Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Bình An Của Anh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 8: Lúc Nào Cũng Đến Muộn
M
à cùng lúc đó, danh sách thăng chức của cơ quan được đưa ra, Hứa Kiến Quốc không được thăng chức.
Bổi tối Thẩm Hi Tri nghe thấy ba mẹ nói chuyện này, sáng hôm sau ra khỏi nhà tỉ mỉ nhìn Tiểu Hoa, nhưng không phát hiện có gì khác thường cả. Tiểu Hoa chờ cậu đi xa mới dám đi theo, nhưng bước chân cô bé ngày càng chậm, dần dần không đuổi kịp Thẩm Hi Tri. Cậu bé quay đầu lại không thấy cô đi cách mình 3m, cậu nhìn phía xa, cuối cùng thấy bóng dáng cô ở ngã rẽ.
Chân cô khập khiễng.
Cậu bé hừ một tiếng, quay đầu đi.
Nhưng một ngày này, Tiểu Hoa khập khiễng vẫn đúng 10p nghỉ giữa tiết xuất hiện ở cửa lớp 2A, đến khi chuông học vang lên mới đi.
Trong lớp dần xuất hiện tin đồn về Tiểu Hoa, nói cô là con gái hư, lúc nào cũng bị cô giáo phạt đứng, trong lớp không ai chơi cùng cô cả, cô bẩn, cô ngốc, cô từ quê lên.
Thẩm Hi Tri dùng tay trái khó nhọc viết chữ, bỏ mất cuộc thi vở sạch chữ đẹp của trường làm cậu rất bực bội, lời bàn tán chỉ trỏ lọt vào tai cậu, đúng thế, cô đúng là vừa bẩn vừa ngốc, là đồ nhà quê.
Buổi chiều có tiết âm nhạc, cô giáo bảo học sinh mang sách vở và kèn harmonica đến phòng học trên lầu 4, Thẩm Hi Tri trực nhật nên ở lại khóa cửa, cũng là học sinh cuối cùng ra khỏi lớp. Tiểu Hoa đứng ở cửa, thấy một tay cậu cầm harmonica không tiện, khẽ nói: “Để em giúp.”
Cậu vé vung tay: “Không cần!”
Cái vung tay này làm kèn harmonica rơi xuống đất, Tiểu Hoa ngồi xuống nhặt, cậu quát: “Mày không được đụng vào!”
Tay Tiểu Hoa như bị điện giật co lại, nói: “Vậy em giúp anh khóa cửa.”
Chuông vào học đã reo lên, nhưng cô không vội về lớp, cúi đầu nghiên cứu ổ khóa. Khóa cửa xong rồi, đưa chìa khóa cho cậu bé. Thẩm Hi Tri cầm chìa khóa đi trước, lúc ngang qua lớp 1A nghe thấy cô giáo quát lên: “Hứa Bình An em lại đến muộn! Ra ngoài đứng cho cô!”
Harmonica:
Cô là đứa con gái hư,
Lúc nào cũng bị cô giáo phạt đứng,
Trong lớp không ai chơi với cô cả,
Cô bẩn,
Cô ngốc,
Cô từ quê lên.
Thẩm Hi Tri chợt dừng bước, quay đầu lại, thấy Tiểu Hoa đứng ngoài cửa lớp, ngẩn ngơ.
Vì trời đột ngột trở mưa, nên cô giáo âm nhạc cho nghỉ sớm để cô chạy về nhà thu chăn mền. Tiết sau là hoạt động tự do, cậu và bạn học cùng nhau về lớp, khi đi qua lớp 1A Tiểu Hoa vẫn còn đứng bên ngoài, mưa to tạt vào làm giày cô ướt đẫm. Cậu không nhớ nổi từ khi nào mà Tiểu Hoa chẳng còn lấy phấn bôi trắng giày nữa.
Cậu thấy cô chủ nhiệm dẫn cô bé lên văn phòng, cậu nghe bạn cùng bàn trầm trồ: “Òa… sao nó không sợ cô giáo gì hết vậy?”
Trong văn phòng, cô giáo chủ nhiệm lớp Tiểu Hoa lại hỏi: “Sao lúc nào em cũng vào lớp trễ vậy?”
Tiểu Hoa cúi đầu không nói gì.
“Hứa Bình An!” Cô chủ nhiệm gọi tên cô.
