Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Vô Diệm Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8: Hồ Ly Tinh!
B
an đêm, Lăng Tây Nhi vừa lảm nhảm hát bài “Cong cong ngứa”*, đã tới nửa đêm, không ngờ nàng hoàn toàn không buồn ngủ chút nào. Khẽ đứng dậy, mở cửa sổ, hít thở luồng không khí trong lành, nàng bị tiếng động khác thường trên cửa hấp dẫn. Dựa theo ánh trăng sáng ngời rọi vào, nàng chớp chớp mắt, không sai, then cửa cổ kia hơi di động một chút, một thanh đao nhọn sáng loáng đang khều nhẹ vào then cửa.
Tim đập thình thịch, chưa từng thấy qua cảnh như vậy, thân thể Lăng Tây Nhi sợ hãi run rẩy, nàng thuận tay chạm vào băng ghế trong phòng, gắt gao ôm thật chặt, núp phía sau cửa, cố gắng trấn tĩnh, hai trong mắt kinh hãi mở to, run rẩy chờ kẻ xấu kia xông vào.
Đột nhiên, động tác khều then cửa dừng lại, Lăng Tây Nhi sửng sốt, bên ngoài chợt truyền đến tiếng khóc kêu trời kêu đất của một người đàn bà.
“Cái đồ không có lương tâm nhà ngươi, biết ngươi nửa đêm không ngủ tất không làm ra cái chuyện gì tốt đẹp, tốt lắm, trước kia đã thông dâm cùng Xuân Đào, bây giờ đã đổi nha hoàn mới, lại muốn cùng nha hoàn mới này bắt đầu này nọ có phải hay không? Ngươi là cái đồ vô lương tâm! Tội cái thân ta cực nhọc vất vả hoài thai năm tháng cho nhà các ngươi!” Tiếng khóc thê lương trong đêm của người đàn bà phá tan sự u tĩnh, Lăng Tây Nhi kinh hãi, ôm ghế nhanh chóng mở cửa phòng ra, nhờ ánh trăng, có thể thấy kẻ xấu kia đúng là Nhị thiếu gia Lâm Kiếm Phong, còn kẻ đang khóc nháo kia đúng là Nhị thiếu phu nhân Nhạc Uyển Như đang mang thai năm tháng, mặt mũi xanh xao, vận y phục màu nguyệt bạch, bụng nhô cao, lúc này nàng đang hung hăng nhéo lỗ tai Lâm Kiếm Phong, vừa khóc vừa mắng!
“Ngươi ầm ĩ cái gì, hơn nửa đêm ngươi muốn đánh thức tất cả mọi người trong nhà có phải không?” Lâm Kiếm Phong đảo mắt, thấy Lăng Tây Nhi kinh ngạc há hốc miệng, ôm băng ghế trong tay, ngơ ngác nhìn hai người, liền đẩy Nhạc Uyển Như ra đứng dậy, muốn nhanh chóng bỏ đi, nào ngờ Nhạc Uyển Như vẫn kiên trì không buông tay, đôi tay nhỏ bé liên tục đấm vào vai hắn, đem toàn bộ phẫn uất trong lòng phát tiết ra! Lâm Kiếm Phong bất đắc dĩ, thẹn quá hóa giận, hung hăng đẩy nàng ra, người chấp chới, Nhị thiếu phu nhân liền ngã lăn ra trên mặt đất.
“Ai nha, cẩn thận!” Lăng Tây Nhi kinh hô, vội vàng tiến lại, nhưng đã tới không kịp, Nhạc Uyển Như nằm lăn trên mặt đất gào khóc thảm thiết, bắt đầu ôm bụng kêu lên đau đớn, máu đỏ thấm ướt váy của nàng.
“Này… Này…” Lâm Kiếm Phong kinh hãi, ngơ ngác đứng gần đó, sắc mặt xanh mét, mấy phòng trong Đông viện cũng sáng lên ánh nến, ngay cả viện trước, sân của Lâm phu nhân và lão gia cũng bị kinh động.
“Nhanh đi tìm đại phu a, Thiếu phu nhân có thể sinh non!” Lăng Tây Nhi hô to, đẩy Lâm Kiếm Phong ra, vội vàng tiến lên đỡ lấy Nhạc Uyển Như.
