Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chị Em Gái
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8
K
hi họ đến thăm Annie, mắt cô còn băng, ông bác sĩ trưởng khoa nói rằng mắt cô phải băng thêm một tuần nữa, cho nên họ có thời gian để cô chuẩn bị tinh thần. Annie phàn nàn mắt bị băng không thấy gì hết, yêu cầu họ tháo ra để cô thấy mọi vật. Sabrina nói rằng mắt cô bị thương trong khi gặp tai nạn, người ta đã giải phẫu mắt, nên tháo băng quá sớm mắt sẽ đau. Họ hôn Annie, nắm tay cô, nói với cô rằng họ yêu cô. Cả ba chị em và Chris đều đến thăm cô. Họ quá đau khổ nên không muốn đối diện với cảnh đau đớn khác nữa. Họ vẫn còn công việc phải làm để hoàn tất tang lễ là việc chôn cất mẹ vào chiều hôm sau. Đó là buổi lễ ngắn ở nghĩa trang, rồi họ sẽ để cho bà yên nghỉ ở đấy. Họ rất nôn nóng làm cho xong việc này, vì lại thêm một ngày đau khổ cho bố và cho họ. Mọi người đã quá đau khổ trong bốn ngày qua. Việc chôn cất mẹ họ là việc cuối cùng trong loạt thủ tục cổ truyền mà bây giờ đối với ho thật kinh khủng.
Thấy Annie nói năng bình thường và hoạt động trở lại, mọi người đều mừng vì đây là dấu hiệu khẳng định sự sống nơi cô. Cô hỏi bố mẹ đâu, Tammy chỉ đáp họ không đến được. Mọi người đồng ý khoan nói cho Annie rằng mẹ đã chết. Cô mới tỉnh dậy, nếu nói cho cô biết sự thật ngay là điều quá độc ác. Annie cần có thời gian để lấy lại sức lực, nhất là việc mắt cô sẽ không nhìn thấy, việc này là một cú sốc lớn đối với cô.
- Cả nhà đều lo cho em, - Tammy nói rồi hôn Annie. Họ rất mừng vì cô đã tỉnh lại. Candy nằm bên cạnh cô, đung đưa hai bàn chân ra ngoài, khiến mọi người đều cười. Candy nằm ép mình vào Annie, miệng cười tươi, đây là lần đầu tiên cô cười trong suốt bốn ngày qua.
- Em nhớ chị, - Candy nói, nằm sát vào Annie như em bé nằm cạnh mẹ.
- Chị cũng nhớ em, - Annie đáp, giọng mệt mỏi, đưa tay sờ em gái. Chris cũng vào thăm Annie. - Anh cũng đến đây à? - Annie nói khi nghe giọng anh và cô cười. Anh giống như người anh cả trong gia đình cô.
- Phải. Anh đến dự lễ ngày 4 tháng 7, và không về. - Anh không nói cho cô biết anh nấu ăn cho tất cả mọi người, nếu nói chắc Annie phân vân không biết mẹ đi đâu mà không nấu.
- Chắc không phải do em nằm đây chứ? - cô hỏi, miệng gượng cười, và đưa tay sờ tấm băng trên mặt.
- Vài ngày nữa em sẽ dậy và đi khắp nơi, - Tammy nói.
- Em cảm thấy người chưa được khỏe. - Annie nói. - Đầu em đau kinh khủng. - Tammy và Sabrina đi tìm cô y tá để nói cho họ biết, vài phút sau, cô ta vào khám cho Annie. Cô ta nhắc họ đừng nói chuyện nhiều làm cho Annie mệt, rồi đưa cho Annie thuốc đau đầu. Họ hôn Annie, sau đó ra về, ai cũng mệt mỏi, bơ phờ. Họ đã trải qua một ngày vất vả. Đám tang của mẹ, đón khách ở nhà, rồi bây giờ Annie tỉnh dậy.
Khi Chris lái xe đưa họ về nhà, anh hỏi:
- Khi nào người ta sẽ tháo băng?
- Tôi nghĩ khoảng một tuần nữa, - Sabrina đáp, mặt có vẻ lo âu. Sáng đó cô đã gọi đến văn phòng để xin nghỉ hai tuần tiếp theo. Và Chris viện cớ xin nghỉ bốn ngày để anh có thể ở lại Connecticut với Sabrina cho đến hết tuần. Tammy cũng làm như thế, nhưng cô phải về để làm việc vào thứ hai tới. Cô thấy không thể ở lại thêm ngày nào nữa. Candy gọi đến công ty đại diện cho mình, yêu cầu hủy việc đăng ký đi Nhật. Họ rất tức giận. Nhưng Candy đã cho họ biết lý do tại sao. Ít ra họ cũng được ở một tuần bên cạnh Annie. Sabrina nghĩ rằng Annie sẽ cần có họ, trong một thời gian dài, hay thậm chí mãi mãi. Họ chưa vạch kế hoạch cho tương lai. Trước hết, Annie phải tỉnh lại, và bây giờ cô đã tỉnh, họ phải có chương trình cụ thể. Sabrina mừng vì tối đó Annie không hỏi gì về Charlie. Cô còn quá mệt, nhưng không sớm thì muộn, cô sẽ hỏi. Chuyện này sẽ là một vố khá đau cho Annie, cộng thêm việc mẹ cô mất và mắt cô bị mù. Một người gặp nhiều chuyện đau buồn cùng một lúc như thế thật bất hạnh. Sabrina không làm gì được để giảm nhẹ gánh nặng cho em, cũng không ai làm được cả.
Tối đó họ thức khuya ngồi trong nhà bếp, sau khi bố họ đi ngủ. Bỗng Sabrina cau mày nhìn hai em.
- Ờ... ôi, - Tammy trêu chị, rồi rót thêm một ly rượu vang nữa. Cô bắt đầu thích cảnh tụ tập để nói chuyện với nhau mỗi đêm như thế này, mặc dù lý do họ còn ở đây không vui. Cô rất vui vẻ, thoải mái được ở bên các chị em, vui hơn trước rất nhiều. Ngay mấy con chó của họ cũng đã vui vẻ với nhau. - Tôi biết bộ mặt ấy rồi, - Tammy nói rồi uống một hớp rượu vang. Đêm nào họ cũng xâm nhập hầm rượu của bố để lấy trộm rượu vang như khi còn nhỏ. Khi nào ông phát hiện, ông sẽ nổi điên lên. Nhớ lại chuyện đó, Tammy nhoẻn miệng cười rồi thưởng thức rượu ngon của bố. Cô cố nhớ để khi về sẽ gửi cho bố một thùng Bordeaux hảo hạng. Họ đang uống thứ rượu ngon nhất của ông. - Chị có ý kiến gì hay đấy, - Tammy nói rồi nhìn chị. Sabrina có vẻ như đang suy nghĩ một kế hoạch gì đó. Ngày trước, khi họ còn nhỏ, thường thì kế hoạch này là điều cấm kỵ, như là tổ chức một buổi tiệc khi bố mẹ đi nghỉ cuối tuần xa. Chị thường trả cho Tammy năm đôla để cô đừng hé răng. - Em thường kiếm được tiền nhờ những dịp thỏa thuận, - cô nói với Chris. - Vậy bây giờ là chuyện gì đây?
- Chuyện Annie, - Sabrina đáp gọn lỏn, như mọi người đã đọc được tư tưởng của cô vậy.
- Em biết. Nhưng là chuyện gì? - Mọi người cảm thấy rất buồn khi phải nói cho Annie biết về mẹ họ. Sớm muộn gì họ cũng phải nói. Không cho Annie biết về mẹ là bất công, và thế nào cô ấy cũng sẽ hỏi khi không thấy bà. Ngay cả đêm hôm đó, chuyện này cũng khó giải thích. Mẹ họ phải có mặt ở đấy, trong căn phòng với họ chứ, phòng đâu thiếu chỗ cho bà. Mọi người rất đau đớn vì thiếu bóng bà, và chắc Annie cũng sẽ như vậy.
