Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Người Mẹ Trinh Trắng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8
M
ặc dù không hiểu tại sao đột nhiên Cường lại hỏi thế nhưng tôi vẫn trả lời thành thật: “Tôi chẳng bao giờ may mắn rơi vào trường hợp đó đâu.”
“Nhưng đây là nếu, là nếu cơ mà. Vân sẽ chọn ai?”
Tôi không suy nghĩ, trả lời luôn: “Thì chọn người phù hợp với mình.”
“Thế nào là phù hợp?” Cường vặn vẹo.
“Phù hợp từ lối sống đến hoàn cảnh sống, có thể là cùng lớn lên trong một hoàn cảnh hoặc là có gì đó tương đồng.”
“Tại sao?”
“Vì khi chọn chung sống với một người nên chọn người cùng hoàn cảnh sống, như thế mới dễ dàng hiểu nhau.”
Không thấy Cường nói gì, tôi cũng không để ý lắm, chỉ thở dài hỏi một câu vu vơ: “Mà cậu có cảm thấy cuộc sống này giả tạo quá không?”
“Cậu có biết tại sao thời ông bà hay bố mẹ chúng ta, người ta sống thật với nhau hơn không?”
Một câu hỏi không đợi câu trả lời, Cường nói luôn: “Bởi vì thời đó chẳng có gì cả, ai cũng như ai, không có nhiều vật chất như bây giờ để mà lợi dụng nhau. Còn bây giờ, mối quan hệ đem lại rất nhiều lợi ích, tiền bạc là công cụ, lợi dụng lẫn nhau chính là quy luật sống của hiện tại. Nếu không có quan hệ tốt, không bám trụ tốt sẽ dễ dàng bị đá khỏi cuộc chơi. Hiện thực tàn nhẫn thế đấy!”
Những lời nói ấy của Cường đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ mồn một. Càng trưởng thành thì tôi lại càng cảm thấy những lời Cường nói hoàn toàn đúng, nhưng lúc đó tôi còn quá trẻ để hiểu được.
“Mà thôi, nói mấy chuyện cuộc sống nhạt nhẽo đó làm gì? Vân không thắc mắc vì sao hôm ở nhà sách tớ lại lân la đến làm quen à?”
Câu hỏi của Cường làm tôi tỉnh ra, tôi cứ tưởng hôm đó cậu ta không có việc gì làm nên mới ra trêu tôi cho đỡ chán, chẳng lẽ lại có nguyên nhân? Tôi không nhịn được, hỏi: “Tại sao?”
Cường vòng tay lái để rẽ ra đường nhà tôi rồi cười khe khẽ: “Thật ra trước khi gặp ở nhà sách thì chúng ta đã gặp nhau rồi, nhưng chắc Vân chẳng nhớ nổi đâu. Tớ có đến quán Green coffee một lần và lần đó chính Vân đã ra tiếp. Hôm ở nhà sách nhìn quen quen nên đến gần xem đúng không, ai ngờ đúng thật, thế là trêu cho đỡ chán.”
Tôi trợn tròn mắt lên, nói thật là tôi không thể nghĩ đến tình huống này. Tôi không thể nghĩ ai đó có thể nhớ được mình chỉ sau một lần gặp sơ sơ, vì sự thật là tôi chẳng có gì nổi bật hơn người khác. Nếu người đó là Trinh thì dễ hiểu thôi, nhưng tôi không được xinh đẹp như Trinh mà cũng chẳng có nụ cười và cách nói chuyện cuốn hút như Thúy. Thỉnh thoảng cũng có người khen tôi có duyên, nhưng chắc hẳn bấy nhiêu đó không thể làm tôi nổi bật hơn người khác.
“Cậu có trí nhớ tốt đấy!” Đó là lí do duy nhất tôi có thể lí giải cho việc Cường nhớ ra tôi.
“Trí nhớ tốt á? Ờ, cứ cho là thế đi.” Giọng Cường có chút gian manh nhưng tôi không có thời gian mà đánh giá vì xe đã dừng trước cổng nhà trọ.
Tôi nhớ là Thúy đã la oai oái lên khi thấy tôi trở về nhà với một chiếc nhẫn cỏ trên tay. Nó còn chỉ thẳng vào mặt tôi và kết luận: “Cường thích mày thật rồi, con điên ạ!”
Tôi chẳng nói gì, mặc kệ cho nó đoán già đoán non, yêu đương, tôi chưa nghĩ đến.
Hơn 11 giờ đêm hôm đó, khi tôi đang gật gù cùng Trinh và Thúy học bài thì tôi nhận được một tin nhắn của Cường. Tôi đã rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ cậu ta nhắn muộn như thế. Mở máy ra xem, một mẩu tin ngắn ngủn những đủ làm tôi sốc đến tỉnh cả ngủ: “Vân làm bạn gái của tớ nhé!”
Tôi nhìn chòng chọc vào cái điện thoại trên tay, Thúy tò mò ngó sang nhìn. Vừa đọc được dòng tin thì nó cười phá lên: “Thấy chưa? Cậu ta thích mày mà. Đồng ý đi!”
Trinh ngẩng đầu lên, kéo điện thoại của tôi qua xem, nó không cợt nhả như Thúy mà rất nghiêm túc hỏi tôi: “Thế nào? Mày nghĩ sao? Có thích Cường không?”
Thích hay không lúc đó tôi không thể nào xác định được, đúng là tôi có cảm tình với Cường nhưng có lẽ chưa đến cỡ tình yêu.
