Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chị Em Gái
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 10
C
ác chị em của Annie ở lại với cô vào chiều thứ năm và sáng thứ sáu tại bệnh viện. Cô bồn chồn bất an, đầu vẫn đau, chuyện này không ngạc nhiên. Bác sỹ vật lý trị liệu đến làm việc với cô. Cô suy sụp và khóc nhiều khi nghĩ tới mẹ. Cô không tin chuyện đã xảy ra như vậy. Thứ bảy bác sĩ sẽ tháo băng, cô sắp biết mình bị mù. Cả ba chị em đều đau đớn, nghĩ đến chuyện Annie sẽ sốc mạnh.
Jim đến thăm Annie vào tối thứ năm, và sáng thứ sáu đến lại trong lúc các chị em cô có mặt ở đấy. Cô cảm ơn bố về đồ nữ trang của mẹ, cô chưa thấy, nhưng vẫn nhớ các thứ mà các chị đã miêu tả lại. Cô thích tất cả những thứ ấy. Cô sung sướng vì các chị em cô đã chọn giúp chúng. Cô rất thích cái áo lông chồn của mẹ, cô nói nếu mặc nó ở Florence sẽ rất tuyệt vì mùa đông ở đấy nữa rất lạnh. Phụ nữ Ý mặc rất nhiều áo lông, không ai nghĩ đến chuyện cô sẽ mặc ở đấy nữa. Annie nói cô rất nóng lòng muốn mặc chiếc áo lông ấy ở Mỹ.
Cô cũng nôn nóng muốn biết khi nào cô có thể về Ý được, và lo lắng vì không nghe tin gì về Charlie. Nhiều lần cô nhờ các chị gọi điện cho cô. Cô gọi vào di động của anh ta và luôn nhận được tín hiệu máy bận. Cô nghĩ anh ta đi Pompei với bạn và có lẽ buổi tiệc ở đấy không ra gì. Cô không muốn nhắn tin nói rằng mẹ cô đã chết và cô đã gặp tai nạn, sợ làm anh lo lắng, nhưng lâu rồi không được ôm anh thật buồn. Thời gian chỉ mới một tuần mà nhiều chuyện đã xảy ra. Nhưng việc làm cô lo nhất là không biết mình có nhìn thấy không. Sabrina không nói cho em biết cô đã nói chuyện với Charlie, còn các cô khác thì im lặng. Khi Annie nói đến Charlie với giọng tràn trề hy vọng, Sabrina cố nín để tránh nói ra những lời không hay. Họ không muốn làm cô thất vọng và đau khổ.
Annie được sống một ngày trọn vẹn nên các chị em. Đại diện của Candy gọi cho cô đi chụp hình ở Paris, nhưng cô từ chối yêu cầu đó. Cô đang muốn ở nhà, tinh thần không ổn định để làm việc. Các cô khác cũng thế. Sabrina sẽ nghỉ thêm một tuần nữa, thay cho mùa hè sắp đến, còn Tammy sẽ về L.A. vào thứ hai. Cô không thích đi, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Văn phòng cô hiện đang lủng củng, họ vẫn muốn thay ngôi sao chính của chương trình, và khi thay diễn viên chính, họ phải đổi kịch bản. Có lắm chuyện rắc rối phải giải quyết, và hiện Tammy không còn tỉnh táo để nghĩ đến việc này. Điều cô suy nghĩ đến hiện nay là mẹ cô và Annie. Cô muốn ở nhà để giúp Annie và giúp bố. Annie nghĩ rằng cô phải ở nhà thêm hai tuần nữa để dưỡng bệnh. Các bác sĩ nói cô cần nghỉ ngơi cho đến cuối tháng mới bình phục và phải thêm một tuần nữa cô mới rời khỏi bệnh viện được. Nhưng cô không biết khi ra viện sẽ bị mù. Cô luôn nói rằng cô rất mong đến ngày tháo băng ở mắt ra và mỗi lần nói thế, các chị em cô đều khóc thầm. Khi tháo băng ra rồi, thế giới của Annie vẫn chỉ là màn đêm thôi. Chuyện của cô thật bi đát.
Họ rời bệnh viện lúc xế chiều thứ sáu, cả ba chị em đều mệt mỏi. Ngày mai bác sĩ nhãn khoa sẽ đến tháo băng cho Annie, và cả ba cô đều sẽ đến. Khi tháo băng rồi, Annie sẽ cảm thấy đời cô hoàn toàn bế tắc. Các chị em cô rất đau đớn cho cô, và đêm đó họ nói chuyện này với bố. Họ khuyên bố không nên đến đấy, vì cảnh tượng diễn ra sẽ làm cho ông đau đớn vô cùng. Vì ông đã rất buồn khi vợ chết rồi, không nên để cho ông đau khổ thêm.
Khi Sabrina đi vào nhà bếp, cô thấy hai cuộc gọi nhỡ của người môi giới địa ốc, liền nghĩ đây là tin vui. Cô gọi lại ngay và gặp bà tại văn phòng trước khi bà ra về để đi nghỉ cuối tuần ở Hamtons.
Bà ta phàn nàn: - Tôi cố gọi để nói chuyện với cô suốt ngày.
- Tôi xin lỗi vì quá bận việc, tôi đã tắt di động. Tôi đi thăm cô em ở bệnh viện, ở đấy họ yêu cầu tắt hết máy. Bà đã tìm được nhà chưa? - Cô thấy có vẻ còn sớm, nhưng ít ra cũng bắt đầu tìm.
- Tôi có hai nơi rất hấp dẫn cho cô chọn. Tôi nhớ cô nói rất thích vùng East Side. Vậy cô nghĩ sao về khu vực phía sau thành phố?
- Khu vực ấy có xa không? - Văn phòng của Sabrina ở đại lộ thứ 50, thuộc khu Park Avenue, nhà cô và Chris ở phía bắc thành phố, cách nhau vài khu phố. Nếu thuê nhà ở phía nam, anh sẽ rất khó đến thăm cô. Anh thường đến nha cô luôn, ngay cả những đêm họ không ở với nhau. Và khi cô làm việc về khuya, anh đến để dắt con chó đi dạo.
- Tôi có căn hộ rất đẹp ở khu đóng thịt hộp cũ. Đấy là nhà chung cư, nhưng chưa có ai đến thuê. Họ muốn bán nhà trước đã, cho nên họ bằng lòng cho thuê sáu tháng hay một năm. Căn hộ rất tuyệt, vì mọi thứ đều mới, các trang thiết bị đều hiện đại. Căn hộ ở trên sân thượng chung cư, có hồ bơi nữa.
- Chắc giá đắt lắm, - Sabrina nói. Người môi giới địa ốc xác nhận điều đó đúng.
- Đúng vậy, nhưng rất xứng đáng. - Bà ta nói ra giá tiền, Sabrina nghe vậy liền huýt gió.
- Trời đất, ngoài sức của chúng tôi rồi! - Cô lo sợ vì giá quá cao. Cho dù bố họ có giúp đi nữa, họ cũng chịu, không thể thuê được. Mặc dù Candy có khả năng, nhưng Sabrina thì chịu. - Tôi hy vọng tìm được nhà nào rẻ hơn nhà ấy nhiều.
- Chỗ này rất đặc biệt. - Người môi giới đáp, giọng bất bình. Nhưng không đáng lo. - Tiện thể xin nói, họ không cho chó vào ở, nhà trải thảm trắng, nền nhà mới làm theo kiểu hiện đại. Sabrina nghe vậy liền cười.
- Vậy thì tôi xin thôi, vì chúng tôi nuôi chó, mặc dù chó nhỏ. - Cô đáp, để bà ta khỏi lo. Nếu nơi nào không cho chó vào, chắc họ phải giấu Benlah dưới bụi cây nào đó, tuy nó chân thấp nhưng không nhỏ. - Dù căn hộ ở khu đóng thịt hộp giá rẻ bao nhiêu thì chúng tôi cũng đành chịu.
