Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đồng Tiền Thấm Máu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 7
N
ghe chuông réo, họ giật bắn lên. Vờ thoải mái, Inetx đi ra cửa. Vừa mới quay quả đấm thì cửa đã văng tung vào mặt ả.
Lanđô Barêtô ra trước để đón Vônpôn. Nhưng Vônpôn không trông thấy gã. Hắn không thấy ai khác ngoài Moóctimơ O Broi lúc này bị con mắt lạnh băng của hắn xỉa vào, nước da tái mét của ông bèn ngả ngay sang màu tro xám và cơn co giật đã làm cho bên phải miệng ông nhăn vén lên.
- Italô, anh hãy giải thích cho tôi đi nào! - Ô Broi nói ào một lèo.
Nhanh hơn chớp, Vônpôn túm lấy cổ áo vét của ông, xoắn tay một vòng biến nó thành cái gông cổ. Nhấc bổng ông lên khỏi mặt đất như một con chó ngao nhấc đùm giẻ rách, hắn đánh bên tay rảnh vào giữa mồm ông, ném ông vào buồng tắm, đập đầu ông vào cái vịt đái. Chưa kịp phác một cử chỉ hay rên lên một tiếng, Ô Broi đã thấy nòng một khẩu súng Mauxơ dính vào bên dưới hàm mình rồi.
- Hỏi hai câu - Vônpôn quát, mắt điên khùng. - Một! Mày nhờ ai hoặc làm thế nào mà giết được anh tao?...
- Italô... - Ô Broi kinh hoàng, khóc thút thít, mắt máu me, người nấc bắn lên.
Hắn dùng sức cậy mồm ông ra thọc nòng súng vào tới tận cuống họng.
- Một! Hai!...
Giữa lúc Vônpôn đếm “một” và đếm “hai”, Ô Broi đang ngơ ngẩn vì sợ đã giật sửng vì một sự thật: Đứa em của Giencô không thể Giết ông trước khi nó lấy được ở ông mã số vụ “TROY”. Hơn nữa, báo mã số đó cho một người lạ, dù đó là em ruột của Giencô Vônpôn thì lại có nghĩa là ông biết Giencô chết rồi. Vậy thì khai ra có khác nào tự mình lại ký tên vào vụ giết người và chịu chết ngay tại trận không? Im lặng đồng nghĩa với sống sót, có thể chỉ ngắn ngủi thôi, nhưng vẫn là sống sót, được tiếp tục thở hít thêm một vài phút giây nữa...
- Bốn!... - Vônpôn nói, giọng khẽ khàng và đơn điệu.
Nhưng thôi, tính toán mà làm gì cơ chứ? Qua con mắt hắn, Ô Broi thấy hắn đang điên, đếm đến “năm” hắn sẽ bắn như đã hẹn. Bất chấp có phải mất đi cái gì. Thậm chí bất chấp cả việc hắn chẳng còn bao giờ đặt được tay vào hai tỷ đôla nữa.
- Ông chủ! - Bêlidôna xen vào. - Ông chủ... Đừng làm ở đây, tôi xin ông.
- Năm! - Vônpôn nói, ngoáy đảo nòng súng Mauxơ trong mồm Ô Broi.
Bêlidôna cả gan làm một cử chỉ mạn thượng: Kính cẩn nhưng với một sức mạnh của chiếc xe ủi, gã đã giật khẩu súng ra khỏi tay Italô.
- Ông chủ, sẽ náo động toàn thành phố lên mất. Nếu ông xịt nó ở đây thì chúng ta chẳng còn ra nổi được toà nhà này nữa đâu.
- Nói đúng đấy! - Lanđô hùa vội. Hắn nắm cầu may lấy tay Italô đưa lên miệng.
- Baccio i mani!...Baccio i mani ([31]). Gã lắp bắp nói, kính cẩn và thành tâm.
Bêlidôna đã quay ngoắt lại đằng sau, trễ nải chĩa một khẩu Lanma 38 về phía Dada và Inetx.
- Con tóc vàng này là đứa nào?
- Italô rút tay về, hỏi.
- Nó đi với thằng gì kia. - Lanđô nói.
- Còn con mọi?
- Với tôi. Nó ở đây!
- Cậu có xe chứ?
- Có!
- Đưa chúng đi.
- Đâu cơ! - Lanđô hỏi, mắt tròn xoe.
- Nghe tôi! - Dada tru tréo. - Tôi không dính dáng gì vào chuyện này! Để cho tôi đi.
- Câm mồm! - Italô ra lệnh.
- Tôi sẽ cho ông nhận thấy là ông đang ở nhà tôi đấy! - Inetx xen vào.
Italô khinh khỉnh nhìn ả. Rồi quay sang Lanđô:
- Dẫn chúng tớ tới một nơi yên tĩnh. Ở nông thôn... Để con tóc vàng ở cạnh cậu. Piêtrô lên đằng sau với cục phân này. Tớ, tớ xách con điếm và tớ theo cậu.
Lanđô thoáng ngập ngừng đôi chút:
- Mặt nó đầy những máu.
- Lau đi cho nó.
Piêtrô nắm lấy mảnh vải đầu tiên ở trong tầm tay gã: Chiếc váy ngủ Inetx đang mặc.
- Bỏ tay ra! - Inetx hét to.
- Mày, cái con khỉ này, khép cái ống nhổ của mày lại; Vônpôn chửi. - Hay là tao đánh bay cái sọ mày đi!
Bêlidôna giật mảnh vải tuột khỏi vai Inetx mà Lanđô không dám can thiệp. Ả hiện ra trần truồng hoàn toàn, đẹp đến làm nghẹt thở được. Piêtrô ấn cái váy ngủ vào tay Dada.
- Chùi cho con lợn của mày đi!
Dada tỏ một cử chỉ ghê tởm và lắc lắc đầu.
- Con đĩ! - Piêtrô ca cẩm. - Vui chơi thì mày chịu khó lắm...
Hắn vo tròn cái váy ngủ, lau mạnh vào mặt Ô Broi đang đứng im lìm và đần độn.
- Nhanh lên! - Vônpôn nói.
Bêlidôna bĩu môi nhìn Inetx.
- Ăn mặc kiểu này thì ta đưa nó đi thế nào được nhỉ?
- Mất thì giờ! - Vônpôn cáu. - Nhét vào đít nó một cái măng tô rồi chuồn.
Inetx miệt thị nhìn Lanđô và gã quay đi. Ả lấy chiếc áo măng tô lông điêu thử đen ở trong tủ treo ra, mặc vào.
- Đứa nào ho he trước tiên, - Vônpôn bảo Phôncô, mày cứ cho một viên đạn vào đầu gối nó cho tao. Lên đường!
Lanđô đi ra cuối cùng. Tế nhị, hắn đóng cửa lại khi tất cả đã đi qua trước mặt hắn, ra ngoài.
*
Một lát đãng trí đã làm gã mất hút con mồi. Khi thấy mọi khách khứa đổ cả về lầu một, Ricô Gatô không thể không đi theo họ. Kinh ngạc, gã nhận ra trong đống nhão nhoét máu me của người ngã trên sân thượng kia là tay tóc vàng gã đã chú ý tại sân bay trước đây mấy giờ.
Muốn gì cũng là một trùng hợp kỳ lạ... Tạm gác việc rút ra bất cứ kết luận nào lúc này, gã trở về để báo cái tin này cho Etô Gabêlôti. Gã vật lộn mãi để nói chuyện với New York, không xong, lại quay ra gian đại sảnh để yên trí rằng Vônpôn không tuột khỏi những ngón tay của mình. Từ một quầy điện thoại có thể nhìn được bao quát cửa ra vào khách sạn Xóocđi, gã lần lượt gọi các phòng của Italô Vônpôn và Piêtrô Bêlidôna. Không thành. Cáu, gã kết luận rằng chúng đã lẻn đi dưới mũi gã mất rồi.
Đến nay, điều gã nắm chắc được về thời gian biểu của Vônpôn là một cuộc viếng thăm nhà xác. Gã leo lên phòng, ngồi bên cửa sổ để rình bọn kia có thể trở về, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, lơ đãng lật giở quyển sách gối đầu giường của gã, Kinh Cựu Ước, bản tiếng Hy Lạp của Nhà xuất bản Xếttăng. Quá mải mê kiểm soát những chiếc xe đi hoặc đến, cho nên gã không thể tập trung được vào bất cứ điều gì trong bốn mươi sáu Điều dạy. Sau khi ở nhà xác, vấp phải chuyện cái xe cà tàng chết tiệt kia, gã bị lạc mất dấu vết con mồi.
Ba khắc sau, gã đã thấy Vônpôn, Bêlidôna kè kè bên cạnh trở về khách sạn.
Gã hà hơi lên mặt viên kim cương ba cara của chiếc nhẫn, rồi lấy tay áo lau cho nó sáng.
Theo gã, người ta đã giao cho gã một công việc dưới tầm vóc. Gã thích bám những người mà gã đã khoái trá nhủ thầm là sắp sửa được chở sang thế giới bên kia. Còn ở đây!... Từ sáng thay cho thể dục trí não gã đã giảm sự tập tành xuống thành tưởng tượng tất các cách khác nhau để thủ tiêu Vônpôn, ôm ấp hy vọng Gabêlôti sẽ sớm sủa bật đèi xanh cho.
Trì nề cả người, lương tâm nghề nghiệp ủ rũ, gã rời cửa sổ đi đến nhấc máy nói ở đầu giường lên. Gã sẽ bảo Gabêlôti rằng Vônpôn đã đến nhà xác của Duyrich. Không cần cho biết đã hai lần mất hút hắn ta. Dẫu sao chìa khóa hắn ta vần ở trên bảng người gác cổng và sớm muộn hắn ta sẽ trở về. Lờ đi một hai chi tiết đâu có là nói dối chứ. Điều dạy thứ chín của Thập giới biểu chỉ nói rõ: “Mày sẽ không làm nhân chứng giả”. Dĩ nhiên có điều thứ sáu nữa: “Mày sẽ không giết hại”. Đó là điều duy nhất Ricô Gatô không xài được. Trong khi tổng đài cho biết đã có đường dây New York, gã nghĩ có ngày gã sẽ nói đến điều đó với một vị thầy tu.
Cánh cửa phòng vừa đóng sầm lại, Patric Mahôni đã nghe thấv chuông réo. Chắc người ta cho anh nói với New York. Trong một lát, anh đã do dự: Báo tới cấp trên cái chết của Cavanô với nguy cơ mất hút Vônpôn hay bám chặt lấy gót hắn để đập phá cho hắn tan tành. Trước khi kịp trả lời, anh chạy xuống cầu thang. Khi cho xe lăn bánh, anh đã có chiếc Pho của Vônpôn làm vật ngắm.
Nhiều phen ở những ngã tư khác nhau, người lái có vẻ ngập ngừng về hướng cần đi. Cuối cùng, gã dừng lại.
Đường Univécxtát, sau một chiếc Bóng Đẹp P9, màu xám kim loại, mới toanh.
Toà nhà có bốn tầng, Italô và tên vệ sĩ mặc đồ đen nhảy ra khỏi chiếc Pho để chui vào một cổng ngách. May mắn, Mahôni lại tìm được một chỗ trống cách đó hai chục mét, lọt giữa hai chiếc cam nhông nhỏ.
Anh châm một điếu thuốc, vẻ căng thẳng, hình ảnh ghê rợn của Cavano sóng sượt trên mặt bê tông cứ theo đuổi anh hoài. Không gì chứng minh được rằng Vônpôn và tên khỉ đột của gã là thủ phạm của cái ngã. Nghĩa là về lô gích thì không có gì chứng minh thôi. Còn Mahôni sẵn sàng đánh cược cả cánh tay phải mình rằng chúng phải dính líu vào trong đó phần nào.
Anh nhớ lại Cavanô, một nụ cười làm nhành cái miệng mỏng của anh ta, từng nói với anh trong văn phòng Kiếcpatric: “Duyrích, rồi cậu thấy! Những ngày nghỉ cực kỳ”.
Chua chát, anh nghĩ cái cảnh đó chỉ mới diễn ra ở một lục địa khác, trước đây, thậm chí chưa tới hai mươi tiếng đồng hồ. Kiếcpatric đã giao cho hai người một nhiệm vụ nom bề ngoài có vẻ cũ mòn: Tìm hiểu Giencô Vônpôn đến Duyrích làm gì, lão đã bị mất một chân ở đó như thế nào, thân người còn lại ở đâu, giả như cái chân là của lão ta thật, cũng như theo dõi em lão ta, không can thiệp để có được những phát hiện mới mẻ.
Từ lâu, FBI và các cơ quan thuế vụ Mỹ có thể cho bất cứ cái gì để biết làm thế nào mà các khoản tư bản khổng lồ Công đoàn gom lại từ các ngành buôn gian bán lận đủ loại lại có thể bốc hơi đi được. Gọng kìm của các cơ quan này càng khép chặt thì các băng đảng lại càng phải hối lộ hậu hĩ hàng nghìn hàng vạn những người trung gian vô danh - viên chức ngành cảnh sát, những chính khách hư đốn, những luật sư chui - sống rải rác trên khắp sáu lục địa. Nhưng, được nuôi bằng những khoản tiền nóng hổi đồ sộ, bộ máy vẫn cứ chạy êm ro, không hề trục trặc: chẳng một ai nói năng gì. Công đoàn trả không run tay những món tiền bảo lãnh nhiều đến chóng mặt cho một tên “đàn em” mạt rệp bị tóm vì một cái lỗi tầm phào để được thả ra ngay tức khắc. Những nhà làm luật nấp sau cái bí mật nghề nghiệp chết tiệt của họ đã mang tiền bảo lãnh đó đến nộp mà chẳng ai có thể hỏi xem nguồn gốc những đồng tiền đó ở đâu ra.