Cô chẳng muốn nhắc mọi người đây không phải là tên cô nữa, giày lạnh quá, ngón chân cô ở trong giày nhúc nhích, lại nghe thấy cô giáo nói lần này điểm thi của cô vẫn đứng cuối lớp.
Được thả ra rồi, cô lại chạy đến lớp 2A. Nhìn qua cửa sổ thấy Thẩm Hi Tri ngồi ngay ngắn trên ghế, dùng tay trái viết chữ. Chờ chuông vào học vang lên, cô lại quay về lớp. Hai lớp học cách nhau khá xa, dù cô chạy nhanh đi chăng nữa thì vẫn vào muộn.
Hôm nay cô chủ nhiệm dành ra một tiết để sinh hoạt lớp, cả tiết không trách mắng hay nêu tên ai hết, nhưng lời nói lại nghiêm khắc: “Cô biết trong lớp mình có một số bạn coi thường những bạn học khác, các em tới đây để học chứ không phải tới để mắng chửi hay bắt nạt người! Đợi sau này các em lớn lên, suy nghĩ lại sẽ thấy bây giờ mình rất ngu ngốc! Các em cùng đứng trên một vạch xuất phát, không có ai cao quý hơn ai cả, trẻ em thành phố cũng không thông minh hơn trẻ em nông thôn đâu, đã học chung lớp thì phải giúp đỡ bảo vệ lẫn nhau, cô mong các em có thể xem lại bản thân. Ngày mai mỗi học sinh phải nộp một bài viết về tiết sinh hoạt hôm nay, số chữ không được ít hơn 500.”
Tiểu Hoa ngồi bàn cuối lo lắng, phải viết thế nào mới đủ 500 chữ đây?
***
Đối mặt với bài viết không đủ 500 chữ của Tiểu Hoa, cô chủ nhiệm không biết phải nói gì nữa, đành cầm bút đỏ phê vào ba chữ: Cố gắng lên.
Tay của Thẩm Hi Tri chờ 3 tháng mới tháo thạch cao được, Tiểu Hoa gió mặc gió, mưa mặc mưa vẫn ngồi xổm như cây nấm trước cửa lớp 2A. Bây giờ chữ viết bằng tay trái của bạn nhỏ Thẩm Hi Tri đã dần đẹp lên, đắc ý đưa cho bạn cùng bàn xem, bạn cùng bàn lại liếc ra cửa, nói với cậu: “Vừa rồi mấy bạn nữ giật tóc con ngốc ngoài cửa, thấy đầu nó đầy gàu, trời đất, buồn nôn quá.”
Thẩm Hi Tri gượng cười lấy vở về, nhìn ra ngoài cửa, đầu tóc Tiểu Hoa rối tung, tay cầm sợi dây thun đứt. Các bạn nữ trong lớp đang oang oang nói con nhỏ ngồi ngoài lớp bẩn tới cỡ nào, bạn cùng bàn đứng dậy: “Tớ cũng muốn ra xem! Hi Tri, cậu có đi không?”
Cậu bé rũ mắt, cầm hộp bút máy của bạn cùng bàn ném xuống đất.
“Cậu làm gì vậy!” Bạn cùng bàn vội nhặt hộp bút máy yêu quý lên, đẩy cậu một cái.
Cậu không nói gì, đứng dậy đi ra ngoài, nói: “Đi theo!”
Tiểu Hoa nghĩ hồi lâu mới nhận ra lời này là nói với cô. Cô lẽo đẽo chạy theo, để lại đám học sinh lớp 2A ngơ ngác: “Thẩm Hi Tri làm sao vậy? Vừa nãy cậu ấy nói chuyện với ai thế? Sao cậu ấy lại biết con ngốc kia?”
Bạn ngồi cùng bàn tức đến mặt đỏ bừng: “Tớ không chơi với cậu ta nữa!”
Trong góc khuất, một tay cậu nắm tóc Tiểu Hoa: “Bẩn chỗ nào, bọn nó cười mày mà mày không tức à?”
Tiểu Hoa trừng mắt nhìn, nghiêng đầu.
“Tao hỏi mày đấy, mày không tức à!”
Tiểu Hoa gật đầu rồi lại lắc đầu, “Lúc đầu có tức, nhưng sau không tức nữa, tức giận chẳng có tác dụng gì.”
Sau đó ngẩng đầu nhìn cậu bé một cái: “Cũng, cũng đừng tức nhé.”
“Tao không tức!” Cậu bé đỏ mặt, “Mày phải đánh bọn nó, đánh thắng rồi bọn nó không dám nói mày nữa!”
Nhưng lúc này Tiểu Hoa lại kiên quyết lắc đầu: “Không đánh nhau.”
Cô nhìn cậu: “Thẩm Hi Tri, nội nói đánh nhau không tốt.”
Thẩm Hi Tri, đây là lần đầu tiên cô gọi tên cậu.
Cậu bé tự dưng không biết phải nói gì nữa, chỉ lặp lại một câu: “Phải đánh bọn nó, đánh thắng rồi bọn nó không dám nói mày nữa!”
Cậu cảm thấy Tiểu Hoa bây giờ không phải là Tiểu Hoa, Tiểu Hoa phải là người khác mới đúng.
Rengggggggg!
Chuông vào học vang lên, Tiểu Hoa chỉ phòng học: “Đi, đi học.”
***
Dù có nói thế nào, thì Tiểu Hoa vẫn không còn là cô bé Tiểu Hoa ngồi lên bụng Vương Tiểu Bàn đánh nhau nữa. Bạn nhỏ Thẩm Hi Tri lại bắt đầu tức giận, nhưng lúc này không phải tức vì Tiểu Hoa làm cậu bị gãy tay, mà tức vì cô ngốc để cho người khác bắt nạt. Nhưng dù có tức cũng không thể nói cho cô biết, chỉ có thể giấu trong lòng, làm mỗi lần nhìn thấy cô cậu lại bực mình.
Học kì một nhanh chóng trôi qua, đợt nghỉ đông mà đám học sinh mong chờ từ lâu cũng đến. Đây là cái tết đầu tiên Tiểu Hoa đón ở thành phố. Cái tết đó cũng khắc sâu vào kí ức Tiểu Hoa, vì giáp tết Trần Ái Lệ sai cô lau dọn chùi rửa nhà, sai cô giặt rèm cửa, thế nên cuối cùng cô cũng biết cách giặt sạch đồng phục của mình.
Mà trong lúc cô làm viêc, Trần Ái Lệ có nhiệm vụ đỡ eo ngồi hoặc đứng, miệng không ngừng ăn.
Trước giao thừa một ngày, Tiểu Hoa xuống lầu mua đồ, chạm mặt Thẩm Hi Tri đi mua nước tương. Hai người một trước một sau đi vào tiệm tạp hóa, lại một trước một sau đi ra. Trước khi lên lầu, Thẩm Hi Tri lại chủ động hỏi cô: “Mày muốn có em trai hay em gái?”
Tiểu Hoa chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhìn cậu, không biết chọn cái nào.
Vấn đề này gần đây thường xuyên xuất hiện trên bàn cơm nhà họ Thẩm, Thẩm Hi Tri cũng mê mang. Em trai? Em gái? Tại sao chứ? Có một mình cậu thôi không được sao?
Tiểu Hoa sợ không trả lời cậu sẽ tức giận, đành nói đại: “Em gái đi.”
Cậu bé bịch bịch đi lên lầu, lúc gần đến nhà quay đầu lại nói với cô: “Nhớ cho kỹ, phải nói là thích em trai!”
Tiểu Hoa: “Tại sao?”
Cậu bé không để ý đến cô.
Bữa cơm giao thừa nhiều đồ ăn vô cùng, Hứa Kiến Quốc cầm chén rượu nói với Trần Ái Lệ: “Em vất vả rồi, mong con bình an khỏe mạnh.”
Lúc Trần Ái Lệ chơi mạt chược nghe người ta nói trẻ con có thể nhìn thấy, nên quay qua hỏi Tiểu Hoa: “Bình An, mày nói xem trong bụng tao là em trai hay em gái?”
Tiểu Hoa há miệng, nhớ lời nói của cậu bé nhà đối diện hôm qua, khẽ nói: “Em trai.”
Cô hồi hộp nhìn tay Trần Ái Lệ, nhưng bà ta không đánh cô, mà cười. Tiểu Hoa yên tâm, cười nịnh nọt nhìn mẹ. Hứa Kiến Quốc nghe thế vui vẻ, tối hôm đó cho Tiểu Hoa một bao lì xì.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Bình An Của Anh
Tích Hòa
Bình An Của Anh - Tích Hòa
https://isach.info/story.php?story=binh_an_cua_anh__tich_hoa