- Phải. Giá cả ở đấy nhất định, không mềm dẻo, vì chỗ này còn mới. Nhưng tôi có chỗ khác nữa, chỗ này trái ngược hoàn toàn với chỗ trước, nó ở phía bắc thành phố mới. Ôi trời, Sabrina nghĩ trong bụng, vậy ngôi nhà ở phía bắc này không đẹp và tiều tụy ư? Nhưng có lẽ giá cả hợp lý hơn. Họ không thể áp đặt điều kiện cho nhau, mặc dù cô làm có tiền, nhưng không thể bắt buộc cô em tàn tật phải chịu đựng giá cả ngoài sức mình.
- Ngôi nhà ra sao? - Sabrina lo lắng hỏi. Nếu không sáng sủa và thông thoáng, thì tối tăm và ủ dột ư? Nhưng nếu như vậy, có lẽ họ có thể nuôi chó.
- Đó là một ngôi nhà đá nâu nằm ở phố Đông 84. Nhưng nhờ thế mà nó gần khu Gracie Mansion. Đây là khu vực hơi cổ, đẹp. Dĩ nhiên nó không hợp thời trang như ở phía nam thành phố, nhưng ngôi nhà tốt. Nhà là của một vị bác sĩ vừa mới mất vợ. Ông ta sẽ đi nghỉ xa một năm, tôi nghĩ ông ta là bác sĩ tâm thần. Ông ta nói sẽ đi London và Viên. Ông đang viết về Sigmunt Freud, và ông ta có chó nên có lẽ ông không phản đối việc nuôi chó. Ngôi nhà nhỏ rất đẹp, không hiện đại nhưng rất duyên dáng. Vợ ông ta làm nghề trang trí nội thất, nên bà đã tự tay trang trí nhà mình. Ông ta muốn cho thuê một năm, và nếu người thuê muốn, ông ta sẽ để đồ đạc lại y như cũ, còn không, ông ta sẽ cất hết vào kho.
- Nhà có bao nhiêu tầng? - Cô nghĩ đến Annie. Căn hộ không có tầng nào có lẽ thuận tiện cho Annie hơn, vì nếu ở nhà bằng đá nâu, họ sẽ không có người bảo vệ. Khi Annie cần sự giúp đỡ, sẽ không có ai trong nhà để gọi.
- Bốn. Tầng trên cùng dùng làm phòng chung của gia đình. Nhà có vườn, không đặc biệt, nhưng dễ thương. Các phòng ngủ nhỏ. Chắc cô biết nhà đá nâu có phòng như the nào rồi. Nhà có bốn phòng, tôi nhớ cô nói chỉ cần ba phòng nên nghĩ cô có thể dùng một phòng để làm việc ở nhà. Nhà bếp và phòng ăn đặt ở dưới tầng hầm, cho nên đi từ tủ lạnh đến phòng ngủ xa đấy. Nhưng ở tầng trên cũng có tủ lạnh và lò vi ba. Sống ở nhà đá nâu tại New York, người ta phải có óc sáng tạo. Ở tầng dưới có phòng khách và phòng giải trí, mỗi tầng đều có hai phòng ngủ, hai tầng sẽ có bốn phòng. Trong mỗi phòng ngủ đều có phòng tắm riêng, điều này hiếm có đấy nhé. Phòng tắm tuy nhỏ nhưng đẹp. Vợ ông ta có khiếu thẩm mỹ. Còn phòng chung của gia đình ở tầng trên cùng cũng có phòng tắm.
- Nếu cô không muốn dùng nhà bếp và phòng ăn dưới tầng hầm, thì có thể lấy một phòng ở trên mà dùng. Nhưng các phòng ở tầng hầm cũng thoải mái, dễ chịu lắm. Khu vườn ở sau nhà, cho nên ngôi nhà có cả hướng nam lẫn hướng bắc. Nhà có máy giặt, máy sấy, có đủ máy điều hòa không khí, và giá cả phải chăng, nhưng cô không thể kéo dài quá một năm. Sau một năm, ông ta sẽ lấy lại nhà. Vì ông ta khám bệnh ở đó. Ông ta rất nổi tiếng và đã viết nhiều sách.
Sabrina nghĩ chắc không phải vì sách ông ta viết mà cô thích nhà của ông ta. Cô nghĩ rằng sẽ cho Annie ở tầng hai, có lẽ với Candy, còn cô sẽ ở một phòng của tầng trên, để cô và Chris được tự do với nhau. Nếu Annie bằng lòng đến ở, thì hy vọng mọi việc sẽ được như ý theo kế hoạch của cô đã vạch ra.
- Bao nhiêu tiền? - Cô hỏi, đây là vấn đề quan trọng cho cô. Người môi giới nói giá xong, Sabrina lại muốn huýt gió, nhưng lần này vì giá quá rẻ. Rẻ hơn tiền thue căn hộ mà cô đang ở, cô có thể trả một cách dễ dàng một nửa hay hết cả một lần. Nhưng thực tế cô chỉ trả một phần tư tiền thuê, vì bố cô bằng lòng trả cho Annie một nửa, số còn lại là của Candy. - Tại sao giá rẻ thế?
- Ông ta không quan tâm đến tiền bạc. Ông ta chỉ cần có người tử tế ở trong nhà ông ta thôi. Ông ta không muốn nhà để trống một năm. Các con ông ta không muốn ở đấy. Một người sống ở Santa Fe, còn người kia ở San Francisco. Ông ta muốn thuê người đến giữ nhà, nhưng không có. Ông ta không muốn giao nhà cho người bê bối, tiệc tùng vô tội vạ, làm bẩn nhà cửa. Ngôi nhà dễ thương, ông ta ra giá, tôi nói có thể cho thuê với giá gấp đôi thế, nhưng ông ta không cần. Nếu cô muốn thì hãy đến xem gấp. Tôi nghĩ việc cho thuê nhà không lâu đâu. Tuần này vì nghỉ lễ nên mọi người đi chơi xa, nhưng khi họ về, các tay môi giới khác đánh hơi sẽ biết và đưa người đến thuê ngay. Ông ta mới rao cho thuê trong tuần trước. Tôi nghe nói vợ ông ta mới chết cách đây hai tháng. - Tội nghiệp ông ta, Sabrina nghĩ. Vì cô mất mẹ nên rất thông cảm với nỗi đau của người khác khi mất đi người thân.
- Tôi không biết em gái tôi có đi lên cầu thang được không. Ở nhà nguyên căn không tiện lợi bằng căn hộ chung cư, nhất là nhà bếp ở dưới tầng hầm. Nhưng tôi rất muốn xem nhà. Theo bà kể, tôi rất thích ngôi nhà. - Ngôi nhà cách nhà Chris không xa, tuy không gần như nhà cô đang ở, nhưng có thể đi bộ đến được.
- Em gái cô tàn tật à? - Bà môi giới hỏi, Sabrina nín thở. Đây là lần đầu có người hỏi cô thế.
- Phải, - cô đáp rồi tiếp. - Nó bị mù. - Thật khó để nói như vậy.
- Vấn đề chẳng có gì khó khăn, - bà ta đáp một cách tự nhiên. Tôi có người em họ cũng bị mù. Cậu ấy sống trên tầng bốn ở Brooklyn, mà lên xuống rất thành thạo. Cô ấy có chó dẫn đường không?
- Ờ... hiện chưa có, nhưng rồi sẽ có. - Cô không muốn nói đến chuyện xảy ra cách đây mấy ngày. Cô thấy rất khó nói.
