Chương 8
uổi cơm chiều Đoàn khen ngon luôn miệng. Tôi thấy khó chịu trong sự vui vẻ quá đáng của Đoàn. Hình như chàng đang tính toán 1 điều gì. Và, tôi cứ như người chờ đợi cái điều mà Đoàn đang nghĩ.
Bữa cơm tàn trong nụ cười gượng gạo của tôi. Tôi bế con ngồi chơi ở salon, thằng bé ngồi nghịch mấy cây tăm trong hộp 1 cách thích thú. Đoàn đến cạnh tôi. Hai đứa im lặng như 2 chiếc bóng. Đoàn lên tiếng trước, chàng bảo:
- Mai anh đi công tác em ạ.
Tôi cười dấu ánh mắt xót xa – Cái điều mà tôi chờ đợi đã đến. Đoàn đặt tay lên vai tôi:
- Anh đi có 3 ngày thôi
Tôi hỏi:
- Anh đi đâu?
- Vũng Tàu
Tôi nói nhỏ:
- Đi Vũng Tàu gần quá nhỉ?
Đoàn dựa người lên ghế im lặng, 1 lát chàng nói:
- Em cho con về bên ngoại chơi 1 vài ngày cho vui
Tôi chớp nhẹ ánh mắt:
- Anh đừng lo cho em.
- Ba ngày anh về, cũng có thể là anh sẽ về sớm hơn.
Tôi nhìn lên cuốn lịch trên tường:
- Hôm nay thứ mấy rồi anh?
- Thứ 5, mai thứ 6
Tôi nghĩ đến cuốn sách tôi đang viết, đã bao nhiêu tuần lễ rồi tôi không nhớ, cuốn sách dầy theo từng kỷ niệm chắt chiu. Những ngày nói dối mẹ đi Vũng Tàu với Đoàn, chỉ đủ thì giờ tắm biển, uống 1 chai nước, nằm phơi nắng trên bãi cát rồi về - vội vã và tiếc nuối, tôi thường bảo Đoàn:
- Em mong chúng mình lấy nhau lè lẹ để em được đi chơi với anh thả cửa mà không nghĩ đến giờ về, chứ bồ bịch với nhau cực quá, gặp nhau chưa nói hết chuyện đã phải về rồi
Đoàn cười vỗ về tôi:
- Đừng vội vã, lấy nhau rồi anh đưa em đi khắp nơi, khắp chốn, tha hồ cho em ngắm trăng ở biển ban đêm.
Tôi nói với Đoàn tôi thích đi dạo với chàng ban đêm ở biển, chân dẫm trên cát ướt, hay nằm dài ở 1 mô đá phẳng đề nhìn trăng, nghe sóng biển vỗ rì rào, tìm 1 giờ thảnh thơi tình tứ.
Những ngày là tình nhân, tôi ao ước mà không bao giờ thực hiện được. Tôi vẫn chưa bao giờ được đi dạo dưới ánh trăng khuya, nhìn mặt trời buổi sáng và hít thở không khí mát lạnh của biển vào ban đêm. Tôi thèm quá, thèm quá thể. Cuốn sách viết như 1 tiếng than thở. Tôi vẫn chưa đọc lại để tìm dĩ vãng. Viết cho 1 đoạn đời đã trôi quạ Và bây giờ không còn gì.
Cu Tí đã chán đồ chơi, cậu bé ôm cổ mẹ nhõng nhẽo đòi bế. Đoàn bảo:
- Ra đây bố ru ngủ
Thằng bé lắc đầu. Tôi vuốt ve mái tóc mềm thơm mùi sữa của con tôi. Thằng bé dúi đầu vào mẹ âu yếm. Tôi gọi, con trai của mẹ. Tiếng mẹ thoát ra nửa chừng tắc nghẹn. Tôi muốn khóc quá đi thôi. Mất tất cả rồi, tôi chỉ còn đứa con yêu mến, lòng tôi như dại đi.
Bế con vào phòng, tôi nằm xuống bên cạnh nó. Cậu bé cười khanh khách khi tôi cù vào nách, nó lăn tròn vòng ôm chặt chiếc gối ôm trong đôi tay bé nhỏ. Tôi cười rộn ràng nhìn ánh mắt con long lanh đen tròn như 2 hạt nhãn. Tôi dịu đi nỗi ấm ức buồn phiền. Hai mẹ con nằm đùa với nhau như thế cho đến lúc cậu bé chúi đầu vào lòng tôi, hơi thở thơm như mật. Tôi khe khẽ nhìn đôi tay non của con, và tôi siết nhẹ hình hài bé dại của cậu bé vào lòng, tôi muốn khóc vì cảm động.
***
Vừa về đến cổng, những đứa em tôi đã ồn ào chạy ra. Cu Tí trên tay tôi bị chúng nó dành dựt 1 cách khó khăn. Hai ba đứa cãi nhau chí chóe:
- Tao dành bế thằng cu trước.
- Em dành trước hơn.
- Bé theo dì hay theo cậu?
Tôi la:
- Cho cháu vào nhà đã chứ. Ở đây nắng quá dì cậu nào cũng dành nhau bế cháu, khổ thân cháu lắm.
Con bé cười hì hì, nó bế được Cu Tí chạy tót vào trong nhà gọi:
- Tuyết ơi, chị Hải với Cu Tí đến.
Tuyết từ trong phòng chạy ào ra, tôi cười:
- Gớm, chủ nhật mà sao cô chịu khó ở nhà vậy?
Tuyết nói:
- Em mới đi Vũng Tàu về mặt mũi đen thui như mọi, sức mấy mà dám đi chơi
Tôi bảo:
- Sung sướng quá nhỉ
Tuyết nhìn tôi, ánh mắt thoáng tò mò:
- Anh Đoàn có đến không?
Tôi lắc đầu:
- Anh ấy đi công tác chưa về
Tuyết hỏi:
- Công tác ở đâu vậy?
- Vũng Tàu
Tuyết gật đầu bí mật. Tôi có cảm tưởng Tuyết đang dò xét tôi, tôi hỏi:
- Có gì lạ không?
Tuyết cười:
- Em cũng định hỏi chị như thế
- Nghĩa là sao?
- Có gì thay đổi trong cuộc sống của chị không?
Tôi cười nhẹ, cay đắng:
- Thay đổi quá nhiều. Tao đang viết 1 quyển sách.
Tuyết reo lên:
- Chị viết truyện hả? Tuyệt quá nhỉ? Chị viết về cái gì?
- Về một thủa hẹn hò
- Của chị và anh Đoàn?
- Với tất cả, tình yêu và bạn bè của những ngày còn là con gái
Tuyết nhìn tôi băn khoăn:
- Theo chị, tình yêu có tuyệt vời không?
Tôi nhìn Tuyết soi mói. Có điều gì thay đổi trong đầu óc cô em gái mà với tôi, tôi nghĩ là vẫn còn bé nhỏ thế kia. Tuyết tránh đôi mắt tôi. Hai chị em nằm dài lên giường – căn phòng của những ngày chưa có gia đình, căn phòng còn nguyên mùi con gái. Tôi mở ngăn kéo riêng vẫn khóa kín của tôi, tìm băng nhạc của Tuấn cho vào máy. Tiếng hát thủa nào vang lên nồng ấm, thiết tha. Tôi nhớ miên man những kỷ niệm tuyệt vời. Những bước Tango bay bướm quyện bước chân tôi, và điệu Boston tình tứ. Tôi nhớ Tuấn với 1 tình cảm êm đềm man mác của buổi tối Văn Khoa hôm nào. Lòng tôi lịm vào nỗi nhớ không nguôi.
Tiếng hát dứt từ lâu mà tôi thì vẫn ngẩn ngơ tiếc nuối. Tuyết nhẹ tay tắt máy. Nó hỏi tôi:
- Người yêu của chị đấy hả?
Tôi lắc đầu:
- Bạn thôi
- Bạn gì mà tình tứ quá thể vậy?
- Có gì đâu mà tình tứ
Tuyết nheo mắt:
- Cái gì mà thầm thì gởi người của nghìn trùng xa cách. Có yêu mới nói câu thắm thiết như thế.
Tôi lặng thinh. Tuyết lại nhìn tôi, bối rối ngập ngừng. Tôi hỏi:
- Có điều gì muốn nói với tôi mà sao cô không nói đi
Tuyết cười:
- Chị nhìn thấy như thế à?
- Ừ! Trong ánh mắt của mày
- Thì em nói nhé
Tôi gật đầu:
- Nói đi
Tuyết nhìn quanh:
- Chúng nó đi đâu cả rồi nhỉ?
Tôi nói:
- Hai ba đứa dành Cu Tí, không biết là đem thằng bé đến xứ nào rồi
Tuyết lại nhìn tôi, ánh mắt dò xét:
- Chị có thấy anh Đoàn dạo này thay đổi không?
Tôi nhìn Tuyết đo lường câu hỏi của nó. Tuyết bảo tôi:
- Em mới ở Vũng Tàu về trưa nay
Linh tính như có 1 điều đau đớn sắp xẩy đến với tôi. Tôi nhìn Tuyết chăm chăm. Tuyết kêu lên:
- Chị nhìn em kỳ cục quá
- Tuyết có gặp anh Đoàn ở Vũng Tàu phải không?
Tuyết gật đầu, nó hỏi tôi:
- Vũng Tàu gần thế sao chị không đi theo anh ấy?
Tôi lắc đầu:
- Anh ấy đi công tác mà theo làm gì?
Tuyết cười nhẹ:
- Có lẽ anh ấy đi công tác thật
Tôi hỏi Tuyết:
- Tuyết đã “thấy” những gì?
- Thấy chị với anh Đoàn đi tắm biển.
Tôi kêu lên:
- Trời ơi! Tuyết điên đấy hả?
Tuyết lắc đầu:
- Em nhìn lầm đấy. Lúc đầu em nhìn thấy anh Đoàn nằm phơi nắng ở ghế bố, 1 lát em thấy thêm 1 người con gái từ dưới biển chạy lên, nằm xuống chiếc ghế trống bên cạnh anh Đoàn. Em tưởng là chị mừng quá định chạy lại, nhưng rồi con Mai bạn em nó vội kéo tay em lại nói:
- Chị Hải sao hồi này mập thế - Em giật mình nói ừ nhỉ. Mượn chiếc ống nhòm, em nhìn rõ mặt 2 người, anh Đoàn thì đúng mà người đàn bà không phải là chị.
Tôi nói “dĩ nhiên” mà tim đau nhói lên từng cơn.
Tuyết bảo tôi:
- Em ở cách xa “cặp đó” và cố gắng không để anh Đoàn nhìn thấy em. Họ nằm 1 lúc rồi lại xuống biển tắm, đùa giỡn với nhau như 1 đôi nhân tình sắp đến ngày cưới. Em với Mai bỏ đám bạn bè để theo dõi họ. Gần chiều thì 2 người lên bờ, cứ mặc như thế, mỗi người khoác thêm 1 chiếc áo choàng lên người rồi trở về. Em với Mai vẫn lẽo đẽo theo. Đến trước 1 khách sạn lớn, 2 người ôm eo nhau đi vào. Em với Mai đứng chờ 1 lát không thấy họ ra, 2 đứa đành trở về. Đó là chiều ngày thứ 7. Sáng chủ nhật em ra xe về Saigon không gặp lại 2 người lần nào nữa.
Tôi điếng người, sự vật và trời quay tròn trước mắt. Tôi nằm bẹp xuống giường đè chiếc gối lên đầu, nhắm mắt lại, Tuyết nhè nhẹ bước ra khỏi phòng. Tôi cảm giác như 1 tù hãm bít kín cuộc đời tôi – như người mê thiếp. Tôi gọi tên Đoàn và muốn cấu xé vứt bỏ đi tất cả. Điều mà tôi đoán được đã rõ, như 1 sự trắng trợn. Đoàn chà đạp cả cuộc đời tôi trong những ngày tháng phản bội của chàng. Tôi phải làm 1 cái gì – mình phải làm 1 cái gì. Tôi tung gối đứng vụt dậy. Làm 1 cái gì bây giờ? Ly dị? Ly dị có đi đến giải quyết nổi không? Tôi phải làm cái gì bây giờ, trời ơi! Tôi muốn gào, muốn khóc. Tôi muốn giết chết người đàn ông đã 1 thời tôi yêu. Tưởng rằng cuộc đời tôi sẽ êm trôi bình lặng. Vậy mà tan rã, tôi nhìn bàn tay tôi, thời gian và bổn phận vẫn không làm những ngón tay khô cứng, bàn tay vẫn trau chuốt mềm mại như thủa nào. Tôi khổ quá! Vò nát 2 bàn tay vào nhau, tôi muốn bàn tay xấu đi, khô cằn và bàn tay xấu là bàn tay an nhàn sung sướng. Bàn tay đẹp vất vả cả cuộc đời. Tôi cần 1 sự yên lặng chưa gì đã sóng gió, khổ sở. Mà nhan sắc của tôi vẫn còn như thủa nào, tôi mong nhớ đợi chờ Đoàn, thế mà Đoàn bỏ tôi. Một thủa yêu nhau với biết bao kỷ niệm mà Đoàn nỡ quên đi. Đàn ông ơi! Đàn ông là 1 sinh vật bạc bẽo giả dối nhất đời.
Tuyết bế Cu Tí đẩy cửa bước vào. Cậu bé sà vào lòng mẹ, nụ cười xinh thật xinh. Tuyết hỏi tôi:
- Chị đã bình tĩnh lại chưa?
Tôi chớp nhẹ đôi mắt, đặt Cu Tí xuống giường, tôi hỏi Tuyết:
- Tao phải làm gì bây giờ?
Tuyết nói nhỏ:
- Em không quyết định hộ chị nổi. Phải chi em đừng tò mò theo dõi anh Đoàn, em sẽ không biết gì cả, có lẽ em yên tâm hơn.
Tôi hỏi Tuyết:
- Sao lạ vậy?
- Em không muốn chị buồn, vì đã lỡ nhìn thấy, nói cho chị nghe cũng thấy ân hận mà giữ trong lòng thì em không giữ nổi, còn ân hận hơn.
Tôi bảo Tuyết:
- Đàn ông rồi cũng như thế cả. Chẳng ai hơn ai nổi về sự an phận với vợ con.
Tuyết thở dài nhẹ:
- Em cảm thấy sợ đàn ông.
- Tuyết có người yêu chưa?
Tôi hỏi bất ngờ, Tuyết hơi ngập ngừng. Tôi vỗ về Tuyết:
- Yêu thôi, đừng bao giờ lấy người mình yêu hết, sợ rồi phải hối hận như tao. Thà lấy 1 người nào đó mình không yêu, rồi hằng ngày cứ nhủ “hắn sẽ có nhân tình, hắn sẽ có nhân tình”. Cứ như thế đến ngày hắn có nhân tình thật sự, lòng mình sẽ nhẹ nhõm hơn, không đau đớn như tao lúc này.
Tuyết nhìn vào khoảng không. Đố mà hiểu nổi đầu óc con bé đang nghĩ gì. Mà sự thực, tôi cũng chẳng nghĩ gì cả. Nghĩ làm gì? Rồi thì tất cả cũng tan đi. Tôi nhớ đến những trang truyện viết dở của tôi ở nhà. Tối nay về sẽ viết tiếp vào đó những bứt rứt của tuổi trẻ và tình yêu. Những xao xuyến trước sự việc. Sẽ viết về Đoàn của những ngày yêu nhau. Bao giờ kết thúc xong quyển sách tôi sẽ gởi cho Khánh đọc. Tình yêu chỉ có thủa đó. Tình yêu chết trong ngày hôm nay.
Tôi ở lại ăn cơm chiều, buổi tối Tuyết bảo tôi:
- Em về nhà với chị nhé
Tôi nói:
- Thôi
- Đừng thèm nghĩ gì cả Hải ạ. Rồi anh ấy sẽ về với chị.
Tôi cười cay đắng:
- Về với tao bằng 1 xác thân vô hồn à?
- Chị nên bình tĩnh và khôn ngoan mà giải quyết công việc, nghĩ đến Cu Tí trước hết.
Tôi nói:
- Tuyết đừng nói cho ba và các em biết chuyện này. Hứa không?
Tuyết gật đầu:
- Cái chết của mẹ đã làm ba khổ quá rồi, em đâu còn đủ can đảm nói với ba về hạnh phúc của chị nữa.
Tôi bật khóc khi nghĩ đến mẹ:
- Và đừng nói gì với me nữa, Tuyết nhé. Đừng đánh thức mẹ dậy, cứ cho mẹ ngủ yên với nụ cười an lòng con gái mẹ sung sướng và hạnh phúc.
Tuyết khóc theo tôi:
- Tối nay em sẽ thắp hương bàn thờ mẹ. Chị đừng làm gì liều lĩnh cả, khổ cho những người thân của mình.
Tôi cười đau đớn:
- Yên trí đi, dù có hoàn cảnh nào, tao cũng phải sống để lo cho Cu Tí, chẳng bao giờ tao muốn nó mất mẹ, bơ vơ lạc lõng như chúng mình bây giờ khổ quá.
Tuyết chùi nước mắt, bế Cu Tí đưa tôi ra xe. Lòng tôi dịu lại và tình yêu thì nguội lạnh, không muốn nghĩ gì thêm nữa. Tôi ôm Cu Tí trong lòng, cắn nhẹ lên những ngón tay non của con trai tôi, cậu bé xoa má mẹ cười rộn ràng.
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò