Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Tóc Mơ Nghìn Sợi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8
N
hã đã thất vọng vì đợi hoài không thấy cái anh chàng tặng giầy tìm đến. Nó bảo tôi:
- Chẳng lẽ anh chàng không muốn làm quen với chị?
Tôi cũng thắc mắc như Nhã:
- Hay anh chàng muốn đền đôi dép đứt của tao?
- Hôm đó anh ta có thấy chị bị đứt dép không?
- Thấy.
Nhã nhún vai:
- Hắn đền chị thật đấy.
Tôi quay đi dấu ánh mắt buồn, tên con trai đó coi thường tôi quá. Có lẽ hôm đó tôi đã tiếc đôi dép ra mặt nên hắn mới nhìn thấy và mua đền tôi đôi giầy nầy rồi thôi chứ hắn đâu thèm làm quen tôi. Vì tôi nghèo? Bỗng dưng tôi nghe hờn tủi ập đến. Làm con gái nhà nghèo thiệt thòi nhiều quá. Tôi có nhan sắc và niềm kiêu hãnh vô bờ. Nhưng một lúc nào đó tôi vẫn mềm lòng trong bao nỗi đắng cay buồn tủi cho tôi.
Nhã bỏ tôi quay ra chơi với bé Phước. Tôi cầm chiếc áo thêu bước nhẹ ra cửa đứng. Buổi chiều chưa xuống nên nắng vẫn còn chói chang lên mặt đất. Tôi nghiêng mặt nhìn ra con ngõ nhỏ. Bóng một chiếc Vespa đang trờ tới. Mắt tôi sáng lên, nhìn chăm chú người ngồi. Hình như là hắn. Tên con trai đã tặng quà cho tôi. Tôi đứng im, mắt không rời hắn, nhưng tên con trai không dừng lại, hắn làm như không nhìn thấy tôi và đi vượt qua. Dừng lại bên mấy anh chàng hàng xóm. Rồi thì những tiếng nói cười vang lên. Tôi gọi Nhã thật lớn:
- Nhã ơi!
Nhã hỏi vọng ra:
- Gì thế Diễm.
Tôi chạy ào vào nắm tay Nhã kéo dậy:
- Nhanh lên, Nhã.
- Chuyện gì thế?
- Tao vừa thấy hắn.
Nhã nhăn mặt:
- Hắn nào?
Tôi nói khó khăn:
- Cái tên đụng xe tao ấy.
Nhã giật mình:
- Anh chàng đâu rồi.
Tôi hất mặt sang nhà bên cạnh:
- Ở bên đó.
Nhã reo lên:
- Hắn quen bọn anh Ngữ?
- Ừ!
- Thảo nào.
- Gì?
- Thảo nào, hắn biết chị.
Tôi ậm ừ mà mắt đăm đăm nhìn ra đường. Nhã dục tôi:
- Chị còn đợi chờ gì nữa. Đem hộp giấy trả quách hắn cho rồi.
- Tôi bảo Nhã:
- Nhã đem sang nhé.
Nhã lắc đầu:
- Chịu thôi.
- Tao không qua bên đó đâu.
- Gọi cu Hoàng.
Nhã nói. Tôi gật đầu mang cái hộp xuống giường. Phủi nhẹ những hạt bụi bám trên mặt giấy, tôi gọi Hoàng, dặn nó:
- Hoàng đem sang nhà anh Ngữ nói của chị Diễm trả lại cho anh Trường, nhé.
Hoàng ôm cái hộp, hỏi:
- Anh Trường nào chị Diễm?
- Anh Trường bên đó đó.
- Bên đó đâu có anh Trường.
Tôi nhăn mặt:
- Có, Hoàng cứ sang hỏi anh Trường xem.
Hoàng chạy phăng phăng ra cửa. Tôi ngồi thêu trên giường nhìn Nhã nằm dài xuống đất đọc truyện Công Chúa Da Lừa bằng tranh cho Phước nghe. Lòng tôi bồn chồn, tim tôi thắt thẻo buồn bã. Nỗi khổ tâm vô cớ từ đâu cứ dằn vặt tôi. Tôi không muốn nghĩ đến Trường mà sao cứ phải nghĩ. Tôi không nhớ mà cứ phải mong.
Hoàng chạy vụt về. Tôi hỏi nhanh:
- Đưa cho anh Trường rồi hả?
Hoàng gật đầu. Nhã ngừng đọc truyện, hỏi Hoàng:
- Anh ấy có nói gì không?
Hoàng cười:
- Anh ấy xoa đầu khen em... đẹp trai quá.
Tôi bật cười và Nhã cũng bật cười. Mũi kim lơ đãng đâm nhói vào tay tôi, tôi la lên:
- Chết cha, đau ghê.
Nhã nhổm người dậy:
- Gì thế?
- Kim đâm vào tay tao.
Nhã cười:
- Sao lơ đãng vậy? Bộ tiếc đôi giầy hả?
