Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 7/13
N
hóm "ngũ long" đang ngon trớn trên năm chiếc xe đạp để đi tới điểm hẹn tập võ cùng Ðình Tuấn thì "ào" một cái, cả bọn lãnh đủ một tô nước bò kho vàng lẫn màu càri lấm lem từ đầu đến chân.
Hạ Quyên là đứa bị nhiều nhất vì đi gần phía trong.
- Ai kỳ cục vậy? - Ngọc Huệ vuốt mặt la lớn. - Vô ý quá trời.
Cả nhóm dựng xe rút khăn tay lau lấy lau để, nhưng mùi bò kho vẫn cứ bốc lên vây lấy nhóm. Năm chiếc áo màu sáng nhạt đều loang lổ màu vàng của càri, đầu tóc thì bê bết, nước lèo bò tha hồ nhiễu từng giọt xuống mặt mũi.
Mai Chi tức muốn khóc, nhỏ đảo đôi mắt nhìn quanh và săm soi vào căn nhà trống vắng bóng người, với nỗi lòng đầy nghi ngờ.
Mím môi, Diễm Trinh bước nhanh vào cửa gọi lớn.
- Làm ơn cho con xin tí nước rửa tay, dì ơi...
Bên trong vẫn im phăng phắc. Trinh lì lợm lặp lại lần nữa và gọi lớn hơn, nhưng vẫn vắng lặng như tờ. Nhỏ nổi cáu chửi bới:
- Ðồ mất dạy, trả thù lén sau lưng là hèn. Có ngon chường mặt ra đi. Con trai như vậy chết quách cho rồi.
- Thôi bỏ đi! - Vân Anh nói lớn - Về nhà tao thay đồ. Người ta sợ mình mới chơi kiểu lén lút này. Những người không có đầu óc suy nghĩ mình nói uổng calo lắm. Giấu mặt, nhưng tụi này đã biết là ai rồi. Thứ đồ chuột chũi!
Mặc kệ mấy nhỏ cằn nhằn chửi bới căn nhà cửa vẫn đóng im lìm như vắng chủ. Quay xe về nhà Vân Anh, nhưng hầu hết cả bọn đều ấm ức
- Chắc chắn là tụi "mì tôm" làm chủ không ai khác. - Ngọc Huệ lên tiếng. - Nó mà chường mặt ra lúc nãy, tao dám bẻ gãy cổ lắm đó.
- Miệng lưỡi gì mà hung tợn quá trời - Trinh cười nhẹ pha trò - Từ trưa tới giờ chưa ăn gì hết, thì coi như dùng bò kho luôn. No cả bụng rồi, cằn nhằn cái gì.
- Vậy tức là "bò kho" ngó hả. - Hạ Quyên thêm vào làm cả bọn phì cười đẩy lùi cơn giận. - Xem kìa, một số người nhìn chúng ta cũng bò kho ngó luôn đấy.
- Ối trời ạ, họ bịt mũi né ra xa thì có - Mai Chi nhăn mặt nói - Không ai ngoài tụi Vĩ Khang. Con trai gì thù vặt quá trời, nhưng cũng may nó trốn biết, nếu không chắc to chuyện rồi. Nè Huệ, hỏi thật nhé, hôm ấy mi đánh Vĩ Khang hay lỡ tay.
- Mặt nó đánh làm gì. - Huệ trề môi. - Thứ công tử bột. Trên đời này bao nhiêu lá rụng là tao ghét nó ngần ấy đó.
- Thiệt không, hình như tao nghi ngờ.
Diễm Trinh lém lỉnh cười cười trêu Ngọc Huệ. - Coi chừng ghét nhau cho lắm thì... thương càng nhiều đấy. Oan gia oan giải đó em cưng ạ.
- Còn lâu. - Huệ xí dài. - Tao chứ không phải T2 như mày đâu.
- Ê, đừng giỡn nha, tự nhiên nói bậy bạ thiên hạ nghe được cười tao đấy. - Trinh đỏ mặt làm cả bọn cười rộ.
- Ý trời, mới nhắc đã tới rồi kìa. Ðúng là thần giao cách cảm có giác quan thứ sáu nha.
- Ðình Tuấn! Tụi này ở đây nè. - Mai Chi vẫy tay gọi lớn. - Ủa sao lại đi chugn với Thế Vinh, Vân Anh, mi hẹn với lớp trưởng phải không?
- Ðâu có.
- Vậy không lý nào hai người đó quen biết nhau từ trước.
- Rất có thể đấy! - Hạ Quyên nói chen vào. - Nhìn kìa, họ rất thân thiện.
- Ờ! - Vân Anh gật nhẹ đầu đồng tình với nhận xét của Hạ Quyên.
Hai chiếc xe đạp thắng lại.Vinh cau mày thắc mắc.
- Sao toàn càri vậy? Bộ té vào nồi bò kho ở đâu à?
- Ừ, té một lúc năm đứa. - Huệ hậm hực nói - Chỉ tiếc không bắt được đứa nào trong lũ khốn khiếp đó. Có vay phải trả, thế nào bà cũng cho tụi nó biết tay.