- Tôi tin ông ấy không quan tâm đến việc có chó ở trong nhà. Ông ta có một con chó chăn cừu giống Anh và tôi nghĩ vợ ông ta cũng có con chó chồn. Ông ta không nói gì về chuyện không thích chó. Ông ta chỉ muốn người thuê nhà trả tiền sòng phẳng và giữ nhà cho ông ta. Khi nào ông đến thăm nhà?
- Thứ hai tôi mới tới được. - Ngày hôm sau bác sĩ sẽ tháo băng mắt cho Annie. Sabrina cần phải có mặt ở đấy.
- Tôi chỉ có thể đi vài giờ vào thành phố.
- Tôi hy vọng từ giờ đến hôm ấy sẽ không có ai thuê ngôi nhà. - Sabrina ghét lối nói của người môi giới địa ốc. Họ làm như thể nếu mình không thuê ngay thì sẽ mất cơ hội để thuê ngôi nhà mình cần.
- Tôi có thể đến xem vào chiều chủ nhật, nhưng sớm hơn thì không được. - Sabrina không muốn bỏ Annie mà đi vào ngày cô tháo băng. Họ đã dặn các y tá không được bàn về chuyện mù lòa của Annie trước mặt cô.
- Tôi nghĩ thứ hai cũng được. Ông ta nói ông ta đi nghỉ cuối tuần, nên chắc không có ai đến xem nhà trước đó. Mười giờ nhé.
- Giờ ấy được đấy. - Bà ta đưa địa chỉ cho Sabrina, và hỏi cô muốn biết gì thêm nữa không trước khi họ gặp nhau vào thứ hai. Bà ta nói nếu Sabrina không ngại nhà gạch nâu, thì chắc cô sẽ hài lòng thôi vì giá cả rất được. Ngôi nhà không có bảo vệ, không có người gác cổng, nhưng bà nghĩ rằng không cần thiết. Bà hy vọng Sabrina sẽ thích nó.
Khi gác máy, Sabrina liền nói cho Tammy và Candy nghe chuyện này. Kế hoạch của họ đã thành hình, nếu ngôi nhà vừa ý họ.
- Hãy đợi cho đến khi xem nhà xong rồi hãy mừng, - Tammy đáp. - Trước đây em đã xem bốn chục cái nhà mới tìm ra được cái ưng ý. Có nhiều cái họ nói là rất đẹp, mình lại thấy lụp xụp tồi tàn, may cho là em đã tìm được cái vừa ý.
Tammy rất yêu ngôi nhà, cô tự tay trang hoàng, giữ cho nó luôn sạch sẽ. Cô có nhiều phòng không cần đến, khung cảnh đẹp, phòng nào cũng có lò sưởi. Cô mua nhiều đồ cổ quý giá, nhiều họa phẩm nổi tiếng và mặc dù ngôi nhà trang hoàng chưa xong, nhưng ban đêm về nhà cô rất sung sướng, mặc dù chỉ thui thủi một mình. Giống như Candy, lợi tức của cô cho phép cô sống trong một ngôi nhà lộng lẫy và mua sắm nhiều thứ đắt tiền. Sabrina sống eo hẹp hơn các cô em. Annie thì sống dè sẻn, do cô phải nhờ bố mẹ giúp đỡ, cô không có lợi tức gì ngoài việc thỉnh thoảng mới bán được một bức tranh. Và bây giờ cô lại bị mù như thế này nữa. Hội họa không chỉ là nguồn vui của cô, mà còn là cuộc sống của cô. Cô có thể dạy lịch sử hội họa, vì cô có bằng thạc sĩ, nhưng Sabrina không tin nhà trường tuyển dụng giáo viên mù. Cô không biết họ có nhận Annie không. Đây là thế giới hoàn toàn mới lạ đối với cô, và chắc cũng mới lạ cho Annie. Gạt vấn đề thể chất sang một bên, vấn đề tinh thần mới là mối lo sợ lớn nhất cho em gái cô, rõ ràng như thế. Cô nghĩ không làm sao thay đổi được mọi chuyện.
Ba chị em tin rằng ngôi nhà gạch nâu có vẻ ổn, ngay cả Chris cũng khen. Anh không thích căn hộ của Sabrina, cô thuê căn hộ ấy vì gần nhà anh. Ngôi nhà đá nâu có vẻ hấp dẫn hơn, dù có phần hơi kỳ lạ và thiếu thực tế.
- Khi Annie đã quen với ngôi nhà, nó có thể tự mình đi lên đi xuống cầu thang. Anh nghĩ có những điều mình có thể làm để biến chỗ ở thành nơi dễ dàng đi lại cho người không thấy đường. - Điều này mới mẻ cho tất cả mọi người, và Sabrina nghĩ rằng Chris rất dễ thương khi nói thế.
Tối đó, Sabrina nói về ngôi nhà cho bố nghe. Ông nghĩ những việc họ làm cho Annie rất tốt. Ông mừng khi biết Annie được các chị em giúp đỡ rất nhiều, nhất là Sabrina. Chị có tinh thần trách nhiệm cao và lớn hơn Candy đến mười bốn tuổi. Candy còn non nớt. Sabrina là người được mọi người tin cậy, và Tammy cũng vậy. Rủi thay là Tammy không ở gần nhà, nhưng cô hứa sẽ cố gắng về thường xuyên hơn. Với ngôi nhà có bốn phòng ngủ, nếu họ thuê thì cô có thể về luôn mà không sợ thiếu chỗ ở.
Sáng hôm sau, cả ba chị em đều đến bệnh viện lúc 10h, lòng hồi hộp và lo sợ. Vị bác sĩ về mắt sẽ đến lúc 10h30. Không ai có lòng dạ nào nói cho Annie biết chuyện ấy. Vị bác sĩ trưởng khoa nói rằng hãy để mọi việc cho bác sĩ nhãn khoa lo. Ông này đã quen làm những việc như thế này, ông ta sẽ biết cách nói với Annie. Họ nghĩ rằng chắc cô phải đến trung tâm huấn luyện người mù trong nhiều tháng, hay có thể ở nhà và chữa trị ngoại trú. Điều bây giờ cô cần làm là học kỹ năng dành cho người mù để hòa nhập vào cuộc sống, và cuối cùng, nếu chịu khó, cô có thể dùng chó dẫn đường. Cô thường nói rằng chó ồn ào, điên loạn và dơ bẩn. Chó dẫn đường có lẽ khác hơn, nhưng vấn đề này còn chờ xem. Trước hết cô phải học nhiều vấn đề căn bản đã.
Trên đường đến bệnh viện, Sabrina nói cho các em yên tâm rằng ít ra Annie sẽ không còn phải chịu đựng thêm những cuộc giải phẫu nữa. Nhưng họa sĩ mà mù thì chẳng làm gì được, nên dĩ nhiên Annie sẽ nản chí và rất đau khổ. Cô sẽ mất đi sự nghiệp mà cô đã dày công tạo dựng và mất cả mẹ nữa. Cô đã tự dằn vặt mình suốt tuần rằng chính cô đã để cho mẹ chết, nếu cô cầm lái thì chắc sự việc đã khác, nhưng cô không có thì giờ để làm thế. Cô ân hận vì chỉ mình cô sống sót, và các chị em đã khuyên cô, nếu cô cầm lái thì tai nạn vẫn xảy ra, nhưng lời khuyên không làm cho cô vui hơn. Mọi việc đã xảy ra quá nhanh, họ nói đi nói lại với cô rằng không ai trách cô hết, nhưng cô vẫn tự trách mình.
Khi họ vào phòng Annie, cô đang nằm trên giường. Candy mặc quần soóc, áo cánh trắng rất mỏng, đi xăng đan màu bạc, mọi người đều quay mặt nhìn cô đi trên hành lang. Trông cô rất lộ liễu, mặc dù Sabrina đã phàn nàn cô mặc áo quá mỏng. Cô nghĩ mọi người ở bệnh viện, dù là công nhân, bác sĩ, hay khách thăm bệnh, không cần nhìn thấy ngực cô em như thế.
