Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 12: Thái Tử Ngụy Quốc, Ngụy Văn Huy.
M
ĩ Mĩ mãn nguyện, tay cầm hai xâu hồ lô, vừa ăn vừa tận hưởng cái hương vị ngọt ngào, lần trước ăn không được nàng cảm thấy thật tiếc, ngày mai tiểu thư Chiêu Mai thành thân, hôm nay trốn tiểu thư đi chơi một chút.
- A, mỹ nhân nàng thật mịn màng.
- Buôn ra... thả ra... cứu mạng a...
Nam tử xếp chiếc quạt lại, vuốt ve lên mặt một cô nương, tay kia ôm lấy eo nàng cười gian xảo đê tiện. Mĩ Mĩ khóe miệng giật giật, ta là đang ngứa tay ngứa chân ngươi lại tự mình dẫn sát tới.
- Buôn người ra.
Nụ cười kia dừng lại, nam tử đẩy cái tiểu cô nương qua chỗ bọn nô tài, hắn hướng Mĩ Mĩ làm bộ mặt khinh bỉ nói:
- Gì, muốn gì hả? Hay là muốn gia đem ngươi về rửa chân cho gia... ha ha ha...
Nói song quay đầu nhìn bọn nô tài cười lớn, bọn nô tài cười theo, nhưng khi hắn quay lai nhìn Mĩ Mĩ thì nghe tiếng
, khuôn mặt cứng đờ muốn khóc không được muốn cười cũng không song.
- C... c... ổ... ta... a... a...
Bọn nô tài thả tiểu cô nương ra chạy tới đỡ người đang dần té xuống kia không ngừng la lớn:
- Thiếu gia... thiếu gia...
- Cảnh Mân Sinh ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc cái cổ đã gãy của ngươi đi.
- N... g... ươi....
Cảnh Mân Sinh rống lên rồi ngất liệm, Mĩ Mĩ nhìn xung quanh, cô nuong kia đã chạy mất, mọi người nhìn cô rồi cũng bỏ đi, cô buồn chán vương tay lên cao ngáp một cái, từ đâu có tiếng nói vang lên:
- Tránh đường... mau tránh đường... ngựa của thái tử Ngụy Quốc đi qua, tránh đường.
Binh lính dương trường thương dài đẩy đẩy dân chúng thành hai bên, Mĩ Mĩ liếc xéo phun ra hai chữ:
- Phô trương.
Nàng cũng không bận tâm lắm, việc nàng quan tâm bây giờ chính là cái tên chó má Hàn Dạ kia, không có tin túc gì về hắn.
- Hu hu... mẫu thân... hu hu hu.
- Tương nhi đừng khóc... ngoan... đứng yên đó... đợi một lát mẫu thân sẽ qua với con...
Mĩ Mĩ ngoái đầu, một thiếu phụ bên trái đường, một bé gái bên phải đường, mà lúc này bé gái ba tuổi lững chững đi qua nhưng lại bị tên thị vệ đẩy té.
- Đứa nhỏ mau tránh qua một bên.
- Oa... Oa... Oa...
Đứa nhỏ bật khóc, người mẹ thì bị giữ lại bên kia đường không ngừng kêu la nước mắt ràn rụa.
- Tương nhi... mau bò qua đây... nhanh... tương nhi... hu hu hu. tránh ra cho tôi qua... con gái tôi ở đó... hức... ư... Tương nhi...
- Cái bà này.
Thiếu phụ bị đạp té, vẫn không ngừng khóc gọi lớn:
- Tương nhi... Tương nhi... hu hu.
Bé gái té rất đau, đầu gối bị chảy máu không đứng lên được nằm khóc nức nở. Mĩ Mĩ giận run, cái bà mẹ bọn này, ta ghét nhất là thấy có kẻ ăn hiếp phụ nữ và trẻ con, Mĩ Mĩ vung tay một chiêu liền đem thị vệ đã đánh thiếu phụ giết tại chỗ, chỉ thấy trên cổ hắn có một vết cắt nhỏ.
- Có thích khách.
Mĩ Mĩ thấy bọn lính sồng sộc chạy đến, lại nhìn đứa nhỏ, cái bọn này định đem đứa nhỏ đạp chết à, nàng vung tay áo, một sợi dây cước bay ra xuyên qua thắt lưng đứa nhỏ, đầu dây cuộn lấy thắt lưng, nàng nhấc bổng đứa nhỏ về phía mình, ôm đứa bé trong tay Mĩ Mĩ ôn nhu nhẹ nhạng nói:
- Muội muội ngoan... đừng khóc... tỷ tỷ uội kẹo hồ lô a.
Đứa bé được cho kẹo lập tức nín khóc, dù gì cũng chỉ còn một viên, nàng là đang ăn dở, đặt đứa bé xuống chỗ người thiếu phụ.
- Đại tỷ, đừng bao giờ buôn tay đứa nhỏ a.
- Tạ cô nương... tạ cô nương... Tương nhi... tương nhi của mẹ... hu hu.
Thiếu phụ gật đầu cảm tạ ôm lấy con gái khóc nức nở, đám lính đã chạy tới chĩa kiếm vào Mĩ Mĩ.
