Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Khoảng Trời Thơ Dại
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 11/16
T
hế mà đã sáu bảy năm, Mỹ Vy không có dịp về quê vì cuộc sống gia đình như cỗ máy hoạt động không lúc nào ngừng nghỉ. Mỹ Vy đi học một buổi, một buổi phải phụ bán hàng với má đâu còn thì giờ để nhớ tới các bạn ở quê nhà. Cũng có đôi lúc ngồi buồn, cô bé nghĩ đến thằng Hoàng và con Tý, nhưng chỉ ít phút thôi vì hình như tất cả đã bị lùi vào ký ức. Ở trường học, Mỹ Vy có bạn mới. Cuộc sống thay đổi và cô bé cũng lớn dần theo mỗi tết hàng năm. Con heo đất mà thằng Hoàng nhét vào giỏ của nó năm xưa, vẫn còn giữ làm kỷ niệm, dù tiền nó đã tiêu hết vào những lúc kẹt trong việc học hành.
Giờ đây Mỹ Vy đã trở thành một cô bé gái đang chớm tuổi dậy thì. Cái vóc dáng nhỏ bé đen đủi đã thay vào đó nét xinh tươi của một bông hoa thành thị. Mỹ Vy với dáng người cân đối, đầy đặn và gương mặt thật duyên dáng đã làm thu hút nhiều bạn trai. Song từ khi gặp lại được Hoàng, cô bé đã thấy tuổi thơ của mình trở về trong cuộc sống. Tuy cả hai không còn vẫy vùng, bơi lội dưới sông. Ngồi trên lưng trâu thả diều trong những buổi chiều tuyệt đẹp có ánh hoàng hôn đang từ từ lịm tắt. Không còn được ăn món vịt nướng bao đất sét, và không còn tự nhiên như cái thuở thiếu thời gọi mày xưng tao.
Gặp lại Hoàng, Mỹ Vy mừng tưởng chừng như không có gì sánh được.
Song đôi khi chợt nghĩ đến một cái gì đó xa vời, cô bé lại thấy lòng dấy lên niềm suy nghĩ vu vơ:
- Xời ơi! Bộ hai người đang quay lại video dĩ vãng sao mà ngồi ngây người ra lâu quá vậy? Quán chè thập cẩm chắc là người ta đã bán hết từ lâu rồi.
Tiếng của Ngọc Như toang toác lên làm tất cả ký ức trong Hoàng và Mỹ Vy bị dừng lại. Ngọc Như chỉ ngón tay vào hai người còn đang ngơ ngác nét mặt vì hồi tưởng:
- Buồn cười ghê. Khi không làm người ta hụt ăn chè một cách có tính toán vậy đó.
Bây giờ thì Hoàng đã bừng tỉnh với nụ cười thật tươi:
- Không có hụt đâu Ngọc Như ơi! Nếu hết chè thì mình sẽ ăn thứ khác.
Lần này Ngọc Như hí hửng:
- Thứ khác hả? Nhưng liệu Hoàng có đủ tiền để bao không?
Cậu con trai vỗ vào chiếc túi nơi ngực áo:
Miễn là Ngọc Như đừng đòi vô nhà hàng. Còn bình dân thì Hoàng dư sức:
Ngọc Như lôi Mỹ Vy ra đứng giữa:
- Mày làm chứng nghe Vy.
Mỹ Vy cười:
- Mày làm to chuyện để chi, Hoàng không dám xù đâu.
Tuy nghe Mỹ Vy nói vậy, Ngọc Như vẫn tươm tướp:
- Biết đâu được mày. Tao không có tin ai.
Thấy Ngọc Như phát ngôn như thế, Hòang vội đứng lên mời lần nữa:
- Ngọc Như không tin thì ta đi bây giờ nghe. Hai người cứ việc chọn nơi mà mình muốn đến.
Mỹ Vy bảo với bạn:
- Mày có tâm hồn ăn uống hơn thì cứ việc chọn thực đơn đi.
Ngọc Như không khách sáo:
- Ði ăn mì hoành thánh.
- Thôi. Bây giờ chiều tao khoái ăn gỏi cuốn hơn.
- Trời. Thứ tương ấy cay xé lưỡi tao không ham đâu nhỏ.
- Thế thứ hoành thánh của mày béo ngậy tao chẳng hợp khẩu đâu.
Ngôì nghe ý kiến của hai nhỏ bạn gái, Hoàng chỉ cảm thấy buồn cười.
