Chị Em Gái epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
Chương 7
ác bác sĩ nói với hai cô rằng đêm đó Annie sẽ không tỉnh lại vì đã được tiêm nhiều thuốc mê, họ cần phải giữ yên tĩnh để không ảnh hưởng đến não cô. Cho nên họ không cần ở lại phòng đợi cả đêm. Tính mạng Annie không còn nguy hiểm nữa, và các cô y tá ở phòng hồi sức hứa sẽ gọi hai cô nếu có chuyện gì rắc rối xảy ra. Họ đề nghị Tammy và Sabrina nên về nhà nghỉ ngơi, sáng mai lại đến. Khi về đến cửa nhà, họ mệt phờ người. Sabrina không ở nhà từ khi nhận được tin buồn, còn Tammy ở tại bệnh viện nhiều giờ qua. Thật khó mà tin kể từ khi họ rời khỏi nhà sau khi nghe tin mẹ chết và đi tìm Annie đến bây giờ mới chỉ có một ngày. Họ thấy ngày dài như ngàn năm, người nào người nấy đều khổ sở.
- Annie sao rồi? - Candy hỏi khi hai người đi vào bếp. Cô vừa thức dậy, người còn chếnh choáng, ngồi nơi bàn ăn với Chris. Nhờ có viên thuốc mà cô tỉnh táo hơn nhiều. Bố họ đi ngủ lại sau khi uống viên thuốc thứ hai, do Chris đưa. Trước khi Tammy đến bệnh viện, cô đã dặn anh cho ông uống thêm thuốc. Ông thích nói chuyện với Chris, hai người đã khóc cho Jane, Chris nói với ông rằng anh rất buồn khi được tin bà mất.
- Annie khỏe rồi, - Sabrina đáp. - Ca mổ rất tốt, nó đã qua khỏi, nên các bác sĩ bảo bọn chị về nhà nghỉ. - Cô và Tammy đồng ý tối đó không nói gì về thị giác của Annie. Thêm tin này như cú sét đánh nữa, chắc họ không chịu nổi, mà khi ấy đêm đã khuya rồi. Họ đồng ý để tin về mắt của Annie không chữa được đến hôm sau sẽ nói. Tin này sẽ làm cho mọi người đau đớn và người đau đớn nhất là Annie. Cô ấy cần có sự giúp đỡ của mọi người.
- Mắt chị ấy ra sao? - Candy hỏi.
- Bây giờ chưa biết được, - Tammy vội đáp. - Ngày mai mới biết rõ. - Chris nhìn mặt cô rồi nhìn Sabrina. Anh không thích kiểu nói của Tammy, không thích ánh mắt của Sabrina, nhưng anh không hỏi gì, Candy cũng không, cô chỉ gật đầu và uống nước. Trong khi đó, các con chó chạy chơi trên sàn nhà bếp. Chris đã cho chúng ăn và để cho chúng ra ngoài nhiều lần. Anh không có nhiều việc để làm, vì cả ông Jim lẫn Candy đều ngủ hầu hết thời gian. Anh ngồi yên, suy nghĩ, và chơi với những con chó. Anh muốn gọi cho Sabrina nhưng sợ làm cho cô bận rộn, xao nhãng công việc, nên đợi họ về để biết tin tức. Cơ bản, tin như thế là tốt. Riêng anh, anh không chắc, nhưng không nói gì. Anh đến đây để giúp đỡ, chứ không phải để hỏi han thăm dò.
Anh không hỏi thêm gì nữa cho đến khi anh và Sabrina lên phòng cô, đóng cửa lại. Tối đó, Candy ngủ với Tammy, hai người cần an ủi nhau. - Có thật Annie khỏe không?
- Anh hỏi Sabrina, vẻ lo lắng. Cô nhìn anh, im lặng một hồi lâu.
- Não thì chắc không sao, em tin thế. Sau khi mổ xong, chắc não nó sẽ bình thường trở lại.
- Còn cái kia? - Anh hỏi, cô nhìn vào mắt anh.
Cô ngồi xuống giường thở dài, cô không còn nước mắt để khóc. Cô đã cạn nước mắt, và mừng vì Annie còn sống. Cô đau đầu vì khóc cả ngày. - Annie sẽ bị mù. Họ không thể làm gì được để mắt nó khỏi mù. Nếu Annie sống, nó sẽ bị mù suốt đời. - Sabrina không biết nói gì hơn. Cô nhìn Chris với nỗi buồn vô hạn. Nỗi buồn ấy không làm sao đo được chiều sâu. Cô không biết Annie làm sao sống nổi với cảnh mù lòa và cuộc sống sẽ ra sao. Làm họa sĩ mù ư? Thế có quá độc ác không?
- Lạy Chúa... Annie làm sao sống nổi? Anh nghĩ cô ấy còn sống là điều may, nhưng chắc cô ấy không muốn sống như thế. - Sabrina nghĩ anh cũng rất đau đớn, thất vọng.
- Em biết. Em cũng rất lo sợ việc ấy. Annie sẽ cần rất nhiều sự giúp đỡ của chúng ta. - Chris gật đầu. Nói thế chưa đủ.
- Khi nào em nói chuyện này cho bố và Candy biết?
- Ngày mai. Đêm nay mọi người không thể đối diện với chuyện này. Chúng ta đã chịu đựng quá nhiều rồi. - Cô buồn bã nói. Họ lo chuyện cho Annie, không có thì giờ để lo đám tang cho mẹ. Nhưng có lẽ nhờ thế mà họ bớt đau khổ về chuyện của mẹ.
- Nhưng em yêu, chắc em biết chuyện sẽ ra sao rồi,
- Chris nói về mắt của Annie. Anh ôm Sabrina vào lòng, để cô nằm lên giường như đứa trẻ. Và cô cần anh làm thế. Tình hình như thể bỗng nhiên cô và Tammy trở thành bố mẹ trong nhà. Mẹ cô chết, bố cô suy sụp, em gái cô mù lòa. Cô và Tammy gánh hết trách nhiệm lên vai. Chỉ trong nháy mắt, số phận trớ trêu đã ập xuống gia đình họ, khiến cả gia đình tan nát, không thể trở lại như trước nữa. Nhất là đối với Annie. Nếu Annie còn sống thì sẽ trở thành tàn tật, thế nhưng cũng chưa chắc sống.
Sabrina ngủ trong vòng tay Chris, không có người nào trong đời tốt với cô như thế, ngoài mẹ cô. Chris là người thứ hai đã gần gũi cô, anh ôm cô, âu yếm vỗ về cô suốt đêm. Cô thầm cảm ơn anh và sẽ không bao giờ quên được điều này.
Sáng hôm sau, cô, Chris và Tammy dậy sớm. Anh nấu bữa sáng trong khi các cô tắm rửa và chuẩn bị đi đến nhà tang lễ. Candy và bố họ còn ngủ. Chris chăm sóc lũ chó, đợi họ ở bàn ăn sáng. Buổi sáng gồm có trứng chiên, thịt heo xông khói và bánh nướng phồng. Anh nói họ phải ăn cho có sức. Sabrina đã gọi đến bệnh viện để hỏi họ về Annie. Họ cho cô biết Annie đã ngủ suốt đêm, sức khỏe tốt, nhưng vẫn còn được gây mê để cô khỏi cử động nhiều khiến cho não phải làm việc quá sớm. Họ định hôm sau sẽ giảm bớt thuốc mê. Cô và Tammy định sẽ trở lại để thăm Annie, nhưng trước hết họ có nhiều việc phải làm để lo đám tang cho mẹ.
Họ đi đến nhà tang lễ và trở về sau hai giờ. Họ đã làm những việc phải làm, chọn áo quan, vạch chương trình tang lễ, thiệp mời, lo phòng để tiếp khách. Bạn bè của họ sẽ đến viếng vào đêm trước tang lễ. Áo quan bít, không có kính để nhìn mặt người chết, cũng không có buổi cầu kinh, vì mẹ họ tuy theo Cơ Đốc giáo nhưng không sùng đạo. Các cô quyết định để tang đơn giản, và bố họ sẵn sàng để cho các con lo liệu mọi chuyện. Ông không chịu được ý nghĩ tự mình đứng ra làm đám tang. Khi hai cô trở về, trông họ mệt mỏi, xanh xao, và khi ấy bố họ cùng Candy đang ngồi ở bàn ăn, Chris tự tay nấu cho họ, lại còn đùa để Candy chịu ăn. Họ kinh ngạc vô cùng khi thấy bố rửa đĩa ăn của mình, và lần đầu tiên trong hai mươi bốn giờ qua, ông không khóc.
Sabrina và Tammy đã đồng ý nói cho họ nghe về chuyện của Annie, họ có quyền biết mọi chuyện. Sabrina định ăn sáng xong sẽ nói, nhưng rồi cô không nói được. Khi thấy chị quay đi, Tammy liền lấp lỗ hổng. Cô nói cho mọi người hay chuyện ông bác sĩ nhãn khoa đã nói đêm qua. Sau khi cô nói xong, mọi người trong bếp đều kinh hoàng, im lặng, bố cô nhìn cô như thể không tin lời cô hay không nghe cô nói rõ.
Ông giận dữ nói:
- Chuyện này quá kỳ cục. Chắc ông bác sĩ đã nói sai. Ông ta không biết Annie là họa sĩ hay sao? - Mọi người đều có phản ứng như ông, nên họ không trách ông. Nhưng nói gì cũng không thay đổi được thực tế. Mọi người phải chuẩn bị để làm quen với sự thật này, nhưng với Annie, việc này thật khó khăn. Đây là một đại họa đối với Annie. Nói cho cô biết sự thật này là việc rất khó khăn, khó hơn cả việc báo cho cô biết mẹ đã mất. Sống với tình trạng mù lòa suốt đời là việc quá khổ sở. Không ai nghĩ đến chuyện sẽ nói cho cô biết hai chuyện không thể tin được ấy, nhất là việc có liên hệ đến bản thân Annie. Nghĩ đến chuyện đó, ai cũng đau lòng ngoài việc mẹ họ ra đi vĩnh viễn.
- Chị muốn nói chị ấy như những người mù cầm gậy trắng khi đi à? - Candy hỏi, vẻ ngạc nhiên, như đứa bé 5 tuổi.
- Có lẽ giống như thế đấy. - Sabrina đáp, cảm thấy mệt mỏi. Họ đã chịu đựng bao nhiêu tin buồn, Chris bèn đưa tay vỗ nhẹ lên bàn tay Candy. - Có thể nhờ chó dẫn đường, hay người phục vụ. Chị chưa biết phải dùng cách nào. - Nhưng cô chắc những người mù đều phải học để thích nghi với cuộc sống nếu họ may mắn có cơ hội để học. Nhưng cơn sốc về sự mù lòa của Annie khiến họ khỏi nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra nếu cô chết.
Đám tang mẹ họ được dự kiến sẽ tiến hành vào chiều thứ ba, sau đợt nghỉ cuối tuần dài ngày. Tammy đã tiếp xúc với những người cung cấp thực phẩm nhờ phục vụ số người đến dự lễ sẽ về ăn uống sau đó. Việc chôn cất sẽ là công việc của gia đình, cả hai chị em đều quyết định sẽ hỏa thiêu mẹ. Bố họ cũng đồng ý như vậy.
- Annie ghét chó. - Candy nhắc cho mọi người nhớ. Sabrina không nghĩ đến điều này.
- Đúng vậy. Có lẽ bây giờ cô ấy sẽ thay đổi ý kiến. Nhưng thay đổi hay không cũng tùy cô ấy.
Bố họ nói rất ít ông nghĩ rằng các bác sỹ cần khám lại cho con mình. Ông tin họ đã nhầm. Sabrina và Tammy không nghĩ thế vì bệnh viện Bridgeport là Trung tâm Chấn thương số 1, nhưng họ đồng ý sẽ yêu cầu bác sĩ của gia đình đưa người nào đấy vào khám xem sao.
Nhưng vị bác sĩ phẫu thuật là người giỏi, nên khó mà tin rằng ông ta sai sót. Tuy nhiên, Sabrina nghĩ rằng bố họ quá hy vọng, nên cô không thể trách ông được. Mọi việc xảy ra cho gia đình cô hết sức bi thảm, đau đớn. Annie chưa thể đối diện với thực tại khi sống trong cảnh mù lòa.
Rồi Candy lên lầu để tắm, còn ông bố lên lầu để nằm. Trông ông không được khỏe, da tái mét. Khi họ lên lầu rồi, Sabrina lại nói đến chuyện Charlie ở Florence. Lần này Tammy đồng ý nên gọi cho anh ta. Nếu anh ta gọi điện thoại cho Annie không được, có lẽ anh ta sẽ rất lo. Điện thoại di động của cô đã mất. May cho họ là trong vali của Annie ở nhà có cuốn sổ ghi địa chỉ, và số điện thoại di động của Charlie, cho nên việc nói chuyện anh ta rất dễ dàng. Sabrina nói để cô gọi, và trong khi cô gọi, Chris và Tammy ngồi tại bàn ăn trong bếp với cô. Chuông reo hồi thứ hai thì anh ta trả lời, lúc ấy đang là giờ ăn tối ở Florence. Sabrina giới thiệu mình là ai, anh ta nhớ ngay, bèn cười.
- Chị cả gọi để kiểm tra tôi đấy ư? - Anh ta hỏi, không chút mảy may hoảng sợ, hay ngạc nhiên khi nghe cô gọi, thậm chí không tỏ ra lo sợ gì.
- Không, tôi không gọi để làm thế, - Sabrina đáp, không biết nói sao với anh ta. Nếu anh ta tỏ ra lo lắng và nghĩ có gì không ổn xảy ra khi cô gọi điện, thì chắc dễ dàng cho cô hơn. Đằng này, anh ta có vẻ không quan tâm đến việc tại sao cô gọi, nên Sabrina thấy mình kỳ quá.
- Ngày 4 tháng 7 có vui không? Annie không gọi cho tôi. - Anh ta nói một cách thản nhiên.
- Đúng... bởi thế nên tôi mới gọi cho anh. Hôm qua đã xảy ra tai nạn cho nó. Chúng tôi không ăn tiệc, - cô đáp. Bên kia đầu dây im lặng. Thế là anh ta đã hiểu được vấn đề, Sabrina bèn nói tiếp. - Xe mẹ tôi và Annie đã tông phải hai xe hơi và chiếc xe tải. Mẹ tôi chết ngay, còn Annie bị thương nặng, nhưng còn sống. - Cô muốn cho anh ta biết tin vui về Annie trước. Anh ta có vẻ kinh ngạc.
- Nặng như thế nào? Tôi rất buồn cho gia đình chị. - Câu nói khiến cho Sabrina ghét cay ghét đắng. Cô đã nghe nhiều người nói như thế ở nhà tang lễ, ở bệnh viện, ở tiệm bán hoa. Bây giờ câu ấy thuộc loại đầu môi chót lưỡi của mọi người, mặc dù anh ta thật lòng khi nói. Đứng trước hoàn cảnh bi thương như thế này thật khó tìm ra lời để nói. Chính cô cũng khó ăn khó nói. Vả lại, cô và anh chàng bạn trai của Annie là hai người xa lạ. Họ biết nhau là qua em gái của cô, hai người có nhiều điểm giống nhau, nhất là bây giờ. Thế mà anh ta có vẻ thản nhiên, không hốt hoảng như Sabrina trông đợi. Chuyện này thật lạ.
- Rất trầm trọng, - Sabrina đáp. - Annie bị thương rất nặng, phải mổ não đêm qua. Ca mổ tốt, nhưng chưa hết nguy hiểm. Tôi nghĩ cần phải cho anh biết, vì tôi nghe Annie nói anh rất gần gũi với cô ấy, và hai người yêu nhau. Tôi không muốn anh nghĩ rằng chúng tôi đã không báo cho anh biết, nhất là nếu anh muốn đến thăm. Annie vẫn còn dùng thuốc mê, nếu tình hình tốt thì ít ngày tới mới chấm dứt. Nó vẫn còn phải dùng máy thở, nhưng có lẽ ngày mai sẽ tháo ra nếu cô ấy khá hơn.
- Lạy Chúa Jesus, cô ấy có phải sống đời sống thực vật, hay bị bại não không? - Kiểu nói của anh ta làm cho Sabrina tức giận. Câu nói quá độc ác, nhất là sợ Annie phải mang lấy số phận hẩm hiu. Nhưng anh ta chưa hiểu rõ vấn đề.
- Không có lý gì để nghĩ như thế. Việc giải phẫu thành công, não đã hết sưng. Đêm qua cô ấy ngủ ngon.
- Tự nhiên chị làm tôi lo. Tôi không nghĩ rằng bỗng nhiên Annie bị mất trí hay thành người sống đời sống thực vật. Nếu gặp hoàn cảnh như thế, thì thà chết còn sướng hơn. - Anh ta thật vô cảm khi người yêu cận kề cái chết mà ăn nói dửng dưng, tàn nhẫn như vậy. Sabrina nghe vậy, tuy không thích, nhưng chẳng nói gì. Dù sao anh ta cũng là người mà em gái cô thương yêu, cô nên tôn trọng anh ta, hay ít ra để cho anh ta tự nhiên, thoải mái, vì xét ra anh ta không có tội gì.
- Tôi không đồng ý với anh, - Sabrina nhẹ nhàng nói. - Chúng tôi không muốn mất Annie, dù tình trạng của nó nguy ngập đến đâu. Annie là em gái của chúng tôi, chúng tôi yêu nó.
- Chị nói thế tức là nếu cô ấy bại não, chị cũng không để cho cô ấy chết à? - Câu hỏi thật bần tiện, khiến Sabrina cảm thấy ghét anh ta. Anh ta đúng là kẻ vô tâm.
- Vấn đề không phải chỉ thế, - Sabrina đáp. Cô nghĩ cần phải nói hết mọi chuyện để xem anh ta phản ứng ra sao, nhất là một họa sĩ như anh ta, người đã chia sẻ thế giới nghệ thuật với Annie. - Tai nạn còn gây cho Annie thương tích khác. Đó là đôi mắt bị hỏng. Đêm qua ho đã phẫu thuật mắt cho Annie luôn, nhưng kết quả không được tốt như não. - Cô hít mạnh để nói cho hết ý, Tammy và Chris nhìn cô. Họ thấy mặt cô lộ vẻ bất mãn. Cô thấy ghét Charlie dù không biết anh ta. - Charlie à, nếu Annie sống được thì cũng sẽ bị mù. Bác sĩ không thể làm gì hơn để cứu thị giác cho cô ấy. Cô ấy phải tập thích ứng với hoàn cảnh nghiệt ngã này, tôi nghĩ anh cần biết để có thể giúp đỡ cô ấy.
- Giúp đỡ cô ấy à? Làm sao tôi giúp được? - Anh ta hỏi, hốt hoảng, mặc dù biết bố mẹ Annie có tiền. Nhưng có lẽ, anh ta tự nhủ, họ không muốn giúp đỡ người mù, muốn đẩy Annie đến cho mình. Nếu trường hợp đúng như thế thì họ đã gọi lầm số rồi. Quả thật Sabrina đã gọi lầm số thật. Cô cảm thấy chua xót cho em gái, nhưng mấy ai đủ may mắn để có người đàn ông tốt như Chris. Anh ấy là viên đá quý.
- Annie chắc sẽ rất cần tình yêu thương và sự bao bọc của anh. Cuộc đời Annie sẽ thay đổi rất nhiều, nó sẽ đối diện với hoàn cảnh nghiệt ngã. Chúng ta phải giúp đỡ Annie. Nếu anh yêu nó, anh sẽ là người rất quan trọng với nó. - Bên kia đầu dây im lặng một hồi lâu.
- Chị hãy suy nghĩ lại xem, đừng nói lung tung. Chúng tôi mới hẹn hò nhau sáu tháng, cùng đam mê nghệ thuật. Cô ấy đẹp, tôi yêu cô ấy, nhưng chị nói đến chuyện thề nguyền thì to lớn quá. Bây giờ hội họa đối với cô ấy thành quá khứ rồi. Sự nghiệp của cô ấy cũng tiêu tan rồi. Và cuộc đời cô ấy xem như cũng tiêu tan luôn. Cô ấy sẽ mù suốt đời ư? Tôi làm được gì để giúp cô ấy? - Sabrina nhận thấy anh ta đang bỏ chạy vì lo sợ.
- Anh nghĩ thế nào về việc anh sẽ tham dự vào cuộc sống của cô ấy? - Sabrina lạnh lùng nói. Chris nhăn mặt khi nghe cô hỏi, cả hai đều thấy chuyện này không tốt đẹp. Nghe xong câu chuyện, Tammy nghĩ rằng anh ta là đồ lưu manh còn Chris nghĩ anh ta không giống những gì Sabrina nghĩ, anh không có thiện cảm với anh ta. Sabrina không nói gì để an ủi y, thái độ của cô đã nói hết với y rồi.
- Tại sao chị muốn tôi phải tham dự vào cuộc sống của cô ấy? - Charlie hỏi. - Lạy Chúa, tôi không phải là con chó dẫn đường cho cô ấy. Tôi không biết phải làm sao với cô ấy, không biết cô ấy suy nghĩ như thế nào. Tôi thấy việc này khó cho tôi quá. Mà tại sao chị gọi cho tôi như thế này? Chị muốn gì ở tôi? - Anh ta đi từ việc lo sợ đến giận dữ rất nhanh.