- Bà... "xã" hả Huệ? - Vinh pha trò - Chả trách chi cứ lục đục hoài. Có duyên có nợ chỉ tiếc là khắc khẩu.
- Vinh nói điên hả, ai khắc khẩu ai?
- À phải rồi, sao ở đây, còn đi chung với Ðình Tuấn vậy?
- Thì... quen - Vinh cười cùng Tuấn, cả hai bá vai nhau thân ái. Vân Anh nghi ngờ hỏi:
- Quen khi nào? Sao không nghe Tuấn nói vậy? Hay là... Thế Vinh cũng cho lời tụi "mì tôm" là đúng mà cố công theo dõi bọn mình để báo công an lập công.
- Oan cho Thị Kính nha sư tỉ. - Vinh chấp tay xá dài. - Tiểu đệ nào dám dù trong ý nghĩ. - Sư huynh Tuấn ơi... làm ơn minh oan giùm đi.
Vinh đẩy Tuấn về phía "ngũ long" như muốn làm lá chắn. Cả bọn bật cười với vẻ khôi hài duyên dáng của lớp trưởng. Tuấn gãi gãi tóc nhìn kín đáo về phía Diễm Trinh rồi e dè đề nghị:
- Về nhà lo cái mùi "bò kho" đi, bốc hơi quá trời, không khéo lắm anh khờ tưởng "ngũ long" công chúa kén rể kiểu mới mà kéo tới vây quanh như... ruo6`i là chết cả đám vì bị ô nhiễm.
- Tức là chê tụi này hôi hám bẩn thỉu chứ gì - Trinh thình lình lên tiếng và săn tay cấu thật đau lên mạn sường làm Tuấn nhảy nhổm.
- Úi da...
- Bị gì thế? - Vinh cười hỏi.
- Có lẽ... kiến cắn... nhưng kỳ quá nằm ở mấy đầu ngón tay nhọn. - Vừa cười Tuấn vừa nhanh chân di chuyển sang nơi khác né tránh, nét mặt nhăn nhó hí há, kiểu cố ý pha trò vui làm cả bọn phì cười, rồi nhập nhóm đi về nhà Vân Anh.
- Vinh với Tuấn học chung năm lớp chín ở trường Lê Hồng Phong - Vinh phân trần giải thích - Các sư tỉ thấy rồi đó, rừng nào cọp nấy. Một khu rậm không thể có hai chúa tể sơn lâm. Hai tụi này phải tách xa là vậy.
- Nè! Mũi vẹo có một bên kìa. - Vân Anh liếc nhẹ Thế Vinh. - Ý nói Vinh cũng không thua kém gì Ðình Tuấn chứ?
- Phải! Có phần trội hơn là khác. - Vinh nháy nhẹ mắt cùng Tuấn rồi tiếp. Mình đẹp trai... học giỏi... viết chữ bự và đặc biệt... là giàu nữa.
- Hàng mà quảng cáo nhiều coi chừng là đồ dỏm đấy Vinh ạ - Hạ Quyên xen vào.
- Bây giờ thời buổi này khác xưa nhiều rồi. Hàng chất lượng cao, mẫu mã đẹp, muốn tới tay người tiêu dùng phải quảng cáo để "người ta" không biết chọn nhầm nhãn "ngoại" nhưng hàng kém chất lượng, phẩm chất. Tiền mất tật mang.
- Ghê chưa. Bữa nay lớp trưởng lột lưỡi rồi nhỉ? Lanh quá trời.
- Bởi vì bấy lâu không có người tri kỷ. Còn hôm nay đã gặp, vậy thôi.
Nhóm "ngũ long" lắc nhẹ đầu như thán phục Vinh, bởi tài biện luận, Diễm Trinh cười tươi nói:
- Hội trại kỳ tới chắc phải đề nghị lớp trưởng tranh tài hùng biện quá, lý lẽ khó ai bì. Nhỏ nào vô phước mới tin lời Vinh đó.
- Trời ơi... nói như thế... tức là thân tôi sắp bị "ế" rồi ư? - Vinh sầu não, thê thảm - Ôi! Số kiếp con trai, mười hai bến nước, trong nhờ đục lóng phèn xài đỡ cũng tàm tạm được phải không Vân Anh?
- Ai biết, sao lại hỏi Vân Anh - Vân Anh đỏ mặt khi cả bọn cười to như hùa vào trêu nhỏ.
Cái giận dữ bị ăn "bò kho" tan nhanh nhường lại sự vui nhộn trẻ trung. Cả nhóm kéo vào nhà Vân Anh ồn ào huyên náo, cười nói thân thiện.
Chợt Ðình Tuấn như nhớ lại điều gì đứng lên nói lớn:
- Có một tin vui, suýt nữa quên thông báo với các bạn.
- Gì thế? - Mai Chi hỏi nhanh.
- Hôm qua có một số cán bộ ở phường xuống tìm hiểu lớp học tình thương xóa mù chữ của tụi mình đấy.
- Thiệt sao? - Ngọc Huệ vỗ tay reo lên sung sướng - HỌ có nói gì không? Khen hay chê, cho phép dạy hay biểu đóng cửa?
- Từ từ để yên cho Tuấn nói chứ. - Hạ Quyên từ tốn nhất trong nhóm - Hỏi nhiều quá lỡ bị quên không nhớ thì sao?
- Quyên làm như Tuấn bị rối loạn "thần kinh", hỏi có bấy nhiêu mà sợ quên.
- Nói xong chưa các chị? - Vân Anh hỏi - Ðình Tuấn nói đi, thế nào hả?
- Nghe xong tin này, chắc chắn cả nhóm sẽ rất vui như ngày hội lớn đó. - Vinh xen vào như người trong cuộc. - Chủ tịch phường rất hoan nghênh và biểu dương tinh thần hưởng ứng năm "hành động vì trẻ em" mà cả nước đang thực hiện.
- Nói vắn tắt đi, Vinh dài dòng quá, bộ tính đọc diễn văn thiệt hả - Trinh hối thúc - Nôn nóng muốn chết nè.
- Thì chủ tịch nói sao Vinh tường thuật y như vậy. Còn nữa, sắp tới đây mẹ Ðình Tuấn sẽ tình nguyện hiến khu đất nơi ở để xây lại ngôi nhà làm mái ấm tình thương cho tụi trẻ đường phố lang thang cơ nhỡ đó.
- Như vậy thì tốt rồi, nhưng gia đình Tuấn sẽ ở đâu?- Trinh lo lắng nhìn Tuấn.
- Mẹ mình sẽ làm ở đó, lo bữa ăn cho mấy anh em đại gia đình. Tụi mình đây nè, tạm thời vẫn thay phiên nhau truyền đạt kiến thức cho bọn trẻ, trong khi chờ đợi tấm lòng vàng khác.
- Vậy thì còn gì bằng, vui ơi là vui.
Huệ xúc động mạnh:
- Thật quá bất ngờ. Mai này nếu được hết cấp và bước chân vào giảng đường đại học, nhất định mình sẽ đi ngành sư phạm để đào tạo những búp măng non của thế hệ mới mà dựng xây một nước Việt Nam hùng cường tươi đẹp sánh vai với các nước phát triển trên thế giới.
- Còn Chi thì... sẽ làm bác sĩ, khám và chữa bệnh miễn phí cho học trò nhỏ của Ngọc Huệ được không?
- Tất nhiên là quá tốt rồi còn gì phải hỏi. - Hạ Quyên không để mất phần được nói... - Còn tui sẽ làm gì hả?
Huệ bá vai hai bạn với đôi mắt long lanh ngời sáng của niềm tin yêu cuộc sống và hy vọng ở tương lai.
- Quyên và Vân Anh sẽ làm nhà doanh nghiệp trẻ năng nổ, sáng tạo, tạo công ăn việc làm cho bọn nhóc sớm thoát khỏi cảnh cơ cực vào đời. Còn nữa, nhất định sẽ là người hảo tâm đỡ đầu đặc biệt cho hoạt động nhân ái này.
Diễm Trinh nhìn các bạn cười thật hạnh phúc và tự tin xen vào.
- Mình và Ðình Tuấn sẽ là T2 song hành vào nghề xây dựng. Các bạn xây và đào tạo con người hữu dụng, thì Trinh cũng nhất định không chịu thua. Hai tụi mình sẽ làm những kỹ sư giỏi để xây nên bao nhịp cầu nối liền đôi bờ, nối liền kênh rạch, tạo lưu thông dễ dàng thuận lợi đi lại cho bà con vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh, cho những em bé nhanh chân vững vàng cắp sách tới trường dù mưa hay nắng. Những nhịp cầu pêtông thay cầu tre lắc lẻo, những con đười rải đá đỏ thay sình lầy. Rồi đây quê hương mình sẽ đẹp... đẹp vô ngần, với màu xanh cây cỏ lá hoa và những khu vườn đầy trái ngọt. Nhưng có được ước mơ vô ngần ấy... tức phải có những kỹ sư nông nghiệp trẻ áp dụng khoa học vào đời sống bà con chứ.
Thế Vinh nối ngay dòng mơ ước đang tuôn chảy trong lòng các bạn:
- Mình sẽ là một trong những kỹ sư trẻ ấy, tình nguyện đem màu xanh cây lúc hoa quả trĩu cành trải thảm nhung trên đồng ruộng quê hương.
- Ô... như thế thì... lo chỉ Việt Nam ta không vươn lên theo kịp thời đại. Ðôi ngũ trẻ trí thức như tụi mình nhiều vô kể đấy. Chúng ta phải hứa chắc là biến ước mơ thành hành động thực tế đi các bạn. - Vân Anh chìa bàn tay ra chờ đợi.
Cả nhóm không ngần ngại đặt vào đó những bàn tay trẻ. Họ nắm lấy tay nhau ngầm truyền một sức mạnh kết đoàn và quyết tâm xây dựng đất nước vững mạnh.
Trong những đôi mắt tinh anh ngời sức sống, họ tự khẳng định được đường đi tới tương lai chờ đón ở ngã nào.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
Việt Thi
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới - Việt Thi
https://isach.info/story.php?story=nu_sinh_the_ky_moi__viet_thi