Con gái thật là phức tạp không giống bọn con trai chút nào. Hoàng nhớ tới thằng Lượm ở quê nhà và những bữa ăn Dã Chiến của hai thằng mỗi khi cậu nghỉ học về thăm. Chỉ vài con ốc bươu bắt vội ngoài đồng hoặc con cá nướng trui, hai thằng cũng có thể ngồi tán gẫu. Riêng con Tý bây giờ đã lớn, nó không vòi vĩnh Hoàng như hồi lúc nhỏ con Mỹ Vy đã đi xa. Mỗi lần về, Hoàng mang quà đến cho nó, nó lần lựa mãi không chịu nhận. Thế nhưng nếu chẳng có gì thì nó lại trách hờn. Con gái chắc đứa nào cũng như đứa nấy thôi, bọn con trai không khéo chiều thì mấy nhỏ cứ tha hồ giận dỗi.
Tỏ ra hiểu tâm lý, Hoàng đề nghị:
- Thôi thế này nhé! Ðã lâu rồi Hoàng không ăn món bột chiên. Nếu Mỹ Vy và Ngọc Như không chê thì ta đi ăn rồi ghé thưởng thức món kem su su, được chứ?
Không ngờ cả hai nhỏ con gái đồng ý gấp:
- Tuyệt quá trời rồi, Mỹ Vy ơi! Mày mau đi thay đồ kẻo muộn.
Mỹ Vy cười với Hoàng:
- Thôi, đi ba người xui lắm!
Thấy bạn nói thế, Ngọc Như xụ mặt xuống:
- Phải rồi, mày muốn nói tao là người thừa chứ gì.
Hoàng phải một phen đính chính:
- Mỹ Vy giỡn mà Ngọc Như.
Song cô bé giãy giụa lên như đỉa phải vôi:
- Không dám giỡn đâu, cái mặt nó nghiêm nghiêm là nó nói thiệt đó!
Dù cố nhịn, Mỹ Vy cũng phải cười. Cô bé đấm vào lưng bạn thùm thụp:
- Con khỉ. Chỉ chọc có chút xíu mà đã giống tề thiên rồi.
Ngọc Như đỏng đảnh nói:
- Xí, tao đẹp như vậy mà giống đại thánh ở chỗ nào.
- Hi... hi... mày giống ở chỗ ngứa gãi lung tung đó.
Bị chọc quê, Ngọc Như càng giống khỉ. Con bé nhăn nhó trông tức cười.
- Mày nhớ nghe Mỹ Vy. Thứ sáu này có môn toán tao không cho mày copy đâu nhé!
- Hứ! Làm như mày học giỏi lắm không bằng, copy mày tao lãnh trúng con ngỗng thì thiệt là oan.
- Xí, còn lâu. Tao là đứa chuyên dẫn đầu lớp chứ đâu phải loại tồi.
Mỹ Vy cười khúc khích:
- Thế hả? Vậy mà không biết đứa nào hôm thứ hai tuần rồi chỉ được có 3 điểm môn văn.
Thấy bạn khui ra cái dốt của mình trước mặt con trai, Ngọc Như xấu hổ dậm chân như kiến cắn:
- Trời đất! Tao chỉ có giỏi môn toán chứ đâu có giỏi môn văn.
- Thế mà cũng bày đặt làm tàng. Tao chỉ yếu môn toán chút đỉnh, còn tất cả thì qua mặt mày vèo vèo đó nhỏ.
Câu nói của Mỹ Vy càng khiến cho Ngọc Như biến thành hề, cô bé làm nhiều động tác gây cười thêm:
- Mày qua mặt tao mà sao cứ năn nỉ xin học chung vậy nhỏ?
Mỹ Vy trả lời tỉnh queo:
- Có gì đâu. Bởi tao muốn chúng ta cùng tiến bộ chung ấy mà.
Ngọc Như trề môi:
- Ê hê... thì ra bây giờ mới biết mày bày trò để moi kinh nghiệm toán của tao.
- Thì mày cũng có thiệt thòi gì đâu trong khi tao đem hết vốn liếng văn chương truyền lại cho mày.
- Vậy là huề hả nhỏ? Nhưng dẫu sao tao cũng thấy không công bằng.
Lần này thì Mỹ Vy nhướng mắt:
- Chà, còn đòi công bằng hả? Vậy hãy nằm dài ra đây tao đánh cái tội học ngu làm hổ mặt thầy Thời, kiểm tra văn mà chỉ được điểm ba.
Vớ cây chổi lông gà gần đó, Mỹ Vy đưa lên hạ nhịp như thể đang chuẩn bị đánh đòn khiến Ngọc Như la oai oái:
- Ui da. Mày tính cho tao ăn bánh tét thịt gà thiệt xao nhỏ?
Mỹ Vy làm điệu bộ hống hách:
- Thiệt chứ đâu phải giỡn.
Thế là bỗng nhiên Ngọc Như dịu giọng ngay, cô bé vuốt mũi bạn:
- Thôi cho tao xin can đi mà. Mình làm bạn bè làm thẳng tay sao nỡ.