- Ồ, chị đừng quá nghiêm khắc. Ở châu Âu, mọi người đều mặc áo hở ngực, - Candy càu nhàu.
- Đây không phải là châu Âu. - Candy để hở ngực đi ngoài hồ bơi nhà họ, khiến cho Chris và bố họ khó chịu, nhưng Candy phớt lờ chuyện người ta thấy thân thể cô. Cô làm nghề trình diễn nên đã quen với việc phô bày cơ thể.
- Candy mặc gì đấy? - Annie cười hỏi. Cô nghe họ chỉ trích nhau khi vào phòng, và Tammy đã chen vào, cô nói rằng nếu cô có bộ ngực đẹp như Candy, cô cũng lên tivi cho thiên hạ chiêm ngưỡng để kiếm tiền.
- Candy mặc hở hang quá, - Sabrina đáp, - nó mặc áo mỏng lét, người ta thấy hết cả ngực.
Annie cười khi nghe chị nói, rồi cô đáp.
- Thiên hạ thích như thế, không ai trách đâu.
Mọi người đứng xung quanh giường, đợi bác sĩ đến. Tammy hỏi Annie. - Em khỏe không?
- Khỏe. Em mong tháo băng ra cho rồi. Cái băng ngứa ngáy quá, lại tối thui tối mò, không thấy gì hết. Em muốn thấy các chị, - cô cười. Các cô không ai nói gì. Sabrina đưa cho em ly nước cam có ống hút và giúp cô đưa ống hút vào miệng. - Bố khỏe không?
- Khỏe. Nhờ có Chris mà ông có việc làm cho đỡ buồn. Họ sửa lại các cửa nhà, cửa tủ cho dễ mở và thay bóng đèn. Không biết bây giờ họ đang làm gì, nhưng trông họ bận rộn luôn tay. - Annie nghe nói, cô cười. Năm phút sau, ông bác sĩ đi vào, ông cười rồi nhìn bốn cô với vẻ tự tin, bình thản. Ông đã gặp các cô nhiều lần, ông nói Annie rất may khi có gia đình giúp đỡ. Ông nói chị em giúp nhau như thế rất hiếm. Trong giây phút đau đớn này, ông đối diện với bốn cô chứ không phải một cô.
Rồi ông báo cho Annie biết rằng khi ông tháo băng ra, cô vẫn không thấy gì cả. Khi ông nói. Sabrina nín thở, Tammy nắm bàn tay cô, bóp mạnh, còn Candy đứng yên bên cạnh các chị.
- Tại sao tôi vẫn không thấy gì? - Annie ngạc nhiên hỏi. - Có phải đợi một lát tôi mới thấy lại không?
- Hy vọng như thế, - ông đáp, rồi bắt tay vào việc. Ông tháo miếng băng bịt mắt cô suốt một tuần nay. Annie hỏi ông có lấy cái múi khâu ra không, ông đáp không cần. Các múi khâu sẽ tự tiêu, nằm ở trong mắt. Ngoài mặt cô có nhiều vết rách đã bắt đầu lành. Chỉ còn một vết rách lớn trên trán có lẽ để lại sẹo, nhưng nếu cô muốn thì có thể cắt tóc ngang trán để che lại. Candy đã thoa dầu vitamine E lên mặt chị cô cả tuần nay.
Khi ông bác sĩ lấy tấm băng vải đi, trên mắt Annie chỉ còn hai miếng che tròn bằng bông. Bác sĩ nhìn các chị em của Annie rồi nhìn cô và nói:
- Bây giờ tôi lấy hai miếng băng che mắt. Xin cô nhắm mắt lại, Annie. Cô làm thế được không?
- Được, cô đáp nho nhỏ. Cô cảm thấy có cái gì đó bất ổn sắp xảy ra. Cô không biết cái đó là gì, nhưng cô có cảm giác căng thẳng, và cô không thích như vậy.
Annie nhắm mắt và ông bác sĩ lấy hai miếng băng ra. Ông đưa tay che mắt cô, yêu cầu Sabrina buông rèm cửa xuống. Dù không thấy, nhưng ánh mặt trời có thể làm cho cô bị choáng. Sabrina đóng cửa sổ, họ chờ đợi, rồi ông bác sĩ bảo Annie mở mắt. Căn phòng bao trùm trong không khí im lặng, Sabrina đợi em thét lên, nhưng Annie không làm thế. Trái lại, cô có vẻ ngạc nhiên, bàng hoàng, sửng sốt. Ông bác sĩ đã báo cho cô biết rồi.
- Cô thấy gì không, Annie? - Ông hỏi. - Cô thấy ánh sáng không?
- Một chút, đó là màu xám rất nhạt, - cô đáp. - Màu xám nhạt, ngoài mép toàn màu đen. Ngoài ra tôi không thấy gì hết. - Ông gật đầu, nước mắt chảy xuống má Tammy trước, rồi đến Sabrina, còn Candy nhẹ bước đi ra cửa. Cô không chịu được cảnh tượng này, nhìn Annie cô thấy đau đớn. Annie nghe cánh cửa nhẹ đóng, nhưng không hỏi ai đi ra. Cô tập trung tư tưởng để xem có thấy gì không, nhưng không thấy gì cả. - Tôi không thấy gì hết, chỉ thấy màu xám nhạt ở giữa mắt.
Ông bác sĩ đưa bàn tay trước mặt cô, xòe ngón tay ra.
- Cô thấy gì không?
- Không thấy gì. Ông đang làm gì đấy?
- Tôi đưa tay trước mặt cô. - Ông ra dấu cho Sabrina mở kéo rèm cửa lên. Khi Sabnina làm xong, ông hỏi tiếp:
- Bây giờ cô thấy sao? Ánh sáng có rõ hơn không?
- Có. Màu xám sáng hơn một chút, nhưng tôi vẫn không thấy bàn tay ông. - Cô có vẻ lo sợ, hơi hốt hoảng.
- Bao lâu nữa tôi mới có thể thấy lại được? Nghĩa là thấy được mọi vật, thấy bóng người, thấy mặt họ và màu sắc? - Cô hỏi, nghe quá đau đớn, và ông bác sĩ thành thật với cô.
- Annie, chúng tôi đã cố gắng hết sức để nối lại những sợi dây bị đứt, nhưng không được. Một cái ống nước đập vào đầu cô, làm dây thần kinh thị giác bị đứt, các mạch máu nuôi dây thần kinh cũng đứt luôn. Chúng tôi đã cố gắng nhưng không thay đổi được gì cả. Tôi tin với thời gian cô sẽ thấy ánh sáng, các hình thể và có ấn tượng về màu sắc nhiều hơn bây giờ. Hiện trong phòng này rất sáng sủa, nhưng cô chỉ thấy màu xám nhạt chứ không phải toàn màu đen. Hy vọng với thời gian, cô sẽ trông thấy rõ hơn, nhưng chỉ rất ít. Annie, chuyện này rất buồn, nhưng cô còn sống là quá may. Tai nạn xảy ra nghiêm trọng, não cô chỉ bị tổn thương tạm thời, nhưng mắt thì bị nặng. - Nói được như thế là một cố gắng quá sức đối với ông bác sĩ vì ông biết Annie là họa sĩ. Mọi người trong nhà cô đã nói cô ông biết điều đó, nhưng ông không thể làm gì để cứu vãn tình thế. Dù đã cố hết sức, ông cũng đành bó tay.
- Ông nói sao? - Annie hỏi. Cô quay mắt về phía mà cô nghĩ có các chị em cô, nhưng chẳng thấy gì. Ngay cả màu xám cô thấy ban đầu, bây giờ cũng tối hơn. - Ông nói thế nghĩa là sao? Có phải tôi bị mù không? - Các chị cô đứng sững sờ, đau đớn, còn ông bác sĩ im lặng một hồi mới đáp.
