Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Khiến Em Gả Cho Anh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8
M
ấy ngày Nhượng Nhượng ở Bỉ cũng không thấy qua bóng dáng của Lục Phóng, nghĩ lại thì dĩ nhiên anh ta mang người đi là vội vàng làm ăn, đến khi kết quả trận chung kết ban ra, thiết kế của Cherry được giải nhì, cô mới gặp được Lục Phóng.
Nhượng Nhượng cùng Hòa Đa muốn chúc mừng Cherry, tính toán đi quầy rượu tụ họp, thấy anh ta ở đó vì giữ lễ phép đành mời Lục phóng, không ngờ anh ta lại muốn tham gia, nhưng khi anh ta nghe xong, nghĩ cũng chưa nghĩ, trực tiếp hỏi thời gian và địa điểm luôn. Điểm này thì Nhượng Nhượng bội phục Lục Phóng, bộ phận thiết kế trang sức trong tập đoàn A&E không tính là sản nghiệp trụ cột, đại sản nghiệp cũng không được tính vào, anh ta là tổng giám đốc còn hy sinh nhiều tiền như vậy làm gì, vì chúc mừng viên chức nhỏ mà sắp xếp thời gian tới chúc mừng, thật là không dễ dàng, xem ra anh ta là muốn am hiểu nhân tài nên phải ra sức sản xuất đạo lý.
Tối nay Lục Phóng ăn mặc rất giản dị. Chẳng qua là một áo T shirt màu xanh ngọc cùng quần jean trắng bệch, nhưng lại thu hút toàn bộ ánh mắt xung quanh, Nhượng Nhượng mới phát hiện dù đem Lục Phóng đặt ở giữa một đám nước ngoài nhưng anh ta cũng sẽ hết sức chói mắt, dọc đường đi nhìn anh ta “Chọc hoa đỡ liễu” tới đây, chọc không ít ánh mắt xinh đẹp.
Dù Lục Phóng ăn mặc rất bình dân, nhưng mỗi hành động giơ tay nhấc chân đều thể hiện khí chất hiếm có, cũng khó che giấu được thân phận cấp cao của anh ta. Đối với người khác đều cố ý khiêm tốn, Nhượng Nhượng rất khinh bỉ, rõ ràng tài trí hơn người, giả vờ cùng người khác vui vẻ, lại khiến mọi người thấy phiền phức.
Ví dụ như hiện tại, mặt mũi Cherry cứng ngắc, Hòa Đa không dám giơ Lan Hoa Chỉ, Nhượng Nhượng chỉ có thể không ngừng cầm ly rượu đỏ nhấp môi, nếu không cô sẽ không nhịn được mà cắn miệng, mấy người bọn họ an tĩnh đến mức kì quái.
Mà Lục Phóng không thể không biết điểm này, lại chẳng có một chút ý tứ, hai bên đã có hai mỹ nữ tóc vàng ánh mắt họ quấy rầy anh ta vô số lần, anh ta cũng không có phản ứng. Hai chân vắt chéo, nhãn nhã nghe nhạc trong quán rượu. Ở bất kì nơi nào người như anh ta ở đâu cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên, cũng không nhìn người khác không được tự nhiên, phảng phất như cả thế giới đều di chuyển theo anh ta, Nhượng Nhượng chỉ dám để bất mãn trong lòng.
Bởi vì Nhượng Nhượng không được tự nhiên ngay, cho nên không thể không nhìn chung quanh, một chuyện đã bị cô nhìn trúng. Trong quán rượu đang tiến hành một hoạt động, nghe nói khách sạn đang chúc mừng tròn một năm, nếu có thể trong vòng một phút, uống xong ba vại bia đen, có thể miễn phí ăn ở phục vụ trọn gói ở khách sạn.