“Tao cũng không biết.” Tôi trả lời. “Thế làm sao mày biết mày thích Hải?”
“Thì hay nghĩ đến, lâu không gặp sẽ thấy nhớ. Nếu như khi đi chơi với Cường mày cảm thấy thoải mái, cứ muốn đi cùng cậu ấy thì tức là mày đã thích cậu ấy.” Trinh nhỏ nhẹ giải thích.
“Nói thật là tao cũng hay nghĩ đến Cường, đi chơi cũng thấy vui. Thế có phải là thích không?”
Thúy cầm quyển vở đập vào đầu tôi: “Thế là thích rồi. Cậu ta không giống hạng play boy yêu đương chơi bời đâu. Đồng ý mau lên, con điên!”
Trinh kéo tay Thúy: “Mày đứng có nóng, phải để nó suy nghĩ chứ, đồng ý ngay làm sao được.”
Thúy phản bác: “Thế sao lúc Hải ngỏ lời với mày thì mày đồng ý luôn được?”
“Trời ơi, đó là vì tao đã xác định được tình cảm rồi, còn Vân thì chưa.”
Tôi không chịu nổi vò đầu: “Thôi, chúng mày đừng nói nữa!”
Cả hai đứa im re và mặc kệ cho tôi suy nghĩ nhưng tôi còn chưa kịp suy nghĩ được gì thì điện thoại lại báo tin nhắn, vẫn là Cường: “Tớ biết Vân còn thức. Chắc ngạc nhiên lắm hả? Không cần trả lời ngay, tớ mong Vân trả lời đúng theo trái tim mình. Dù thế nào đi nữa thì tớ vẫn mong chúng ta không mất đi tình cảm ban đầu.”
Tôi bối rối, tim đập thình thịch liên hồi, đôi mắt vô tình nhìn đến chiếc nhẫn cỏ trên bàn và gương mặt sáng sủa tươi cười của Cường liền hiện ra. Tôi thích cậu ấy rồi ư? Không thể tin được, thực sự lửa đã bén vào đống rơm lạnh lẽo này rồi. Tôi thở dài một hơi, chậm chạp bấm bấm điện thoại soạn một tin nhắn, sau mấy lần viết rồi xóa, xóa rồi lại viết thì tôi cũng soạn xong một dòng tin ưng ý.
“Ngày mai có kết quả thi đúng không? Nhớ báo tin tốt cho tôi đấy. Chúc may mắn!”
Hơi ngu ngốc một chút nhưng tôi chẳng biết nói gì ngoài mấy câu này. Rất nhanh sau đó có tin nhắn đến: “Có phải nếu tớ giành được học bổng thì Vân sẽ đồng ý làm bạn gái của tớ không?” Kèm theo là cái biểu tượng mặt cười.
Tôi chỉ trả lời hai chữ: “Ngủ ngon.” Rồi lập tức tắt máy, chỉ sợ cậu ta lại nói gì đó thì tôi không biết phải ứng phó ra sao. Nhưng dù cái điện thoại đã tắt nguồn nằm im một góc thì tôi vẫn bị chi phối bởi những hình ảnh về Cường, nó cứ chạy vòng vòng trong đầu tôi như một cuốn phim. Và sự thật là đêm đó tôi đã mất ngủ, mất ngủ để nghiệm ra một điều là tôi đã thích Cường.
Tôi vẫn còn nhớ, ngày hôm sau trời mưa tầm tã suốt cả ngày, tôi và Thúy đi thi buổi sáng, buổi chiều hai đứa nằm dài trên giường trong khi Trinh phải đến trường. Có lẽ trời mưa nên tính tình Thúy cũng trở nên mềm mại khác thường, nó nằm ôm tôi và hỏi: “Mày nghĩ đến lời của Cường chưa?”
“Tao thích Cường rồi mày ạ!” Tôi thừa nhận không che giấu.
Thúy cười hì hì, nằm ngửa ra nhìn lên trần nhà: “Cứ yêu đi. Mình còn trẻ, cứ nên yêu mày ạ, đừng tự nhốt mình trong một vỏ bọc kín bưng, sau này cũng sẽ không phải hối tiếc vì đã không có một thời sinh viên yêu đương hết mình. Miễn là không vượt quá giới hạn, cứ nên giữ lại ình một phần, một chỗ có thể rút lui. Hiểu không?”
Tôi gật đầu, hiếm khi nào Thúy nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc như thế. Thúy rất hay đùa nhưng tôi biết những lời nói đùa của nó không bao giờ là vô nghĩa.
“Sao mày không yêu hả Thúy? Mày cũng có người thích đấy thôi.”
“Không phải là tao không muốn mà là chưa tìm được người thích hợp. Mày với Trinh tìm được người phù hợp rồi thì đừng bỏ qua. Biết đâu đấy, đó lại chính là chồng tương lai của chúng mày.”
“Thôi đi, tao chưa nghĩ xa như vậy.”
Thực ra tôi cũng ngầm thừa nhận những điều Thúy nói, cuộc sống mà, làm sao biết trước được những gì sẽ xảy ra. Có những người chúng ta tưởng rằng sẽ không bao giờ yêu, không bao giờ cưới nhưng đó lại chính là người sẽ cùng ta đi đến hết cuộc đời.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Người Mẹ Trinh Trắng
Poulp
Người Mẹ Trinh Trắng - Poulp
https://isach.info/story.php?story=nguoi_me_trinh_trang__poulp