Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nữ Ân Sư
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8: Chung Ngựa
P
hủ Lăng Đô Vương vừa đến tối đã yên tĩnh quá mức. Những chiếc đèn lồng đơn độc treo cao trên hành lang uốn lượn, các nữ tỳ tôi tớ đi qua đi lại ít đến mức đáng thương, quả thật âm trầm đáng sợ như người ngoài đồn đại.
Trong thư phòng đèn đuốc sáng ngời, Tư Mã Tấn vừa thay thuốc trị thương xong, khoác ngoại sam ngồi sau án, khóe miệng lại còn mang nét cười.
Hắn thật sự muốn cười. Hôm đó lúc kéo tên giặc cỏ từ Đông Sơn về thành, hắn cùng lắm chỉ khiến vài ngàn người trong thành kinh hãi mà thôi, kết quả thừa tướng Vương Phô lại nói trong số những người đó có mẹ già bảy mươi tuổi của mình. Nghe nói đêm đó mẹ thừa tướng Vương Phô về ốm không dậy được, mời Hi Thanh đến khám. Hi Thanh nói là đã đến tuổi rồi, nên chuẩn bị hậu sự đi thôi. Nhưng Vương Phô không tin, vẫn kiên quyết cho rằng mẹ mình bị Tư Mã Tấn làm kinh hãi nên mới đổ bệnh, hôm sau liền hùng hổ đến tìm Tạ thái úy thuyết phục cùng liên danh dâng sớ vạch tội Tư Mã Tấn.
Các quân sư phò tá khép nép đứng trước mặt hắn, phần lớn đã đưa ra đối sách để ứng phó chuyện bị hạ vương tước, nhưng đều cơ bản giống nhau, không ngoài muốn hắn phải cúi đầu.
Mấy vị quân sư nói xong căng thẳng vặn vẹo ngón tay, bởi vì khuyên điện hạ cúi đầu, rất có thể chính mình sẽ bị chặt đầu trước...
"Điện hạ đóng dấu đi ạ". Một quân sư dè dặt khuyên nhủ: "Vương Phô và điện hạ không hề có thù hận, trước đây cũng không quản chuyện của điện hạ, bây giờ chẳng qua là tức giận nhất thời. Vương Tạ đều đang mạnh, điện hạ không thể quá cứng rắn được. Công văn xin lỗi thuộc hạ đã thảo xong rồi, chỉ cần điện hạ đóng dấu rồi thuộc hạ đưa đi, điện hạ cũng không có tổn thất gì".
Tư Mã Tấn cười lạnh lẽo: "Nếu bản vương xin lỗi thì có khác nào công nhận mẹ lão ta ốm liệt giường là do lỗi của bản vương?"
"..." Đám quân sư há hốc mồm, thì rõ ràng là vì điện hạ mà, điện hạ còn không muốn nhận hay sao?
Phòng Phái, người đứng đầu đám quân sư đã năm mươi tuổi, đi theo phò tá Tư Mã Tấn cũng lâu nhất, lúc này không có vẻ sợ hãi như các quân sư còn lại. Ông ta vuốt chòm râu muối tiêu, nói: "Điện hạ được phong tước thân vương không phải chỉ là bởi vì thân phận tôn quý mà còn là điện hạ chinh chiến sa trường nhiều năm tích lũy quân công mà có, không phải nói giáng tước là giáng được. Vương Phô trọng hiếu, khó tránh khỏi nhất thời tức giận không suy nghĩ chu toàn, may mà bệ hạ có ý bảo vệ điện hạ. Việc này điện hạ không cần ra mặt, nếu không sẽ thành ra phản tác dụng. Bây giờ điện hạ trên danh nghĩa là nhận sự dạy bảo của Bạch Đàn, không bằng để Bạch Đàn ra mặt là hơn".
"Bạch Đàn?" Tư Mã Tấn lắc đầu: "Nàng xác lập quan hệ thầy trò với bản vương chẳng qua là để tự bảo vệ mình, sao chịu đi làm việc này vì bản vương".
Tư Mã Tấn vừa dứt lời, Cố Trình mở cửa đi vào, vẻ mặt hơi kì dị: "Điện hạ, tiểu thư nhà họ Bạch đến".
Bạch Đàn đi theo phía sau Cố Trình vào phòng, đưa tay bỏ mũ xuống lộ ra gương mặt trắng ngần.
Tư Mã Tấn liếc sang bên cạnh một cái, Kỳ Phong như bị kim đâm, lập tức nhảy dựng lên: "Lần này thuộc hạ không bắt cô ta!"
Bạch Đàn không bỏ qua bất cứ cơ hội nào tấn công hắn, nói rất âm hiểm: "Hôm nay đúng là lạ thật, lần đầu tiên ta đi vào nhà học trò của mình từ cửa chính".
Kỳ Phong trợn mắt nhìn Bạch Đàn, ngươi muốn thế nào? Định hơi khăm ta đến bao giờ mới thôi?
Tư Mã Tấn nói: "Ân sư đột nhiên đến nhà có gì chỉ giáo?"
Bạch Đàn cười cười: "Nghe nói điện hạ bị vạch tội, vi sư đương nhiên không phải đến để chúc mừng, còn phải nhớ đến tình cảm thầy trò giúp điện hạ một tay".
Hai mắt Phòng Phái sáng ngời, lập tức bước nhanh lên trước, cười đầy nếp nhăn trên mặt: "Tiểu thư tới rất đúng lúc, giờ đây mọi sự đã sẵn sàng, chỉ còn chờ tiểu thư ra tay tương trợ".
Bạch Đàn gật đầu một cái, ra hiệu cho ông ta qua bên cạnh nói chuyện.
Phòng Phái theo nàng đến góc phòng thì thầm một hồi, Bạch Đàn liền biết đầu đuôi câu chuyện. Nàng nhìn Tư Mã Tấn một cái rồi vẫy Kỳ Phong: "Đi lấy văn phòng tứ bảo mang đến đây cho ta".
Kỳ Phong đâu chịu để nàng sai bảo, vừa định phát hỏa lại nhớ tới chuyện phải lăn ra lăn vào lần trước nên đành cố nhịn, ngoan ngoãn đi sang phòng bên cạnh lấy văn phòng tứ bảo đến đặt trên bàn.
Bạch Đàn cởi áo choàng ngồi xuống bên bàn, vén tay áo cầm bút viết một mạch kín hai trang giấy, sau đó kí tên, lấy ra con dấu của mình trong tay áo ra đóng lên.
"Xong rồi".
Phòng Phái cầm lên xem một lượt kĩ càng, tảng đá trong lòng rơi xuống đất.
Đây là thư bảo đảm của Bạch Đàn, đại khái là tránh nặng tìm nhẹ thừa nhận một chút sai lầm, sau đó nàng bảo đảm sau này sẽ dạy bảo Tư Mã Tấn cẩn thận, không để xảy ra chuyện như thế này nữa.
Kì thực bệ hạ đã bắn tin dặn Tư Mã Tấn phối hợp một chút để có lí do bảo vệ hắn, cũng nhắc tới chuyện nhờ Bạch Đàn đứng ra xin lỗi hai nhà Vương Tạ, đằng nào thì hai nhà Vương Tạ cũng không chờ mong nhận được lời xin lỗi từ Tư Mã Tấn.
Hiện nay khắp kinh đô đều đồn đại Bạch Đàn có thể áp chế Tư Mã Tấn, bây giờ nàng đã đứng ra cam đoan sẽ quản hắn tử tế thì còn có gì để nói nữa? Đằng nào cũng không có bằng chứng cho thấy lão thái thái nhà họ Vương suýt nữa mất mạng là vì Tư Mã Tấn.
Tư Mã Tấn không nói gì, đưa mắt nhìn một lượt xung quanh. Mọi người trong phòng hiểu ý nối đuôi nhau ra ngoài, sau chốc lát trong phòng đã chỉ còn lại hắn và Bạch Đàn.
"Ân sư vì việc này mà đi đến đây một chuyến?"
Bạch Đàn tràn đầy ai oán, thê lương không nói nên lời: "Biết làm sao được, nói thế nào thì điện hạ cũng là học trò của ta".
Mất bao nhiêu năm mới xây dựng được tài danh thanh bạch, ngươi tưởng dễ dàng lắm sao? Một chút dính dáng năm đó chắc chắn không thể cắt đứt được, để chứng minh mình không phải người làm học trò biến thành hư hỏng, nàng chỉ còn cách từ giờ trở đi cố gắng kéo hắn về chính đạo. Nếu không một khi chuyện này lan truyền ra ngoài, đám học trò của nàng đều sợ hãi bỏ học, chẳng lẽ nàng phải uống nước lã hít khí trời mà sống?