Thời gian bị hai nhỏ kéo chùn ra từ lúc nào cho đến khi đèn trong nhà phải bật sáng mới trông rõ mặt người. Kẻ nóng ruột bây giờ lại là Hoàng, cậu con trai cứ nhấp nhỏm trên ghế:
- Trời tối rồi Mỹ Vy với Ngọc Như ơi! Nếu hai công nương cứ đấu khẩu với nhau mãi thì Hoàng e rằng món gì rồi cũng bị người ta bán hết.
Vừa nghe như thế, hai nhỏ con gái im lặng ngay. Và họ hăng hái rời nhà, chứ không lộn xộn nữa. Ba chiếc xe đạp chạy song song trên đường phố, Hoàng đi giữa Mỹ Vy và Ngọc Như với tâm trạng thật vui. Từ khi được lên thành phố theo học tới nay, có lẽ đây là lần thứ hai Hoàng vui như vậy. Còn lần đầu là bữa Hoàng đoạt giải cuộc thời võ thuật hôm nào. Gió mát của bầu trời làm thoải mái tâm hồn của cả ba người. Quán bán bột chiên đón tiếp họ hòa nhập với nhiều thiếu niên nữa.
Ngọc Như vừa ăn, vừa sút sít nước mắm cay:
- Ngon quá hả Mỹ Vy.
Mỹ Vy gật gù đáp:
- Hoàng chọn món này là hợp gu với tụi mình.
Tỏ ra ga-lăng hơn, Hoàng vừa ăn vừa tiếp thêm đu đủ nạo vào đĩa cho hai nhỏ bạn gái. Cậu con trai cũng rất là hồn nhiên:
- Món này là món học sinh thường hay dùng, lúc mới lên thành phố Hoàng ăn một lần hai ba dĩa.
Ngọc Như ngừng ăn trừng mắt ngạo:
- Gì dữ vậy. Bộ Hoàng không sợ bị bể bụng sao?
Hoàng ngẩng lên cười hiền:
- Mình là dân quê mà, bao tử đựng nhiều quen rồi nên đâu sợ bể.
Gặm một miếng bột chiên cho vào miệng, Mỹ Vy vụt rủ bạn:
- Ê, Ngọc Như nè, sắp tới nghỉ hè mày về quê chơi với tụi tao ít ngày nha?
Vì chưa đi xa bao giờ nên Ngọc Như ngần ngại:
- Liệu có vui lắm không? Tao chỉ sợ...
- Bảo đảm. Nếu không gây ấn tượng cho mày thì tao sẽ chịu phạt kêu mày bằng chị hai.
Hoàng cũng nói vô:
- Quê mình đẹp lắm đó Ngọc Như ơi! Có sông, có đồng ruộng bao la bát ngát và rất nhiều món ăn đặc sản mà trên thành phố Ngọc Như không được thưởng thức đâu. Ví dụ như món thịt vịt nướng bao đất sét.
Vốn rất khoái ăn nên nhỏ Ngọc Như hỉnh mũi lên:
- Úi dào, đừng đem mấy thứ đó ra dụ dỗ tui nghen.
Mỹ Vy liền dí dỏm:
- Không dám dụ mày đâu. Tao chỉ kể một loạt thứ ăn ra đây là mày sẽ phải đăng ký theo đuôi ngay ấy mà.
Nói rồi không chần chừ, con bé hắng giọng tiếp:
- Này nhé! Mày đã có bao giờ nếm ốc bươu luộc chấm nước mắm gừng chưa? trời... đã lắm! Chưa hết đâu... còn hột vịt lộn ăn thoải mái và bún riêu cua má thằng Hoàng nấu ăn khỏi chê.
Ngó thấy Ngọc Như nuốt nước miếng, Mỹ Vy liền nói nữa:
- Quê tao trái cây thì có nhãn, ổi, xoài. Ôi xoài tượng mà chấm nước mắm đường ngồi nhâm nhi thì hết biết.
Tới đây cô bé Ngọc Như không còn nhịn nổi nữa nên phải phát tướng lên:
- Thôi đừng có kích thích khẩu vị của tao thêm nữa mà. Tao bằng lòng về quê mày một chuyến đó.
Mỹ Vy đưa mắt nhìn Hoàng rồi chúm chím miệng cười:
- Phải vậy chứ. Tao biết mày rất dễ chịu dụ khị mà.
Tiếng cười lại thoát ra thật giòn. Cả ba rời quán bột chiên rồi chạy theo sự hướng dẫn của Hoàng để thưởng thức tiếp tục món kem lý tưởng. Tuổi mười lăm là lứa tuổi chưa đánh mất sự hồn nhiên nên Mỹ Vy và Ngọc Như đã đùa giỡn ầm cả đoạn đường tạo nên sự vui nhộn trong lòng tên con trai vừa tìm được bạn.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Khoảng Trời Thơ Dại
Dạ Hương
Khoảng Trời Thơ Dại - Dạ Hương
https://isach.info/story.php?story=khoang_troi_tho_dai__da_huong