Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tịnh Thủy Hồng Liên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 12: Ai Đang Thổi Đèn
Đ
ối với người ngủ ngon mà nói, là ngắn ngủi. Nhưng đối với người không được ngủ mà nói, là dài đăng đẳng.
Trong sự chờ đợi dài đăng đẳng, dần thấy được ánh sáng mặt trời. Đầu tiên là bóng đen chuyển xám, tiếp theo sáng dần lên, tiếng bước chân xa gần vẫn liên tục truyền tới, số lượng cũng càng lúc càng nhiều, là các tá điền đi kiểm tra ruộng trước bữa sáng.
Hoàng Linh Vũ giúp Mộ Dung Bạc Nhai lên bờ, một cơn gió se se thổi qua, y rùng mình một cái. Mộ Dung Bạc Nhai mắt mở híp hơi thở thoi thóp, quay nhìn bốn phía, thấy không còn nguy hiểm, mới chống đỡ không nổi nữa mà gục ngủ.
Nhờ Hoàng Linh Vũ tìm được một chiếc xe bò để vào thành, người trẻ tuổi đánh xe vào thành nghe nói họ là người trong thành Hoài Qua, vội cuống quít giúp khiêng người lên xe, rồi lại tìm một tấm chăn nỉ để đắp cho Mộ Dung Bạc Nhai. Trên đường trở về thành, Hoàng Linh Vũ nhìn nơi tối qua đã đi qua, đã bị thanh lý sạch sẽ, đừng nói di thể, ngay cả vết máu, cũng đã bị lấp bằng đất bùn. Còn sót lại, đại khái chỉ có mấy cây lúa bị ngã rạp trong ruộng mà thôi.
Y co người ngồi bên cạnh Mộ Dung Bạc Nhai, con đường đất đá lùi dần ra sau, mặt trời ở cuối đường cuối cùng cũng từ ám hồng biến thành sáng rực, chuyện tối qua giống như chỉ là một giấc mộng cũ không liên quan với ban ngày.
_____
Không ai biết, ta là một người lãnh huyết thế nào. Sinh mạng đang dần biến mất trước mắt, nhưng ta lại cảm thấy chẳng qua là như thế.
Trong ánh mặt trời mới mọc rực rỡ, Mộ Dung Bạc Nhai nằm trong chăn, gương mặt tái nhợt không chút máu, tóc tai ẩm ướt vẫn còn đang nhỏ nước.
Y bất giác vươn tay lúc có lúc không vuốt qua gương mặt nghiêng của hắn, không mang theo bất cứ hàm nghĩa nào, chỉ lặp đi lặp lại động tác đó, thì đầu óc có thể được buông lỏng, không cần suy nghĩ điều gì. Không bao lâu sau, y lại tiến hành xuất thần theo độ lắc lư của xe bò.
Cách lần tập kích đó đã là bốn ngày.
Sáng hôm đó trở về tiệm Hoài Qua, gây nên một trận ồn ào thật lớn. Người thanh niên đánh xe bò tự nhiên nhận được hậu lễ của tiệm Hoài Qua, Mộ Dung Bạc Nhai cũng được nhanh chóng ôm vào phòng của Tiêu Thanh Ngọc rồi không thấy trở ra nữa.
Còn về Hoàng Linh Vũ, tinh bì lực tẫn ngủ trọn một ngày, rồi lại như bình thường ra ngoài nhận cầm đồ. Khế đất của tên thổ địa chủ được cầm với giá cả hợp lý__ dưới biểu tình ‘đã phí phu nhân lại còn mất lính’ của tên thổ tài chủ.
Không dễ gì trôi qua một ngày, tranh thủ ánh tàn dư của tịch dương, Hoàng Linh Vũ đóng cửa tiệm cầm đồ, khóa đại môn tiền viện, đốt đèn lồng treo ở góc tường, mới trở về hậu viện.