Tư Mã Tấn đứng dậy, chiếc ngoại sam khoác hờ trên người rơi xuống đất, nội sam mỏng manh, vạt áo hơi mở ra, tóc dài chưa búi lên, cứ thế nhàn hạ đi tới trước mặt Bạch Đàn: "Vì sao ân sư phải giúp bản vương?"
Bạch Đàn nhìn dáng vẻ của hắn bây giờ, cảm thấy như mỹ ngọc rơi vào vũng bùn, lại nhớ đến vẻ ngây thơ của hắn năm xưa, đúng là cảm khái muôn vàn: "Vi sư tin tưởng điện hạ vẫn còn một phần thiện lương, không phải là hết thuốc chữa".
Tư Mã Tấn như nghe thấy chuyện cười: "Bản vương hành sự luôn luôn dựa theo sở thích, không bao giờ quan tâm đến cái gọi là thiện lương".
"Vậy sở thích của điện hạ là gì?"
"Máu, tiếng rên rỉ của người sắp chết, sự vùng vẫy trong tuyệt vọng, kẻ ngỗ ngược cuối cùng nơm nớp lo sợ phủ phục dưới chân bản vương... Tất cả đều là sở thích của bản vương".
"..." Không biết gã này ăn gì mà sống?
"Sao thế? Ân sư sợ rồi à?"
Bạch Đàn cử động ngón tay hơi cứng đờ: "Dù sao cũng là người đã thoát nạn từ trong tay phản quân mười một năm trước, sao lại dễ dàng sợ hãi như vậy?"
Tư Mã Tấn nhướng mày: "Thì ra ân sư đã nhớ ra rồi".
"Vốn chưa từng quên, chỉ có thể nói là điện hạ thay đổi quá nhiều, vi sư hoàn toàn không liên tưởng đến chuyện trước kia".
"Ân sư cũng thay đổi rất nhiều, năm đó đóng giả con trai còn khó nhận ra được, còn bây giờ..." Ánh mắt hắn nhẹ nhàng dừng lại trên ngực Bạch Đàn, nụ cười rõ hơn vài phần: "Đã là phụ nữ thực sự rồi".
Đuôi mắt Bạch Đàn giật giật. Nàng nghiêng người đi, nửa quay lưng về phía hắn.
Kì thực dáng người nàng rất đẹp, nở nang thon thả đều thích hợp, cộng thêm từ nhỏ được giáo dục nghiêm cẩn, bất kể là đứng hay ngồi đều yểu điệu thướt tha. Chỉ là nàng quanh năm mặc áo rộng tay rộng nên ít thể hiện ra, lại bắt đầu cuộc sống ẩn cư từ thời thiếu nữ cho nên không hề phát giác điều này.
Lúc Tư Mã Tấn quan sát nàng từ đầu đến chân, nàng hoàn toàn không cảm thấy thẹn thùng mà chỉ cho rằng tôn nghiêm của bậc sư tôn bị thách thức, thật sự rất mất mặt.
Hai người không ai nói gì, ánh nến in bóng người lên tường, cả gian phòng yên tĩnh, đột nhiên bụng Bạch Đàn sôi lên ùng ục. Đầu tiên nàng sửng sốt, sau đó đỏ bừng mặt.
Đến bây giờ còn chưa ăn tối, nàng lại quên mất chuyện này.
Tư Mã Tấn cười một tiếng, đi ra cửa gọi Cố Trình, dặn hắn đi lấy cơm nước.
Bạch Đàn cảm thấy mất mặt, vốn không muốn ở lại đây ăn cơm, nhưng Cố Trình nhanh chóng dẫn một loạt tì nữ đi vào, mỗi người đều bưng các loại mĩ thực ngày đêm mong nhớ. Nàng đấu tranh tư tưởng một lát, cuối cùng từ bỏ chống cự, ngồi xuống sau án.
Mặc dù đã đói lắm nhưng lúc ăn cơm động tác của nàng vẫn không nhanh không chậm, im lặng không phát ra một tiếng động nào, chỉ thỉnh thoảng nhai chậm lại, khuôn mặt giãn ra, lộ ra vẻ mặt hưởng thụ.
