Chương 10
hánh đến tìm tôi buổi chiều. Khánh mặc áo dài xanh, quần sa tanh đen rộng ống phủ ngang gót giày nâu đoan hậu. Tôi đứng trước cửa nhìn Khánh kêu lên:
- Mày giống cô nữ sinh ngày xưa lạ lùng.
Khánh khoác vai tôi. Tôi đưa Khánh vào phòng, không có ghế. Khánh bỏ dép leo lên giường ngồi. Tôi hỏi Khánh:
- Sao biết tao về đây?
Khánh nhìn tôi chăm chú, soi mói:
- Trông mày hốc hác quá
Tôi chớp mắt:
- Tao hay mệt mấy hôm nay
- Có chuyện gì mà mày về đây ơ?
Khánh hỏi. Tôi lắc đầu:
- Lâu lâu về ở với gia đình cho thoải mái chứ có gì đâu
Khánh ngắm tôi:
- Mắt mày thâm quầng như người suy nghĩ. Sao tao nghi mày quá
Tôi cười nhẹ hỏi lại Khánh:
- Sao mày biết tao về đây?
Khánh nói:
- Tao đến nhà tìm mày thì nghe chị Hai bảo mày về bên ngoại cả tuần nay rồi, tao lại đến đây, có chuyện gì đó phải không?
Tôi nói tiếng không yếu ớt. Khánh bảo tôi:
- Tao về từ tuần trước và đang sửa soạn cho ngày họp mặt của tụi mình. Tao liên lạc được với con Tâm, và Thủy, hẹn chúng nó thứ 7 này tại nhà riêng của tao sẽ có đông đủ bạn bè.
Tôi reo lên:
- Vui quá nhi?
Khánh cười:
- Vui là cái chắc.
- Còn con Hiền?
- Thủy nó bảo để nó liên lạc cho
Tôi hỏi:
- Đã đứa nào có gia đình chưa Khánh?
Khánh mỉm cười:
- Thứ 7 này sẽ biết, lo gì. Bao giờ mày trở về
Tôi mím môi:
- Có lẽ còn lâu lắm.
Khánh trêu tôi:
- Bộ tính về ăn bám ông bô nữa hả?
Tôi cười nhẹ:
- 1 thời gian thôi. Mai mốt tao đi kiếm việc làm.
Khánh nhìn tôi ngơ ngác:
- Sao mà bi thảm thế?
Tôi nhìn Khánh, Khánh hỏi tôi:
- Mày với ông Đoàn cãi nhau phải không?
Tôi lắc đầu:
- Chúng tao sắp ly di.
Khánh kêu lên:
- Ly dị. Sao lạ lùng vậy?
Tôi cười nhạt:
- Hết yêu nhau thì xa nhau, có gì đâu mà mày hốt hoảng thế.
Khánh nắm tay tôi:
- Kể cho tao nghe đi.
Tôi nói để tao bình tĩnh, Rồi thì tôi nói về sự phản bội của Đoàn, về người con gái đó, về những đau đớn mà tôi chịu khổ bấy lâu nay. Về những cắn rứt vô lối. Tôi nói về 1 thủa hẹn hò đằm thắm. Tất cả, tôi đã nói hết cho Khánh nghe. Khánh dựa người lên gối nhìn tôi chăm chú. Một lát, Khánh hỏi:
- Mày đã nghĩ kỹ chưa?
Tôi nói:
- Tao quyết định rồi, không có ai lay chuyển nổi ý tao nữa
Khánh khuyên tôi:
- Tao sợ mày vội vàng quá. Trước sau gì rồi ông Đoàn cũng chán cô ta về với vợ. Chẳng lẽ …
Tôi ngắt lời Khánh:
- Tao hết hy vọng rồi. Bát nước đã đổ không thể nào múc lại được đầy như cũ. Chỉ mong tao quên được ông ấy cho lòng tao thảnh thơi mà thôi.
Khánh thở dài thật nhẹ:
- Không ngờ mày gian nan đến thế. Tao tưởng chỉ có mình tao
Tôi chớp mắt:
- Chẳng ai đoán trước được tương lai của mình. Thủa đi học chúng mình hồn nhiên như chim non, vậy mà chỉ mới mấy năm mà thay đổi hết ca?
Khánh cắn môi, tôi bảo Khánh:
- Về đây tao tìm lại được những ngày còn con gái. Vui lắm cơ
Khánh quệt má tôi:
- Vui mà mặt mày hốc hác thế này
Tôi cười:
- Nhưng cố gắng đến mấy tao vẫn không tìm được tao hoàn toàn của ngày xưa, đôi lúc buồn đến thèm chết.
Khánh đứng dậy:
- Thôi, tao về đây. Tối nay còn phải trình diễn “khỏa thân” cho mọi người ngắm.
Tôi đứng dậy theo Khánh. Tà áo dài của Khánh quấn quít bước chân tôi, tôi nói:
- Mày chẳng khác ngày xưa là mấy, vẫn áo dài hiền ngoan với quần đen duyên dáng.
Khánh ôm vai tôi, nói nhỏ:
- Tao đánh lừa sự trơ trẽn của mình bằng bộ đồ đoan trang này
Tôi cười cười:
- Tao cũng đánh lừa nỗi bất hạnh của tao bằng bộ mặt vui tươi cho ông bô khỏi nghi ngờ. Rồi buổi tối nằm ôm con mới thấy mình đang khóc.
Khánh la tôi:
- Khóc làm chó gì cho tàn phai nhan sắc, đàn ông bạc bẽo như vôi, hơi đâu mà yêu thương cho mệt.
Rồi Khánh hát - Tuổi về chiều như chùm lá khô, tình vợ chồng như chiếc bánh thiu! Buồn sao là buồn!
Tôi bật cười hỏi Khánh:
- Bài hát gì kỳ cục vậy?
Khánh nheo mắt:
- Bài hát do tao sáng tác trong những lúc 1 mình cô đơn.
Tôi bảo Khánh:
- Mày lấy chồng đi cho đời đỡ buồn.
Khánh hỏi lại tôi:
- Lấy chồng để nhìn chồng bạc bẽo với mình như mày ấy hả?
Tôi thở nhẹ:
- Tao khác, mày khác. Mỗi người 1 số phận chứ
Khánh nhún vai:
- Đàn ông vẫn thường sinh tật bất ngờ, không hẳn là họ hết yêu vợ thương con mới đi lang bang mà nhiều ông về nhà yêu vợ hết mình, ra ngoài đường vẫn âu yếm tình nhân như không muốn rời muốn dứt.
Tôi cầm bàn tay Khánh lên xem. Những ngón tay vẫn tròn trĩnh mềm mại. Tôi nói:
- Tay mày còn đẹp quá
Khánh cười:
- Tao có phải làm lụng vất vả gì đâu mà bàn tay chả đẹp. Đó là nỗi bất hạnh lớn trong đời tao
Tôi chợt hỏi Khánh:
- Còn Tuấn?
- Anh ấy đi dạy học. Giáo sư Anh Văn thì không thể nào có cô em gái làm nghề vũ khỏa thân nên tao không gặp lại
Tôi mắng Khánh:
- Làm gì mà tuyệt anh em thế. Tao tưởng anh Tuấn thương mày nhiều lắm.
Khánh gật đầu, đôi mắt đượm buồn.
Tôi đứng dựa cánh cổng, Khánh lao mình ra ngoài, tà áo vẫn quấn quít trong gió. Khánh dặn tôi:
- Thứ 7 này nhé, đến thật sớm ở nhà tao, địa chỉ tao viết trong tấm carte để trên đầu giường mày.
Tôi gật đầu đưa tay vẫy Khánh. Buổi chiều đã tắt ở cuối đoạn đường dài.
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò