Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đôi Cánh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 12
M
ột câu thách thức đúng nghĩa được kết thúc bằng nụ cười nửa miệng lộ rõ sự tự tin của Âu Dương Quân. Nụ cười đó đốn ngã không biết bao nhiêu cô gái nhưng lại là sự sỉ nhục đối với kẻ lăn lộn như tên mặt sẹo. Trong đời, hắn gặp bao đối thủ khó khăn nhưng chưa lần thất bại. Hắn đột nhiên hét lớn rồi chĩa súng vào bản thân.
Phụt... Tiếng súng gắn giảm thanh vang lên trong không gian, máu nhuộm đỏ sàn. Phát súng đó không phải của hắn mà từ súng của Âu Dương Quân. Tên mặt sẹo ôm cánh tay trúng đạn khụy xuống sàn.
Tốc độ đoàn tàu cũng đột nhiên chậm lại.
- Tại sao... tại sao...
Tên mặt sẹo rên rỉ.
Âu Dương Quân chặn lời:
- Cảnh sát sắp đến, hãy thắc mắc với họ.
Nói xong, anh thu súng rồi hướng về phía Thanh Y, nắm tay cô kéo đi.
- Đi thôi.
Bốn người nhảy khỏi tàu thì Phong ra hiệu, đoàn tàu lại tăng tốc.
Bọn họ đi bộ đến đường cái đã có vài chiếc ô tô đen đứng đợi.
- Anh Quân.
Một tên chạy đến cúi đầu chào.
- Các cậu về trước đi!
Âu Dương Quân vẫn nắm tay Thanh Y dắt đi thẳng đến chiếc ô tô đầu tiên, mặc cho cô cố đẩy tay anh ra.
--------
- Thế nào, muốn tự xuống hay muốn tôi bế cô xuống?
Âu Dương Quân xuống xe, đi sang mở cửa xe cho Thanh Y. Cô vẫn còn chóng mặt bởi tốc độ lái xe kinh hoàng của anh lại nghe anh nói như thế mới bừng tỉnh, nhảy ngay xuống xe, đạp cả vào chân anh.
Cô ríu rít xin lỗi.
- Thật xin lỗi! Tôi không cố ý!
Anh không nói gì, đóng cửa cửa xe lại rồi kéo cô vào trong. Thanh Y chỉ kịp nhìn thoáng xung quanh rồi bước vội theo sải bước dài của anh:
- Này, đây là bệnh viện mà, anh đưa tôi đến đây làm gì? Này, Âu Dương Quân, anh...
- Nếu cô muốn cánh tay đó nhiễm trùng rồi cắt bỏ đi thì cô cứ việc!
Anh cắt lời.
Thanh Y vẫn ngơ ngác không hiểu anh nói gì thì đột nhiên nhảy dựng.
- Á, máu!
Cô nhìn cánh tay còn lại không bị anh giữ, giật mình hét lớn.
- Có vẻ như cô không thấy đau, sao lại hét lớn vậy chứ? Người ta lại tưởng tôi bắt nạt cô!
Anh bật cười trước thái độ của cô, mà cô chỉ biết trợn trừng khi nghe anh nói.
- Sao không đau chứ! Chắc là bị thương lúc trên tàu, vừa xong thì lại bị anh kéo đi với tốc độ kinh khủng như thế nữa... là anh bắt nạt tôi đúng quá rồi còn gì!
- Nếu là tôi mà chỉ dừng ở mức bắt nạt thôi ư?
Thanh Y định sẽ tranh thủ cơ hội đổ lỗi cho anh mong có chút bồi thường nhưng cô quên mất anh là ai. Mạng cô anh còn dễ dàng lấy, dùng hai chữ bắt nạt thì chẳng thấm vào đâu. Cuối cùng cô chọn cách im lặng đi theo anh.
---------
Từ lúc rời khỏi bệnh viện, Thanh Y vẫn chưa nói lời nào.
Đối với người lạnh lùng thì cần phải lạnh lùng hơn. Tuy cô không có ý đó nhưng câu nói đó đúng trong trường hợp này.
Âu Dương Quân là người mở miệng trước.
- Cô muốn ăn gì?
Thanh Y đang thẫn thờ nhìn qua cửa sổ, nghe anh nói thì ngạc nhiên quay lại.
- Anh hỏi tôi?
Anh thản nhiên đáp, vẫn là kiểu một câu hỏi trả lời ột câu hỏi.
- Trên xe còn người thứ ba à?
- Hì hì, vậy thì tôi muốn tôm hùm sốt me, bò chua ngọt, gà rán bơ, lẩu tươi sống...
Vẻ mặt hạnh phúc khi đọc ra cả chục món ăn của cô trong chẳng khác gì đứa trẻ sắp được thưởng. Nét mặt vui vẻ này mới hợp với đôi mắt đen và trong của cô.
Âu Dương Quân nhìn nghiêng đôi mắt đó, bất giác cũng cười theo, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ.
Anh muốn giữ mãi nụ cười đó!
- À, dù sao tôi cũng cảm ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện. Tôi còn không biết mình bị thương, sao anh biết vậy?
- Tôi có mắt mà!
Câu trả lời của anh quá xúc tích, quá chuẩn xác khiến Thanh Y chẳng còn lời nào để nói.
---------
Trước bàn ăn đầy thức ăn nhưng vẻ mặt của hai người ngồi đối diện thì khác nhau hoàn toàn.
Một gương mặt thể hiện sự sung sướng vô cùng, nhìn chằm chặp vào con tôm hùm to tướng nằm ngoan ngoãn trước mặt. Bên kia lại là sự hứng thú, nhìn cô gái đối diện đang ngồi im bất động nhìn con tôm.
Lần này, vẫn là Âu Dương Quân lên tiếng trước.
- Con tôm ấy đẹp lắm sao?
Thanh Y dời cặp mắt sáng như pha lê từ con tôm với những đường cong tuyệt đẹp sang anh.
Cô cười:
- Không, nó không đẹp bằng anh!
Cô đã bị con tôm to tướng làm đờ đẫn nên mới thực sự hiểu ý anh theo nghĩa đen.
- Cô đang đem tôi ra so sánh với một con tôm? Muốn một ngày đem tôi luộc lên trả thù như thế kia?
Anh cười đầy vẻ nam tính kèm theo lời nói đùa, cứ như con người lạnh lùng thường trưng ra ọi người thấy và anh bây giờ không phải là một. Anh biết cô không có ý đó nhưng vẫn cố ý muốn vặn vẹo lời của cô.
- Anh đừng xuyên tạc ý của tôi chứ! Ý tôi là tôi ngắm nó làm gì, ngắm nó chẳng bằng nhìn anh cho rồi. Tôi chỉ là đang suy nghĩ...
- Suy nghĩ điều gì?
Mặc dù không quan tâm đến việc người ngoài nhận xét về ngoại hình, nhưng việc bị mang ra đặt ngang hàng với con tôm khiến anh lần đầu tiên cảm thấy hụt hẫng.
Trong khi đó, Thanh Y vẫn dào dạt tình yêu với con tôm, mắt cô sáng rỡ.
- Nghĩ rằng nên cắt nó theo chiều ngang hay dọc để có thể cho nó vào bụng một cách nhanh nhất.
- Ha ha... Tôi thấy con tôm này sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm!
Âu Dương Quân không nhịn được liền cười lớn, ngã người dựa lưng vào thành ghế.
- Tại sao?
Anh xoay xoay ly rượu vang rồi nhấp nhẹ.
- Vì nó trước khi bị ăn mất còn được cô nhọc lòng suy nghĩ.
- Vậy thì tôi sẽ không phụ lòng nó, cho nó đầu đuôi tái ngộ trong bụng.
Nói xong cô bắt đầu công cuộc xử lý con tôm hùm sốt me đầy hương vị. Một chút chua của me, quyện vào một chút béo thơm của bơ, kết hợp thêm vị cay của ớt và cơ bản là thịt con tôm.
Thanh Y cứ một miếng lại một miếng còn Âu Dương Quân chỉ biết nhìn cô và cười. Lâu rồi anh không được vui vẻ khi ăn như thế. Nếu không phải là dự những buổi tiệc sang trọng thì cũng là những lúc ăn một mình, thỉnh thoảng mới dùng bữa cùng bọn Phong, Hàn, Vũ. Từ bao giờ mà cuộc sống của anh trở nên đầy mỹ vị và vui vẻ như thế!
Bữa tối kết thúc trong sự vui vẻ, Âu Dương Quân lái xe đưa Thanh Y đến bờ sông tản bộ.
Công viên bên cạnh bờ sông ban đêm có đủ thành phần từ già đến trẻ dạo chơi. Ánh đèn nhàn nhạt tỏa khắp các thảm cỏ trong công viên cùng những bông hồng hoang rung rinh trong gió. Trong không khí phảng phất một vị thanh của bạc hà. Bên dưới dòng sông lấp lánh ánh ngũ sắc từ đèn hai bên bờ sông khiến không gian trở nên huyền ảo.
Nhưng có vẻ như người nào đó không cảm nhận được, lên tiếng phá vỡ:
- Đã nói là trời đang lạnh vậy mà anh cứ nhất quyết ra đây hóng gió! Tôi không đi nổi nữa đâu.
Thanh Y phàn nàn, cố chấp đến ngồi lì tại chiếc ghế đá gần đó. Cô nhăn mặt, đến ghế mà cũng lạnh quá vậy? Gió từ sông từng cơn vuốt lên mặt khiến cô không kiềm được run nhẹ. Cái này trong lời nói của tên ác ma nào đấy thì chính là: “Ăn sương uống gió tốt cho sức khỏe.”
Thấy bộ dạng đó của cô, Âu Dương Quân đành đi đến ngồi cạnh, khoác chiếc áo dạ đen dài của mình cho cô.
- Anh...
- Đừng có ngạc nhiên, tôi vốn dĩ là một người tốt.
Chưa đợi Thanh Y nói hết, anh cắt lời.
Trước đôi mắt to tròn trong như pha lê của cô, anh quay mặt hướng ra sông.
Cô bĩu môi:
- Nếu anh là người tốt thì thế giới này quá tốt đẹp rồi! Từ lúc gặp anh tôi toàn gặp vận.
Anh cười, mắt vẫn hướng về xa bên sông:
- Là do cô tự chuốc lấy. Ông trời ưu ái cho cô khả năng, cho cô đôi cánh để bay. Vậy mà thế giới rộng lớn cô không đi, lại bay đến chỗ tôi. Không phải sao?
Anh nhìn cô với vẻ hứng thú của sư tử bắt được mồi.
- Tôi hối hận rồi, tôi muốn bay.
Cô nhanh chóng chớp cơ hội từ lời nói của anh.
- Muộn rồi!
- Muộn gì chứ?
- Tôi đã chặt gãy đôi cánh đó, để cô mãi mãi không bay đi mất!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đôi Cánh
Tà Nhi
Đôi Cánh - Tà Nhi
https://isach.info/story.php?story=doi_canh__ta_nhi