Tư Mã Tấn dựa vào khung cửa, ánh mắt dừng lại trên người nàng rồi nhẹ nhàng chuyển đi.
Nàng là người thấm đẫm hương thơm giấy mực, còn hắn lại ngâm mình trong biển máu núi thây, giờ đây có thể cùng ở trong một gian phòng cũng là một kì tích.
Ăn no được bảy phần, Bạch Đàn liền dừng đũa, lau miệng, nói với Cố Trình đứng bên cạnh: "Chuẩn bị một chút, ta sẽ dẫn điện hạ của các ngươi đi".
Cố Trình sửng sốt: "Điện hạ đi đâu?"
"Đông Sơn, Bão Phác quán".
Tư Mã Tấn nhìn lại: "Vì sao?"
Bạch Đàn nói thản nhiên: "Vi sư đã bảo lãnh cho điện hạ, sau này đương nhiên phải giám sát điện hạ, điện hạ cũng phải đi theo bên cạnh vi sư để ngày ngày nghe răn dạy, cho nên từ hôm nay điện hạ phải đến Bão Phác quán tu tâm dưỡng tính, tiện cho vi sư dạy bảo bất cứ lúc nào".
Tư Mã Tấn cười lạnh: "Không đi".
Mặt Bạch Đàn lạnh đi: "Việc này vi sư đã nói với bệ hạ trong sớ, cho nên hoặc là điện hạ cùng đi với vi sư, hoặc là sau này điện hạ tự mình đi, dù thế nào thì điện hạ cũng phải đi".
Tư Mã Tấn nhìn mặt nàng, ánh mắt lành lạnh như lưỡi dao lóe sáng.
Bạch Đàn khẽ ấn lòng bàn tay, nhất quyết không chịu gạt bỏ sự kiêu ngạo của bậc sư biểu: "Vậy xem ra điện hạ đã quyết định tự mình đi. Cũng được, vi sư trở về trước một bước".
Trong lúc nói nàng đã cất bước, đi qua bên cạnh Tư Mã Tấn, không hề dừng bước đi thẳng ra ngoài. Đến lúc đi ra tới cổng phủ, nàng mới thở phào một hơi.
Quả thực là nguy hiểm, nhất định là kiếp trước nàng đã đắc tội muôn dân trong thiên hạ nên kiếp này mới phải thu một học trò như vậy!
Đã sắp đến giờ giới nghiêm, hai gia đinh cầm đèn một trước một sau đi trước bảo vệ, bước chân hơi vội vã.
Trên tường thành sau lưng vắng vẻ, ánh trăng chiếu xuống sông hộ thành lấp lánh. Bạch Đàn bước lên cầu treo, bước chân làm mặt cầu kêu kẽo kẹt. Chợt có tiếng vó ngựa dồn dập chạy đến sau lưng, mặt cầu lập tức chấn động. Bạch Đàn quay lại nhìn một cái, vừa thu ánh mắt về lại giật mình nhìn thêm lần nữa.
Tư Mã Tấn đã đánh ngựa đến trước mặt, bên người chỉ có một mình Cố Trình.
"Thì ra ân sư lại đi bộ tới đây".
Bạch Đàn xem thường: "Lẽ nào điện hạ định đưa vi sư về núi hay sao?"
Tiếng cười của Tư Mã Tấn tan trong gió lạnh: "Bản vương đổi ý rồi, cùng đi với ân sư luôn. Nhưng đi bộ như ân sư thì bao giờ mới về tới nơi, bản vương không kiên nhẫn như thế".
Hắn thúc ngựa tiến lên hai bước, ghìm ngựa ngả người xuống ôm ngang eo Bạch Đàn rồi dùng sức ôm nàng lên ngựa.
Bạch Đàn cực kì hoảng sợ, suýt nữa ngã xuống: "Hoang đường! Ta là thầy của ngươi, há cho phép ngươi mạo phạm như vậy!"
Cánh tay Tư Mã Tấn vẫn giữ chặt người nàng: "Bản vương nhìn có giống một người tôn sư trọng đạo không?"
"..." Quả thật không giống.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nữ Ân Sư
Thiên Như Ngọc
Nữ Ân Sư - Thiên Như Ngọc
https://isach.info/story.php?story=nu_an_su__thien_nhu_ngoc