- Annie không thể về Florence, và Charlie là tên đê tiện.
- Phải, tất cả mọi người đều bất bình về y, và chắc Annie cũng thế. Nhưng bây giờ Annie có vấn đề rất khó khăn cần giải quyết. Anh ta là một nguồn đau khổ khác thêm vào những đau khổ của Annie. - Chị nói đúng, Annie không thể về Florence được. Annie không thể lên phòng ở tận trên lầu thứ năm nếu không có ai chăm sóc. Có lẽ nó nên ở nhà với bố. Bố cần có bạn cho vui.
- Làm thế chắc Annie sẽ rất chán. Nó sẽ cảm thấy như bé bỏng trở lại. Không có mẹ ở đây, nó sẽ rầu rĩ. - Họ đều cảm thấy ngôi nhà trống vắng khi thiếu bóng bà. Bà mới mất chỉ có ba ngày mà mọi vật trong nhà đều thay đổi. Họ nghĩ chắc bố họ cũng cảm thấy như thế. Hôm ấy người quản gia có đến, chị ta khóc ròng không làm gì được. Annie mới 26 tuổi, chắc cô không muốn về nhà, nhất là sau khi đã sống một mình hai năm ở Ý.
- Annie có thể ở với em, nếu nó muốn. Nhưng em nghĩ nó không quen biết ai ở L.A., và cũng không thể lái xe hay đi đâu, chắc nó sẽ cảm thấy tù túng vì em đi suốt ngày. - Họ biết Tammy làm việc không có thì giờ để nghỉ, Sabrina cũng vậy, nhưng ít ra cô ở New York, thành phố quen thuộc với Annie. Annie đã sống ở đây một thời gian ngắn trước khi đi Paris cách đây bốn năm, nhưng cô nói cuộc sống ở đây quá cuồng nhiệt. Cô thích Paris, rồi thích Ý nhiều hơn, nhưng vấn đề này phải gác sang một bên. Cô cần ở gần nhà, dù chỉ một thời gian, cho đến khi đã thích ứng với hoàn cảnh mới. Mọi người đều nhất trí như thế.
- Nếu muốn, chị ấy có thể ở với em, - Candy nói xen vào rồi nhìn các chị với vẻ e ngại. - Nhưng em thường đi xa luôn.
- Tất cả chúng ta đều thích Annie ở với chúng ta nhưng ai cũng có khó khăn nếu ở cùng với Annie. Chị cũng bận việc, nhưng chị nghĩ Annie có thể ở lại New York với chị.
- Vậy chị định sao? Chị có kế hoạch như thế nào, cứ nói cho chúng em nghe. - Tammy nói, rồi nhấp rượu vang của bố. Cô biết Sabrina đã nghĩ ra kế hoạch gì đấy. Chắc chị đã có kế hoạch chu đáo mà chưa chịu nói ra.
- Các em nghĩ sao về việc Annie cùng ở với chúng ta?
- Sabrina nói rồi cười.
- Chị muốn nói Annie sẽ dọn đến ở với chúng ta trong một thời gian ư? Chị không thấy làm thế nó sẽ không ổn định à? Em thì sao cũng được, nhưng em nghĩ Annie không thể sống như dân du mục, chỉ xách vali nay đây mai đó được, vì nó không nhìn thấy gì. Annie phải có chỗ ổn định, nhưng em không biết ở đâu. Chắc ta phải hỏi nó, - Tammy trầm ngâm đáp.