- Bảo vệ thái tử, bắt thích khách.
Bọn họ đang muốn động thủ thì đằng sau có tiếng vó ngựa phi đến, sau đó là giọng nói nhẹ nhàng thanh cao:
- Rốt cuộc là phát sinh chuyện gì.
- Thái tử cẩn thận, có thích khách.
Mĩ Mĩ ngó lên, người ngồi trên ngựa quần áo trăng như tuyết, vạt áo tung bay, ngũ quan thâm thúy, khuôn mặt lọ ra vài phần lãnh ngạo, nàng mở miệng:
- Ngươi là thái tử Ngụy Quốc.
- Vô lễ, người tới bắt thích khách.
- Khoan... phải ta là thái tử Ngụy Quốc.
Thái tử dơ tay, đám lính không dám tiến tới, chàng quan sát nữ tử kia, nữ tử kia lạnh lùng cao ngạo bất quá mặt nàng đã bị che đi.
- Ta không phải thích khách, ta là đang giúp ngài giáo huấn thuộc hạ.
- Giáo huấn.
Hắn nhìn tên thị vệ chết ở bên cạnh lại nhìn Mĩ Mĩ, chỉ thấy nàng hướng hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi là thái tử, tương lai lại là vua của một nước, lại dung túng cho thuộc hạ đánh dân, đây là Phượng Kỳ không phải Ngụy Quốc các người. Lại nói người được lòng dân là được thiên hạ, nếu không thuận theo ý dân, người ngồi ở ngôi vị hoàng đế cũng sẽ bị lật đổ, hoàng thượng của chúng ta yêu dân như con còn quý quốc của ngươi xem con dân như cỏ rác vậy ngươi sau này trị quốc thế nào, ta chỉ là thay ngươi giáo huấn họ một chút, nếu để hoàng thượng biết chuyện này ta e rằng sẽ ảnh hưởng tới mối quan hệ của hai nước a.
Thái tử chau mày, đúng là hắn tới đây để cầu thân không thể để xảy ra xung đột, chàng hướng Mĩ Mĩ chấp tay mí mắt trầm xuống nói:
- Cô nương giáo huấn chí phải.
Sau đó chàng hướng mọi người chấp tay xin lỗi.
- Ta Ngụy Văn Huy, thái tử Ngụy Quốc rất xin lỗi về hành động vừa rồi của quý quốc, thành thật xin lỗi mọi người.
Mĩ Mĩ toát ra hàn băng vừa nói vừa đưa tay chỉ tới một người.
- Nếu ngài đã xin lỗi vậy để ta xử lý tên đó được không.
Ngụy Văn Huy liếc sang rồi lạnh lùng rời đi.
- Tùy cô nương.
- Thái tử tha mạng... thái tử tha mạng.
Mĩ Mĩ xoay người đi đến ngồi xuống lấy chiếc khăn và một lọ thuốc từ trong tay áo ra băng bó vết thương cho tiểu muội muội.
- Hắn khi dễ tiểu muội muội a, muội muội còn đau không.
- Dạ không ạ.
Chỉ thấy hắn ngã xuống đất, cổ bị cưa một vết nhỏ chết tại chỗ, thái tử trợn tròn mắt, võ công của chàng cao thâm lại không nhìn ra người kia ra tay thế nào, nàng cư nhiên là cao thủ.
Nàng là ai chứ, nàng là sát thủ, đã là sát thủ thì phải nhanh nếu không chỉ là phế thải.
- Muội muội... cái này không được tháo xuống...
- Tương nhi mau bỏ tay ra.
- Không... con muốn...
Mĩ Mĩ mặt mày cau lại, đưa tay ra sau đầu cầm sợ dây rút nhẹ, chiếc mặt nạ nơ bướm được lấy xuống bởi một bé gái, Mĩ Mĩ ôn nhu tao nhã cười nhẹ noi:
- Được rồi, uội.
Không gian lặng lại, phút kinh ngạc kia làm cho thời gian ngưng đọng, nữ tử xiêm y đen đứng lên, vẻ đẹp sắc sảo mặ mà, đẹp đến mức hoa ghen liễu hờn, thiên nhiên cũng sinh lòng đố kị, nàng hoàn mĩ thanh cao, lạnh lùng quý phái pha chút ôn nhu.
Nàng đi mà nghìn đôi mắt dòm ngó, hắn cũng không ngoại lệ, đối với nàng có chút lưu luyến, nữ tử kia hắn ước chi nàng chính là công chúa để hắn có thể danh chính ngôn thuận đứng cạnh nàng.
- Thái tử... thái tử...
- Hả... chuyện gì vậy Đàng tướng quân.
Chàng ngây ngốc đến dại, đúng là anh hùng khó qua ải mĩ nhân.
- Chúng ta đi tiếp chứ.
- À... ừ.
Chàng nhìn người đã đi khuất, chàng kìm dây cương kéo ngựa đi ra giữa sính lễ, đoàn người tiếp tục thẳng tiến.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia
KhôngThởĐược
Cẩu Ma Nữ Và Đại Vương Gia - KhôngThởĐược
https://isach.info/story.php?story=cau_ma_nu_va_dai_vuong_gia__khongthoduoc