Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Con Trai Kẻ Khủng Bố
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 9: Tháng Mười Hai Năm 1998 Alexandria, Ai Cập
L
ần cuối cùng Ahmed đánh tôi là khi tôi mười lăm tuổi. Chúng tôi
chuyển đến Ai Cập bởi mức sống rẻ hơn và cha dượng tôi có gia đình
ở đó có thể giúp mẹ tôi chăm sóc lũ trẻ chúng tôi. Sáu đứa trẻ chúng
tôi sống tại khu dân cư Smouha, ở một tòa nhà bằng bê tông lớn,
trong một căn hộ hai phòng ngủ. Nơi này trông khá cũ kĩ và ọp ẹp.
Bây giờ đang là mùa đông và bởi những bức tường bê tông không có
khả năng giữ nhiệt cho nên bên trong tòa nhà thực sự rất lạnh. Tuy
nhiên, có một trung tâm mua sắm nhỏ và một siêu thị đang được xây
dựng gần đó. Dù sao thì đây vẫn chưa phải là nơi tệ nhất mà chúng tôi
từng sống.
Vào một ngày thứ Bảy, tôi cùng một đứa trẻ hàng xóm nô đùa với
nhau trên phố, đấu kiếm bằng những cây gậy, khi đó con trai của
Ahmed và một đám trẻ khác vội vàng chạy lại xem bởi chúng nghĩ
chúng tôi sắp đánh nhau thật. Một vài đứa trẻ khác dùng đá ném
chúng tôi. Không đau - đó chỉ là trò đùa của chúng thôi. Nhưng trò
đùa ấy dần trở nên hung hăng hơn, cho nên tôi lớn tiếng hét, “Dừng
lại!” Trên thực tế, tôi là đứa trẻ lớn nhất và to xác nhất ở đây. Tất cả
bọn chúng ngừng lại, trừ con trai Ahmed. Nó vẫn cố ném thêm một
hòn đá nữa vào thẳng mặt tôi, khiến mắt kính của tôi vỡ tan và để lại
một vết cắt trên mũi tôi. Lũ trẻ khác trở nên hoảng sợ và nhanh chóng
tản ra.
Khi về đến nhà, mẹ tôi thấy và hỏi chuyện gì đã xảy ra.
“Trước khi con nói cho mẹ biết,” tôi mặc cả, “mẹ phải thề rằng mẹ
sẽ không nói lại với Ahmed.”
Tôi dám chắc rằng ông ta sẽ chọn tin con trai mình thay vì tin tôi
và lúc ấy tôi chắc chắn sẽ lãnh một trận đòn khác. Mẹ tôi hứa rằng bà
sẽ không nói nửa lời. Vì thế tôi kể cho mẹ mọi chuyện và sau đó bà
nhốt đứa con của Ahmed trong phòng của nó để trừng phạt. Tôi cảm
thấy rất sung sướng. Cuối cùng sau hai năm rưỡi chịu bạo hành, tôi
cũng nếm trải một chút cảm giác công bằng. Đêm đó, trong khi đang
nằm trên giường, tôi nghe thấy tiếng Ahmed về đến nhà từ thánh
đường. Tôi nghe thấy tiếng leng keng của thủy tinh khi ông ta thả
chùm chìa khóa vào chiếc bát cạnh giường. Tôi nghe tiếng những
chiếc mắc áo khi ông ta treo áo sơ mi và quần của ông ta lên. Tôi nghe
thấy tiếng ông ta tập chống đẩy cùng với một loạt những tiếng lẩm
bẩm ồn ào vô nghĩa. Và sau đó tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi, khoảnh
khắc trái tim tôi như muốn nổ tung: bà kể với ông ta mọi chuyện.
Ahmed gọi tôi đến phòng ngủ của họ. Ông ta không hề nói một lời
về những gì con trai ông ta đã làm, dù ông ta có thấy chiếc kính được
dính lại bằng băng keo trông cực kỳ ngu ngốc và vệt máu khô trên
sống mũi tôi. Những gì ông ta thốt ra là: “Tại sao mày lại đem gậy gộc
ra chơi?”
Và câu hỏi ngớ ngẩn của ông ta khiến tôi bùng nổ.
Không phải là bùng nổ với ông ta, mà là với mẹ tôi.
“Thấy chưa!” Tôi la hét. “Đây là lý do tại sao con không muốn mẹ
nói lại với ông ta đó! Bởi ông ta chắc chắn sẽ đổ lỗi cho con như mọi
lần vậy.” Tôi ngừng lại vài giây. Tôi tràn đầy cảm giác căm phẫn, và tôi
cảm thấy mình bắt buộc phải nói điều này. “Bởi vì ông ta là một gã
khốn nạn!”
Tôi chộp lấy chiếc lò sưởi trên sàn nhà và ném mạnh vào tường.