- Phải, Annie à. - Ông đưa tay nắm tay cô, cô liền giật tay lại và bật khóc.
- Ông nói thật sao? - Tôi “mù” à? Tôi không thể thấy gì hết à? Tôi là họa sĩ, tôi phải thấy. Nếu không thấy, làm sao tôi vẽ? - Làm sao cô đi qua đường, thăm bạn, nấu ăn, thậm chí là lấy kem đánh răng? Các chị em cô quan tâm nhiều đến công việc của họ, có ai lưu tâm đến công việc của cô đâu. - Tôi phải thấy! - Cô lại nói. - Ông không chữa được à? - Cô khóc như trẻ con, Sabrina và Tammy phải đụng vào cô để cô biết họ vẫn còn ở đây.
- Chúng tôi đã cố chữa chạy cho cô, - ông bác sĩ đáp, vẻ khổ sở. - Chúng tôi chỉ mổ mắt cho cô thôi đã mất hết năm giờ. Mắt cô hư hại quá nặng. Dây thần kinh thị giác bị hủy hoại. Cô còn sống là một phép màu nên cô phải trả giá cho điều đó. Tôi rất tiếc. Có nhiều việc cô có thể làm để có đời sống tốt hơn. Cô vẫn có thể sống tự lập, làm việc, đi lại tự do. Trên đời có nhiều người khiếm thị sống rất hạnh phúc. Ở đời có người nổi tiếng, có người quan trọng, có người bình thường như cô và tôi. Cô phải tập làm một công việc khác với công việc trước đây. - Ông biết lời của ông như nước chảy lá khoai. Biết thế nhưng ông vẫn nói và hy vọng cô sẽ nhớ lời ông. Còn bây giờ, cô đang ngẩn ngơ kinh hoàng vì viễn ảnh mù lòa của mình.
- Tôi không muốn làm “người khiếm thị”! - Cô hét vào mặt ông. - Tôi muốn thấy lại. Tôi có thể cấy ghép mắt được không? Tôi có thể lấy mắt ai đó cấy vào được không? - Cô sẵn sàng chấp nhận mọi thứ để có lại thị giác.
- Mắt cô hỏng nặng, - ông thành thật đáp. Ông không muốn cô hy vọng hão huyền. Ngày nào đó cô có thể thấy ánh sáng, thấy bóng dáng, nhưng thấy lại bình thường thì không. Cô bị mù. Theo lời yêu cầu của bố cô, một bác sĩ nhãn khoa khác đã xem xét hồ sơ bệnh lý của cô trong tuần trước, nhưng ông ta cũng đi đến kết luận như thế.
- Ôi lạy Chúa, - Annie gục đầu lên gối, khóc nức nở. Các chị cô bước đến bên cạnh, đứng hai bên giường, còn ông bác sĩ vỗ nhẹ vào tay cô rồi bước ra khỏi phòng. Ông không thể làm gì được cho cô nữa. Cô cần họ. Ông sẽ gặp cô lại, giúp cô phác thảo chương trình trị liệu, đề nghị các phương pháp tập luyện cần thiết. Nhưng bây giờ còn quá sớm. Mặc dù ông là người rất bình tĩnh, nhưng bốn chị em, nhất là bệnh nhân của ông, đã làm cho ông xúc động. Khi rời khỏi phòng, ông cảm thấy như mình là tên sát nhân, ông ước mình có thể làm gì đó tốt hơn cho cô, nhưng không được. Không ai làm gì được. Ít ra ông đã cố gắng bảo toàn hai con ngươi để mắt cô không biến dạng. Cô là một cô gái xinh đẹp.
Candy thấy ông bác sĩ ra khỏi phòng với vẻ mặt đau khổ, bèn nhẹ nhàng vào phòng. Cô thấy Sabrina và Tammy đứng hai bên giường Annie, cô thấy Annie khóc như mưa, còn hai chị nắm tay Annie.
- Ôi lạy Chúa... tôi mù... tôi mù... - Candy thấy Annie liền khóc. - Tôi muốn chết... tôi muốn chết... Tôi sẽ không thấy gì lại... đời tôi hết rồi...
- Không, không hết đâu, em yêu, - Sabrina lên tiếng đáp, cô ôm em vào lòng. - Em cảm thấy như thế, nhưng đời không hết. Chị rất buồn vì em gặp hoàn cảnh éo le, nhưng em vẫn còn sống, các chị và Candy đều thương yêu em. Em không bị hoại não, em không què quặt, không bại liệt. Cả nhà mừng vì em không mắc các chứng bệnh ấy.
- Còn em thì không! - Annie hét vào mặt chị. - Chị không biết mù như thế nào đâu. Em không thấy chị! - Em không thấy gì hết... Em không biết mình ở đâu... Chỉ thấy mọi vật toàn màu xám và màu đen... em muốn chết...
- Cô khóc nức nở trong tay chị suốt mấy giờ liền. Họ thay nhau an ủi cô, và cuối cùng cô y tá đi vào, đề nghị chích cho cô ít thuốc mê. Sabrina gật đầu, thấy ý kiến này rất hay. Annie đã khóc và đau khổ thế là quá nhiều rồi. Mất mẹ, bây giờ biết mình mù, chỉ trong một tuần. Sau khi nghe Annie khóc hơn 3 tiếng đồng hồ, cô nghĩ Annie cần thuốc an thần để nghỉ ngơi.
Annie nằm trong tay Tammy, khóc, họ chích thuốc mê cho cô, hai mươi phút sau cô ngủ. Người y tá nói cô sẽ ngủ trong nhiều giờ, họ có thể ra về rồi trở lại, và họ rón rén đi ra cửa, không nói gì cho đến khi ra đến bãi đậu xe. Người nào người nấy trông có vẻ bơ phờ, mệt mỏi.
Tammy đốt điếu thuốc, tay run run, và ngồi xuống tảng đá lớn bên cạnh xe bố. - Lạy Chúa, tôi cần uống ly rượu, tiêm thuốc, hay một viên hêrôin, ly Martini... tội nghiệp con bé... - Cảnh tượng quá khủng khiếp.
- Chắc em sắp nôn mửa, - Candy nói, cô ngồi xuống bên cạnh chị, lấy điếu thuốc của Tammy, châm lửa, trong khi Sabrina tìm chìa khóa xe. Cô cảm thấy tay run run như hai em.
- Đừng nôn vào chị, chị không chịu được, - Tammy cảnh báo cô em.
Vị bác sĩ đã đưa cho Sabrina tên của người bác sĩ tâm thần trong đầu tuần, bác sĩ chuyên chữa trị cho những người mù. Sau khi đã chắc em gái bị mù, Sabrina định gọi cho bà ta.
Cuối cùng Sabrina tìm ra chìa khóa xe trong ví và mở cửa xe, mọi người vào xe, họ như đang ở trong cảnh chiến tranh vậy. Họ đã ở với Annie gần 4 tiếng đồng hồ. Annie khóc không ngớt. Trên đường về nhà, chị em họ không còn sức để nói chuyện với nhau. Tammy nói cô muốn trở lại bệnh viện, phòng khi Annie thức dậy vì hết thuốc mê.
Sabrina nói cô sẽ đi với Tammy, còn Candy nói không muốn chứng kiến cảnh chị đau buồn nữa.
- Cảnh tượng quá kinh khủng, em không chịu được. Tại sao họ không ghép cho chị ấy mắt của ai đấy?