- Thật ra tôi không muốn gì hết. - Sabrina cố giữ bình tĩnh để không nặng lời với y. Cô muốn chửi y một trận, nhưng vì Annie, nên cô không dám nói gì. Cô không muốn làm cho tình hình xấu thêm, hay làm cho Charlie hoảng sợ phải trốn chạy. Mặc dù anh ta có vẻ muốn cao chạy xa bay, nhưng cô không muốn vì mình mà anh ta lấy cớ để ra đi sớm hơn. Annie mới có quyền chửi anh ta. Hiện Annie cần anh ta hơn bao giờ hết. Không phải Sabrina là người nói với anh ta rằng anh ta phải làm như thế này hay như thế nọ. - Tôi gọi anh vì em gái tôi nghĩ rằng anh yêu nó. Nó rất yêu anh. Nếu anh yêu Annie, tôi nghĩ chắc anh muốn biết chuyện này. Tôi không biết anh sẽ làm gì. Cái đó tùy anh. Anh có thể gửi thiệp chúc sức khỏe Annie, đến thăm cô ấy, hay xa lánh cô ấy vì việc này quá sức anh. Anh có quyền chọn lựa cách làm, tôi tin việc này không dễ. Tôi nghĩ chắc anh muốn biết tình hình sẽ như thế nào. Cô ấy phải đối diện với tình thế rất khó khăn. Và theo tôi biết, anh rất quan trọng với cô ấy.
Nghe Sabrina nói, Charlie thở dài, ước chi y không nghe cô nói như thế. Nhưng y đã nghe, y nghĩ rằng mình phải quyết định làm gì đó. Chuyện này không phải dễ. Y không có tiền, y chỉ được nơi y làm việc tại New York cho đi học một năm, và phải hứa học ngành hội họa. Y đã sống vui vẻ với Annie một thời gian, y nghĩ đã yêu cô. Nhưng nếu mù mắt, tài năng và sự nghiệp của cô sẽ đổ xuống sông xuống biển. Y thấy tình thế quá nặng nề cho y. Nghĩ đến việc phải sống chung với cô, y thấy không chịu nổi. Y nghĩ phải thành thật với Sabrina, vì cô đã thành thật với y.
- Tôi không biết nói sao với chị.
- Anh không cần nói gì hết. Tôi chỉ gọi để báo tin cho anh thôi. Tôi nghĩ chắc anh muốn biết, và nếu tôi không báo cho anh biết, chắc anh sẽ rất lo.
- Thực ra tôi rất lo, nhưng không đến mức như chị nghĩ. Tôi không biết chuyện đau lòng đã xảy đến cho cô ấy. Thú thật với chị, tôi không biết mình có thể làm gì được không, hay thậm chí mình có muốn làm không. Cô ấy rất tuyệt vời, là một họa sĩ có tài năng. Nhưng cô ấy cần nhiều sự chăm sóc giúp đỡ. Có lẽ cô ấy sẽ rất nản lòng, quẫn trí trong nhiều năm sắp đến, hay mãi mãi. Việc này quá sức tôi, tôi không kham nổi. Tôi không muốn làm bác sỹ tâm lý, hay làm con chó dẫn đường cho người mù. Tôi không đủ khả năng để làm việc đó, không the chăm sóc cho cô ấy. Tôi không muốn hứa hão là tôi sẽ đến với cô ấy. Cô ấy cần người nào đáng tin cậy. Còn tôi không phải loại người đó. Tôi xin lỗi. - Giọng y có vẻ buồn bã, và rất chân thật với Sabrina. - Tôi nghĩ cô ấy cần người nào mạnh khỏe và rộng lượng hơn tôi. - Sabrina có cảm giác y nói đúng. Y tự biết mình, và đã can đảm nói ra tính xấu của mình. Sabrina trông mong y có nhiều điểm tốt hơn nữa, những thứ mà Annie nói, đặc biệt đó là việc y yêu cô. Nhưng hóa ra y không yêu, hay là tình cảm của y quá hời hợt không đủ vượt qua thử thách này. - Chị đã nói sao với cô ấy? - Y lo lắng hỏi.
- Tôi chưa nói gì hết. Annie còn hôn mê, nhưng nếu khi nào nó tỉnh, anh muốn tôi nói gì? Tôi sẽ không nói cho nó biết tôi đã gọi cho anh. Anh có thể gọi cho nó và nói những gì anh muốn nói khi nó đã bình phục hơn. Nhưng tôi nghĩ chuyện này sẽ gây cho Annie rất nhiều đau khổ. - Sabrina sợ hậu quả việc anh ta bỏ em gái cô, sợ hơn tất cả những điều khác.
