa văn trênmặt đất, nói: “Anh cũng là lần đầu tiên…”
An Hòa hừ hừ, tỏ vẻ không tin.
Hạ Viêm nằm xuống, cũng hiểu ý nói: “Thật mà,lúc anh không có chuyện gì làm đều ở lì trong nhà, rất ít ra ngoài,nếu như ra ngoài anh cũng không kén chọn chỗ ở, trước kia ngay cảrừng mưa nhiệt đới cũng từng ở vài ngày đêm, có đến Dubai bànchuyện làm ăn một lần nhưng chỉ trong ngày rồi lại đi ngay. Huống hồ,anh thật sự là người không biết hưởng thụ.”
An Hòa bĩu môi, “Anh thật không thú vị chútnào!” lấy tay chọc chọc nước hồ trong veo, tiếp tục khinh bỉ anh,“Làm ăn kiếm được rất nhiều tiền mà không tiêu để chuẩn bị mang vàoquan tài sao?”
Hạ Viêm cười, “Có em rồi, từ nay về sau cho emtiêu hết!” Những lời này vốn chỉ thuận theo cô nói ra, vừa nói rakhỏi miệng mới giật mình thấy không ổn, nụ cười cũng cứng lại,trầm mặc.
An Hòa cũng trầm mặc vài giây, sau đó lại nởmột nụ cười sáng lạn, “Nếu em đây không tiêu giúp anh một chút thìchẳng phải đã lãng phí công sức của anh sao?”
Hạ Viêm cười cười: “Xin hỏi An tiểu thư muốngiúp anh thế nào đây?”
Tròng mắt An Hòa đảo một vòng, hỏi: “Anh đãtừng đánh bài chưa?”
Hạ Viêm kinh ngạc.
Thật ra anh chưa từng đánh cược, nhưng cũng khôngcó nghĩa anh không biết. Trước kia có hộ khách mời đến sòng bạc tưnhân chơi, anh không có hứng thú gì nhưng cũng thuận theo tình hìnhđến chơi vài lần, cũng biết một ít cách đánh cược trong sòng bạc.Chỉ là…
Đây là ý gì đây?!
“Đấu địa chủ đi!” An Hòa cười hắc hắc, “Nhưngmà còn thiếu một người!” Nói xong liền chạy bình bịch ra ngoài, đảomắt một cái rồi kéo quản gia của bọn họ vào, một chàng trai Arabtrẻ tuổi điển trai.
Khi biết muốn chơi bài, anh chàng đẹp trai Arabcó hơi ngượng nghịu, nhưng Hạ Viêm quét ánh mắt giết người qua, anh talập tức ngoan ngoãn ngồi xuống.
An Hòa dùng tiếng anh sứt sẹo nói qua quy tắctrò chơi, cô giải thích loạn xạ, nhưng hai người kia một người làquản lý cao cấp của khách sạn chuyên nhìn mặt mà nói chuyện, đọc ýnghĩ của khách khá giỏi, một người lại thông minh tuyệt đỉnh, trongmắt An Hòa là một thủ lĩnh không có gì không làm được, hiểu rấtnhanh quy tắc của trò chơi nhỏ này.
Nhưng mà dù sao hai người kia cũng chơi lần đầu,đối với An tiểu thư thân kinh bách chiến mà nói thì thắng bọn họrất dễ dàng,.
Tiềnđặt cược chỉ có An Hòa và Hạ Viêm đặt, An Hòa thua thì phải hôn HạViêm, Hạ Viêm thua thì một ván 10 vạn, ván sau sẽ gấp đôi, chàng traiArab không cần đặt được, bất kể thắng thua gì cũng không bị tổnthất.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chạy Theo Hạnh Phúc
ha gia chi bao
Chạy Theo Hạnh Phúc - ha gia chi bao
https://isach.info/story.php?story=chay_theo_hanh_phuc__ha_gia_chi_bao