Trong khi đó, những lớp tân binh với hàm răng chó sói thường xuyên lọt vào nước Mỹ. Mỗi năm, dưới sự bảo trợ của tổ chức Cosa Nostra ([32]) một nghìn người Xi xin vào lậu nước Mỹ qua lối Canađa. Họ đến như những người du lịch, với tấm hộ chiếu hợp pháp - những ông chủ tương lai của chúng phải trả cho mỗi tấm tới ba nghìn đôla - rồi bắt đầu vào biên chế bằng những công việc đốn mạt trước đã. Nếu họ coi khinh nguy hiểm, nếu họ tỏ ra đủ hung tợn thì họ sẽ không phải hiến mình cho các công việc đó mãi mãi. Theo gương các bậc anh cả cất chân từ châu Âu đi không đồng xu dính túi, bản thân họ cũng tơ tưởng sẽ được phóng vọt lên tới tận đỉnh chóp bu rồi kiểm soát nền kinh tế đất nước bằng những biện pháp đã từng được thử thách - hối lộ, tống tiền, buôn lậu, khống chế các Công đoàn. Phần lớn các capô trùm sò đã kết liễu cuộc đời một cách bi thảm đâu có làm cho họ ớn: Chết với đạn chi chít khắp người, cái đó chỉ xảy ra với kẻ khác thôi chứ đâu có đến được với họ.
Thế nhưng, ngoài Vito Giêvônôxê, Gaêtanô Gaglianô, Tôma Luchêxê chết già ở trong tù hay ở nơi khác ra, thì không hề có ngoại lệ: Tất cả những đứa khác đều là chết bất đắc kỳ tử. Lucky Luxanô - chắc là bị đầu độc, Anba Anatxtaxia bị bắn chết, Tôma Ebôli bị ám sát, cũng như những tên tuổi lớn khác đi trước họ trong nghề: Tôm Lombacđi, Xtivơ Phêrinhô, Anphrét Minêô, Canvato Maradanô, Gaêtanô Rêina, Giô Aiêlô, Philip Manganô, Giôxep Pindôlô... Ngày nay, các gia tộc Vônpôn và Gabêlôti đứng trên thượng đỉnh. Trong bao lâu nhỉ? Nếu Mahôni có thể chứng minh được một kẽ hở bất hợp pháp nào trong việc Vônpôn đi Thụy Sĩ thì chắc chắn anh ta cũng sẽ có thể làm cho gã bị tống giam tới trót đời với sự luận tội cũng giống như với Al Capôn vậy.
Trừ phi chiến tranh lại nhen lên giữa hai băng Galêlôti và Vônpôn. Trừ phi Vônpôn không dính dáng gì vào cái chết “sự cố” của Cavanô... trừ phi gã phạm một sai lầm...Trừ phi...Cái cục cứt! Gã đã ra khỏi toà nhà rồi kìa! Mahôni thấy gã đẩy vào trong chiếc xe Pho một cô da đen cao hơn gã tới một đầu. Ở đâu ra cái ả này thế?
Cùng lúc, tên vệ sĩ núc ních của gã né ra để cho một thiếu phụ tóc vàng đi qua, mặt phờ phạc, có một tên lực lưỡng, cao và thon thả kiểu người La tinh cầm tay. Tên khỉ đột, trong một cử chỉ âu yếm, ôm lấy hai vai một người đàn ông bé nhỏ, vẻ đau khổ, giúi ông ta vào sau chiếc P9. Một tín hiệu loé sáng trong đầu Mahôni: Anh biết người đàn ông bé nhỏ kia mà! Ở đâu à? Ai nhỉ? Và sao mình lại biết? Những hình ảnh trôi qua trước mắt anh, những tên người vang lên bên tai anh. Tên lực lưỡng tóc nâu ngồi vào sau tay lái - tên điển hình của loại ma cô, anh nghĩ - người thiếu phụ tóc vàng bên cạnh gã, tên khỉ đột ngồi ở đằng sau cùng với cái mẩu người bé nhỏ nọ. Chiếc P9 nhẹ nhàng rời khỏi vỉa hè, chiếc Pho của Vônpôn lập tức theo sau.
Mahôni vặn chìa khoá khởi động và bổ chửng ra với một sự thật: Người đàn ông bé nhỏ là Moóctimơ Ô Broi, một trong nhưng luật sư tài chính nổi tiếng nhất New York!
*
Không thể tin được! Những con ruồi xanh to đùng quay đảo trong gian nhà, đậu cả vào đầu bút máy của anh. Không nói đến mồ hôi lấm tấm rơi từng giọt nặng xuống tờ giấy nhàu nát trước khi anh viết. Ấy vậy mà mặc 45 độ C, những trận mưa như thác mỗi ngày mười bận làm cả vùng chìm nghỉm, mặc thức ăn chán phè, điều kiện làm việc không thể chịu được, Giuliô Anmâyđa vẫn cứ gắn bó với Bốtxoana.
Sở mỏ lập nên ở cách Chukuđu mười cây số. Công nhân phần lớn là da đen. Mỗi tối, sau hồi còi hụ báo ngày lao động đã hết, tất cả mọi người ở công trường đều bị những người Nam Phi đa nghi, to béo như hộ pháp và đầy vẻ ngán ngẩm khám xét từng ly từng tý. Ba tháng trước đây, lúc mới đến, Giuliô cảm thấy nhớ quê quán, đến mức anh phải cố gắng mới không quay ngay về Thụy Sĩ. Óc tò mò, miếng mồi của đồng lương hậu, tiền trợ cấp “nguy hiểm” ban phát hào hiệp đã bước đầu giải khuây được cho anh. Rồi sự mê hoặc đã hoạt động... một cái gì nguyên thuỷ, niềm vui sống sót, nước trời, bùn đỏ quạch, mặt trời, một cộng đồng đàn ông và chiếc cam nhông mỗi tuần đem một đàn gái điếm da đen tới nằm dài trên những tấm đệm ở dưới cây cột mái xoè được dựng lên cho việc đó, cây cột mà thợ mỏ cười đặt cho cái tên hiệu là “đoạn kết tạm thời của nỗi buồn”... Nhìn từ ngoài và do một kẻ xa lạ miêu tả thì cảnh đây xem vẻ tiêu điều, tàn tạ đấy. Nhưng vậy mà... Điều trước đây vài tuần, Guiliô có lẽ đã nhận thấy như một sự giải phóng thì nay anh lại nhận lấy như một tai hoạ. Báo cái đó với Manuêla như thế nào bây giờ? Bằng một động tác cáu kỉnh, anh bóp chết con ruồi ở cổ và bắt đầu viết phong bì:
Gửi:
CÔ MANUÊLA RÔĐRIGHÊT
Ở NHÀ CÔ RÊNATA CLỐP
ĐƯỜNG BỜ ĐẸP
DUYRICH (THỤY SĨ )
Rồi quên cái nóng, những con ruồi, anh nhào vô...
Em Manuêla của anh.
Đây là một cái tin chẳng hay và anh không biết nói với em như thế nào. Có những tin đồn. Có vẻ họ muốn đóng cửa công trường vì nó không lãi nhiều. Họ nói có những vỉa mạch khác, nhưng họ không dám liều vì sợ nguy hiểm cho thợ. Có lẽ họ không thể bảo đảm an toàn được cho thợ nữa rồi. Nhưng trong ba tháng, anh đã thấy sáu người chết, tuy toàn dân da đen cả. Em yên tâm, vả lại ta làm gì được chứ, khi ta đã nhận và chẳng có ai kêu ca gì. Ở châu Âu, người ta không thể kiếm ra nửa số tiền ở đây kiếm được. Rút lại, anh chẳng biết thế nào là hơn. Khi có những tin đồn, ông cai thầu đã nói với bọn anh là lúc này chẳng ai biết gì chính xác cả đâu. Anh thú thật bây giờ anh đã thất vọng vì đến đây và rất muôn trở về Duyrích để có thì giờ gom nhặt cho cái cửa hiệu. Em muốn gì nào, phải chờ chứ. Anh đã đọc lại như em và biết cô chủ em rất tốt, đã cho em những cái váy dài kia. Tình hình ông Cuốc vẫn tốt chứ? Ngày mai anh lại viết cho em nhưng không chắc anh sẽ viết được nhiều hơn về tình hình đâu. Anh hôn em, người vợ nhỏ bé yêu quý của anh.
Rồi anh ký Guiliô của em, lấy lưng bàn tay vuốt phẳng tờ giấy, gạt một giọt mồ hôi làm cho mực loang nhoà đi mất nửa câu, nhưng Manuêla sẽ hiểu cả thôi. Anh cũng ghi thêm vào lưng phong bì: “Guiliô Anmâyđa - trưởng công trường, nhà 11 - công ty hợp nhất Vácxơna - Chukuđu - Nam Phi”. Một địa chỉ dài quá xá nhưng Guiliô lại có tính tỷ mỷ và người ta biết làm sao được cái gì có thể sẽ xảy ra với thư từ.
Tiếng người cười gọi râm ran, khiến anh dỏng tai lên. Bị các lo phiền day dứt, anh quên bẵng đi rằng hôm nay thứ năm, ngày xe cam nhông gái điếm đến.
Trời biết cho là, tiếng vậy, thông thường anh vẫn là người đầu tiên đến đứng ở dưới cây cột mái xoè.
*
Con người ta không thấy được cái ở dưới mũi mình thì chẳng hơn gì, cũng vậy thôi, họ không thấy được cái họ có ở trong tay. Cho nên họ không hiểu được cái tình cờ khiến họ sống sót lâu cũng như những cơ sự khiến họ chết yểu. Ông, Hôme Clốp, thì ông lại biết.
Ông đang ngắm chi li từng chi tiết cái chìa khoá hùng mạnh nhất thế giới được vật chất hoá ra dưới dạng một hình chữ nhật nho nhỏ bằng giấy xám nhạt có mờ vân màu xanh lá cây: Tờ giấy một đôla. Tuy khá nhàu nát - phát hành từ năm 1963 - nó vẫn đã chống đỡ được vẻ vang với hàng trăm nghìn những sờ mó bẩn thỉu, những chạm lướt khả nghi, những bẻ gập bỉ ổi. Vả chăng những nhàu, những ố, những rách, những xoăn làm cho các góc của nó bị cong gấp lại cũng chẳng thể đánh bại được cái chất liệu dị thường đã tạo nên nó cơ mà.
Ngay cả những thương tích cũng đem lại cho nó được một lớp màu hồ đầy xúc động và ông chủ ngân hàng thì ngạc nhiên là cho tới nay vẫn không một ai đã nghĩ tới việc so sánh những vết kim găm lấm tấm trên mình nó - khi người ta soi nó lên - với vẻ đẹp huy hoàng của một bầu trời sao.
Một ngày nào đó Clốp sẽ dành thì giờ viết, cái việc sẽ làm cho tên ông bất tử trong trí nhớ mọi người, một nghiên cứu thấu triệt về tờ giấy bạc đẹp nhất thế giới này, Đức Hoàng Thượng, Ngài Đôla. Theo ý ông, tác phẩm nhỏ con này, mà sự chiếm hữu nó sẽ làm cho bạn trở thành những vị vua chúa hay những kẻ sát gái, có thể sánh với các sáng tạo hội hoạ siêu thặng nhất của thiên tài con người. Không cái gì ở nó mà lại không hoàn hảo. Thậm chí cả đến cái nét mang tính chất đồ hoạ của các vị Quốc vụ khanh Ngân khố ký lên nó những chữ ký nghiệt ngã và sang trọng của mình cũng là hoàn hảo.
Riêng bố cục của nó có lẽ cũng đáng cho một khảo cứu trăm trang. Tại chính giữa, như bàn thờ trong trung tâm thánh đường, mà bên dưới được viền bằng một bụi cây tước sang, là khuôn mặt cao quý của Giorgiơ Oasinhtơn, vị sáng lập và Tổng thống đầu tiên của nước Cộng hoà Hợp chủng quốc, bậc anh hùng từng kèm cặp lấy quân đội của mình, đánh thắng người Anh, giải phóng đất nước và đã soạn thảo Hiến pháp trước khi lui về với công việc cày bừa ở Vơnơn, giống như Xixinatuýt vậy.
Bên dưới đó, chen hình ảnh ông lên cây trụ có mái xoè mang những dòng ngạo nghễ chỉ rõ thân phận và giá trị của nó là chữ ghi “MỘT ĐÔLA” Bên trên cùng, phần phật như một tấm biểu ngữ; những tín hiệu tạo thành các chữ “FEDERAL RESERVE NOTE” ([33]) mà ở hai bên trái, phải đều có con số “MỘT” in ở dọc theo rìa tờ giấy bạc kèm ốp lấy - chẳng khác bản thân Oasinhtơn từng ở giữa La Phayét và Rôsămbô năm 1791 vậy.
Hôme chăm chú rọi kính phóng đại vào những con số đã được tung hô bằng một nhành lá có thể là hoa dại, có thể là nhành ôrô kia, vấn đề đây là lá gì, ông sẽ phải giải quyết khi ông xây dựng xong tập chú giải. Gật gật đầu hài lòng, ông đọc lại câu chú thích viết ở bên trên số hiệu loại phát hành (L2806544447 D): THIS NOTE IS LEGAL TENDER FOR ALL DEBTS, PUBLIC AND PRIVATE ([34]). Ông lật tờ giấy bạc: Mặt kia cũng tuyệt vời! Cùng lúc nhảy bổ cả vào mắt là con đại bàng Quốc hội Mỹ mỏ ngậm cây cờ đuôi nheo nổi tiếng “EPLURIBUS UNUMI,([35]) cùng một tháp lớn mà đỉnh thì bị vỡ toé ra bởi con mắt đại bàng có cái ánh quăng quắc ghê người phóng vọt ra những mũi tên ánh sáng chĩa về chữ “ANNUIT COEPTIS” làm cho phần trên của cái vòng tròn được cân bằng.
Dưới chân tờ giấy bạc - được điểm tô thêm dòng “NOVUS ORDO SECLORUM” - vẻ đẹp cũng chẳng hề thua kém một chút nào.
Clốp thở dài ngắm lại một lần nữa con đại bàng mà những cái vuốt quắp chặt lấy một cành ôliu và một bó tên, biểu tượng hoàn chỉnh của cái trật tự xã hội đang ngự trị thế giới: Một bàn tay chìa ra cho ấp ôm hôn hít, đón tiếp, tình anh em, hoà bình. Bàn tay kia, đầy sấm sét cho bọn bất tín, bất nghi, bọn giặc. Bọn Vônpôn.
Ông đã tuyển ba người có vũ khí chịu trách nhiệm cấm Vônpôn lọt vào Ngân hàng Thương nghiệp Duyrich hôm sau. Đề phòng trường hợp không chắc lắm là nó cứ rồ dại, khăng khăng giữ cái tối hậu thư nó đã ném ra kia.
*
Moóctimơ hoàn toàn hoảng loạn khi xe ra khỏi ngoại ô Duyrích. Đã mười phen ông toan nhảy khỏi xe. Mười phen ông đều thiếu dũng khí.
Nhưng xem chừng Bêlidôna như đang thiếp đi và dửng dưng. Còn gã điển trai thì đang quá bận với việc cầm lái sẽ chẳng có thì giờ phản ứng kịp đâu. Cạnh ông, Dada câm như bức tượng. Moóctimơ thầm hỏi liệu có chút xíu nào may mắn sống sót sau cái chuyến đi mà ông cảm thấy trước là không có về này không.
Câu hỏi chính: Làm sao Vônpôn biết được anh hắn đã chết? Làm sao hắn lại tóm được ông nhanh thế này? Không thể có chuyện hai tên giết mướn ông thuê đã làm lộ. Ông đã thận trọng không dùng môi giới để tiếp xúc với chúng. Ở New York không ai biết chúng. Không thể tìm ra chỗ liên quan nào giữa ông và chúng vì lẽ bọn chúng không hề biết đến tung tích của người mướn chúng cơ mà. Hai năm trước, Moóctimơ đã cứu một người Mỹ gốc Ba Lan bị khép vào tội gây ra ba vụ án mạng thoát khỏi ngồi ghế điện. Hắn tên là Echiên Kát. Để tỏ lòng biết ơn, Kát đã cho ông tên hai người bạn của hắn ở Náp.
- Thưa luật sư, nếu như ngày nào đó, luật sư cần đến bất cứ việc gì... Xin chớ phản đối, không ai biết trước mọi sự được đâu - ông cứ việc gọi họ. Nhân danh tôi. Họ có thể làm được tất cả những gì ông cần. Tất!
Ô Broi đã nhún vai, tuy giữ lại trong một xó trí nhớ cái số dây nói Kát cho. Chẳng hề nghĩ có ngày lại dùng đến. Ba tuần sau đó, Kát đã bị bóp cổ chết trong xà lim bởi một người tù không sao tìm ra nổi, mang theo nhiều ước mong và nhiều bí mật. Nếu không có Dada, cái ý nghĩ giết người sẽ chẳng bao giờ ló ra trong đầu ông. Không phải chỉ vì ông muốn làm ả loá mắt mà còn bởi những quà cáp rực rỡ huy hoàng ông chất lên người ả đã làm mẻ đi một tư bản vốn từng bị những tính toán tài chính khốn khổ làm thâm thủng mất rồi. Dĩ nhiên Moóctimơ có một tài khoản ở Thụy Sĩ. Ông đã muốn chơi một canh bạc lớn vào sự nổi bềnh trở lại của đồng xtéc-ling, đưa vào trận đánh toàn bộ tiền mặt sẵn có của ông. Nhờ một đồng nghiệp cặp kè với những giới ngoại giao cao cấp của Oasinhtơn, ông được biết trước công chúng một tháng rằng Ngân khố Mỹ sắp sửa tiêm một liều đôla khá nặng vào nền kinh tế Anh. Sau khi các tin này được loan ra, đồng bảng Anh chỉ có thể lên giá, ít nhất tỷ lệ cũng phải là ba mươi phần trăm.
Năm tuần sau, nó lại mất đi hai mươi phần trăm giá trị của nó! Cùng lúc, Etô Gabêlôti tâm sự với ông, dưới con dấu tuyệt mật, những nét lớn của hoà ước ký kết với nhà Vônpôn. Đây là một vụ không tưởng tượng nổi: “Tẩy trắng” khối lượng đồ sộ hai tỷ đôla. Trong các khúc uốn lượn quanh co của công đoạn tẩy trắng này, lần lượt tại các nơi tạm trú, đồng tiền như phần nào đã được để cho lắng cặn, mất đi một hay hai phần trăm giá trị danh nghĩa của nó. Nhưng khi đã ra khỏi vô số những cái rây lọc làm cho nó sạch sẽ đi, thì nó sẽ hoá thành trinh bạch, không cội không nguồn, sẵn sàng được đem ra tái đầu tư giữa thanh thiên bạch nhật vào những công chuyện ai cũng quen thuộc cả rồi. Nó đã được “tắm rửa”.
Cũng trong lúc ấy, những hạch sách của Dada cứ gay gắt hơn lên và Guiđich, vợ ông, với cái bản năng độc nhất vô nhị từng được mài sắc trong hai chục năm đời sống vợ chồng kia, chắc đã đánh hơi thấy tổ con chuột chù, đã đòi hỏi ông phải cấp những khoản chi ngày một nhiều hơn.
Để được yên thân, để cúi đầu tuân theo cái ý thức phạm tội vẫn có với vợ, ông đã nhượng bộ. Một đêm, ông giật mình tỉnh giấc: Nếu Giencô chết, thì ông, Moóctimơ Ô Broi có thể một mình chiếm trọn hai tỷ đôla! Có ai hy vọng lừa được Công đoàn mà vẫn chu toàn tính mạng đâu? Tất cả những kẻ đã thử thời vận kiểu đó đều bị chết băm chết vằm, chịu đủ mọi cực hình và những đâm chém khủng khiếp. Trên thế giới này không có đâu là an toàn để náu ẩn vào được.
Bởi vậy, lúc đầu Moóctimơ đã gạt ý nghĩ đó đi, kinh hoàng vì mình đã nghĩ được ra nó. Rồi bằng cái trò chơi biện chứng “để xem ra thế nào”, ông đã gá chắp những phụ khoản khác nhau vào cái ý điên rồ đó, lường trước tới những hậu quả tại mỗi ngả diễn biến, loại trừ đi những ẩn số, tính toán các phản ứng của đối phương, cân nhắc những rủi ro, thất bại như với một cỗ máy tính, nhắm tới cả những phần trăm bất ngờ. Đến lúc đó, ông ngạc nhiên nhận thấy là canh bạc này chơi được, mặc dù vài rủi ro khó tránh có thể làm cho triển vọng bị tồi đi chút ít. Nhưng hai tỷ đôla lẽ nào lại chẳng đáng để cho ta chìa vai ra gánh lấy hay sao?
Bị một nỗi thèm khát trả thù đời thúc đẩy, cái cuộc đời nó đã làm cho ông mờ xỉn trong khi ông lại mong muốn đẹp đẽ và có sức chinh phục, làm ông thấp bé ở cái nơi lẽ ra ông phải cao lớn, làm ông nhạt nhẽo trong lúc ông mơ ước được là kẻ nổi bật cho nên ông đã hạ quyết tâm sẽ cho giết Giencô Vônpôn. Từ đó, trong đầu ông, những chi tiết của vụ này cứ nối khớp với nhau bằng một quy luật nghiêm ngặt như của một cấp số toán học vậy. Ông đã tiếp xúc bằng dây nói với hai tên lưu manh ở Náp, gợi đến Kát nhưng không gọi tên ra, cảm ơn Chúa vì chúng hãy còn sống và sẵn sàng hợp tác. Sợ chúng sẽ lủi vì tên tuổi con người cần hạ thủ, ông đã nhanh trí không nói rõ lai lịch Giencô với chúng, chẳng cần một bảo đảm nào về sự thực hiện tốt hợp đồng, ông cũng đã gửi năm chục nghìn đôla đến Ý cho chúng. Và cỗ máy bắt đầu khởi động.
Nắm những quyền lực tuyệt đối của người đại diện, ông đã đến Duyrích cùng với Đôn Giencô Vônpôn. Trước đó hai ngày, ông báo cho bọn giết người biết ngày giờ nạn nhân tới Duyrích, ông rùng mình - trong đó cái sợ pha lẫn với cái phấn khích - ghi nhận rằng chúng vẫn bằng lòng tiến hành đến cùng hợp đồng đã thoả thuận.
Ông đã tả Giencô với chúng, đưa địa chỉ khách sạn và thông báo thời gian biểu của Giencô. Còn lại là việc của chúng. Thoạt tiên, Moóctimơ không muốn biết chúng sẽ xoay sở ra sao. Trên máy bay đưa ông về New York, sau cuộc gặp Clốp, một lúc sáng suốt đã cho ông hiểu rằng - quá muộn - cú bạc pôkơ không tiền khoáng hậu của ông khó lòng mà thực hiện được. Ông đâm ra hy vọng mãnh liệt là những đứa bạn của Kát thất ước và ông.
Vừa tới Naxau, ông đã nhận được bằng chứng của điều trái ngược: “Xin gọi lại Guiđích”. Bức điện hẹn hò giữa ông với bọn giết người có nghĩa là cái việc vô phương cứu chữa kia đã được hoàn thành: Giencô Vônpôn đã chết. Muốn hay không, ông cũng phải tuân chịu cái vận hành khắc nghiệt là sự tiếp diễn của dự án do chính tay ông xếp đặt nên. Lúc này ông mới thấy sự dối trá ông phải làm tiếp lại còn đáng tởm hơn cả vụ giết người mà ông đã đầu têu.
Trước khi đi đến dự cuộc hội nghị do Italô Vônpôn tổ chức cho các capô và cố vấn của hai gia tộc, ông đã báo cáo công việc với Đôn Gabêlôti.
- Số tài khoản?
- 21877.
Gabêlôti lập tức ghi con số vào sổ tay.
- Dưới tên gì?
- GOD.
- Tốt!
Etô cất cẩn thận cuốn sổ tay vào trong túi rồi hai người đi. Moóctimơ xao xuyến: Lần đầu tiên trong đời nghề nghiệp, ông đã dối trá với khách hàng. Con số thật và tên mã hiệu, ông khắc chúng sâu vào óc rồi: 828384 – MAMA”.
Nhưng cái xác của Giencô Vônpôn hiện đang nằm chỗ nào đó bên Duyrích cơ. Còn Gabêlôti, lão ta chẳng có lý do nào để nghi ngờ ông cả. Vậy là sự dối trá của ông có ai mà kiểm tra nổi: Gabêlôti không còn tiếp xúc được nữa với Giencô Vônpôn. Càng không thể với ngân hàng Thương nghiệp Duyrich. Theo nguyên tắc bất di bất dịch, Hôme sẽ câm bằng hến nếu như Etô - mà ông này thì không biết cả đến tên - đặt ra với ông ta câu hỏi nào. Nhất là khi vin vào một tên mã hiệu và con số toàn toàn tưởng tượng!
Moóctimơ chỉ còn có việc lấy tiền và biến đi với Dada...
Ông vuốt ve bằng mắt cái gáy hoe vàng của ả. Sự hèn nhát ả tỏ ra với ông không làm ông ngạc nhiên. Ả bạc nhược, tính toán, tham lam, lạnh lùng, ngu ngốc, ích kỷ. Ông yêu ả. Cho tới nay, mạc dù những sự bạc đãi của ả đối với ông, ả vẫn cứ là người đàn bà duy nhất đã cho ông có được cảm giác mình là một người đàn ông.
Ả cũng sẽ bị chết ư? Ông thôi bám lấy niềm hy vọng đang bủa vây ông: Italô không có một bằng chứng nào là ông đã tổ chức ám sát anh gã cả. Gã có thể dại dột thủ tiêu ông trước khi thu về hai tỷ đôla không cơ chứ? Từ nay Moóctimơ là chìa khoá duy nhất có thể mở cho gã cánh cửa kho tàng đó. Không bao giờ Ngân hàng Thương nghiệp Duyrích lại nhè số tiền ra nếu như các điều khoản hợp pháp của việc thu hồi không được tôn trọng.
Nếu không nắm được số tài khoản, không ai trên trần thế này lại có thể Thuyết phục được Hôme Clốp giao nộp nó cho mình.
Một cú rẽ đột ngột sang phải, vào một con đường ngang, hất Moóctimơ vào Bêlidôna. Cầu nhàu gã khổng lồ không chút gượng nhẹ huých ông trở lại góc ghế bên kia.
*
Khi không bị các chỗ ngoặt che khuất, Phôncô Môri trông thấy đằng hậu chiếc Fiat màu lam sẫm xóc tung lên, chiếc xe của tay cảnh sát bị hắn hất ra ngoài cửa sổ sáng nay. Bây giờ bạn hữu của nó đang lái và thật lòng mà nói, Phôncô thích được ở vào chỗ của mình hơn là chỗ hắn ta. Vì hắn ta cũng sẽ chẳng còn được thấy mặt trời lặn nữa đâu. Và hắn sẽ chẳng bao giờ nhắc lại cho cấp trên của mình - không nghi ngờ gì là Kiếcpatric - rằng Italô Vônpôn đã đưa Ô Broi cùng bồ nhí lão đi một chuyến ngao du vào những vách núi hiểm trở của Thụy Sĩ mà không trở về. Vấn đề: Hắn ta đã có thì giờ báo cho New York về cái chết của Cavanô chưa đây?
Khi Vônpôn và Bêlidôna rời khách sạn Xóorđi, Môri đã ở lại tập hậu, nấp trong chiếc Vonxvaghen đậu sau một hàng rào cây vệ màu lá đào. Hắn đã thấy tay cớm khởi động theo xe Italô, lờ mờ hy vọng rằng tên theo đuôi khác nữa vẫn chưa biết bản thân cũng đã bị theo, sẽ ló mặt ra. Khốn thay, gã không lộ. Đáng tiếc: Phôncô nóng lòng muốn biết mình phải có việc với ai trước khi hoàn thành trận tiêu diệt gọn gàng ba đối thủ.
Hắn làm một sơ kết ngắn: Bắt đầu từ sân bay, ba ngươi bám theo Vônpôn. Hai người là cảnh sát cùng cánh, tuy làm ra vẻ không quen biết gì nhau. Đứa thứ nhất đã chết. Đứa thứ hai, trong chiếc Fiat màu lam sẫm, đang là vật ngắm của hắn. Từ bây giờ chỉ có đứa thứ ba là ẩn số. Thằng này chắc phải làm việc hoặc cho một cơ quan chính phủ hoặc là “thủy lôi” ([36]) của một gia tộc đối địch. Trong trường hợp đó thì chỉ có thể là Gabêlôti, người duy nhất đủ vai vế để dám có gan do thám Vônpôn.
Về tên cảnh sát số hai không thành vấn đề phải suy nghĩ để cải trang vụ giết người của gã thành tai nạn làm gì.
Quang cảnh hoang dại họ đang đi qua lúc này, ở xa các con đường chính, rất bảo đảm cho việc làm mất tăm gọn gàng, sạch sẽ một xác người. Trước khi tìm ra cái xác, bao nhiêu tuyết đã tan trong thung lũng! Phôncô thì đã ở rất xa.
Đến lối rẽ của một con đường nhỏ, hắn nhìn bao quát được toàn bộ chân trời. Rất xa đằng trước, hắn thấy chiếc P9, theo sau là chiếc Pho của Vônpôn, đường bệ lên cao mãi dọc những sườn vách đá. Ba trăm thước sau nữa, xe của tay cớm Mỹ.
- Hưởng đi, thằng khốn. - Phôncô cao giọng nói. - Hưởng cho sướng đi! Mày chẳng còn được lâu la gì nữa đâu.
Cái dốc trở nên quá cao khiến hắn phải về số một để có thể vẫn leo lên.
*
- Tôi là thư ký của ông Vônpôn. - Ricô Gatô nói.
- À! - Người gác nhà xác buông ra lạnh lùng.
- Ông biết đấy... Sáng nay, sếp tôi đến. Sếp giao cho tôi đến nhặt một vật có lẽ ông ấy đã đánh rơi ở chỗ ông.
- Một vật? Ở chỗ tôi?
- Một cái đồng hồ.
- Ở đâu?
- Nếu ông vui lòng cho tôi xem qua một chút...
- Nhưng ở đâu?
- Ở những chỗ ông chủ tôi đã đi qua và dừng lại.
- Tôi không thể để cho ông vào được.
- Tai sao?
- Vì chỉ có gia đình mới được phép. Ông ấy cần phải tự đến đây.
- Ông Vônpôn bận quá. - Ricô Gatô vừa nói vừa chìa một tập giấy bạc.
Người nhân viên hình như không trông thấy nó. Ở Mỹ, cùng động tác ấy đã khiến cho ông ta chạy nhanh như tên bắn và gần như lập tức ra giới thiệu luôn mười chiếc áo quan có ních sẵn người thuê trong đó rồi. Người ta lại đang ở bên Thụy Sĩ.
- Ông cầm lấy. - Ricô đưa tiền ra, nài.
Người kia trợn mắt lên sợ hãi:
- Tôi ấy à? Để làm gì?
- Để cho sự phiền hà ông.
- Phiền hà gì? Tôi được trả lương để làm cái đó mà.
- Vậy thì ông đưa tôi đi đi! - Ricô sốt ruột.
- Tôi đã bảo ông là nhà xác đóng cửa rồi mà.
- Tôi phải làm gì để vào được?
- Như tất cả thiên hạ. Chờ một người trong gia đình ông chết, rồi viết một cái đơn xin.
Vì cái cử chỉ đẹp đẽ này, Ricô có thể bắn một phát vào đầu cái lão lẩm cẩm này rồi.
Bên dây nói, Etô Gabêlôti đã giận điên lên khi Ricô không thể nói ra được tên người chết mà Italô đến viếng.
- Ông Vônpôn chẳng đã đánh rơi cái đồng hồ vào trong áo quan đấy ư?
- Thật thà... - Người nhân viên nói. - Khi tôi đậy cái hòm lại, tôi không thấy gì cả.
- Ông chắc chứ?
- Hoàn toàn. Ông nghĩ mà xem, nếu có thì đã phải làm cho tôi để ý đến chứ, với một cái chân thế này cơ mà.
- Thế nào, một cái chân?
- Hừ, phải... Cái chân...
Ricô bàng hoàng đến mức dại dột:
- Ông Vônpôn đến gặp một cái chân à? Chân ai?
- Ô kìa, hay ông bảo tôi ông tên là gì nhỉ? - Người nhân viên nghi ngờ hỏi.
- Ông nghe này. - Ricô thanh minh. - Ông hãy xem lại một lần nữa cho... Tôi sẽ trở lại trước giờ đóng cửa.
*
Bây giờ Mahôni đã biết tại sao Đêvơ Cavanô chết.
Không nghi ngờ gì nữa.
Không phải một tai nạn như đã tạo cho mọi người cảm tưởng vậy, mà là một vụ ám sát.
Chỉ cần chiếc P9 đằng sau kèm theo chiếc Pho của Vônpôn đi vào các đường núi là Mahôni liền nhận ra bản thân mình cũng bị một chiếc Vonxvaghen bám hậu.
Anh tự rủa thầm là đã không nghĩ tới chuyện một người của Vônpôn có thể ẩn kín để kiểm soát anh. Vì một lý do nào đó, Cavanô đã bị kéo lại bên cửa sổ rồi bị quẳng xuống dưới. Run lên vì một niềm vui hung tợn, Mahôni đánh giá rằng người ta cũng đang sửa soạn làm như vậy với anh đây. Như cảm thấy là da thịt thật, anh xoa xoa báng khẩu Magnum của mình. Anh, con mồi trong dự định, sắp giết kẻ đi săn đây. Anh nhận thấy mình đã không nói thầm chữ “bắt” mà lại nói chữ “giết”, tựa hồ quên mất chức năng cảnh sát và cái nhiệm vụ đại uý Kiếcpatric giao cho, anh chỉ còn một điều khẩn thiết: Trả thù cho Cavanô bằng chính tay mình. Sau đó, anh có thể kể ra hàng nghìn lý do để minh oan cho cuộc tàn sát mà anh đang mong mỏi gây nên. Một động cơ duy nhất cũng đã đủ: Tự vệ chính đáng.
Trước hết, anh cố làm cho tên bám theo anh phải nói ra. Khi đã bắt nó nhè ra lời thú tội rồi, anh sẽ thủ tiêu nó và tuỳ theo những cái nó để lộ, anh sẽ bắn lia bắn lịa vào cả đống ấy cho tới khi hả cơn điên kinh hoàng đang nghiền bóp hai thái dương anh.
Đã một quãng dài, con đường lượn ngoằn ngoèo dưới một vòm mênh mông những cây thông, và tùng lạc diệp khổng lồ che kín mắt ánh mặt trời. Bóng chúng màu phớt lam hắt một ánh kim loại lạnh lẽo lên những mảng tuyết rải rác đây đó ven đường. Họ càng lên cao, tuyết càng dầy, được vòm cây bảo hộ, nguyên vẹn không một vết gì, trừ những vệt bánh của hai chiếc xe đi trước. Đường ngày một xóc, lỗ chỗ những hố mà tuyết phủ che đi. Chiếc Fiat khó nhọc nuốt một đoạn dốc dựng đứng. Vừa lên tới đỉnh ụ, nó lại đổ ngay xuống một cái dốc thăm thẳm ba chục mét. Kinh ngạc, Mahôni phanh gấp. Bốn bánh kẹt cứng, nơi con đường rừng rẽ quành như để chọn chỗ tốt hơn chiếm lĩnh lấy ngọn núi.
Lập tức Mahôni biết sự thể sẽ diễn ra ở đây chứ không ở nơi nào khác. Tạm bỏ cuộc rượt, anh nhảy ra khỏi chiếc Fiat bây giờ đang chắn ngang lối đi rồi lăn vào những bụi cây. Anh đứng dậy, leo dốc độ vài mét, cúi xuống, khẩu Trăn Mốc Cảnh Sát 357 cầm chắc trong tay, đoạn ngồi xổm sau một thân cây. Ngạc nhiên bởi sự im lặng hoàn toàn, anh chờ, hổn hển thở. Không thoát khỏi, cái kẻ theo anh cũng sẽ trượt bánh từ trên cao kia xuống dưới này như anh thôi. Một tiếng động cơ làm anh nhe răng ra cười: Nó đến! Trước tiên, anh thấy hai cái bánh trước của chiếc Vonxvaghen quay trượt trên dẻo đất rồi cái mũi tròn xoe của nó nhào xuống dốc. Người lái nó xuống số gấp để dùng động cơ hãm chiếc xe bị trượt lại. Khi trông thấy chiếc Fiat chắn ngang, gã bắt đầu phản ứng thì đã quá muộn. Trong ba bước, Mahôni đã ở bên cánh cửa xe mà gã kia vừa mở tung. Anh dùng tay trái lôi giật gã ra khỏi tay lái, ném gã xuống đất, lưng gã đập huých vào một gốc cây.
Phôncô Môri hoảng hồn trông thấy cái lỗ đen ngòm to tướng của khẩu Trăn Mốc ở cách mắt phải gã có hai phân. Gã sắp ngẩng đầu lên thì bị một bàn tay chém ngang yết hầu. Tắc thở, gã đưa hai tay lên ôm cổ, lăn lộn trong tuyết. Mahôni mau lẹ sờ nắn gã và nẫng chiếc ví của gã. Anh đi ra hai bước, súng vẫn chĩa vào Phôncô đang khe khẽ rên và khạc nhổ ra vừa dớt dãi vừa mật xanh mật vàng.
- Mày đến làm cái trò gì ở đây vậy? - Mahôni lạnh lùng hỏi.
Phôncô từ từ nhìn lên. Anh ta đồ sộ, xương xẩu và đang xem hộ chiếu gã, ở đó có ghi “Người giao dịch thương mại”. Theo cách anh lục lọi gã, theo dáng dấp và vẻ bình tĩnh của anh, Phôncô cầm chắc anh sẽ cho gã một viên đạn vào đầu.
Đấy, thế là chấm dứt cuộc ngao du, gã sắp phải trả giá rồi. Cái chết không làm gã buồn phiền bằng việc không còn được sống nữa, phải bị thối rữa ra ở đâu đó trong khi những đứa khác thì cứ tiếp tục cười đùa, chơi gái, tắm nắng. Gã vẫn thường thầm hỏi với một sự vô tư lạ lùng rằng cái chuyện đó rồi sẽ xảy ra với gã ở đâu đây?
Bây giờ thì gã biết rồi. Trong một khu rừng thơm tho, trên một vạt tuyết, giữa tháng Tư.
- Mày giết bạn thân tao như thế nào? - Mahôni hỏi.
Nghe giọng anh, Phôncô nhận ra cũng dân ở Bronx như gã.
- You understand ([37])! - Mahôni hét lên, mặt anh méo đi vì cơn giận.
Môri nặng nhọc đứng lên, chống vào hai tay, nhợt nhạt, không thể thở được bình thường. Động cơ chiếc Vonxvaghen gã chưa kịp tắt khoá điện vẫn nổ giòn, thỉnh thoảng lại khậm khạch. Trả lời làm gì chứ?
- Mày được ba giây? - Mahôni nói. Anh nhắc lại. - Mày đã giết bạn thân tao như thế nào?
Môri trông thấy ngón tay anh trắng ra ở chỗ cò súng. Anh lắc đầu và đi xa ra ba bước.
Biết thì mày làm chó gì? - Gã nhún vai buông ra.
Cũng là một cách thú tội thôi. Mahôni khẽ nâng nòng khẩu Trăn Mốc lên. Anh sắp bắn thì Phôncô Môri làm một động tác về phía túi quần gã.
- Để tay sau đầu! - Do phản xạ nghề nghiệp, Mahôni ra lệnh, như anh đã hét hàng trăm lần trong các trận lùng sục.
Môri ngoan ngoãn làm theo. Bây giờ hai người đứng trước nhau, cách mười mét. Phôncô Môri hai tay bắt chéo sau đầu, Mahôni súng ở bên hông.
Lúc đó một chuyện thật sự kỳ lạ đã xảy ra. Mahôni trông thấy Môri vươn tay về phía mình, rồi tung người lộn một vòng lăn tròn tuyệt vọng. Cái thằng ngu này nghĩ gì vậy? Nó hy vọng tránh thoát viên đạn dành cho nó ư? Mahôni muốn cười to lên, bỗng lại cảm thấy một dòng ấm nóng phọt mạnh như nước mạch ngầm ra khỏi miệng mình, nhìn thấy ba bốn Môri chồm vào các ngả khác nhau trong khi cây cối hình như nhảy một điệu quay loạn ở trên đầu anh và bầu trời lần lượt đem ngòm rồi đỏ rực.
Cúi xuống, anh kinh ngạc thấy khẩu Magnum không còn ở trong tay mình nữa mà lại ở dưới chân. Anh thầm hỏi bản thân đang làm quái quỷ gì ở đây, nằm dài lăn lộn trên mặt đất. Bất giác, anh đưa bàn tay nặng trịch lên cổ và không cảm thấy bề mặt quen thuộc của nó nữa.
Trái lại, lại có một lỗ thủng mà hai mép dính nóng của nó hình như đang phát ra một lưỡi dao dài, đặc đi xuyên hết cổ anh. Anh ngạc nhiên nghĩ:
- Miễn sao mình không bị đứt động mạnh cổ...
Đó là ý nghĩ tỉnh táo cuối cùng của anh trước khi bị đêm tối và cái chết lôi đi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đồng Tiền Thấm Máu
Pierre Rey
Đồng Tiền Thấm Máu - Pierre Rey
https://isach.info/story.php?story=dong_tien_tham_mau__pierre_rey