- Ta nên tính trước thì hay hơn, - Sabrina đáp, mắt nhìn hai em. - Chị đoán thế nào Annie cũng nghĩ đến chuyện này, nó sẽ tự hỏi mình muốn ở đâu, muốn sống như thế nào. Nhưng bây giờ tình hình đổi khác rồi, trước hết nó cần được giúp đỡ nhiều. Nếu chúng ta cùng dọn đến ở với nhau trong một năm thì sao? Chúng ta sẽ thuê một ngôi nhà rồi dọn đến ở với nhau, đợi cho đến lúc Annie tự túc được, hai em nghĩ sao? Sau một năm, chúng ta sẽ rút được kinh nghiệm. Nếu không ổn, chúng ta sẽ dọn về nhà riêng của mình, còn nếu thấy thích, chúng ta sẽ ký hợp đồng tiếp. Khi ấy, chắc Annie đã thích ứng với cuộc sống mới. Nhưng trong năm nay chắc cuộc sống của Annie sẽ khác xa cuộc sống trước. Các em nghĩ sao? - Cả Tammy và Candy đều kinh ngạc, và Chris cũng ngạc nhiên. Anh không biết mình có tham gia vào việc này được không, nhưng Sabrina hôn anh để cho anh yên tâm, cứ tham gia ý kiến tự do.
- Tôi góp ý kiến vào chương trình này được chứ? - Anh hỏi.
- Dĩ nhiên. Anh có thể tham gia công việc của gia đình nếu anh muốn.
- Giống chuyện ở hậu cung phải không? - Anh cười châm biếm. Anh thấy chuyện này hơi kỳ, nhưng các cô rất muốn anh góp ý. Trước đây anh không biết rõ các cô, họ thường tự ý hành động chứ không tham khảo ý kiến của người khác. Bây giờ mẹ họ mất rồi, không có người lo chuyện gia đình, anh nghĩ Sabrina tạm thời thay bà cầm lái con thuyền vậy. Anh nghĩ nếu cô làm việc nghiêm túc, công việc này sẽ là một thách thức cho cô, và có lẽ cho anh nữa. Nhưng anh muốn biết họ có làm theo ý kiến của Sabrina không. Anh nghĩ ý kiến này của cô sẽ có lợi cho Annie, vì hiện cô rất cần mọi người giúp đỡ trong bước đầu. Sau đó Annie phải tự mình bước đi và học cách sống tự lập. Sabrina cũng nghĩ như thế. Cô còn nghĩ mẹ họ sẽ đồng ý với kế hoạch này.
- Kế hoạch này rất tuyệt cho chị và cho Chris, - Tammy đáp. Cô thấy việc này bất tiện cho mình. - Hai người sống ở New York, còn tôi ở L.A. Làm sao tôi có thể tham gia được? Bỏ việc ư? Về đây làm gì? Ở New York tôi không có việc. Chương trình ở L.A. năm nay rất lớn. - Cô yêu em gái, nhưng không thể từ bỏ sự nghiệp vì em. Cô đã làm việc hết mình mới có cơ nghiệp như ngày nay.
- Em không làm cho đài truyền hình ở đây được à? - Sabrina hỏi. Cô biết Tammy rất thành công trong nghề, nhưng biết rất ít công việc của em.
- Ở đây không có chương trình hay. - Tammy đáp. Thỉnh thoảng cô ghét những kế hoạch nông nổi mà Sabrina đưa ra. - Các chương trình ở đây chỉ có phim nhiều tập, năm thì mười họa mới có chương trình thời sự. Về đây là một bước thụt lùi lớn và tất nhiên lương ít hơn nhiều. - Tammy có thể chấp nhận việc này, vì đã để dành được khá nhiều tiền, nhưng không thích nghề nghiệp giảm sút và thực ra cô không muốn từ bỏ các chương trình truyền hình. Bây giờ nó giống như con đẻ của cô.
- Còn em thì sao? - Sabrina hỏi Candy. Cô đang trầm ngâm suy nghĩ.
- Em không muốn rời bỏ ngôi nhà trên sân thượng cao ốc, - Candy đáp với vẻ băn khoăn, rồi mỉm cười. - Nhưng em có thể cho thuê lại ngôi nhà trong một năm. Về ở với các chị trong một năm chắc sẽ rất vui. - Candy thích ở với ai đó, ở một mình thật buồn. Nếu bây giờ sống với các chị, chắc cô sẽ hết cô đơn. Các chị của cô là những người bạn đường rất tốt, và cô biết Annie cần họ.
- Như thế chúng ta có ba người ở chung rồi, phải không? Khi Annie đã sẵn sàng tiếp tục cuộc sống, chúng ta sẽ nói cho nó biết ý kiến này. Chị không quan tâm đến nhà riêng. Vả lại, chị cũng không thích nó. Chris, anh nghĩ sao? - Sabrina hỏi anh, xem anh như người trong nhà, nhưng Chris lắc đầu.
- Miễn là các em gái của em không ngại, thì anh sẵn sàng đến ở. Xem ra cũng hơi phiền đấy, vì ba cô ở chung một nhà thì hơi nhiều phụ nữ, nhưng chỉ trong một năm chắc sẽ rất vui. Và em có thể ở lại với anh. - Chris đáp. Sabrina gật đầu. Điều quan trọng đối với cô là có người trong nhà giúp đỡ Annie. Nhưng Candy phần lớn thời gian đi đây đi đó nên Sabrina phải tìm cách giúp đỡ Annie chấp nhận và làm quen với cảnh mù lòa. Sabrina biết Annie là người có ý chí, nên một năm có thể đủ cho cô gượng dậy và tiếp tục sống, miễn là Annie không tỏ ra quá chán nản. Sabrina hy vọng cô sẽ không như thế.
- Chị rất thích ý nghĩ này, - Sabrina nói. Candy cười khúc khích.
- Em cũng thích. Giống như vào ở trường nội trú vậy.
- Candy thường muốn vào ở trường nội trú, nhưng mẹ cô không muốn để cô đi. Bà rất muốn cô con út ở nhà cho vui, vả lại bà không tin tưởng giao cô cho trường nội trú. Bà tin ở nhà cô sẽ được chăm sóc tốt hơn nhiều. Các cô cũng vậy, nên Sabrina mới nảy ra ý định ấy. Mục đích chính của họ là giúp đỡ Annie. Bây giờ cô rất cần họ và chỉ có cách này họ mới giúp cô được. Chris rất ấn tượng với ý kiến này, chỉ có Tammy không tham gia được, điều này dễ hiểu thôi, vì sự nghiệp của cô là ở L.A.
- Và chúng ta sẽ được ở gần bố. Ông cũng cần thích ứng với cuộc sống mới.
- Nếu chị và bố không thích thì sao? Tammy hỏi.
- Khi ấy chúng tôi sẽ dẹp bỏ vấn đề này và ai về nhà nấy. Một năm không phải là dài. Chị nghĩ chúng ta có thể sống bên nhau trong một năm.
- Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn,- Tammy nói. - Từ trước khi vào đại học, chúng ta đã không sống với nhau rồi. Chị đi đã 16 năm, em 11 năm, Annie 8 năm. Còn Candy thì khi chúng ta đi, nó còn bé. Chuyện này chắc vui đấy,- Tammy cười nói. - Có lẽ vì chúng ta không sống với nhau nên mới thương yêu nhau. Chị có nghĩ đến điều đó không?
- Tôi nghĩ chúng ta nên cố gắng vì Annie, - Sabrina đáp. Sabrina cố nghĩ ra cách để giúp Annie mà không làm cho cô có mặc cảm sống phụ thuộc vào người khác. Sabrina muốn dành thời gian để giúp đỡ em, và Candy cũng vậy. Sabrina hiểu lý do Tammy không thể làm theo ý kiến của mình, là vì cô có công việc quan trọng ở L.A. chứ không phải do chống đối ý kiến ngày hôm nay. Sabrina biết em gái có việc quan trọng ở Bờ Tây, không muốn bỏ nó vì đã làm việc khó nhọc mới có được như ngày hôm nay nên Sabrina tôn trọng quyết định của em, không ép.- Ngày mai chị sẽ gọi người môi giới địa ốc để hỏi xem bà ấy có nơi nào thích hợp cho ba người không. Chị và Candy sẽ cùng chi trả với sự đóng góp một phần của Annie từ tiền hỗ trợ của bố mẹ. Có lẽ bố sẽ góp tiền vào tiền thuê nhà, vì thuê ở đây Annie khỏi phải thuê ở Florence, mặc dù chị nghĩ tiền thuê ở đấy rẻ hơn nhiều. Bây giờ Annie rất cần bố giúp đỡ.
- Tất cả các chị em đều biết ông có khả năng ấy. Bỗng Sabrina cau mày nói tiếp: - Nói đến việc này khiến chị nhớ ra. Chắc phải có người nào qua bên Ý để lấy đồ đạc của Annie và trả nhà cho chủ. Nó không thể tự làm việc đó được.
- Nếu Annie muốn ở Ý thì sao? - Tammy hỏi.
- Chị nghĩ nếu Annie tự lo cho mình được, chắc nó sẽ ở, nhưng ít ra cũng phải một năm nữa, còn bây giờ thì không thể được. Annie phải học tập trước đã, học cách sống của người mù để có thể tự sống được. Tốt hơn là nó phải sống với chúng ta để thích nghi dần, sau đó mới mong tự lập.
- Sắp tới sang châu Âu em sẽ lấy đồ đạc của chị ấy về, - Candy lên tiếng. Đây là cử chỉ rất tốt, mặc dù Tammy và Sabrina biết Candy là người luộm thuộm nhất trong bốn chị em, và còn quá trẻ. Những người khác thường giúp Candy, nhưng đây là dịp để cô trưởng thành. Cô là siêu mẫu, sống rất khác người, nhưng còn rất non nớt. Họ vẫn nghĩ cô còn bé bỏng. Nhưng có lẽ cô có thể tìm ra cách trả lại căn hộ ở Florenc và đem đồ của Annie về. Cô cố gắng làm công việc ấy giúp chị, vì cả Tammy lẫn Sabrina đều không có thì giờ để đi sang Ý, và bố họ cũng không.
- Này, chị phải công nhận ý kiến của em rất hay, - Tammy nói, cô cười, cảm thấy hơi có tội vì không tham gia vào kế hoạch này, nhưng cô không thể làm được và những người khác đều biết. - Kế hoạch này sẽ giúp Annie rất nhiều. - Họ vẫn còn nhiều việc khó khăn phải vượt qua như nói cho Annie biết về mẹ họ, hay việc cô bị mù, rồi chuyện Charlie, kẻ bạc tình đã trốn tránh trách nhiệm với cô. Đó là những sự thật hết sức đau đớn và nếu cuộc sống với các chị em sẽ giúp cho Annie trong năm đầu, thì tất cả họ đều đồng ý rằng đáng để họ làm thử việc này. Họ chúc mừng nhau bằng rượu vang Bordeaux hảo hạng của bố, và Chris tham gia với họ. Sabrina đi tiên phong và khi tìm ra được nhà, cô sẽ báo cho mọi người biết, dù là nhà đá nâu mà giá cả phải chăng thì họ cũng sẽ bằng lòng.
- Chắc chị không để nước đến chân mới nhảy chứ? - Tammy nói với vẻ thán phục, mắt nhìn người chị cả. - Em cũng nghĩ đến chuyện có thể làm gì cho Annie, nhưng em nghĩ ở L.A. cô ấy không hạnh phúc được.
- Chị cũng không, - Sabrina đồng ý. - Bây giờ công việc chúng ta cần phải làm là thuyết phục Annie tin vào việc này. - Họ không biết Annie sẽ phản ứng ra sao. Cô ấy có rất nhiều việc phải thích ứng trong những ngày tới, nghĩ đến chuyện đó, Sabrina cảm thấy bồn chồn lo sợ.
- Nào, nâng ly chúc các em, - Sabrina đưa cao ly lên nói.
- Chúc người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời, - Chris nói thêm.
- Chúc mẹ, - Candy nói nho nhỏ. Mọi người cùng im lặng một hồi lâu rồi uống một hơi dài.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chị Em Gái
Danielle Steel
Chị Em Gái - Danielle Steel
https://isach.info/story.php?story=chi_em_gai__danielle_steel