- Vì vết thương quá nặng, không thể ghép được. Chúng ta phải giúp nó thích ứng với hoàn cảnh mới, - Sabrina đáp. Nhưng khi họ về nhà, tất cả như lết ra khỏi xe, đi vào bếp với vẻ bơ phờ mệt mỏi. Bố họ và Chris vừa ăn trưa xong. Hai người có vẻ thoải mái trong buổi sáng, nhưng khi thấy mặt ba chị em họ liền thất sắc.
- Chuyện ra sao? - Chris hỏi nhỏ.
- Mắt nó thấy gì không? - Jim hỏi. Ông cảm thấy hèn nhát vì không đi thăm con. Ông biết nếu còn Jane, bà sẽ đi vì bà giỏi chịu đựng hơn ông. Đứng bên giường con, ông sẽ xỉu ngay vì đau đớn. Tammy và Sabrina nói Annie bị mù, không có gì thay đổi sau khi đã tháo băng. Còn Annie thì muốn thấy mọi vật, chứ không muốn có bố.
- Annie có thấy gì không? - Chris hỏi, anh đưa đĩa bánh lên bàn ăn, nhưng không ai ăn. Không ai thấy đói. Candy đi đâu một lát rồi trở vào và nói cô đã nôn xong, bây giờ thấy khỏe hơn. Đó là buổi sáng thật kinh khủng cho tất cả mọi người.
- Chỉ thấy màu xám và một ít ánh sáng, - Sabrina đáp. - Ông bác sĩ nói, với thời gian Annie có thể thấy hình bóng, phân biệt một ít màu nhưng không chắc. Điều chắc chắn là nó sẽ chỉ thấy được hai màu đen trắng và không có gì khác hơn. - Chris nghe nói, lắc đầu và đưa tay vuốt nhẹ má Sabrina.
- Anh rất buồn, em yêu.
- Em cũng vậy, - cô đáp rồi nhích vào gần anh, mắt ướt lệ.
- Khi em rời bệnh viện Annie như thế nào?
- Nó được tiêm thuốc mê. Nó khóc suốt mấy giờ liền, cô y tá đề nghị làm thế cho nó đỡ mệt. Em cũng muốn tiêm một ống. Cuộc sống sẽ rất khủng khiếp trong thời gian Annie tập thích nghi với hoàn cảnh mới. Em phải gọi người bác sĩ tâm thần do ông bác sĩ nhãn khoa giới thiệu. Em lo Annie sẽ nản chí mà làm bậy. - Có người đã tự tử vì quá thất vọng, nên Sabrina sợ em gái sẽ tự vẫn, trường hợp Annie rất bi quan, vừa mất mẹ lại vừa bị mù. Sabrina muốn làm gì đó để giúp em, và những người khác trong gia đình cũng muốn thế.
Tammy lên lầu để nằm, đem Juanita theo. Candy ra hồ bơi thư giãn, Chris và Sabrina đi theo cô, dắt theo Benlah và Zoe. Con chó nòi Yorkie nhảy xuống hồ, khi nó bơi lên khỏi mặt nước, trông nó như con chuột chết đuối. Benlah thích đi xuống bậc thềm sát mặt nước cho mát, chứ không lội xuống hồ. Sabrina nhìn chúng, cô cười và lòng cảm thấy nhẹ bớt.
Họ ngồi nói chuyện một lát thì bố họ đi ra. Ông bơi mấy vòng trong hồ và cảm thấy mệt, bèn lên ngồi gần họ. Ông có thân hình đẹp, nhưng bây giờ nó không còn săn chắc nữa. Thật khó tin bà vợ thân yêu của ông chết đã một tuần.
- Khi nào con đến thăm Annie, bố sẽ đi với con, - ông nói với Sabrina, và cô gật đầu. Em gái cô cần tình thương yêu của mọi người, cần sự giúp đỡ của họ. Bố họ có một vị trí rất quan trọng trong đời sống của họ. Bố ít năng nỗ hơn mẹ, nhưng luôn luôn hậu thuẫn cho họ, thương yêu họ. Annie rất cần có ông để động viên tinh thần. - Bố có cần làm gì không?
- Không ạ, - Sabrina đáp. - Annie dần dần sẽ biết và chấp nhận thực tại.
- Người bạn trai của nó ở Florence ra sao? Con có tin anh ta sẽ đến thăm nó không? Chắc nó sẽ vui khi có người tình quan tâm. - Sabrina trầm ngâm một lát rồi lắc đầu.
- Chắc không đâu, bố à. Cách đây mấy hôm con đã gọi cho anh ta, nhưng anh ta có vẻ không nhiệt tình. - Cô không muốn nói cho bố biết rằng anh ta là tên lưu manh và sẽ không bao giờ đến thăm Annie. - Anh ta còn trẻ, cũng khổ cho anh ta nếu dính vào chuyện này.
- Tuổi ấy không còn trẻ, - bố cô gay gắt nói. - Bố lấy vợ và có con khi mới bằng tuổi anh ta.
- Tình thế bây giờ khác trước. - Ông gật đầu và đi mặc quần áo. Rồi hai bố con chuẩn bị đến bệnh viện, Tammy cùng đi với họ. Candy xin ở nhà, cô nói bị đau đầu và người khó chịu. Họ đã trải qua một tuần quá căng thẳng, nên Sabrina không ép. Candy có thể ở nhà với Chris.
Lần đến thăm thứ hai trong ngày hôm ấy còn buồn hơn lần đầu. Annie vẫn còn buồn ngủ do thuốc an thần gây ra và rầu rĩ não nề. Cô ngồi trên giường khóc ròng, không nói gì. Bố họ thấy thế cũng khóc, ông ấp úng nói rằng mọi việc rồi sẽ tốt đẹp. Ông nói cô có thể ở với ông, các chị em sẽ chăm sóc cô. Nghe nói, cô càng khóc thêm.
- Con sẽ không sống bình thường như mọi người. Con sẽ không có bạn trai nữa, sẽ không thể lấy chồng. Con không thể sống một mình, không thể vẽ, không thấy cảnh mặt trời lặn hay không xem phim được nữa. Con sẽ không biết những người trong gia đình như thế nào, cũng không thể chải tóc. - Mọi người như xé lòng khi nghe cô kể một lượt những gì không làm được.
- Vẫn có những việc em làm được, - Sabrina đáp. - Có lẽ em không thể vẽ, nhưng em có thể dạy.
- Làm sao em dạy được? Em không thấy những gì em nói đến. Không thấy họa phẩm thì làm sao dạy lịch sử hội họa?
- Chị cam đoan em sẽ dạy được, và nhiều người mù vẫn kết hôn như thường. Annie, đời em chưa phải là hết đâu. Không phải chấm hết, mà có sự thay đổi.
- Chị nói dễ quá. Đời em hết rồi, chắc chị cũng biết. Làm sao em trở về Ý như thế này được? Em phải sống ở nhà bố như trẻ con. - Cô lại khóc nức nở.
- Không đúng thế, - Tammy nói. - Em có thể sống với bọn chị một thời gian cho đến khi quen với cuộc sống mới. Rồi sẽ đến lúc em có thể sống một mình. Chị nghĩ những người mù đều sống như thế. Em chỉ mất thị giác chứ đâu thua kém ai. Có trường dạy cho người mù, sau đó em sẽ học được cách để sống tự lập.
- Không, em không thể đi học được, em không muốn đi học. Em muốn vẽ thôi.
- Có lẽ em nên chuyển qua điêu khắc, - Tammy đề nghị. Sabrina ngồi bên kia giường đưa ngón tay làm dấu cho Tammy đừng nói. Cô không nghĩ đến chuyện đó.
- Em là họa sĩ chứ không phải nhà điêu khắc.
- Em có thể học mà. Hãy dành thời gian để nghĩ đến chuyện này.