Nhượng Nhượng động lòng, đây chính là khách sạn năm sao đấy, đến vé máy bay Bỉ cũng không coi là quá đắt, nếu như có cái này, cha mẹ hai người chưa từng xuất ngoại lần nào có thể tới đây chơi mấy ngày, thật đúng là chuyện tốt tuyệt vời.
Nhượng Nhượng uống rượu cũng tạm được, chưa từng quá say, chủ yếu là bởi vì cô chưa từng uống đến say quá, cho nên đối với tửu lượng của mình chưa được đánh giá khách quan. Hòa Đa ở bên cạnh lại giật dây thêm, gì mà con gái sinh ra đã có ba phần tửu lượng, ánh mắt của Lục Phóng không biết đã bay sớm tới nơi nào, Nhượng Nhượng nhất thời kích động, đứng lên đi tới.
Cô đi lên nhìn ba vại bia đen kia, có chút yếu lòng, không đề cập tới tửu lượng, chỉ là với lượng bia này người bình thường khó có thể chấp nhận.
Cô hèn nhát nhìn về hướng bàn của mình, kết quả thấy ánh mắt Lục Phóng có chút miệt thị, giống như đang nói không có việc gì thì đừng đi lên để rồi làm mất mặt, mất cả thể diện ở nước ngoài. Cô nhất thời không có dũng khí, chuyện này liên quan đến quốc tế, cô không thể không cho phép mình không kiên cường. Cô nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, đem bia đen đổ vào trong miệng, vại thứ nhất xuống bụng vốn rỗng, đặc biệt cảm giác khó chịu.
Ở phía dưới Hòa Đa vỗ tay, Nhượng Nhượng cầm lên vại thứ hai, cô đã cảm thấy có lúc vì đất nước mà vẻ vang, cô gái yếu đuối như cô không nên chọn gánh nặng này. Cô nhanh tay lau nước mắt, khổ sở đem ly thứ hai đổ xuống miệng.
Vại thứ ba, thơ ca bỗng nảy ra, rất muốn nói một câu, “Tình yêu thật đáng quý, lòng yêu nước lại cao hơn, nhưng khi say bia, thì hai thứ kia đều vứt.” Đáng tiếc cô không thể phiên dịch câu kia thành tiếng Anh, hơn nưa cô cũng không có thời gian đau khổ, phía dưới bắt đầu đếm ngược, “twenty-five, twenty-four....”.
Nhượng Nhượng có cái tính bướng bỉnh, đó chính là không chịu được thua thiệt, cô đã thống khổ uống hai vại rồi, không có đạo lý không uống vại thứ ba, nếu không chính là vô duyên vô cớ tìm chịu nhục, xưa nay cô không muốn chịu nhục trước người khác. Trong mắt chủ chiêu đãi quán rượu đang điên cuồng vẫy tay về phía cô, cô vừa rơi nước mắt vừa uống rượu, chỉ hy vọng nước mắt chảy ra có thể pha loãng bia đi.
Dưới đài tiếng vỗ tay nổi lên bốn phía, ai cũng không ngờ cô gái đông phương dáng người nhỏ nhắn này trong một phút có thể uống xong ba vại bia đen, Nhượng Nhượng còn hoa lệ giống như vũ công nhảy Latin bình thường chào cảm ơn một cái, tràn đầy kiêu ngạo tổ quốc vì mình mà tự hào.
Thần trí cô cảm thấy hết sức tỉnh táo, vẫn kiên trì nhận phần thưởng khách sạn từ trong tay người chủ trì, bước chân kiên định đi về chỗ ngồi, “ầm” một tiếng ngã vào trong ngực Hòa Đa, nghĩ thầm mình cũng chưa làm thể diện của tổ quốc.
Khi cô tham gian trân uống rượu kia, Cherry đang cùng một người nước ngoài nói chuyện cho hết thì giờ, ai chịu nổi ngồi bên cạnh Lục Phóng. Bob đã sớm đi theo mỹ nữ tóc vàng, chỉ có người anh em Hòa Đa ở lại chờ Nhượng Nhượng.