Tôi hứ lên một tiếng cúi đầu ngậm chặt ngón tay đau. Lúc ngẩng lên, tôi tròn mắt nhìn người con trai hiện ra ngay ngưỡng cửa. Chemise trắng phẳng phiu với quần tây xanh đậm mầu, trên tay ôm chiếc hộp tôi trao trả.
- Chào cô.
Trường chào tôi kèm theo nụ cười đẹp. Tôi gật đầu chào lại Trường và Nhã ngồi vùng dậy, kêu lên:
- Anh này vào nhà không gõ cửa.
Trường nheo mắt nhìn Nhã:
- Tại cửa không đóng làm sao mà gõ.
- Ít nhất anh cũng phải lên tiếng:
- Tôi vừa lên tiếng xong.
Nhã nhìn tôi đang ngượng ngùng trên giường, hỏi:
- Phải “thủ phạm” đây không Diễm.
Tôi không trả lời Nhã trong lúc Trường thản nhiên bước sâu vào nhà, cạnh tôi:
- Cô còn giận tôi đấy à, cô Diễm.
Tôi nói bâng quơ:
- Tôi giận ông làm gì.
- Cô không mời tôi ngồi.
Tôi nhìn quanh nhà để tìm một chiếc ghế. Nhưng Trường đã thản nhiên ngồi xuống giường:
- Tôi xin phép ngồi đây cũng được.
Tôi mỉm cười ngồi xích qua mé giường một chút. Trường hỏi tôi:
- Chân cô còn đau không?
Tôi lắc đầu. Trường có vẻ ân cần:
- Tôi vô ý quá, về nhà cứ ân hận mãi.
Tôi hỏi:
- Ông ân hận điều gì?
- Đáng lẽ tôi phải cẩn thận hơn để tránh gây tai nạn cho cô.
- Nhưng ông đã gây rồi.
Trường gật gù:
- Đó là một điều buồn mà cũng là một điều hay.
Tôi trợn mắt:
- Một điều hay.
Trường thản nhiên:
- Vâng một điều hay, vì nhờ đó mà tôi mới khám phá ra cô là hàng xóm.
- Tôi chớp mắt, không nhìn Trường. Trường nhỏ nhẹ.
- Tôi ở bên này.
Nhã ngồi thủ thỉ với bé Phước ở góc nhà, lên tiếng:
- Xạo ghê.
Ánh mắt Trường và ánh mắt tôi cùng nhìn về phía Nhã. Nhã hất mặt bảo Trường:
- Tôi nói anh xạo đấy.
Trường hỏi:
- Sao lại bảo anh xạo?
- Anh lạ hoắc, đâu phải hàng xóm của tụi nầy.
- Nhưng anh ở bên đó mà.
Nhã cãi:
- Bên đó chỉ có anh Hải, anh Tú, anh Ngữ...
Trường bật cười:
- Bây giờ có thêm anh Trường nữa. Vì anh đến đây hàng ngày.
Nhã bĩu môi:
- Đến chứ có ở đâu mà gọi là hàng xóm.
Trường nheo mắt:
- Cô bé ghê lắm nhé. Điệu nầy chắc bắt nạt chị Diễm suốt ngày.
Tôi đỏ mặt trong câu nói đầy vẻ thân mật của Trường. Một chút ấm êm nào vừa len nhẹ vào hồn tôi. Lòng tôi dạt dào một tình cảm mới, một bối rối nhẹ nhàng khi nhìn lên mặt Trường. Đôi mắt Trường dài và tình tứ, nụ cười Trường đẹp và nồng nàn với khuôn mặt chàng xương xương giầu nghị lực.
Trường nhìn tôi đăm đăm.
- Cô hàng xóm.
Tôi trợn mắt:
- Ông gọi tôi là cô hàng xóm?
Trường gật đầu:
- Cô hàng xóm rất đẹp của tôi...
Nhã kéo tay Phước vào nhà. Tôi bảo Nhã:
- Nhã, ở đây với Diễm.
Nhã lắc đầu nói khẽ:
- Em đi vào cho anh Trường tán chị.
Tôi nghiêng mái tóc che dấu đôi má bừng bừng của mình. Trường nheo mắt trêu Nhã, không tỏ vẻ gì phản đối câu nói của nó. Tôi bảo Trường:
- Mẹ tôi sắp về. Anh nên về đi.
Trường mỉm cười êm đềm nghe tiếng anh từ miệng tôi thoát ra, không ngờ tôi đã thay đổi được tiếng ông ra tiếng anh nhanh chóng thế. Trường hỏi:
- Bác về thì có sao. Tôi sẽ tự giới thiệu tôi là bạn của cô mà.
Tôi hất mặt:
- Mẹ tôi không tin.
- Sao lạ thế?
- Vì anh rất lạ với gia đình tôi.
Trường cười:
- Rồi sẽ quen. Diễm sẽ thấy tôi thân nhanh với các em lắm.