- Đời em hết rồi, - Annie khổ sở đáp, rồi khóc như một đứa bé, khiến bố cô không cầm được nước mắt. Sabrina nghĩ rằng có lẽ họ nên cương quyết với cô, để cô chấp nhận hoàn cảnh, làm quen với cuộc sống mới. Tammy cũng nghĩ như vậy. Nếu Annie quá tiêu cực, không chịu hợp tác với các chị em, họ phải bắt buộc cô làm theo kế hoạch họ đã vạch ra. Nhưng thời gian còn quá sớm, cứ để cho cô tự ý thức, mọi việc còn mới mẻ và khủng khiếp với cô.
Họ ở lại với Annie cho đến giờ ăn tối mới về, mọi người đều không thích để cô một mình. Nhưng ai cũng mệt mỏi và Annie cần nghỉ ngơi. Họ đã ở với cô gần cả ngày, khi về, họ hứa sáng mai sẽ đến.
Hôm sau chủ nhật họ trở lại với Annie, và cảnh tượng cũng buồn thảm như hôm qua. Có thể nói tình trạng còn tồi tệ hơn hôm qua, vì sự thật đã rành rành. Annie phải chấp nhận hoàn cảnh, phải sống với thực tế trước mắt. Đến mười giờ, họ ra về. Đêm ấy là đêm cuối cùng của Tammy, ở đây cô còn phải chuẩn bị đồ để về lại L.A và muốn ở bên cạnh bố thêm chút thời gian. Chris hứa sẽ làm bánh, và tối đó anh cũng phải về New York.
Tammy hôn Annie để về, cô đang nằm trên giường, nước mắt chảy ướt hai má. Mắt cô mở to nhưng không thấy gì. Mắt cô vẫn còn màu xanh lục trong sáng, nhưng bây giờ đã thành vô dụng đối với cô.
- Sáng mai chị đi rồi, - Tammy nói, - nhưng chị muốn em ở nhà phải cố gắng để sống vui. Chị sẽ về thăm em, có lẽ vào dịp cuối tuần lễ lao động, chị hy vọng khi ấy em đã khá hơn nhiều. Hứa được không?
- Không, - cô em đáp, quắc mắt nhìn chị, lần đầu tiên Tammy thấy em thay vì buồn thì lại tức giận. - Em sẽ không chải tóc nữa. - Annie có vẻ như mới 5 tuổi, mọi người đều cười. Cô nằm trên giường, yếu đuối và rất đẹp. Sabrina chải mái tóc đỏ cho cô, mái tóc sáng óng ánh. Các y tá đã gội đầu cho cô.
- Được, nếu thế thì em đừng hy vọng có chồng hay có bạn trai, - Tammy nói. - Chị hy vọng em sẽ tắm gội bình thường.
- Không, em sẽ không tắm gội, - Annie đáp, cô ngồi dậy, vòng hai tay lại trước ngực. Tất cả đều cười. Annie cũng cười theo dù cô rất buồn. - Chẳng có gì vui mà cười, - cô lại nói và bật khóc.
- Đúng, em yêu, chẳng có gì vui mà cười, - Tammy nói rồi hôn cô. - Nhưng ít ra chúng ta đã thương yêu nhau, giúp đỡ nhau tận tình. Cả nhà rất yêu em.
- Em biết, - Annie đáp, nằm xuống nệm, úp mặt vào gối. - Em biết cuộc đời sẽ ra sao. Thật đáng sợ. - Nước mắt lại tuôn ra như mưa.
- Em sẽ quen sau một thời gian, - Tammy trấn an cô.
- Em có gia đình giúp đỡ. - Nước mắt cũng chảy xuống hai má Tammy.
- Em không có mẹ, - Annie buồn bã nói, nước mắt tuôn trào khiến bố cô phải quay mặt đi.
- Phải, không có, - Tammy đáp, - nhưng em còn có mọi người, cả nhà hết lòng thương yêu em. Ở L.A. chị sẽ gọi về hỏi thăm em có tiến bộ gì không. Nếu Sabrina nói em dơ, chị sẽ về dùng xơ mướp tắm cho em đấy, khi ấy đừng trách. - Annie lại cười. - Vậy hãy ngoan lên. Đừng cứng đầu, cứng cổ. - Khi họ còn nhỏ, cô thường nói với em như thế. Hai người chỉ cách nhau ba tuổi, và khi khôn lớn, Tammy thường nghĩ Annie có tính hay quấy phá, nghịch ngợm. Annie mách lẻo cô rất nhiều lần, nhất là về các bạn trai của Tammy. Và Tammy cũng thường dọa nện cô một trận, nhưng không bao giờ làm.
- Em yêu chị, Tammy, - Annie buồn bã nói. - Hãy gọi về cho em.
- Em biết chị sẽ gọi. - Cô hôn em lần cuối rồi bước ra khỏi phòng. Những người khác cũng hôn cô rồi ra về. Sabrina nói cô và Candy hôm sau sẽ đến, nhưng phải tới chiều. Sabrina không nói cho Annie biết cô đi xem nhà ở New York vào sáng hôm sau. Cô sẽ cùng đi với Tammy vào thành phố khi Tammy ra phi trường về lại L.A lúc 8h. Sabrina sẽ dẫn Candy cùng đi để nếu thích, họ sẽ quyết định ngay.
Tối đó khi ăn tối, họ phải góp ý cho Annie. Rõ ràng cô cần phải đi học để sống dễ dàng hơn. Bây giờ có nhiều việc cô không thể tự làm. Cô phải học cách sử dụng đồ dùng mà không thấy chúng như đổ đầy nước vào bể tắm, nướng bánh mì, chải tóc.
- Annie phải có bác sĩ tâm thần giúp đỡ, - Sabrina nói. Cô đã gọi đến cho vị bác sĩ tâm thần, để lại tin nhắn cho bà ta. - Và chị nghĩ ý kiến của em về việc Annie học điêu khắc rất hay, - Sabrina nói với Tammy.
- Không biết nó có muốn học không. - Chìa khóa cho tương lai của Annie là như vậy, và hiện giờ nó cứ cho rằng đời mình thế là hết. Annie phải học tập để quen với cuộc sống mới. Việc này không phải dễ, dù tuổi nó không còn nhỏ.
- Như bố cũng không dễ, bố họ đáp, giọng buồn rầu. Ông ăn cái bánh tráng trứng do Chris nướng. - Luôn tiện đề nghị anh bỏ nghề luật và làm đầu bếp cho rồi. - Chris đã nấu nướng cho ông ăn trong tuần qua, và giúp ông mọi việc. - Nếu anh muốn, tôi sẽ tuyển anh làm người giúp việc đấy.
- Tôi sẽ ghi nhớ điều này. Nếu tôi chán việc kiện tụng, tôi sẽ đến xin việc làm tại đây.
Nhưng ý kiến của bố họ làm cho họ nhận ra rằng việc ông thích nghi với cuộc sống mới rất khó. Ông đã lấy vợ gần 35 năm, bây giờ trở lại cuộc sống độc thân. Ông không quen việc tự lo cho mình. Ông đã phụ thuộc vào vợ từ mấy chục năm nay, bây giờ không có vợ ông sẽ lạc lõng vô cùng. Ông lại không biết nấu ăn. Sabrina tính rằng khi họ đi rồi, họ sẽ nhờ bà quản gia nấu trước, khi ăn ông chỉ cần cho vào lò vi ba để hâm lại thôi.
- Các bà góa chồng, ly dị chồng sẽ đến gõ cửa nhà ta đấy, - Tammy cảnh báo ông. Ông sẽ trở thành người hấp dẫn nhất trong thị trấn này, sẽ được các bà săn đón.
- Bố không quan tâm, - ông đáp, vẻ bực bội. - Bố yêu mẹ con. Bố không muốn ai hết. - Ông không thích ý kiến này.
- Đúng, nhưng họ sẽ quan tâm đến bố.