Một vài tia lửa điện lóe lên khi dây cắm lò sưởi bị giật khỏi ổ điện, và
những thanh chắn máy sưởi rung lắc mạnh và tạo ra một tiếng động
lớn.
Tôi rời khỏi phòng ngủ của họ và đi vào nhà bếp, bật khóc và la
hét trong đó. Tôi không thể kiểm soát bản thân mình, đến ngay cả tôi
cũng thấy khiếp sợ. Khi đang liên tục đấm vào cánh cửa bếp tôi nghe
tiếng Ahmed giận dữ đuổi theo mình. Tôi biết điều gì đang đến. Khi
ông ta bước vào bếp, tôi trượt xuống sàn nhà và cuộn mình lại như
một quả bóng và Ahmed bắt đầu đấm thùm thụp lên người tôi. Tôi sẽ
chịu đựng như từ trước đến nay vậy.
Bỗng nhiên, mẹ tôi hớt hải chạy vào phòng. Bà la hét bắt Ahmed
dừng lại. Ông ta khá sốc khi mẹ tôi đứng ra bảo vệ tôi và cố gắng đẩy
ông ta ra khỏi tôi. Mẹ giúp tôi đứng lên. Mẹ vuốt tóc tôi, và ba người
chúng tôi cứ đứng như vậy trước cửa phòng bếp, thở hổn hển.
Mẹ tôi thì thầm, “Mẹ xin lỗi con, Z à.”
Ahmed không thể tin những gì ông ta đang nghe thấy.
“Ồ, cô ta xin lỗi cơ đấy!” ông ta nghiến răng khinh bỉ. “Tao là
người duy nhất thực hiện những gì Nosair sẽ làm - điều mà mày quá
yếu đuối để tự mình thực hiện!”
Tay tôi đang chống lên đầu gối, tôi đang mặc đồ ngủ, một chiếc áo
dài gọi là jalabiyah, và tôi vẫn đang cố ổn định lại hơi thở trước khi
Ahmed lại xông vào đánh tôi lần nữa bằng một cú đấm móc hoàn hảo
từ dưới lên, thường thấy trong phòng tập thể hình. Mẹ tôi lao đến
chắn giữa tôi và ông ta. Nhưng Ahmed không dừng lại. Ông ta đấm
mạnh về phía bên trái và phải bên đầu bà. Ông ta không quan tâm liệu
có đánh trúng mẹ tôi không, điều này khiến tôi nổi điên, và tôi đã làm
một việc khiến cả ba chúng tôi đều bàng hoàng: tôi đấm trả lại.
Đó là một cú vung tay, liều lĩnh thậm chí không thể chạm tới ông
ta. Tuy nhiên, mất vài giây, Ahmed trợn mắt sợ hãi. Sau cùng ông ta
rời khỏi căn bếp và không bao giờ động đến tôi nữa. Đó đúng là một
chiến thắng nhưng không tồn tại lâu dài. Ông ta bắt đầu hành hạ em
trai tôi nhiều hơn.
***
Sau Năm Mới, tôi đồng ý nhận một cuộc gọi từ cha tôi, người giờ
đây đang được giam giữ trong một nhà tù được bảo đảm an ninh ở
mức cao nhất tại California. Tôi đã lâu không còn nói chuyện với cha,
và nghe giọng cha tôi hiểu được sự kinh ngạc của cha khi tôi chịu
nghe điện thoại. Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc mẹ để cha nói chuyện với
tôi qua điện thoại, và bản thân tôi bỗng có một sự hồi hộp nhè nhẹ.
Tôi muốn kể cho ông rằng cuộc sống của chúng tôi đã khốn khổ như
thế nào kể từ khi ông coi trọng cái chết của những người xa lạ hơn là
mạng sống của gia đình mình. Tôi muốn gào thét vào điện thoại. Tôi
muốn buông thả bản thân một lần để cha tôi biết được cái giá mà
chúng tôi phải trả cho tội ác của ông. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại cha
nữa. Ông sẽ ở lại trong tù. Mãi mãi. Ông không thể điều khiển tôi
được nữa. Ông không thể làm tổn thương tôi được nữa – và ông chắc
chắn không thể giúp tôi được nữa.
Nhưng, vẫn như mọi lần, tôi không thể nổi giận với cha. Tôi chỉ
khẽ thổn thức. Cha tôi làm như không để ý. Cha ôn tồn hỏi tôi có hay
cầu nguyện không và vẫn ngoan ngoãn nghe lời mẹ chứ.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Con Trai Kẻ Khủng Bố
Zak Ebrahim
Con Trai Kẻ Khủng Bố - Zak Ebrahim
https://isach.info/story.php?story=con_trai_ke_khung_bo__zak_ebrahim