“Ngươi cút ngay, không cần cái đồ hồ ly tinh nhà ngươi giả bộ tử tế!” Nhạc Uyển Như hiển nhiên tưởng rằng Lăng Tây Nhi thông dâm cùng chồng nàng, đẩy mạnh Lăng Tây Nhi ra, một tay ôm bụng, muốn giãy dụa đứng lên.
“Nhị thiếu phu nhân, ngươi không nên cử động, kiên trì một chút, đại phu lập tức tới rồi!” Lăng Tây Nhi mặc dù cảm giác bị oan uổng, nhưng vẫn tiến lên, bất kể ngại ngùng, giúp đỡ nàng.
Nhạc Uyển Như oán hận nhìn nàng một cái, cố nén đau đớn quay mặt đi.
Ngày thứ hai, người của Lâm phủ lại một lần nữa tập trung, lần này càng đông đủ hơn so với lần trước, trừ Đại thiếu gia Lâm Kiếm Hồng nằm trên giường bán thân bất toại cần nghỉ ngơi, nhị tam thiếu gia tới, nhất, nhị, tam tiểu thư cũng tới, thậm chí người nhà mẹ đẻ Nhị thiếu phu nhân cũng đến đông đủ. Nhạc lão gia gương mặt lạnh lẽo ngồi ở trên ghế, con gái của mình bị người hại làm sinh non, đương nhiên muốn đòi một công đạo. Vì giữ gìn tôn nghiêm của Lâm gia, rất không công bằng, ánh mắt sắc bén của mọi người tất nhiên không phải nhằm vào Nhị thiếu gia suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài kia, mà là nha hoàn Yên Chi, cũng chính là Lăng Tây Nhi.
“Yên Chi kia quả thực là sao quả tạ!” Lâm phu nhân cảm thán, Nhạc Uyển Như sanh non, biết rõ ràng lỗi này không hoàn toàn là của Yên Chi, nhưng con mình nàng đã sớm trách phạt qua, giờ chỉ còn lại một ngụm ác khí này mà thôi!
“Không sai, dạo gần đây Lâm phủ chúng ta liên tiếp xảy ra chuyện, đều là do hồ ly tinh Yên Chi này làm hại!” Đại tiểu thư chua ngoa nói tiếp, lúc này cũng tới đá một cước biểu hiện tình ruột thịt máu mủ.
“Ả nha hoàn này cũng không có thể lưu lại nữa! Nếu ở lại Lâm phủ này mà cứ đần độn thế này, sớm muộn Lâm phủ chúng ta sẽ cửa nát nhà tan!” Lâm lão gia âm trầm mở miệng.
“Lão gia, phu nhân, thật sự không phải lỗi của ta!” Lăng Tây Nhi chỉ có thể vì mình biện bạch, mạng của nàng thật sự khổ, xuyên qua đến đây, làm cái gì cũng không tốt, hết lần này tới lần khác làm nha hoàn bị người ức hiếp!
“Ngươi còn đang nói cái gì! Bề trên nhìn xem, thân là một nô tỳ, luôn miệng tự xưng là ‘ta’, chẳng lẽ ngay cả lễ tiết cơ bản nhất cũng quên hết hay sao?” Lâm phu nhân bất mãn đứng lên, làm bộ tử tế giáo huấn Lăng Tây Nhi.
Lăng Tây Nhi mím chặt môi, nàng phải giữ vài chiêu nữ tử phòng thân, tuyệt đối không phải loại nhu nhược yếu đuối để cho lão thái bà ăn no rửng mỡ này bắt nạt đi!. Nàng trợn to hai mắt, trong ánh mắt ẩn chứa cả sự vô tội cũng như phản kháng.
“Dừng tay!” Vừa ho nhẹ một tiếng, dĩ nhiên là người đang bán thân bất toại Lâm Kiếm Hồng, mặt hắn tái nhợt nghiêm lại, vừa được vài người khuân tới cửa ngoài phòng khách.
Lâm lão gia hơi nhíu mày, hắn không kiên nhẫn tiến lên, nhẹ giọng nói: “Hồng nhi, thân thể của ngươi không tốt, đừng đi lại khắp nơi, cần an tĩnh mà tĩnh dưỡng đi!”
