Tóc Mơ Nghìn Sợi epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 12
rường đưa tôi về gần chín giờ tối. Chàng không quen ghé vào tiệm mua bánh cho hai cậu nhỏ và Chocolat cho Nhã. Đó là thói quen của mỗi lần chàng đến và mỗi khi hai đứa đi chơi về. Chàng cho chị em tôi nhiều quá. Chàng xem gia đình tôi như gia đình chàng vậy. Trường làm đủ mọi việc giúp tôi trong nhà. Chàng có thể lau giùm tôi cái bàn. Thay quần áo cho bé Phước, giảng bài cho Nhã, bao sách vở cho Hoàng. Thỉnh thoảng chàng kiêm cả đưa đón Hoàng đi học về nữa. Các em nhắc tên Trường nhiều hơn tên tôi. Bé Phước ngày trước bám tôi như rong rêu, từ ngày có Trường quên cả chị. Lúc nào cũng anh Trường—thay quần áo cũng anh Trường. Buổi sáng ngủ dậy đòi anh Trường lau mặt. Sáng nào Trường không đến chúng nó lao nhao chờ đợi.
- Em có vui không?
Trường bất chợt hỏi tôi, bất ngờ. Tôi áp mặt lên lưng áo chàng nhỏ nhẹ:
- Vui lắm.
- Em có sung sướng không?
- Sung sướng.
Trường hỏi:
- Em mơ ước những gì?
Tôi cười mà môi rung hạnh phúc:
- Em ước là vợ anh, sống mãi bên anh.
Trường tìm tay tôi bóp mạnh:
- Anh cũng mơ như thế. Mong rằng giấc mơ sẽ đến với chúng mình một ngày gần đây.
Và, giọng Trường bỗng trầm trầm:
- Sao em không bao giờ hỏi gì về gia đình, cuộc sống của anh hết hở Diễm?
Tôi giấu mặt sau lưng Trường cắn những ngón tay ngậm ngùi:
- Em chờ anh nói trước.
- Nếu anh không nói gì cả.
- Thì em vẫn im lặng.
Giọng Trường chợt lạnh:
- Anh sẽ không nói gì về gia đình anh cho em nghe đâu. Anh yêu em và sẵn sàng lo cho em là được rồi.
Tôi chớp mắt ray rứt:
- Anh không nghĩ đến tương lai.
- Tương lai là sao?
- Một ngày nào đó... anh có nghĩ đến chuyện cưới em không?
Trường dừng xe ở một quãng đường vắng, mắt chàng nhìn tôi đăm đăm:
- Sao em lại hỏi câu đó?
Tôi thoáng rùng mình:
- Em sợ.
- Em sợ gì?
- Sợ vu vơ.
Trường ôm đầu tôi áp sát vào ngực chàng:
- Lúc nào anh cũng nghĩ đến chuyện của chúng mình. Em không cần phải lo lắng đến chuyện ấy.
Tôi thở ra nhẹ nhõm. Lòng lâng lâng một niềm vui và tự tin tuyệt vời. Tôi bảo Trường:
- Thôi, về nhanh không mẹ mắng, anh,
Trường cười nhẹ. Chiếc Vespa lao vút trên mặt đường nhựa bóng. Tôi ôm siết vòng lưng chàng, lênh đênh như bóng hạnh phúc vừa tới.
Con ngõ bắt đầu vắng và thu hẹp lại trong tốc độ của xe Trường. Chàng chỉ tôi cái đường kỷ niệm:
- Chỗ này anh gặp em.
Tôi cười:
- Anh gây tai họa cho em thì có.
- Một tai nạn êm đềm.
Chàng nói, và chợt hỏi:
- Tại sao hôm đó em khóc. Chân không đau mà khóc hoài anh phát bực.
Tôi dấu nỗi thẹn thùng trong bờ lưng to lớn của Trường, thú nhận:
- Tại em thương đôi dép đứt.
Trường bật cười:
- Thì ra là thế. Mấy hôm sau anh đứng bên nhà Ngữ nhìn thấy em vẫn mang đôi dép cũ bỗng dưng anh cảm động lạ lùng. Và, anh đã cố làm quen em vì thế.
Tôi im lặng, không nói. Trường đưa tôi vào nhà. Nhã đang ngồi nhăn nhó bên bàn chợt reo lên:
- A! Diễm về.
Tôi cười với Nhã, chào mẹ rồi chui vào nhà trong thay đồ mặc cho Trường giải thích với Mẹ cái lý do về trễ của tôi. Lúc tôi trở ra, mấy đứa em đang lung bung nhai kẹo trong miệng. Nhã nheo mắt trêu tôi:
- Anh chị đi chơi kỹ quá há.
Trường cười cười:
- Anh đã mua chocolate hối lộ cô rồi.
Nhã nhăn mặt:
- Em trả lại cho anh nè.
- Thôi mà, cho anh xin.
Tôi hỏi Nhã:
- Từ chiều đến giờ có ai đến tìm tao không?
Nhã lắc đầu trong lúc Trường nhìn tôi nhăn nhăn:
- Em có hẹn với “ai” đấy à?
Tôi nhìn Trường cười nhỏ:
- Trông anh buồn cười ghê.
Trường hất mặt:
- Sao buồn cười?
- Nó kỳ kỳ.
Nhã trêu theo tôi:
- Nó quê quê.
- Hai chị em xúm nhau bắt nạt tôi hả.
Nhã hỏi:
- Rồi anh sẽ làm gì?
- Giận.
- Giận ai?
Trường nheo mắt:
- Giận... vu vơ.
Nhã vỗ tay:
- Anh không dám nói giận chị Diễm. Giận thử một lần xem sao anh Trường?
Trường lắc đầu:
- Anh chả dại, giận thử nhỡ giận thật thì sao?
- Thì chị Diễm sẽ giận thật lại anh.
Trường kéo tai Nhã la:
- Con nhỏ này càng ngày càng... ghê gớm.
Nhã so vai lại cười. Tôi ngồi cạnh Nhã, bảo Trường:
- Em có cô bạn vừa dọn nhà đến xóm này.
Nhã hỏi:
- Ở đâu Diễm?
Tôi nói:
- Ở cái nhà lầu hai tầng, có trồng cây vú sữa đằng trước ấy.
Nhã gật đầu:
- Chà, nhà sang ghê nhỉ. Nhà ông Thiếu Tá Đạm lúc trước đấy.
- Ta cũng nghe nói tên ông ấy.
- Chị nào vậy?
- Thục.
Nhã nhíu mắt:
- Có phải Thục hồi bé...
Tôi gật đầu:
- Ừ! Hồi nhỏ tao với Thục thân lắm.
Trường nhìn tôi cười cười:
- Phải cô ấy mới dọn đến chiều qua không Diễm?
Tôi nheo mắt:
- Anh biết sớm nhất nhỉ?
- Anh nghe tụi Hải, Ngữ nói.
- Anh với mấy ông bạn đứng ở cửa ngó cô ấy đăm đăm chứ còn nghe nói gì.
Trường gật đầu:
- Người lạ vào xóm, lẽ tất nhiên là phải nhìn rồi. Nhất là một người lạ đẹp.
Tôi nói:
- Ờ! Thục hồi nầy đẹp thật. Con nhà giàu sung sướng, chỉ biết đi học và đi chơi thôi. Đâu như Diễm.
Trường cười ròn:
- Thôi anh về đây.
Tôi đứng dậy tiễn Trường ra cửa. Trước khi quay đi, chàng còn hôn thật nhanh lên cổ tôi, tôi cười trong niềm tột cùng kiêu hãnh.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi