Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chị Em Gái
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 11
S
áng hôm sau, taxi đến lúc 8h để chở Tammy ra phi trường. Tammy mặc áo quần xong thì xe đến. Candy và bố cô xuống lầu để chia tay cô. Candy mặc áo cánh vải, quần jeans cắt ngắn. Như mọi khi, cô mặc áo cánh hở ngực. Khi cô ra ngoài để vẫy tay chào Tammy, mái tóc vàng dài rối bù trên đầu cô trông rất hấp dẫn, những người ngoài đường đều nhìn cô chằm chằm.
Tammy ôm ghì Sabrina, Candy và bố rồi bước lên xe, con chó Juanita nằm trong cái túi hiệu Birkin. Họ không thích có cảnh chia tay như thế này. Hai mươi phút sau, Sabrina và Candy cũng lên xe để vào thành phố xem nhà. Họ đến thành phố lúc 9h30, ghé lại nhà của Sabrina để cô lấy thêm quần áo và thư từ.
Candy nói khỏi cần đến nhà cô. Hình như cô đã đem theo vô số áo cánh mỏng để thay rồi. Sabrina có cảm giác như mình đã đi đâu rất lâu. Cô cảm thấy rất kỳ lạ khi nhận ra rằng mình vừa mới ở trong nhà này, khi ấy mẹ còn sống và Annie chưa mù. Nhiều chuyện đổi thay trong chốc lát. Và bây giờ nhiều chuyện cũng sắp đến, nhất là việc cô sắp dời chỗ ở. Cô không gắn bó với căn hộ, cho nên không quan tâm nhiều đến việc này. Nhưng sống với Candy và Annie sẽ là một thử thách lớn cho cô. Từ khi vào đại học, cô đã sống riêng, gần 13 năm rồi. Bây giờ, dọn nhà đến ở với các cô em, Sabrina như trở lại thời còn ở nhà với bố mẹ. Cô sẽ mất đi sự tự do, nhưng vì có việc chính đáng. Sabrina hy vọng trong một năm, Annie sẽ thích ứng với cuộc sống mới, và sẽ sống tự lập được. Khi ấy, Candy sẽ về lại căn hộ xinh đẹp trên sân thượng của tòa cao ốc, và Sabrina sẽ tậu căn hộ khác cho mình. Nhưng đó là năm sau, còn bây giờ họ phải tích cực hơn nữa, phải làm việc hăng say hơn nữa để giúp Annie vượt qua những thử thách cam go trước mắt.
Họ rời căn hộ của Sabrina lúc 10h45, và khi cô đậu xe tại phố Đông 84 thì Tammy gọi vào điện thoại di động của cô. Tammy nói cô đang lên máy bay.
- Em gọi để chào tạm biệt lại. - Họ đã gắn bó với nhau mật thiết trong thời gian qua, và bây giờ xa nhau họ thấy trống vắng. Cái chết của mẹ họ vẫn còn làm cho họ đau khổ, bàng hoàng.
- Chúc thượng lộ bình an. Bọn chị sắp đi xem ngôi nhà. - Sabrina vừa nói vừa tắt máy xe.
- Báo cho em biết nhà ra sao đấy nhé. - Bỗng Tammy cảm thấy như mình đang đứng ngoài cuộc, cô ước chi mình có thể tham gia vào việc này.
- Chị sẽ báo. Hãy chấm một anh chàng dễ thương cùng đi máy bay, - Sabrina nói.
- Em chỉ ngồi gần các linh mục, các bà lớn tuổi hay trẻ con thò lò mũi anh thôi. Em cương quyết ra chỉ tiêu như vậy.
- Em vớ vẩn quá. - Sabrina cười.
- Không phải. Em định sẽ thành gái già. Em nghĩ đấy là thiên hướng của mình.
- Một ngày nào đó em sẽ đi ngắm cảnh hoàng hôn với một nam diễn viên chính, hay với người to cao phong độ ở Hollywood, khiến cả nhà lác mắt.
- Ở L.A. người ta nói người như vậy là người cầu nguyện được Chúa nghe.
Sabrina và Candy đang đứng trước ngôi nhà mà họ đến xem, người môi giới địa ốc đang đợi họ, và khi ấy Tammy đã ngồi vào ghế trên máy bay.
- Chị đến nơi rồi, chị sẽ gọi cho em sau nhé. Chúc thượng lộ bình an. Chào em. - Cô nói xong đưa máy cho Candy để cô chào chị. Người môi giới đi về phía họ, miệng mỉm cười. Bà ta cao, lịch sự, tóc vàng, người sực nức mùi nước hoa. Giọng bà ta khàn khàn, Sabrina biết bà ta hút thuốc. Bà ta cầm chìa khóa trên tay. Khi Candy tắt điện thoại, Sabrina giới thiệu bà với cô, rồi bà mở cửa, tắt máy báo động và để họ vào.
- Mời các cô vào xem và cho tôi biết có thích không. Tôi cũng có vài căn nhà ở phía nam thành phố, nhưng tôi nghĩ chắc các cô vừa ý ngôi nhà này. - Sabrina hy vọng họ sẽ thích ngôi nhà này. Nhà đầu tiên mà vừa ý có lẽ là điều rất thú vị, tìm nhà ở mà mọi người đều thích không phải là chuyện dễ. Candy có vẻ háo hức, thích đi xem một vòng quanh nhà.
Tiền sảnh tối tăm, treo bức tranh vẽ cảnh rừng màu xanh lục. Sabrina thấy ngôi nhà có vẻ u buồn, nhưng nền nhà lát đá cẩm thạch hình vuông có màu trắng và xanh lá cây rất đẹp. Cô thấy trên tường có treo chiếc gương soi cổ thật đẹp và những bức hình in cảnh đi săn ở Anh, khiến cho lối vào có không khí của nước Anh. Phòng khách thoáng đãng, sáng sủa, hướng về phía nam, thư viện nhỏ, mát mẻ, dễ chịu, có lò sưởi nhỏ, xinh xắn. Sách chất đầy các giá trên tường, có nhiều cuốn Sabrina đã đọc. Candy nhìn quanh, mỉm cười, gật đầu đồng ý với Sabrina. Mới xem tầng đầu, họ đã thấy thích ngôi nhà rồi. Họ biểu lộ ý hài lòng cho nhau biết bằng cách gật đầu và mỉm cười. Ngôi nhà có vẻ ấm cúng, hấp dẫn. Trần nhà cao, trên tường có giá thắp nến rất đẹp.
Sau đó, họ đi vào tầng hầm để xem nhà bếp và phòng ăn. Nhà bếp hiện đại, tiện lợi, ở giữa có bộ bàn tròn xinh xắn, vừa cho tám hoặc mười người ăn. Nhà bếp nhìn ra khu vườn xinh xắn. Trên hành lang có hai ghế bành để ngồi ngắm cảnh vườn và có lò nướng thịt. Lò có vẻ đã được dùng nhiều lần, Sabrina nghĩ chắc Chris rất thích nó.
Phòng ăn cân đối, tường sơn màu gạch, khắp nơi có những nét chấm phá nghệ thuật đẹp mắt, mặc dù toàn thể ngôi nhà không được trang hoàng như vậy. Sabrina thấy thích. Đồ đạc trong nhà bố trí vừa phải, thông thoáng, không chật chội. Cô có thể xếp thêm một ít đồ đạc của cô ở đây; cô thích các thứ đã có sẵn. Nếu cô chở hết đồ đến đây, cô sẽ cất chúng vào kho. Ngôi nhà rất tuyệt, vì thế cô hiểu tại sao chủ nhà yêu nó và không muốn bán lại. Thật là một chỗ đáng ở, nên khi bà môi giới ra khỏi phòng, Candy nói nhỏ vào tai Sabrina:
- Em thích ngôi nhà! - Candy trông có vẻ rất háo hức.
- Chị cũng thích. - Sabrina cười, nụ cười của người chiến thắng.
Các phòng ngủ nhỏ như họ đã được báo trước, nhưng cửa sổ vừa vặn rất đẹp, màn may bằng lụa có màu trắng nhạt, các dải tua lịch sự và có dây buộc. Phòng nào cũng có giường lớn, Candy thích giường lớn như thế này, và những người khác cũng thích, nhất là nếu họ có đàn ông sống cùng. Kiểu giường lớn rất hợp với Chris vì anh to cao. Giường trong phòng ngủ của chủ nhân lớn hơn giường ở các phòng khác. Phòng gần đó hơi nhỏ, nhưng họ không dùng, nên làm phòng cho khách là hợp hơn cả. Những căn phòng dành cho Candy và Annie được trang hoàng đẹp đẽ và dễ thương. Các phòng tắm đều có vòi sen và bồn tắm. Các phòng ngủ thoáng và sơn màu sáng, còn các phòng tắm đều lót đá cẩm thạch. Sabrina kinh ngạc nhìn bà môi giới địa ốc. Không có gì trong nhà mà cô không thích. Cô thấy Candy cũng thích ngôi nhà, cô nói với chị rằng ngôi nhà đẹp, “có sinh khí”. Và như bà môi giới đã nói, ngôi nhà rất có duyên. Thật vậy, ngôi nhà rất tuyệt và không có vẻ gì là phiền phức, gây trở ngại cho Annie. Cầu thang thẳng, dễ đi, rất tiện cho người khiếm thị.
- Thật tuyệt! - Sabrina nói, cười vui vẻ. Candy cũng tươi cười, gật đầu đồng ý. Cô nói mình thích ngôi nhà hơn căn hộ trên sân thượng ở tòa cao ốc, vì nó ấm cúng và dễ thương hơn. Căn hộ trên sân thượng cao ốc quá sang trọng và đỏm dáng, lại lạnh lẽo, trông như cảnh quảng cáo trong tạp chí, không ra vẻ nhà ở. Candy cảm thấy ở đây dễ chịu hơn, vì ở đây có thể co mình trong chiếc ghế bành êm ái, hay làm gì tùy ý. Ngôi nhà rất phù hợp cho việc đó. Và cô hy vọng nó cũng tiện lợi cho Annie, vì cô sẽ nhanh chóng làm quen được vị trí đồ đạc trong nhà. Ngôi nhà nhỏ, ở mỗi tầng chỉ có hai phòng ngủ có kích cỡ vừa phải.
- Em nói sao? - Sabrina hỏi em, vẻ lịch sự. Cô đã biết cảm tưởng của em cô ra sao rồi, và Candy đã hoàn toàn đồng ý với cô.
- Em nói được! Chúng ta thuê ngay đi. Em có thể đưa Zoe theo đến đây phải không? - Đi đâu Candy cũng đem theo con chó, nhưng sáng nay cô phải để nó ở nhà với bố. Cô sợ nó quá nóng ở trong xe, và nó thích làm bạn với Benlah. Sabrina không muốn bà môi giới địa ốc sợ khi gặp chó lớn. Vả lại, Benlah say xe, nên nó không thích đi xe.
Sabrina hỏi lại người môi giới cho chắc, rằng có phải chủ nhà không ngại việc người thuê có chó không.
- Sáng nay tôi có hỏi ông ta, ông ta nói rằng có chó rất tốt. Ông ta chỉ nói chó chứ không phân biệt chó lớn hay chó nhỏ. - Rõ ràng ông ta không giới hạn bao nhiêu con, vì chính ông đã có hai con rồi. Ngôi nhà có chỗ cho chó vui chơi, lại dễ thương, ấm cúng và giá cả phải chăng. Đồ đạc của chủ nhà đẹp hơn đồ đạc của chị em họ, và họ có thể nuôi chó. Candy định sẽ cho thuê căn hộ trên sân thượng cao ốc với đồ đạc trong nhà, điều này sẽ rất thú vị và có người sẽ muốn thuê ngay. Cô sẽ đăng thông báo cho thuê trong tuần này, hy vọng họ sẽ thuê lại với giá cao và như vậy cô có thể kiếm thêm nhiều tiền. Tiền thuê nhà ở phố Đông 84 này tương đối rẻ.
- Chúng ta sẽ thuê ngôi nhà này, - Sabrina trả lời em. - Vậy bắt đầu khi nào?
- Đầu tháng tám. - Hai chị em nhìn nhau. Như thế sớm đấy, nhưng rất hợp lúc. Việc làm hợp đồng hơi cập rập, nhưng chắc cô làm được, chỉ cần tốn ít tiền thôi. Vả lại, Annie sắp xuất viện, cô sẽ ở lại nhà bố một hay hai tuần. Sabrina và Candy giải quyết chuyện nhà cửa xong, mấy chị em có thể dọn đến ở.
- Sẽ rất tiện cho chúng ta, - Sabrina đáp. Họ sắp bận thêm vì vừa giúp đỡ Annie lại vừa trông chừng bố, và lo việc dọn nhà. Bỗng Sabrina nhận thấy may mà Candy báo cho đại lý biết cô nghỉ tháng tám và thời gian còn lại của tháng bảy. Tuần sau Sabrina phải đi làm, và khi đi làm công việc sẽ rất bề bộn.
- Nếu các cô muốn, tôi sẽ cố làm nhanh cho các cô. Ông chủ nhà đang đi du lịch, khoảng hai tuần nữa ông ta sẽ đi châu Âu.
- Thế thì quá tốt, - Sabrina đáp. - Chúng tôi cần dọn đến sớm. Em gái tôi sẽ ra viện vào tuần sau.
- Cô ấy bị bệnh à? - Bà môi giới ngạc nhiên hỏi.
- Cô ấy bị tai nạn xe hơi khi nghỉ cuối tuần vào dịp lễ Quốc khánh - Sabrina đáp. Cô không nói chi tiết việc này. - Vì thế mà cô ấy bị mù.
- Ồ, thật buồn cho cô ấy. Khi nghe cô nói cô ấy bị mù, tôi không nghĩ là cô ấy mới bị, tôi tưởng... Cả ba cô đều dọn đến đây ở chung à?
- Vâng, cho đến khi em tôi quen với cuộc sống mới. Cô ấy phải tập thích nghi thôi, đây là công việc rất khó.
- Dĩ nhiên phải như vậy, - bà ta đáp, vẻ thương cảm, và muốn giúp đỡ. - Tôi sẽ nói với chủ nhà để xem ông ta nghĩ sao. Các cô cùng dọn đến ở với cô ấy thì thật quý, - người môi giới nói, vẻ cảm động. Nét mặt căng thẳng của bà ta lúc nãy bây giờ bỗng dịu lại.
- Dĩ nhiên, chúng tôi là chị em ruột mà. - Candy nói.
- Không phải tất cả chị em ruột đều thương nhau đâu,
- người môi giới đáp. - Tôi không gặp chị em tôi từ 20 năm nay rồi!
- Buồn nhỉ. - Candy đáp.
- Chúng tôi phải ký giấy tờ gì? - Sabrina hỏi.
- Hợp đồng thuê nhà, biên lai tiền thuê nhà tháng đầu và tháng cuối, biên lai tiền đặt cọc. Tôi nghĩ ông ta không đòi hỏi tiền đặt cọc nhiều đâu. Tôi sẽ viết hết và gửi đến văn phòng cho cô.
- Tuần này tôi không đi làm. Tôi ở nhà bố mẹ ở Connecticut. Tôi có thể lái xe đến lấy cũng được.
- Tôi sẽ chuẩn bị để ngày mai cô đến lấy.
- Thế thì tốt. - Cô muốn ở lại đêm với Chris và để cho Candy lo liệu công việc trong một đêm. - Bà có muốn tất cả các chữ ký của chúng tôi không?
- Bây giờ chỉ cần cô ký là đủ rồi. Khi nào các cô đến ở, chúng tôi đưa thêm giấy tờ khác để ký, không biết như thế có tiện cho cô không?
- Rất tiện. Tuần sau tôi sẽ ký giấy tờ khác cho bà. Họ bắt tay nhau rồi hai chị em đi quanh nhà một vòng nữa, và lần này họ càng có vẻ thích hơn trước. Năm phút sau, họ ra xe, lòng mừng khấp khởi. Ngồi trong xe, Sabrina gọi cho Chris, anh mừng cho họ. Anh nói rất nóng lòng đến xem nhà mới. Họ sẽ nói cho Tammy biết ngay khi cô xuống máy bay.
Khi họ về nhà, Jim không có nhà mặc dù ông nghỉ làm việc nhiều tuần. Sabrina làm bữa trưa, nhưng Candy không ăn. Cô la em về việc này.
- Bây giờ em không làm việc, đâu cần phải nhịn đói.
- Em không nhịn, mà không thấy đói. Trời nóng quá.
- Buổi sáng em cũng không ăn. - Candy có vẻ bực mình, cô đứng dậy đi gọi điện thoại. Cô không thích ai quan tâm đến việc cô ăn hay không ăn. Đây là vấn đề nhạy cảm của cô trong nhiều năm qua. Ngay cả mẹ, mỗi khi bà nhắc đến chuyện ăn uống của cô, cô cũng không thích. Cô bắt đầu nhịn đói từ năm 17 tuổi, khi bắt đầu sự nghiệp làm người mẫu.
Họ đến bệnh viện lúc hai giờ để thăm Annie lúc ấy cô đang ngủ. Cô nghe tiếng chân họ đi qua phòng, bèn cựa quậy.
- Chúng tôi đây, - Sabrina nói, cô cười tươi nhìn Annie. Annie không thấy nhưng nghe giọng chị, cô có vẻ vui.
- Em biết có hai người. Em ngửi thấy mùi nước hoa của chị và nghe tiếng vòng tay của Candy kêu lách cách. - Sabrina không nói gì, nhưng cô thấy mừng vì Annie bắt đầu thích ứng với hoàn cảnh của mình. Đây là dấu hiệu tích cực.
- Em muốn báo cho chị một tin vui. - Candy cười nói.
- Tốt, - Annie đáp, vẻ buồn buồn. Mấy ngày qua, những điều đáng ngạc nhiên đều xấu. Họ đồng ý với cô về điều này. Nhưng họ hy vọng cô sẽ vui khi nghe nói về ngôi nhà. - Chuyện gì mà ngạc nhiên?
- Bọn chị vừa vào thành phố về, - Sabrina nói. - Sau khi Tammy đi, chị Candy cũng đi luôn, Tammy gửi lời chúc đến em. - Annie cười, đợi chị nói tiếp. - Chị và Candy đi xem nhà.
- Nhà à? - Cô ngạc nhiên hỏi. - Bố dọn vào trong thành phố ở à? - Cô không muốn thay đổi nhanh quá. Cô thích ngôi nhà của bố mẹ, thích ở đấy mỗi khi về đây. Cô không muốn ông bán nhà và hy vọng ông không làm thế.
- Dĩ nhiên không, - Sabrina đáp. - Bọn chị đi xem nhà để thuê.
- Có phải chị và Chris sắp lấy nhau, hai anh chị thuê nhà để ở chung à? - Cô bối rối hỏi còn Sabrina cười. Tìm nhà lần đầu mà ưng ý ngay là thành công rồi.
- Không phải. Tìm nhà cho em, chị và Candy cùng ở. Thuê ở một năm cho em thích ứng với hoàn cảnh mới. Trong vòng một năm, em có thể nghĩ ra phương hướng để sống, rồi sau đó nếu em muốn tách khỏi bọn chị, em cứ việc. Nếu không, chúng ta sẽ thuê nhà khác. Nhà này chỉ cho thuê một năm thôi. Ngôi nhà dễ thương lắm, ở phố Đông 84.
- Em sẽ làm gì ở đó? - Annie buồn rầu hỏi, trông cô hoàn toàn không có hy vọng gì.
- Có thể đi học. Trong năm nay, em phải làm sao để tự túc được trong cuộc sống. - Sabrina cố lạc quan về những điều Annie sẽ thay đổi. Họ chưa biết những công việc đó là gì, họ đợi xem chương trình chữa trị của cô như thế nào khi xuất viện đã.
- Em không tự túc được từ một tuần rồi. Bây giờ em như đứa bé hai tuổi.
- Không như thế đâu. Annie, bọn chị muốn giúp đỡ em.
- Chị nghĩ em phải làm gì để được như thế? Đi với chiếc gậy trắng ư? - Cô hỏi, mắt chan chứa nước. - Em không biết làm sao để dùng cái gậy đó. - Annie nói xong, cả ba chị em đều nghĩ đến những người mù băng qua đường cần sự giúp đỡ. - Em thà chết còn hơn. Có lẽ em sẽ sống ở nhà bố mẹ. - Họ thấy Annie có vẻ bi quan. Chỉ trong vài tuần nữa, bố họ sẽ đi làm trở lại, và khi ấy Annie sẽ một mình trơ trọi.
- Em sẽ buồn chán khi ở nhà bố. Em nên ra thành phố để ở với bọn chị. - Ít ra, em có thể đi taxi quanh thành phố.
- Không, em sẽ không đi. Em sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người. Có lẽ mãi mãi. Tại sao mọi người không gửi em vào trung tâm người mù nào đấy và quên em đi?
- Khi chị mới 15 và em lên 7, chắc chị sẽ làm thế, nhưng bây giờ trễ rồi. Nào, Annie, chúng ta cố làm như thế này đi, hay đấy. Có lẽ sống với nhau sẽ rất vui. Candy sẽ cho thuê căn hộ trên sân thượng ở tòa cao ốc một năm, còn chị thì chấm dứt hợp động thuê nhà. Tammy sẽ đến thăm chúng ta vào dịp nghỉ cuối tuần khi thuận tiện. Chúng ta sẽ nói chuyện, vui chơi với nhau cho bỏ những ngày xa nhau. Có lẽ đây là cơ hội ngàn vàng để chúng ta có dịp sống bên nhau. Một năm. Sau một năm sẽ có bao nhiêu thay đổi.
Annie lắc đầu, cô vẫn nằm trên giường, vẻ rầu rĩ. - Em muốn về Ý, muốn gặp Charlie. Anh ấy có thể ở bên cạnh em. Em không muốn sống ở đây.
- Em không thể sống ở Florence một mình được, - Sabrina lập luận với cô em. Đây là sự thật, chuyện Charlie đã thành quá khứ. Annie không biết sự thật này, nhưng Sabrina không muốn kể cho em nghe việc cô đã nói chuyện với y. Sáng nào Annie cũng gọi cho y. Annie nói chuyện này cho Sabrina hay, và Sabrina không khỏi tự hỏi phải chăng y đã tắt máy để phòng trường hợp Annie gọi. Sau lần nói chuyện với y tuần trước, Sabrina cảm thấy khinh bỉ y hết sức.
- Em không muốn sống với các chị em trong điều kiện như thế này, - Annie tức giận đáp. - Em không muốn làm kẻ vô ơn hay sống nhờ vào mọi người, để hai người phải săn sóc em, thương xót cho thân phận em.
- Em không có thì giờ săn sóc chị đâu, - Candy nói. - Em đi nhiều, còn Sabrina phải làm việc. Chị phải tập để tự lo cho mình. Nhưng em có thể giúp chị.
- Chị không muốn ai giúp cả. Chị muốn tự mình đi lại. Chị có nhà ở Florence, không cần nhà ở New York.
- Annie, - Sabrina cố kiên nhẫn với cô em. - Em có thể đi đâu tùy ý khi đã quen với cuộc sống mới. Nhưng em phải mất một thời gian để học tập. Vậy em không nghĩ rằng trước hết em phải ở với bọn chị ư?
- Không. Em sẽ về Florence để sống với Charlie. Anh ấy yêu em. - Annie nói với vẻ nông nổi, còn Sabrina cảm thấy đau nhói trong tim. Charlie không hề yêu Annie và Annie cũng không thể tự mình đến Florence được.
- Nếu Charlie không muốn thì sao? Nếu anh ta thấy quá mức chịu đựng của anh ta thì sao? Chắc em không đủ lông đủ cánh để bay đến đó với anh ta chứ?
- Phải, nhưng em thích ở bên cạnh anh ấy.
- Chị hiểu. Nhưng em sẽ gây nhiều phiền phức cho anh ta. Còn ở đây các chị em là người trong gia đình. Ở New York có chương trình cho người mù học.
- Em không đi học ở trường dành cho người mù đâu!
- Annie hét lớn. - Em sẽ tự mình tìm cách để sống. - Cô lại khóc và Sabrina cũng muốn khóc.
- Đừng làm khó như thế, Annie. Chúng ta đã gặp nhiều khó khăn rồi. Hãy để mọi người giúp em.
- Không! Annie đáp rồi lăn qua một bên, quay lưng lại. Sabrina và Candy nhìn nhau, không nói. - Hai người đừng nhìn nhau như thế! - Annie hét lớn khiến Sabrina giật mình.
- Em có mắt ở sau đầu à? Em quay lưng về phía bọn chị kia mà.
- Em biết mà! - Cô tức giận nói, và Sabrina cười.
- Em biết không, khi em lên 7, em là đồ ranh con. Em thường rình chị rồi mách mẹ.
- Tammy cũng làm vậy.
- Nhưng em tệ hơn. Và mẹ thường tin em, ngay cả khi em nói láo.
Annie vẫn nằm quay lưng về phía họ, nhưng Sabrina có thể nghe tiếng cô cười.
- Vậy em vẫn tiếp tục là đồ ranh con, hay biết lẽ phải hơn? Candy và chị đã tìm được một ngôi nhà rất tuyệt, chị nghĩ em sẽ thích. Ba chị em ở với nhau trong nhà ấy chắc sẽ rất vui.
- Không có gì làm cho em vui lại được.
- Chị không tin, - Sabrina đáp. Cô rất mong bà bác sĩ tâm thần đến. Annie rất cần có người như thế. Có lẽ bà ta sẽ cho họ biết cách đối phó với Annie. - Tối mai chị sẽ ký hợp đồng thuê nhà. Nếu chúng ta không thuê được ngôi nhà này vì em làm khó dễ, chị sẽ rất chán. - Annie có lý do để gây chuyện, nhưng Sabrina nghĩ rằng cô phải cương quyết, cứng rắn với em mới được. Cô rất muốn quàng tay ôm cô em vào lòng, nhưng có lẽ Annie cần biện pháp cứng rắn hơn. Phải đối xử với Annie thật cương quyết để cô khỏi than thân trách phận mãi.
- Em sẽ suy nghĩ về chuyện này, - Annie chỉ đáp mà không quay về phía họ. - Hai người đi đi, để cho tôi một mình.
- Em muốn như thế phải không? - Sabrina sửng sốt hỏi, và Candy không nói lời nào. Cô thường ghét tính khí nóng nảy của Annie. Đối với Candy, Annie là người chị đã gây cho cô nhiều khó khăn lúc cô khôn lớn. Hai người cách nhau năm tuổi.
- Phải, - Annie đáp với giọng buồn bã. Cô cảm thấy ghét mọi người.
Sabrina và Candy ở lại thêm nửa giờ nữa, cố hết sức làm cho Annie hết cau có, nhưng không thành công. Cuối cùng họ làm theo lời cô, ra khỏi phòng, hứa với cô sẽ trở lại nếu cô gọi cho họ.
Trên đường về nhà, hai chị em nói chuyện với nhau. Sabrina nghĩ rằng Annie tức giận cũng phải. Và không có ai ngoài họ sẽ làm cho cô hết giận. Thực vậy, cô đã chịu số phận hẩm hiu quá nhiều, mất mẹ rồi bây giờ chịu cảnh mù lòa. Số phận quá nghiệt ngã đối với cô.
- Chúng ta sẽ làm gì với cái nhà? - Candy lo lắng hỏi.
- Nếu chị ấy không dọn đến với chúng ta thì sao?
- Annie sẽ đến, - Sabrina bình tĩnh đáp. - Nó không còn sự lựa chọn nào khác đâu.
- Chuyện quá buồn, - Candy cảm thấy chua xót cho chị.
- Phải, rất buồn. Chuyện rất buồn cho Annie, cho bố, cho chúng ta. Nhưng chúng ta phải cố gắng chống lại nghịch cảnh. - Sabrina vẫn háo hức về ngôi nhà, cô thấy ngôi nhà quá đẹp.
Khi về nhà, Sabrina thấy có tin nhắn của người bác sĩ tâm thần. Cô gọi cho bà ta, kể cho bà những việc xảy ra, bà bằng lòng đi từ thành phố đến đây để khám cho Annie. Phòng khám của bà ở New York, nhưng bà nói khi gặp những trường hợp đặc biệt, bà vẫn đến thăm bệnh nhân nơi họ đang ở. Bà thấy trường hợp của Annie cũng khá đặc biệt, nên bà hứa sẽ đến thăm cô vào thứ tư. Và bà tỏ ra vui mừng khi nghe cô nói tuần sau họ sẽ chuyển đến thành phố ở. Bà ta có vẻ rất quan tâm đến trường hợp của Annie, bà nói sẽ dành thời gian để chữa trị cho cô. Sabrina thấy bà nói qua điện thoại rất dễ thương, nên cô rất vui. Ông bác sĩ phẫu thuật ở bệnh viện đã giới thiệu bà ta cho Sabrina.
Sabrina gửi tin nhắn cho Tammy báo cho cô biết họ đã thuê được nhà. Rồi cô dành ra cả buổi chiều để trả lời các cuộc điện thoại. Cô gọi về văn phòng để xem công việc ra sao. Rồi gọi cho người chủ nhà để trả căn hộ lại cho họ. Cô trình bày cho họ biết hoàn cảnh hiện tại của cô và họ thông cảm, chấp nhận lời yêu cầu.
Mãi đến ngày hôm sau họ mới đến thăm Annie. Khi họ đến, người y tá đang tập cho Annie đi trên hành lang, Annie có vẻ không được vui. Cô nhận ra họ trước khi họ lên tiếng. Cô liền nắm tay Sabrina và hai người về lại phòng bệnh. Cô có vẻ bồn chồn, nôn nóng muốn đề cập đến vấn đề gì đấy. Các chị em cô nhận ra Annie rất yếu khi ra khỏi phòng, như con rùa không có mai. Khi về phòng, trông cô bình tĩnh, và cuối cùng cô nói cho họ nghe điều làm cho cô bồn chồn. Khi nói về Charlie, cô rất buồn và cả hai vừa nghe đã biết ngay lý do.
Cô ngần ngừ một lát rồi nói tiếp:
- Anh ta đang ở Hy Lạp, anh ta nói điện thoại của anh ta bây giờ mới có sóng. Anh ta nói đã gặp người khác. Chung thủy quá phải không? Em mới đi khỏi Florence chưa đầy hai tuần, và trước kia anh ta yêu em say đắm. Thế mà chỉ trong một thời gian ngắn, anh ta đã yêu người khác. Anh ta có vẻ lạnh nhạt khi nói chuyện với em. Em nghĩ anh ta đi Hy Lạp với cô ấy. - Hai dòng nước mắt chảy xuống má khi Annie nói thế. Sabrina đưa tay nhẹ lau cho cô.
- Có nhiều người bội bạc như thế. Chị nghĩ phụ nữ cũng có. Mọi người đều có thể như thế. Charlie đối xử với em như thế thì thật quá đê tiện.
- Phải, đúng đấy. Em không nói cho anh ta biết mình bị mù, cho nên anh ta bỏ em không phải vì chuyện này. Nhưng em nói cho anh ta nghe về tai nạn, về việc mẹ chết còn em bình yên. Em không muốn anh ta thương hại em. Nếu chuyện giữa em và anh ta ổn thỏa, chắc em sẽ nói cho anh ta biết sự thật để Charlie quyết định có bằng lòng về chuyện này hay không. Nhưng em không nói gì về chuyện em mù lòa. Hầu như mới trả lời điện thoại, anh ta nói đã có người khác rồi. - Nghe em nói, Sabrina nghĩ rằng thế là tốt. Và Sabrina hài lòng vì mình đã gọi và thông báo cho Charlie biết mọi việc. Nếu Annie đã nói với y và y từ chối cô, tình hình chắc sẽ còn tệ hơn. Như thế này Annie sẽ hiểu rằng cô bị Charlie bỏ rơi như những người khác. Rủi mà may. Còn về phần Charlie, y là người xấu xa. Mất y thế mà hay. Rõ ràng y không phải là người tốt.
- Chị rất buồn, Annie. - Sabrina nói, và Candy động viên nhiều đàn ông dễ thương, tốt bụng.
- Bây giờ sẽ chẳng còn ai yêu tôi đâu. Không ai cần một người mù hết, - cô nói, cảm thương cho mình. Sabrina chưa nói gì với cô về vị bác sĩ tâm thần, nhưng cô sung sướng vì bà ta sẽ đến thăm Annie.
- Có, sẽ có, - Sabrina dịu dàng nói. - Em vẫn đẹp, vẫn thông minh, vẫn dễ thương như trước. Không có gì thay đổi cả.
- Chị không biết đâu, em thường bị tình phụ, - Candy lên tiếng nói thêm, và cả hai chị em đều cười. Với người đẹp như Candy thật khó tin có chuyện ấy. - Các anh chàng đi chơi với em toàn là đồ chết tiệt. Một số còn trẻ như chúng ta. Họ không biết họ muốn gì. Nay thì họ yêu mình, mai thì yêu người khác. Hoặc là họ muốn ăn nằm với mình, hoặc là họ muốn đi dự tiệc. Ngoài đời có nhiều kẻ lợi dụng mình. - Sabrina nhận thấy đây có vẻ là một trong những đặc trưng về cuộc sống của Candy. Rất nhiều người muốn lợi dụng cô, và cô còn trẻ, có đủ thì giờ để rút kinh nghiệm về chuyện ấy. Tammy không có thì giờ để đi chơi với những người cùng trang lứa hay lớn tuổi hơn. Đàn ông ở độ tuổi nào cũng có nhiều người không tốt.
- Chị đã quên những anh chàng vớ vẩn đi chơi với chị lúc 20 tuổi rồi. Trước khi gặp Chris, chị đã đi chơi với nhiều tên cù lần.
Sau đó, Candy và Annie nói chuyện về những cuộc hẹn hò khủng khiếp một lúc, nhưng họ kể để vui đùa với nhau. Qua chuyện này, Sabrina thấy Annie rất buồn. Việc Charlie phụ tình Annie để chạy theo người khác là một vố rất đau cho cô. Cô cứ nghĩ y là người tốt, và định về New York với y. Sabrina không nhắc lại chuyện này nữa.
- Em hãy sống với bọn chị một thời gian, không chết đâu mà sợ. Vả lại, sống với nhau cho vui.
- Em thấy chẳng có gì vui hết, - Annie bướng bỉnh đáp. - Chẳng có gì vui lại được đâu.
- Trong vòng sáu tháng sắp đến, thế nào em cũng có bạn trai cho mà xem. - Sabrina nói.
- Em sẽ không bao giờ có lại người yêu nữa, - Annie buồn rầu đáp. Họ thấy cô tin chuyện này.
- Được rồi, - Sabrina đáp, - chị cá với em đấy. Hôm nay là ngày 14 tháng 7, hôm nay là kỷ niệm ngày phá ngục Bastille. Chị cá với em 100USD trong vòng sáu tháng em sẽ có người yêu khác. Có Candy làm chứng đấy nhé, bây giờ em nên để dành tiền trả cho chị là vừa.
- Chị để dành thì có, - Annie đáp. - Chị sẽ thua vì từ đây đến sáu tháng sau em sẽ không có ai. Không những sáu tháng mà sáu năm cũng không có.
- Chị cá sáu tháng thôi, - Sabrina nói. - Nếu em cá sáu năm, chị sẽ thắng em một số tiền cực lớn, em không có đủ tiền để trả cho chị đâu. Ta hãy cá sáu tháng thôi. Em nhớ rằng chị cá 100USD đấy nhé. Chắc chắn thua.
Annie nằm trên giường, mỉm cười. Cô buồn vì chuyện Charlie, nhưng lại vui vì có chị em bên cạnh. Họ làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn. Đêm qua, Tammy đã gọi cho cô khi chị đến L.A.. Chị kể chuyện về Juanita và mấy người điên ngồi gần chị trên máy bay khiến cô cười.
Lát sau, hai chị em tạm biệt Annie để về nhà. Trước khi rời bệnh viện, Sabrina nói cho em biết cô sẽ vào thành phố để ký hợp đồng thuê nhà.
- Em không nói em sẽ đến ở, - Annie nũng nịu đáp, có vẻ còn chán nản, nhưng trông vui hơn khi họ mới đến. Rõ ràng, Annie buồn vì chuyện Charlie. Nhưng ít ra bây giờ cô không còn nóng vội muốn về Florence nữa. Cô biết sống mù lòa một mình ở đấy không thể được. Nhưng cô cương quyết không muốn bỏ căn hộ ở Florence. Sabrina nói cô sẽ bàn chuyện này với bố. Quyền quyết định là của ông vì ông cho tiền Annie để thuê nhà, Sabrina biết căn hộ của Annie ở bên ấy giá rẻ như bèo, nên có lẽ ông sẽ để cho cô thuê.
- Này nhé, nếu em không đến thì chị và Candy vẫn ở với nhau, khi ấy em sẽ tiếc đấy. - Nghe chị nói, Annie mỉm cười.
- Thôi được rồi... chúng ta sẽ xét lại. Em sẽ nghĩ về chuyện này.
- Này Annie Adams, chị bảo đảm với em một điều, nếu em không đến ở với bọn chị, em sẽ tiếc đấy, - Sabrina nói xong bèn đứng dậy ra về. - Chúng ta sống với nhau sẽ rất vui.
- Không, chị sẽ không vui đâu. - Annie nhìn về phía chị và cười, như thể cô thấy chị. - Em đã sống với chị cho đến khi lên 10, em biết rất rõ chị, chị rất bực mình vì em. Candy lại càng làm cho chị bực mình thêm, vì nó thật bê bối. - Họ đều biết Sabrina bực mình lâu rồi, nhưng gần đây Candy có vẻ tốt hơn nhiều.
- Em sẽ không bê bối nữa đâu! - Candy lên tiếng, cô có vẻ hơi xấu hổ. - Vả lại, nếu chúng ta ở với nhau, chúng ta phải thuê người giúp việc. Em sẽ không lau chùi nhà đâu.
- Trời, lại thuê người... ta phải nghĩ đến chuyện này thôi, - Annie nói và cười. - Em sẽ sớm cho mọi người biết ý kiến, - cô nói tiếp, giọng vui vẻ. Lần đầu tiên kể từ khi biết mình bị mù cô có thái độ vui vẻ như thế này.
- Em phải sớm cho bọn chị biết ý kiến, - Sabrina nói, hôn em rồi bước ra khỏi phòng. Candy bước theo chị. Sabrina quay lại, nháy mắt với Candy và Candy đưa tay làm dấu thành công. Annie sẽ đến ở với họ. Cô không còn sự lựa chọn nào khác.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chị Em Gái
Danielle Steel
Chị Em Gái - Danielle Steel
https://isach.info/story.php?story=chi_em_gai__danielle_steel