“Không, cha, ta tới cầu tình vì Yên chi, nàng không sai, kẻ có lỗi chính là Kiếm Phong!” Lâm Kiếm Hồng ngưng mắt nhìn Lăng Tây Nhi, thở mạnh nghiêm nghị mở miệng.
“Ngươi nói cái gì?” Lâm Kiếm Phong bực bội trừng mắt, hắn tiến lên, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống Lâm Kiếm Hồng, ánh mắt âm ngoan nheo lại.
“Tại ngươi đêm hôm khuya khoắt đi khều cửa phòng nha hoàn, bị đệ muội nhìn thấy, làm nàng sinh non mà thôi, chẳng lẽ ngươi vẫn không chịu thừa nhận!?” Lâm Kiếm Hồng lạnh lùng nói, mặc dù nằm trên cáng cứu thương, nhưng cái khí thế nghiêm nghị kia lại không thể khinh thường.
Lâm Kiếm Phong sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng không thể giải thích, lạnh lùng đứng ở một bên.
“Ý của đại thiếu gia chính là, Uyển Như sinh non là vì Kiếm Phong sao?” Nhạc lão gia bực bội nheo mắt lại, hắn hừ lạnh một tiếng, đứng lên, quay sang đám người Nhạc gia hô lớn: “Nhạc Thanh, mang muội muội của ngươi về nhà! Cái vị trí con dâu của Lâm gia, Uyển Như nhà chúng ta không đảm đương nổi!”
“Ông thông gia!Ông thông gia!” Lâm lão gia vội tiến lên hoà giải, nhưng Nhạc lão gia không thèm để ý tới, lạnh lùng hừ một tiếng, dẫn người nhà tức giận rời đi.
“Hồng nhi, ngươi đang làm cái gì! Chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, hy sinh nàng rồi, cái chuyện xấu xa này có thể che dấu đi, bây giờ loạn thành như vậy, ngươi liền an tâm rồi!?” Lâm lão gia tức giận lớn tiếng quát lớn.
“Cha, ngài quản gia đình cũng nên có đạo lý của việc quản gia, không thể dung túng Kiếm Phong, đem sai lầm đổ lên trên người người khác!” Lâm Kiếm Hồng ra hiệu cho gia đinh an trí hắn tại đây, hít thật sâu một hơi, nghiêm nghị nói.
“Ngươi… cái tên nghịch tử nhà ngươi!” Lâm Thế Vinh cả người run run tức giận, nếu không phải thấy Lâm Kiếm Hồng thân thể yếu đuối, sớm đã tát ột cái.
Lăng Tây Nhi mi mắt hơi kích động, cảm kích nhìn Lâm Kiếm Hồng một cái, hiểu ý cười cười, nụ cười thê lương mà mị hoặc lòng người!
“Mẹ, ngươi nên làm chủ vì hài tử, Uyên Như đi, hài nhi cũng không muốn sống!” Lâm Kiếm Phong ỷ vào sự sủng ái Lâm phu nhân, đến bên cạnh làm nũng.
“Ngươi nói ít lại một chút nha, đều là cái tật phong lưu của ngươi mang lại tai họa! Cũng là do cái đồ hồng nhan họa thủy!” Lâm phu nhân chỉ tay vào Lăng Tây Nhi, càng nghiến răng nghiến lợi căm hận.
“Người đâu, đem nha hoàn này mang đi ra ngoài, giam vào kho củi, không có mệnh lệnh của ta không được thả ra!” Lâm phu nhân lạnh lùng mở miệng phân phó, Lâm Y Y và Lâm Kiếm Hồng liếc mắt nhìn nhau, trước mắt, cũng chỉ có thể như thế, chỉ cần có thể bảo trụ cái mạng nhỏ của Lăng Tây Nhi, hết thảy chờ sau hẵng nói.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Vô Diệm Vương Phi
Phong Vân tiểu yêu
Vô Diệm Vương Phi - Phong Vân tiểu yêu
https://isach.info/story.php?story=vo_diem_vuong_phi__phong_van_tieu_yeu