- Bố có nhiều việc hay hơn để làm, - ông đáp. Nhưng ông không làm được, vì không có vợ. Bà đã làm mọi việc cho ông, tổ chức cuộc sống cho ông, lên kế hoạch cho ông hành động. Bà đã làm cho đời ông trở nên vui vẻ, bà chủ động tổ chức những chuyến đi vào thành phố để xem ca nhạc, xem kịch, xem múa ba lê. Các con ông ai cũng nghĩ rằng ông sẽ làm được việc ấy. Ông đã được bà nuông chiều, cung phụng, cho nên ông hoàn toàn phụ thuộc vào bà.
Sabrina nhắc cho ông nhớ ngôi nhà trong thành phố mà ngày mai cô đến xem và nói với ông:
- Bố phải vào thành phố để ăn tối với bọn con.
- Được rồi, hay đấy.
- Có thể hay mà cũng có thể không hay. Chắc bố biết bọn môi giới địa ốc rồi. Họ nói láo như vẹt và có khiếu thẩm mỹ rất khủng khiếp. - Bố cô gật đầu. Bỗng ông nghĩ đến chuyện khi các con đi hết, ông sẽ trơ trọi một mình, buồn biết bao nhiêu.
- Có lẽ bố phải nghỉ hưu, - ông nói, vẻ chán nản, khiến ba cô con gái đều lên tiếng đáp lời ông.
- Đừng, bố à! - Rồi họ cùng cười. Điều ông cần là làm việc, bây giờ càng phải làm nhiều hơn. Rõ ràng như vậy. - Bố cần làm việc, cần gặp bạn bè, và đi đây đó như bố đã từng làm với mẹ.
- Làm một mình ư? - Ông hỏi. Sabrina thở dài và Tammy nhìn chị ngồi đối diện với mình ở bàn. Bây giờ họ phải chăm sóc cả Annie lẫn bố.
- Không, với bạn bè, - Tammy đáp. - Chính mẹ muốn như thế. Mẹ không muốn bố ngồi một mình ở đây, than thân trách phận. - Ông không đáp, và một lát sau, ông lên lầu đi ngủ.
Chris ăn xong liền về thành phố để mai đi làm đúng giờ. Sabrina không muốn anh đi, nhưng cô phải để anh về, cảm ơn anh đã đến giúp gia đình cô. Cô tiễn anh ra xe và trước khi đi, anh đã hôn cô rất âu yếm.
- Thật là một tuần nghẹt thở, - Sabrina nói.
- Đúng thế. Nhưng anh nghĩ rồi mọi người sẽ trở lại bình thường. Em thật may mắn vì có các cô em kề vai sát cánh. - Anh lại hôn cô. - Và có anh.
- Cảm ơn Chúa, - cô thở dài, bá cổ anh khi anh đã ngồi trong xe. Thật khó tin tai họa đã xảy ra mới cách đây tám ngày. - Anh lái xe cẩn thận nhé. Ngày mai em sẽ vào thành phố để xem nhà. Nhưng em không ở lâu, em phải về lại đây. Có lẽ em phải để Candy ở với bố một đêm rồi về ngay.
- Thế là hay đấy. Về đây để coi sóc mọi việc. Nếu em muốn thì thứ sáu anh sẽ về đây với em. - Bỗng cô cảm thấy như họ đã cưới nhau, chàng đi làm ở thành phố, nàng ở thôn quê với con. Chỉ có khác là bây giờ “con” của họ là bố và hai em gái. Sabrina cảm thấy như thể cô là một bà mẹ.
- Cố làm tốt công việc. Sabrina, em hãy nhớ là em không thể một mình làm hết mọi việc. - Anh nói, như đọc được tư tưởng của cô. - Về đến nhà anh sẽ gọi cho em. - Cô biết anh sẽ gọi. Chris là người đáng tin cậy, chung thủy. Trong tuần qua, anh đã chứng tỏ mình là người như vậy và vì thế mà cô yêu anh. Cô thấy ngoài bố, Chris là người rất tốt.
Khi cô vào lại nhà, Tammy nói đùa:
- Nếu chị không lấy anh ấy thì để em. - Benlah đi vào góc bếp, ngồi nhìn họ với vẻ khổ sở. Nó rất buồn mỗi khi Chris ra về. - Em muốn có người tình giống anh ấy. Bình thường, khỏe mạnh, dễ thương, nhiệt tình giúp đỡ mọi người, tốt với gia đình mình và còn nấu ăn ngon nữa.
Tại sao chị có quá nhiều may mắn, còn em chỉ gặp toàn đồ lưu manh như thế?
- Vì chị không sống ở L.A. Có lẽ nhờ thế đấy... Hay có lẽ vì chị chọn bài quảng cáo đúng, - cô nói đùa.
- Nếu em tìm được người đứng đắn trên quảng cáo, em sẽ thử gặp anh ta xem sao, tin em đi.
- Em sẽ không gặp đâu, và chị sẽ không để cho em gặp. Một ngày nào đó, em sẽ gặp người đàn ông chân chính.
- Em không hy vọng gặp được người ấy. Mà em cũng chả cần. Em nghĩ thế nào cũng gặp, nhưng không tạo cơ hội để gặp. Thực vậy, cứ xong việc là em lại về nhà, vui với con chó và với cái ti vi.
- Chị rất lo cho em. Cuộc đời có nhiều điều thú vị hơn chó và ti vi.
- Em thấy chẳng có gì thú vị cả. - Cô thở dài đáp. Hai chị em cùng lên lầu, cô cảm thấy như những ngày họ còn nhỏ. Candy mở nhạc to, quá ồn. Tammy nhớ Candy thường chờ mẹ thò đầu ra khỏi phòng ngủ, nhắc em giảm bớt âm thanh. - Ôi lạy Chúa, ở đây thiếu mẹ thật buồn, em không muốn đi chút nào hết. - Tammy nói thì thào khi họ đi qua phòng bố để ông khỏi nghe.
- Phải, - Sabrina đáp. - Bố còn buồn hơn nữa. - Cả hai chị em đều đồng ý như vậy.
- Chị có nghĩ bố sẽ lấy vợ khác không? - Tammy hỏi. Cô không tin, nhưng ở đời ai biết được.
- Chắc chắn là không, - Sabrina đáp. - Bố quá yêu mẹ, ông không quan tâm đến ai khác đâu.
- Bố còn trẻ. Em đã từng đi chơi với đàn ông bằng tuổi bố.
- Khi mẹ bằng tuổi chị, bà đã có cuộc sống rất nghiêm túc. Bà đã tạo cho bố quen với lối sống nghiêm túc ấy. - Và bà cũng sống rất gương mẫu với con.
- Em nghĩ mình không chịu được cảnh có bà mẹ ghẻ độc ác, - Tammy nói. Sabrina nghe thế liền cười.
- Chị nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ gặp cảnh ấy. Có lẽ một ngày nào đó bố sẽ đến L.A. thăm em. Những ngày cuối tuần ở một mình bố sẽ rất cô đơn.
- Ý kiến hay đấy! - Tammy đáp. Cô lấy cái túi để sắp xếp áo quần, khi ấy Candy đi vào. Ba chị em nói chuyện với nhau trong khi Tammy cho đồ đạc vào túi. Họ nói chuyện đến quá nửa đêm mới đi ngủ. Chris gọi cho Sabrina. Còn bố họ đã đi ngủ lúc 10h. Trong nhà yên lặng như tờ. Khi Sabrina đi ngủ, cô nhắm mắt nhưng lòng cứ mơ đến chuyện mẹ vẫn còn sống. Cả ba cô khi ngủ đều có ý nghĩ như thế. Nhưng mọi việc đã hoàn toàn thay đổi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chị Em Gái
Danielle Steel
Chị Em Gái - Danielle Steel
https://isach.info/story.php?story=chi_em_gai__danielle_steel