- Phải, đúng vậy. - Charlie suy nghĩ một hồi lâu về vấn đề này mới nói tiếp: - Có lẽ tôi sẽ viết thư cho cô ấy, hay báo cho cô ấy biết tôi đã có người khác. Làm thế tôi có vẻ bần tiện, và đúng tôi là đồ bần tiện, nhưng như thế sẽ thẳng thắn hơn, vì cô ấy mù lòa, điều này có thể làm cho cô ấy hơi sửng sốt. - Y nói với giọng hy vọng, như thể y đã tìm ra giải pháp hữu hiệu cho y. Sabrina nghe y nói, lòng cô đau như cắt. Cô nghĩ y là đồ ích kỷ, khốn nạn.
- Dù sao đây cũng là đòn chí tử cho Annie. Tôi nghe nó đã có ý định sẽ về New York vì anh. Cho nên có thể xem đấy là sự thỏa thuận quan trọng cho nó, - Sabrina buồn rầu nói.
- Tôi cũng xem việc này quan trọng... cho đến khi xảy ra chuyện này. Đây là việc kém may mắn cho cô ấy. - Nói kém may mắn là chưa đánh giá đúng vấn đề. - Tôi không biết. Chắc tôi sẽ viết thư cho cô ấy. Tôi sẽ gửi thư đến cho chị. Khi nào chị thấy cô ấy đã tỉnh táo, chị đưa cho cô ấy giúp tôi. - Sabrina muốn đáp rằng nếu không bao giờ có cơ hội đưa thì sao.
- Khi anh không gọi cho Annie hay không đến thăm nó, chắc nó sẽ nghĩ ra vấn đề không được tốt đẹp rồi.
- Phải. Tôi thấy đúng. Có lẽ đó là phương pháp hay nhất. Biến mất khỏi đời cô ấy sẽ tốt hơn. - Sabrina không tin những gì mình đang nghe. Charlie có vẻ mừng rỡ.
- Tôi thấy làm thế có vẻ không được cao quý, - Sabrina đáp. Thực vậy, những điều Charlie nói có vẻ bần tiện, hèn nhát, nhưng chuyện này không làm cô ngạc nhiên. Hoàng tử duyên dáng của Annie ở Florence quả là đồ khốn nạn.
- Tôi không phải người cao quý. Tuần sau, tôi sẽ đi Hy Lạp. Có lẽ sau đó tôi sẽ viết thư cho Annie, nói với cô ấy rằng tôi đã gặp người đẹp khác ở đấy, hay là đã nối lại duyên xưa.
- Tôi tin anh sẽ suy nghĩ về vấn đề này. Cảm ơn anh đã bỏ chút thì giờ quý báu, - Sabrina nói. Cô muốn chấm dứt câu chuyện vì đã quá ngán y. Cô muốn thọc cán giáo vào giữa tim y, nhân danh em gái. Có lẽ đâm hai giáo cho chắc. Y đáng bị thế vì đã đối xử với em gái cô như vậy, dù y viện cớ.
- Cảm ơn chị đã gọi cho tôi. Tôi xin lỗi vì không thể làm gì tốt hơn được.
- Tôi gọi anh là vì Annie. Anh sẽ mất người phụ nữ tuyệt vời nhất, dù cô ấy bị mù.
- Tôi tin cô ấy sẽ tìm ra được người vừa ý.
- Cảm ơn, - Sabrina đáp rồi cúp máy, không để cho y nói thêm lời nào. Sau đó, cô tức giận ra mặt, Tammy và Chris hiểu được nội dung câu chuyện.
- Đồ chó đẻ, - Chris lẩm bẩm nói. Tammy tỏ vẻ tức giận như Sabrina. Đáng ra cô không đến nỗi phải giận dữ như vậy.
Chiều đó họ đến thăm Annie tại bệnh viện. Cô vẫn chưa tỉnh, và chắc còn như vậy thêm một hay hai ngày nữa, vì thuốc mê gây nên. Cô ngủ suốt ngày diễn ra đám tang mẹ vào thứ ba, mọi người đều nghĩ rằng ngủ như thế sẽ tốt hơn.