Thật ra thì anh ta không phải thật tâm, mới vừa rồi bên cạnh còn hai mỹ nữ tóc vàng đang quyến rũ Lục Phóng, ngược lại quyến rũ Hòa Đa nhiều hơn, Hòa Đa vì chưa từng trải qua tình yêu, nên nhất thời đầu óc choáng váng quên mình ở phương nào rồi.
Một mắt anh ta không muốn buông tha cơ hội cùng mỹ nữ luyện tập khẩu ngữ, một mặt lại được chăm sóc Nhượng Nhượng, hết sức không giúp được. Người ta nói sắc đẹp che trời, lời này thật là lời kinh nghiệm, Hòa Đa xưa nay hâm mộ Paris, vừa lúc hai mỹ nữ kia lại nói tiếng Pháp, đến lúc này anh ta muốn đi cũng không đi được.
Đợi đến khi quay đầu nhìn lên, chỉ thấy hai mắt Nhượng Nhượng đang nhìn thẳng về phía trước, mặc dù cảm thấy quái dị, nhưng nhìn cô đi cũng vững mà ngồi cũng ngay, nên vấn đề cũng không lớn lắm, cho nên Hòa Đa hướng Lục Phóng nhìn.
“Để tôi đưa cô ấy trở về.” Lục Phóng bỏ ly rượu xuống.
Lúc này Hòa Đa hận không thể quỳ xuống lau giày cho anh ta, thật đúng là người tốt. Hòa Đa hết sức yên tâm để Lục Phóng đưa Nhượng Nhượng trở về, thứ nhất là bề ngoài Nhượng Nhượng hoàn toàn không có sức hút, thứ hai là hai vị mỹ nữ trước mắt sánh ngang Nicole mà tổng giám đốc Lục còn không cảm thấy hứng thú, từ đó có thể thấy anh ta chắc chắn mang trên đầu vòng nguyệt quế “khiếm khuyết cơ thể” trên đầu rồi.
“Đứng lên.” Lục Phóng hường về phía Nhượng Nhượng đang tựa trên bả vai mình lạnh lùng nói.
Nhượng Nhượng thuận theo đứng lên, sắc mặt hơi trắng bệch, dưới ánh đèn sáng như bạch ngọc, ánh mắt trong suốt thấy đáy, thấy thế nào cũng giống như người bình thường.
Hòa Đa lại càng yên tâm.
Lục Phóng hướng thang máy đi tới, quay đầu lại thấy Nhượng Nhượng vẫn đang đứng tại chỗ, ánh mắt bắt đầu mê mang, phảng phất như không tìm được mẹ đứa nhỏ. “Đi nào.” Lục Phóng nói.
Ánh mắt Nhượng Nhượng nhất thời sáng lên, như đang nhận lệnh người máy, bước thẳng tắp theo sát sau lưng Lục Phóng, không có dáng đi đường số 8 của người say rượu, trừ việc trên người cô nồng nặc mùi rượu, cho ai thì cũng không tin cô uống rượu đến say.
Hòa Đa cảm thán một câu, không nghĩ tới tửu lượng của Nhượng Nhượng lại sâu không lường được.
Lục Phóng đi vào thang máy, nhấn tầng hai mươi bốn cho Nhượng Nhượng, lại nhấn tầng năm mươi hai của mình, hai tay bỏ vào túi quần, không có chút ý muốn nói chuyện với Nhượng Nhượng.
Nhượng Nhượng yên lặng, cô buồn bực tại sao Lục Phóng lại biết cô ở tầng hai tư? Cô không nhớ rõ mình và anh ta có cùng nhau làm thủ tục đặt phòng nha? Nhưng hiện tại chẳng qua là cô đang thuận cúi đầu đứng sau lưng Lục Phóng, không hiểu đang suy tư cái gì.