Lúc này mọi người đều tập trung trong hỏa phòng ăn cơm, vì Mộ Dung Bạc Nhai thương thế không rõ, nên hiện tại an tĩnh hơn hẳn lúc thường. Không có vấn đề để nói, bữa cơm diễn ra đặc biệt nhanh chóng. Tiền quản tiền hút tẩu thuốc phập phập, thỉnh thoảng từ trong hỏa phòng nhìn ra xa. Hướng đó chính là phòng của Tiêu Thanh Ngọc, bữa cơm được xếp trên một cái mâm nhỏ, vẫn còn bày ngoài cửa.
Khi Hoàng Linh Vũ rửa xong chén bát của mình đi ra, trời đã tối đen. Phiên trực luân phiên hôm nay thật khó có được y thực hiện trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, y vừa đi về phòng của mình, vừa có chút buồn ngủ ngáp một cái.
Mấy ngày nay Mộ Dung Bạc Nhai không có trong phòng, nơi đó lại trở thành lãnh địa của y.
Khi không có cái kẻ đáng ghét kia, ngày tháng vẫn trôi qua bình thường, nhưng có vài chỗ, vẫn khiến y không thể thích ứng.
Chẳng hạn như vị đạo trên giường. Vị cỏ rất nhạt rất nhạt, nếu cách nửa tấc một tấc thì không ngửi thấy được. Nhưng cái gối kê sát bên đầu, trong lúc ngủ mông lung, vị đạo đó như sương mù tiến vào mũi, lên đến não, làm y cảm thấy không vui. Cũng không phải là vị đạo đặc biệt khó ngửi gì, có chút vị sen nhàn nhạt.
Nhưng mà, cứ cảm thấy giống như lãnh địa của mình đã bị người khác chiếm cứ, hoặc nên nói, thức ăn trong mâm của mình đã bị người khác ăn sạch bách. Y mơ mơ hồ hồ ngủ, nửa mơ nửa tỉnh không vui, trong đầu liên tục chớp nháy những cảnh tượng đột nhiên từ hồ sen mát mẻ, chớp mắt lại chuyển tới thành phố đã làm việc ở kiếp trước. Một bà cô dắt theo một con chó Shar Pei mập mạp, trên mặt chú chó chăng đầy nếp ngang bay lượn, nhấc một chân sau lên tè vào cột điện. Tè xong, còn ngẩng đầu ưỡn ngực dương dương tự đắc đảo mắt trắng với y.
__ Có để cho người ta yên được không!
Hoàng Linh Vũ trở người dậy, cảnh đó liền tiêu tan. Nhưng hiện tại trong đầu y đều là cảnh tượng con chó dùng nước tiểu của mình để đánh dấu lãnh địa, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này cũng là thứ cùng một bản chất.
Nghĩ như thế, đột nhiên tam cấp của con người nổi lên, hơn nữa còn cùng một lúc đại tiểu cấp.
(*Tam cấp: Ăn cơm và bài tiết. Đại tiểu cấp: chắc ai cũng biết, ta khỏi nói chi có nó không hợp vệ sinh nha)
Hoàng Linh Vũ buồn bực đảo mắt trắng, xuống giường ra cửa. Vì gian phòng này đã biến thành một người ở, nên mấy ngày nay đã cắt bớt bô, muốn đại tiện, chỉ có thể ra cái bô công cộng bên ngoài.
Với chút ánh sáng heo hắt từ đèn lồng, căn bản không thể nhìn thấy rõ cái gì.Nhưng y cũng vẫn thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, ngửi ngửi thử xem trên y phục của mình có dính theo mùi vị của chất bài tiết không, rồi chậm rãi men lối cũ đi về.
Đột nhiên, một trận gió lạnh thổi qua.
“Thúi quá đi, thúi quá…” Có một thanh âm mơ mơ hồ hồ vang lên sau lưng y, tiếp đó là mấy hơi thở băng lạnh phả lên gáy y.
Chưa từng nghe qua âm thanh này, Hoàng Linh Vũ lập tức nổi đầy da gà, cứng cổ không dám động.
Trong bữa tiệc chào đón tân sinh viên của đại học lịch sử, toàn trường là một màu tối đen. Trong bóng tối đột nhiên bật sáng tia trắng tái của đèn pin, chiếc đèn chiếu từ dưới cằm lên trong đặc biệt ghê rợn, cô u ám nói: “Nghe nói, trong cổ mộ có âm hồn. Nghe nói, đào nhiều mộ phận, những âm hồn đó sẽ quấn lấy bạn, khi bạn mệt mỏi kiệt lực, khi âm khí tối thịnh, chúng sẽ kéo bạn vào vực sâu không đáy…”
Lúc này Hoàng Linh Vũ nhớ tới cảnh tượng đó.
Đương nhiên, sau đó cô gái kia đột nhiên dõng dạc hùng hồn nói ‘Muốn thoát khỏi vận rủi, thì thỉnh cùng diêm vương đại nhân anh tuấn tiêu sái thực hiện BL hoặc tiếp tục tìm thêm Hades đại nhân vĩ ngạn bất phàm chơi trò 3P luôn, đương nhiên nếu lại thêm vào một Lucifer đại nhân thì càng thú vị a’, mấy lời thế này đã bị y tự động kéo màn.
Hoàng Linh Vũ đang muốn trừng to mắt xem thử những hồn ma này có phải thật sự giống như trong Liêu Trai Chí Dị hay không, thì sau gáy chợt nhói lên, liền lịm đi.
Trong lúc ngủ, sau gáy đau đến lợi hại, nhưng khí tức quen thuộc xung quanh khiến y yên tâm. Y nhận ra được đây là khí vị của Tiêu Thanh Ngọc, vị của cây trúc. Nhưng lại có chút không bình thường, xen tạp thêm chút tửu khí. Tiêu tiên sinh rất ít khi uống rượu, y biết rõ điều này. Là ai dám uống rượu trong phòng của Tiêu tiên sinh?
Y còn chưa kịp nghĩ cho rõ, trên bắp tay đột nhiên bị thứ gì đó ghì lại, nhất thời cảm giác chua đau nổi lên. Bị kích thích như vậy, đầu óc thanh tỉnh hơn rất nhiều. Mới phát hiện sau đầu là một mảng ấm áp, vật ấm đó còn chậm rãi phập phồng, đang kinh dị, chợt nghe rõ có người nói chuyện.
“Ngươi hạ thủ cũng quá nặng rồi.”
Giọng nói của Tiêu Thanh Ngọc, vật ấm dưới đầu phập phồng theo mấy chữ đó__ Thì ra y đang ngủ trong ngực của ông chủ Tiêu?
Vốn không có tinh thần quản nhiều chuyện, Hoàng Linh Vũ nhắm chặt hai mắt, thở gấp vài cái rồi tiếp tục thở chậm lại, lấy bất biến ứng vạn biến__ giả ngất.
Trên bắp tay chợt bị bôi thứ gì đó băng lạnh, một cỗ tửu khí xông vào mũi y.
“A a a! Không muốn a, rượu của ta, rượu của ta!”
Một người kêu thảm thiết__ Đây không phải là thanh âm của cái tên giả quỷ lúc y đi đại tiện về sao?
“Câm miệng, ngươi thật là đáng mất mặt.”
Lại có người vô cùng không vui lên tiếng, tiếng kêu thảm của tên ‘quỷ’ kia lập tức ngừng giữa chừng, bực bội hừ vài tiếng rồi im luôn.
Hoàng Linh Vũ giãy dụa nội tâm, có phải lúc này nên nhảy ra tỏ rõ y đã tỉnh rồi không?
Có điều, lịch sử chứng minh, dưới tình huống người khác muốn ngươi ngất mà ngươi lại tỉnh, sẽ có người dùng thủ đoạn càng kịch liệt hơn nữa để cho ngươi ngất. Trong tình huống khi người khác muốn ngươi chết mà ngươi lại cứ thích tỏ vẻ anh hùng tỉnh dậy, sau đó móc vũ khí ra muốn tiếp tục anh dũng ứng chiến, sẽ có người dùng thủ pháp càng trực tiếp hơn để lấy mạng ngươi.
So sánh hơn thua, Hoàng Linh Vũ quyết định, tạm thời không tỉnh.
Dù sao có Tiêu tiên sinh ở đây mà.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tịnh Thủy Hồng Liên
Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Tịnh Thủy Hồng Liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
https://isach.info/story.php?story=tinh_thuy_hong_lien__cuong_ngon_thien_tieu