Tôi lạ lùng nhìn Trường. Quả là anh chàng thân nhanh thật. Mới đây mà tôi tưởng quen Trường từ bao giờ. Trường nói các em nghe thân mật làm sao ấy. Chàng không có vẻ gì là e ngại hay rụt rè khi nhìn tôi, lúc đối đáp với Nhã. Chàng có vẻ tự tin và hòa hợp rất giỏi. Tôi nhìn căn nhà mình đơn sơ, một chiếc bàn gỗ rẻ tiền vừa là bàn ăn, vừa là chỗ cho Nhã học bài, kê ở giữa nhà. Chiếc đi văng nhỏ tôi đang ngồi, thế thôi. Không còn một thứ gì khác nữa. Trường đang nghĩ gì về tôi nhỉ? Giọng Trường thoáng lên ấm áp:
- Chiều nào tôi cũng đứng bên nhà Ngữ nhìn Diễm đi học, và buổi tối đón Diễm về. Có lúc thấy Diễm ngồi một mình ngoài hiên lặng lẽ thật buồn. Mấy lần tôi định qua làm quen Diễm nhưng sợ Diễm còn giận nên thôi.
Tôi chớp mắt nghe niềm vui vỡ òa trong đôi mắt. Ít ra cũng phải thế. Trường đã để ý đến tôi, đã nhìn tôi nhiều lần. Tôi nghe xôn xao, một điều đã đến. Trường nói tiếp:
- Tôi nghĩ ra một cách làm quen Diễm là mua tặng Diễm món quà. Một đôi giầy với ý nghĩ của một buổi chiều tình cờ tôi đã gây tai nạn cho Diễm. Một kỷ niệm cho tôi quen Diễm. Tại sao Diễm trả lại tôi, Diễm?
Tôi cứng lời, nhìn trừng trừng lên khuôn mặt đẹp của Trường. Trường nhỏ giọng:
- Diễm làm thế tôi buồn lắm.
Tôi mím môi:
- Tôi không muốn nhận quà của ông.
- Đó là kỷ niệm.
- Sao lại là kỷ niệm?
Trường nói:
- Để đánh dấu một tai nạn êm đềm của chúng mình.
Trời ơi! Tôi muốn mềm đi trong tiếng chúng mình của Trường. Có thật là một tai nạn êm đềm như lời chàng nói không? Tôi có bị đau đớn gì đâu. Bàn chân tôi đã lành từ lâu rồi, không nhớ gì nữa cả. Trường thiết tha:
- Diễm có đồng ý không?
Tôi hỏi nhỏ:
- Đồng ý chuyện gì?
- Chúng mình là bạn.
Tôi cười hiền:
- Nếu anh muốn.
Trường cười:
- Dĩ nhiên là Trường muốn rồi. Diễm hứa đi.
Tôi chớp mắt:
- Còn hứa gì nữa?
Trường nheo mắt:
- Hứa nhận món quà của tôi.
Tôi cắn nhẹ đôi môi ướt:
- Tôi không nhận.
- Sao thế?
- Vì đôi giầy anh tặng tôi đẹp quá.
Trường nhìn tôi, ánh mắt thân thiết:
- Tôi chỉ sợ không vừa chân Diễm thôi.
Tôi cười:
- Anh khéo lắm.
- Chẳng đáng gì cả. Nếu Diễm không đi vừa Diễm cứ giữ lấy làm kỷ niệm.
Tôi vẫn lắc đầu:
- Không...
Trường nắm chặt bàn tay tôi và đặt nhẹ chiếc hộp lên tay tôi tha thiết:
- Đừng từ chối, Diễm. Chúng mình là bạn kia mà.
Tôi ngẩn người rút nhanh tay lại. Tôi nhìn Trường mà nghe một nỗi xốn xang kỳ quặc. Bàn tay như vụng dại hẳn đi, tôi ôm chặt chiếc hộp gật đầu mà nước mắt muốn ứa ra. Kỳ lạ chưa! Sao bỗng dưng mình muốn khóc quá. Có buồn tui gì đâu. Có bị ai hiếp đáp gì đâu. Tôi tránh nhìn Trường mà nhìn bàn chân trắng muốt của mình. Chắc Trường đã phải nhìn lén bàn chân tôi nhiều lần lắm mới mua được đôi giầy nầy. Má tôi bỗng dưng đỏ, chắc hẳn Trường đã thấy tôi mang lại đôi dép đứt quai nhiều lần, và chàng đã hiểu vì sao chân tôi không đau mà tôi khóc. Chỉ vì đôi dép đứt mà thôi. Tôi thấy xót xa một nỗi muộn phiền, một nỗi buồn tủi bâng khuâng nào đó. Tôi muốn nói mà không thành lời. Ngước đôi mắt ướt lên nhìn Trường, tôi bắt gặp mắt chàng cũng đang nhìn tôi. Bỗng dưng mà hai đứa ngẩn ngơ cười...
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tóc Mơ Nghìn Sợi
Dung Saigon
Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon
https://isach.info/story.php?story=toc_mo_nghin_soi__dung_saigon