Khi thang máy dừng ở tầng hai tư, cửa mở. Lục Phóng chờ mãi không thấy Nhượng Nhượng có ý đi ra. Anh cũng không nói, cho đến khi thang máy tới tầng thứ năm mươi hai, anh cất bước ra ngoài, Nhượng Nhượng đang nhắm mắt theo đuôi phía sau.
Anh mở cửa phòng, Nhượng Nhượng cười thục nữ đối với anh, không nhúc nhích.
Chân mày Lục Phóng nhăn lại, “Không phải cô muốn đi vào đấy chứ?”
Nhượng Nhượng chẳng qua là đang dõi theo anh, mặc dù trong mắt có tiêu cự nhưng không có ánh sáng suy nghĩ cùng trí khôn, sau đó cô trông rất tức cười bắt chước thanh âm Eva, “Di------rec------tion.”
Bởi vi công việc nghệ thuật của Nhượng Nhượng đều là dựa vào đầu óc cùng trực giác, một thiết kế đã nghĩ đến rách đầu, kể từ khi cô xem phim “Người máy biết yêu”, cô vẫn ảo tưởng mình cũng có thể giống như một Eva, hết thảy đều nghe chỉ thị mà làm việc, cuộc sống như vậy mới trở nên đơn giản, huống chi còn có một WallE si tình ở phía sau. Chẳng qua ám hiệu quá mãnh liệt cũng không phải chuyện tốt.
Người uống rượu say sẽ có nhiều hành động vô cùng kì quặc, có khóc lớn, có cười to, có mắng chửi người, có ngủ, thật ra thì Nhượng Nhượng khi sai cũng cùng một đặc thù khi cô ngủ, cô lựa chọn để đại não của mình ngủ, những cái còn lại đều theo chỉ thị đi.
Lục Phóng giờ mới biết Nhượng Nhượng uống đến say rồi. “Đi vào.”
Quả nhiên Nhượng Nhượng ngoan ngoãn đi vào, sau đó mang theo nụ cười rất máy móc nhìn anh, không chút nào phát hiện cô nam quả nữ mập mờ ở chung một phòng. Thay đổi khác so với thường ngày, Nhượng Nhượng không hô cứu mạng, cũng không nhấc chân lên chạy, đáng tiếc giờ này cô đang nghe theo mệnh lệnh.
“Cho tôi cốc nước.” Lục Phóng tháo cúc áo ở cổ áo sơ mi rồi ngồi trên ghế sa lon.
Nhượng Nhượng khéo léo rót cho anh một cốc nước. “Chủ nhân, mời dùng nước.”
Lục Phóng kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt nhìn trên mặt Nhượng Nhượng kéo dài đến ba mươi giây, cũng không thấy cô cúi đầu hay xấu hổ, chỉ vô tội nhìn anh, vô tội đến mức nếu người ta bắt nạt sẽ có cảm giác rất có lỗi với cô.
“Đấm bóp bả vai cho tôi.” Anh nhẹ nhàng nói.
Nhượng Nhượng rất tự nhiên đi ra phía sau anh, đấm bóp cho anh,
“Đi tắm!” Lục Phóng ngửi thấy mùi rượu trên người Nhượng Nhượng liền cau mày, sau đó trơ mắt nhìn Nhượng Nhượng đi vào phòng tắm, cũng không đóng cửa phòng tắm, cứ đứng ngây ra dưới vòi hoa sen đang chảy.
“Cởi quần áo.” Lục Phóng thấy thế không thể không nhắc nhở cô. Sau đó nhìn thấy Nhượng Nhượng ở ngay trước mắt anh bắt đầu cởi xuống cái quần ướt nhẹp....
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Khiến Em Gả Cho Anh
Minh Nguyệt Đang
Khiến Em Gả Cho Anh - Minh Nguyệt Đang
https://isach.info/story.php?story=khien_em_ga_cho_anh__minh_nguyet_dang