Tối đó họ cùng ăn tối ở nhà do Chris nấu. Họ đều mệt mỏi, chán nản. Jim gần như không nói gì và đi ngủ sớm. Candy ngồi thức với các chị, bốn người ngồi nói chuyện thâu đêm. Họ nói về thời thơ ấu, về hy vọng và mơ ước, về sự hãi hùng đã đến với họ trong mấy ngày qua.
Vào ngày thứ hai, bác sĩ tháo máy thở khỏi miệng Annie. Tammy và Sabrina vào phòng Annie, còn Candy và Chris ở trong phòng đợi để phòng trường hợp có chuyện gì bất trắc xảy ra. Đây là thời điểm căng thẳng, nhưng họ đã vượt qua. Khi Annie tự mình thở được, hai bà chị nắm tay nhau khóc ròng. Sau đó, Sabrina nhìn Tammy, nói rằng cô cảm thấy như là cô em lọt lòng mẹ bình an vô sự. Sau đó họ cắt thuốc mê để cô tự thức dậy.
Tối đó mọi người đến viếng tang tại nhà tang lễ. Buổi lễ quá đau đớn ngoài sức tưởng tượng. Hàng trăm bạn bè của bố mẹ họ đến viếng. Đó là bạn bè thời niên thiếu của họ, những người ở các ủy ban xã hội với Jane, có người các cô không biết là ai. Gia đình đứng ba tiếng đồng hồ để bắt tay các quan khách, nghe lời chia buồn. Các cô đã sắp các bức hình đẹp của mẹ trong phòng. Khi họ về nhà, mọi người đều mệt lả và đi thẳng vào phòng ngủ. Họ quá mệt không thể nói chuyện, suy nghĩ hay làm gì. Khó mà tin rằng mới cách đây hai ngày mẹ họ vẫn còn sống. Mọi người đến viếng đều hỏi về Annie, họ đã nói cho khách nghe việc xảy ra, nhưng không nói Annie bị mù. Họ đều nhất trí rằng Annie sẽ là người đầu tiên biết mình bị mù.
Hôm sau, đám tang được cử hành vào lúc ba giờ chiều. Tammy và Sabrina đến thăm Annie vào buổi sáng, cô ta vẫn ngủ ngon. Dù sao, hai cô chị cũng mừng. Hôm đó, nếu Annie tỉnh dậy và biết mình bị mù, hai cô chị sẽ rất mệt. Họ như kẻ tử tù được tha chết cho đến ngày hôm sau.
Đám tang người mẹ đau đớn đến cực độ, được tổ chức giản dị, lịch sự, và trang trọng. Khắp nơi đều có hoa lan chuông và thủy tiên trắng. Khung cảnh có phần giống như đám cưới, nhà thờ đầy người và sau đó nhà họ cũng đông người. Ba trăm khách đến nhà để tưởng nhớ bà, họ ăn uống bằng tiệc đứng. Sabrina nói với Chris rằng chưa bao giờ cô mệt như thế. Họ vừa ngồi nghỉ ở phòng khách thì bệnh viện gọi đến. Tammy trả lời điện thoại và tim cô như muốn ngừng đập. Khi người bên kia đầu dây giới thiệu là bác sĩ trực ở bệnh viện, cô cứ sợ Annie chết, và nếu thế chắc mọi người sẽ đau đớn tột cùng. Họ đã trải qua nhiều đau khổ, không thể chịu đựng thêm nữa.
- Tôi muốn báo cho các cô tin vui, - người bác sĩ nói còn Tammy nín thở chờ đợi. Vẫn còn có tin vui ư? Thật khó tin. Tự thở và không còn ở trong danh sách bệnh nhân nguy kịch đã là một điều đáng mừng rồi, nhưng tối đó Annie còn tiến thêm một bước nữa. Tammy định nói với ông bác sĩ rằng mọi người trong nhà đều mệt phờ, không thể làm gì được sau mấy ngày đau buồn và tang lễ của mẹ trong chiều nay, nhưng cô không nói nên lời, thì ông bác sĩ đã nói tiếp: - Tôi nghĩ chắc các cô sẽ thích đến đây để chứng kiến tin vui. Cô ấy đã tỉnh rồi. - Tammy nghe nói, bèn nhắm mắt, nước mắt chảy xuống hai má, nước mắt mừng rỡ và sung sướng.
- Trong nửa giờ nữa chúng tôi sẽ có mặt ở đấy, - cô đáp rồi cảm ơn ông đã gọi báo tin. Khi cúp máy, cô nghĩ rằng Annie đang bắt đầu một giai đoạn khó khăn gian khổ khác.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái