Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Học Đường Vui Vẻ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8: Lời Nói Vô Tình Thành Sự Thật
V
ài lời từ tác giả trước khi vào đọc truyện nha mọi ng`: Ko để mọi ng` chờ truyện của mk lâu (ko biết có ai chờ ko ==") thì mk xin thông báo cái lịch đăng truyện ngắc tắc và đơn giản thui, ko mất nh` thời gian đọc truyện của mấy bạn đâu Cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện của mk trong suốt thời gian qua ^^=
Cái cảm ứng (mới mua) của Anh Tuấn giờ đang yên vị trên phòng Đoàn, cùng tờ biên bản. Nào có phải chuyện đùa đúng ko nào, 20’ ra chơi thì đáng ra phải được chơi, chứ chẳng phải khổ sở như Anh Tuấn thế này, ngồi ghế nóng, uống trà ấm mà nghe thầy Huy Sơn giảng đạo. Nói nghe dễ dàng và vui vui thế thôi, nhưng thật ra chẳng vui tẹo nào. Quy định của trường là sẽ biên bản đối với trường hợp học sinh sử dụng điện thoại trong trường học (nếu như phát hiện), mà biên bản vì tội sử dụng điện thoại thì tương đương với hạnh kiểm trung bình, ko dung dị hay tha thứ dù là lần đầu hay lần cuối. Vậy là xong đời Anh Tuấn, học kì này hạnh kiểm của hắn cao nhất chỉ là mức trung bình thôi. Trước giờ đi học, dù cho có quậy cỡ nào, nhưng hắn cũng chưa bao giờ có hạnh kiểm gì ngoài loại tốt, bởi lẽ hắn học giỏi, được thầy cô (tương đối) yêu thương, có mối quan hệ tốt với bạn bè, ít làm mất lòng ai, và đặc biệt được rất nhiều nữ sinh mến mộ. Thế đấy! mà giờ hắn thế đấy! Nguyễn Anh Tuấn của bây giờ thế đấy. Lớp 9 - năm cuối cấp II lại phải chịu hạnh kiểm trung bình, vì tội sử dụng điện thoại trong trường học. Đây có lẽ là nỗi đau, à ko, nói đúng hơn là nhục, thật nhục nhã quá vì như hắn mà phải đánh đồng với bọn hạnh kiểm trung bình sao. Ha! Hắn tự cười cho bản thân mk ngốc. Đúng! Nhỏ Thảo nói đúng, thật là ngu ngốc khi đi tin kẻ thù của mk mà. Rõ ràng là nhỏ nói sẽ mách với phòng Đoàn là hắn sử dụng điện thoại, sao hắn lại ko tin mà cứ ngỡ nhỏ nói đùa chứ “Ngốc! mk ngốc thật mà”. Khoé miệng hắn cong lên, nụ cười nữa miệng ấy sao cay độc đến thế. Rồi hắn sẽ làm gì sau sự việc vừa rồi đây, sẽ trả thù chứ! Ai mà biết chứ, mà có thì chỉ có hắn mới biết thôi.
Giờ học tiết 3 hôm đó, Thảo ko hiểu vì sao tên Tuấn lại im lìm, ko hề nói gì, thậm chí là ko phát biểu, ngay cả môn Toán và Tiếng Anh hắn yêu thích cũng ko hề nói lấy 1 câu. Thầy cô có gọi trả lời hay lên bảng thì hắn chỉ bảo đơn giản “Thưa cô/thầy em ko biết làm”. Rồi hắn lại ngồi xuống với khuôn mặt tẻ nhạt. Nhìn cách hắn tỏ ra vô tình vậy đúng là có hơi khác thường, cũng ko biết chuyện gì đã xảy ra với hắn, vì đến giờ này, Thảo vẫn còn chưa biết hắn đã bị thầy Huy Sơn tịch thu điện thoại, rồi ban cho 1 cái biên bản với mức hạnh kiểm trung bình cuối học kì này. Thấy hắn lạnh lùng, Thảo cũng chẳng dám hó hé, bởi khuôn mặt băng lãnh ấy toát ra 1 mùi sát khí làm người ta còn chẳng dám nhìn nữa huống chi lại gần.
3 tiết trôi qua như cực hình vậy, Thảo mừng rỡ thở phảo khi tiếng kẻng kết thúc tiết 5 vang lên. “Ngồi nữa ko khéo mk đóng băng mất =v=~~”. Sau khi đứng lên chào giáo viên xong, tụi trong lớp ùa ra ngoài như bầy ong vỡ tổ, nhưng đâu đó trong bầy ong ấy, thằng Nghĩa lớp trưởng ló mặt ra và bỏ lại cho cô 1 câu trước khi ra về:
- Thảo ở lại giữ đồ, tuần rồi ko trực thì tuần này giữ đồ (đồ trực nhật) bù. Ko giữ, mất thì bà đền đó! Tui về trước à!
Vẫn chưa kịp cho cô chăng trối gì thì tên Nghĩa đã mất hút ngoài đâu roài ==”. Vậy là đành thế, giữ đồ thôi. Trong khi lớp đã về hết, chỉ còn cô ở lại để giữ đồ, nhưng cô ko 1 mk đâu, mà còn 1 người nữa, đó là Anh Tuấn. Hắn cũng đang thu dọn tập sách khi vừa chép nốt bài cuối cùng trên bảng. Lớp học trống ko, chỉ còn lại 2 người. Dù chẳng có gì nhưng sao Thảo vẫn cảm thấy lo, thấy sợ thế này. Biết vậy nên cô nhanh chóng xuống góc lớp, thu dọn đồ cho lẹ rồi còn về, chứ ở trong lớp thế này nguy hiểm quá (mặc dù chẳng có gì đáng nguy hiểm. Ngoài hắn) Linh cảm của cô có lẽ đúng. Khi đã cầm đủ “đồ nghề” (chổi, đồ hốt rác, sọt rác) thì cô 1 phen giật mk khi tên Anh Tuấn đã đứng sau lưng mk từ lúc nào. Hoảng quá nên đồ đạt (chổi, đồ hốt rác, sọt rác) gì cũng rơi khỏi tay cô hết rồi. Chưa kịp nhặc lên thì Anh Tuấn đã cất tiếng:
- Sao bà lại làm vậy!
- Tôi….tôi làm gì – Giọng Thảo run run
Dù chẳng có gì cần phải và để cô run giọng như thế, nhưng ko hiểu sao, cô lại sợ tên Tuấn lúc này quá đi mất, cứ như thể cô đã làm điều gì có lỗi với hắn vậy
- Con nai vàng ngơ ngát, rồi giẫm nát lòng tự trọng của tôi à!
Anh Tuấn rằng giọng, mỗi chữ phát ra từ miệng hắn sao nghe sắt lạnh như thế này, nó sắt đến mức có thể làm người đối diện dứt cả mặt, và nói lạnh đến mức buốt cả vào tim:
- Nói gì chứ….tôi ko hiểu!
- Ko hiểu hay là cố tình ko hiểu!
Vừa nói mà hắn từng bước tiến lại gần, khiến cô sợ hãi mà cũng từng bước lùi về sau:
- Bà nói đúng. Thật ngốc nghếch khi đi tin kẻ thù của mk. Cứ ngỡ là lời nói đùa, nhưng ko ngờ người ta đi mách với phòng Đoàn thật. Ừ thì cũng phải thôi, lần trước tôi làm người ta ngã cầu thang, suýt ko thi chạy bền được, nên người ta trả thù tôi bằng cách đó, cho tôi hạnh kiểm trung bình học kì này vì tội sử dụng điện thoại đây mà!
Hắn nhoẽ cười, cười khinh bỉ hay là cười ác ý:
- Vì người ta ích kỉ, người ta nhỏ mọn, còn thù tôi chuyện lần trước nhỉ!
Cái giọng nói ấy sao nghe giễu cợt thế. Vậy ra lí do hôm nay hắn im lặng, hắn lạnh lùng là vì hắn bị bắt điện thoại sao, Và đó – Thu Thảo đã hiểu ra mọi chuyện: - Tôi ko thù dai như thế. yện bạn bị bắt điện thoại ko liên quan đến tôi, tôi ko có đi mách
- Ô hô! Ko mách à, vậy ra chơi ai là người trên phòng Đoàn vậy nhỉ, ai là người đã nói “điện thoại mới bị bắt chắc vui lắm nhỉ”. Logic quá đấy!
- Tôi đã nói là tôi ko có! Lên phòng Đoàn là chỉ để ghi chép 1 số thứ thôi!
Hết đường lùi vì đây là góc lớp, tường cùng rồi, Thảo dừng lại, tên Tuấn cũng dừng lại. Đột nhiên, hắn kê sát mặt vào mặt cô cùng 1 nụ cười đầy ma mị:
- Ghi chép 1 số thứ cơ đấy. Tôi ko phải trẻ con!
Anh Tuấn áp gần mặt hơn nữa. Cái cảnh tượng này làm Thảo nhớ ngay đến cảnh tượng hôn nhau của hắn và nhỏ Kim Cương trong nhà vệ sinh hôm đó, nó rất giống với tình trạng của cô hiện giờ. Anh Tuấn cũng kê sát mặt, rồi dùng ánh mắt mê hoặc kia làm đối phương chìm trong mê sản, sau đó nhè nhẹ mà đặt môi lên bờ môi mềm mại kia. Tiếp tục hôn, hắn lại hôn thật sâu, thật sâu hơn nữa. Đối phương lúc này có thể nói là bất động trước nụ hôn quá ngọt ngào, quá say đấm của hắn, như con mồi đã bị ngấm thuốc tê mà mặc cho thợ săn xẻ thịt. Bất giác, Thảo đưa tay lên che miệng lại, cô sợ, sợ hắn sẽ làm điều tương tự với cô. Cô nhấm tịt mắt sợ hãi mà nói:
- Tôi….tôi…ko phải nhỏ…Kim ….Cưong…. tránh….xa tôi ra….!
Một giây để tên Tuấn hiểu ra Thảo đang nói gì, rồi hắn cũng biết được, chuyện gì đang xảy ra trong đầu cô nhóc
- Hoá ra bà thấy chuyện tôi và Kim Cương à!
Đột nhiên, hắn nắm chặc tay cô, giằng thật mạnh và kìm chặc vào tường:
- Vậy bà có muốn thử ko, cảm giác hôn là như thế nào! Thú vị lắm đấy!
- Buông…buông….tôi ra……bỏ ra!
Người ta hay nói, “cái miệng hại cái thân”, khi bạn nói điều gì đó, thì hãy suy nghĩ thật kĩ trước khi nói. Dù chỉ là nói đùa nhưng có khi câu nói đấy vô tình trở thành sự thật. Vì cớ đó, mà Thảo đã gây ra rắc rối với Anh Tuấn, khi hắn nghĩ cô là người đã hại hắn bị bắt điện thoại thế này. Câu nói ấy tưởng chừng như vô hại, nhưng có ai lường được hậu quả phía sau đó đâu. Và lại 1 lần nữa, cái miệng phản bội lại Thảo khi cô vô tình nhớ lại chuyện của Anh Tuấn và Kim Cương hôn nhau trong nhà vệ sinh, điều đó làm cô thực sự khủng hoảng và thốt ra thành lời. Cũng nhờ thế mà Anh Tuấn biết Thảo đã thấy mk hôn Kim Cương, và có lẽ hắn cũng sẽ hôn cô tương tự như thế chứ.
Vậy mời mọi người đọc tiếp chương 9 của Học Đường Vui vẻ nhá ^^
Đón xem: “Chương 9: Nụ hôn đầu”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Học Đường Vui Vẻ
Lan
Học Đường Vui Vẻ - Lan
https://isach.info/story.php?story=hoc_duong_vui_ve__lan